Dấu thời gian
Hai ngày sau khi Mạn Ninh nói ba chữ "dấu thời gian," Tri Hạ ngồi trong deal room lúc mười giờ đêm, một mình, và biết chị ấy đúng.
Không phải linh cảm. Là dữ liệu.
Cô mở ba tài liệu CEO chiếu ở IC, bản scan mà cô chụp màn hình. Chất lượng không tốt bằng bản gốc, nhưng đủ để đọc: tên, ngày, chữ ký, logo công ty. Ba hợp đồng tư vấn giữa Tân Phương Consulting và Phương Đông Capital, có tên Tạ Cảnh Thâm.
Ba ngày ký: 15 tháng 12, 8 tháng 2, 20 tháng 4.
Cô đã đối chiếu với lịch IC nội bộ từ hôm trước. Ngày 15 tháng 12, Aster có phiên IC thường kỳ, biên bản ghi rõ: Tạ Cảnh Thâm tham dự, phát biểu ba lần về deal chuỗi năng lượng. Phiên họp kéo dài từ chín giờ sáng đến bốn giờ chiều. Hợp đồng tư vấn ghi ký lúc hai giờ chiều.
Anh không thể ở hai nơi cùng lúc.
Ngày 8 tháng 2. Cảnh Thâm nói anh không ở Việt Nam. Cô không có cách xác minh hộ chiếu, nhưng có cách khác: nhật ký truy cập hệ thống nội bộ. Aster ghi log mỗi lần nhân viên đăng nhập, từ đâu, lúc nào. Cô không có quyền xem log đó, nhưng cô có quyền xem lịch sử chỉnh sửa tài liệu trên hệ thống chia sẻ. Ngày 8 tháng 2, Cảnh Thâm chỉnh sửa một tài liệu deal Thuận An lúc sáu giờ sáng giờ Việt Nam. Nếu anh ở Đà Nẵng họp với Phương Đông Capital, anh đang ngủ lúc đó, hoặc đang bay. Nhưng anh chỉnh sửa tài liệu, nghĩa là anh đang làm việc, nghĩa là anh ở đâu đó có máy tính và kết nối.
Chưa đủ mạnh. Nhưng là một mảnh.
Ngày 20 tháng 4. Cô nhớ ngày này. Cuối tháng tư, thứ Bảy. Ngày cô xuống kho lưu trữ B2 đọc hồ sơ Diệp Chính Nghĩa lần hai. Ngày Cảnh Thâm ngồi ban công căn hộ tầng ba mươi hai, cầm đồng hồ cổ, nhớ mentor. Hợp đồng thứ ba ghi ký ở văn phòng Phương Đông Capital, Hà Nội, lúc ba giờ chiều. Cảnh Thâm ở Sài Gòn.
Ba ngày. Ba lỗ hổng. Hợp đồng giả.
Nhưng đó là lỗ hổng về thời gian và địa điểm, chứng minh anh không có mặt. Chưa chứng minh ai tạo ra tài liệu giả.
Tối hôm sau, Tri Hạ đào sâu hơn.
Cô không có quyền truy cập nhật ký hệ thống, nhưng cô có quyền truy cập kho lưu trữ tài liệu deal, nơi mọi tập tin được upload kèm thông tin thời gian tạo. Aster dùng hệ thống quản lý tài liệu nội bộ, mỗi tập tin có dấu thời gian tự động: ngày tạo, ngày chỉnh sửa cuối, người tạo.
Cô tìm ba tập tin CEO chiếu ở IC. Chúng được upload vào thư mục "Điều tra nội bộ, Tạ Cảnh Thâm" hai tuần trước phiên họp, đúng như ngày trên slide.
Nhưng khi cô nhìn kỹ hơn vào thông tin chi tiết của tập tin, cô thấy: ngày tạo gốc.
Tập tin thứ nhất: ngày tạo gốc 12 tháng 6. Ngày ký trên hợp đồng: 15 tháng 12 năm trước.
Tập tin được tạo sáu tháng sau ngày ký.
Tập tin thứ hai: ngày tạo gốc 13 tháng 6. Ngày ký: 8 tháng 2.
Tập tin thứ ba: ngày tạo gốc 13 tháng 6. Ngày ký: 20 tháng 4.
Ba tập tin đều được tạo trong hai ngày liên tiếp, 12 và 13 tháng 6. Năm ngày trước phiên họp IC bất thường.
Năm ngày.
Ai đó ngồi xuống máy tính vào ngày 12 tháng 6, tạo ba hợp đồng giả mạo, scan chữ ký, upload vào hệ thống, đặt vào thư mục "Điều tra nội bộ." Năm ngày sau, CEO chiếu chúng trước tám Partner và nói: "Đây là bằng chứng."
Cô ghi lại mọi thứ vào bảng tính. Ngày tạo, ngày ký, chênh lệch, lỗ hổng thời gian. Cẩn thận, chính xác, kiểu cẩn thận mà cô đã học được ở Aster: dữ liệu không sợ ai, nhưng người trình bày dữ liệu thì có thể bị giết.
Nhưng ai tạo?
Cô nhìn trường "người tạo" của mỗi tập tin. Hệ thống ghi: "Admin_IT02."
Tài khoản quản trị. Không phải tên cá nhân. Kiểu tài khoản dùng chung cho bộ phận công nghệ thông tin, khi cần upload tài liệu hàng loạt hoặc bảo trì hệ thống. Không truy ngược được về một người cụ thể.
Thông minh. Ai làm việc này biết cách.
Nhưng "Admin_IT02" truy cập từ đâu? Cô không xem được nhật ký truy cập trực tiếp, nhưng hệ thống tài liệu có một tính năng ít ai biết: mỗi tập tin upload kèm theo địa chỉ IP nơi upload. Thông tin này nằm trong phần "chi tiết mở rộng" mà hầu hết mọi người không bao giờ mở.
Cô mở.
Ba tập tin. Cùng một địa chỉ IP. Cô không phải chuyên gia mạng, nhưng cô biết cách đối chiếu: mở một tập tin mình upload từ deal room tầng hai mươi lăm, so sánh IP. Khác. Mở tập tin upload từ tầng mười hai, analyst. Khác. Mở tập tin upload từ nhà ăn tầng sáu (có Wi-Fi công cộng). Khác.
IP của ba tập tin giả không khớp với bất kỳ tầng nào cô kiểm tra được.
Tầng CEO.
Cô không có tập tin nào upload từ tầng bốn mươi hai để đối chiếu, vì cô chưa bao giờ làm việc ở đó. Nhưng logic dẫn đến đó: nếu không phải tầng analyst, không phải tầng VP, không phải tầng Partner, không phải tầng họp, thì chỉ còn tầng CEO.
Chưa đủ để chứng minh.
Cô biết. IP không phải bằng chứng trực tiếp. CEO có thể nói ai đó dùng mạng tầng bốn mươi hai mà ông không biết. Hoặc IP có thể thuộc tầng khác mà cô chưa kiểm tra. Cần thêm.
Nhưng cô có đủ để vẽ bức tranh: ba tài liệu giả, tạo năm ngày trước IC, từ tài khoản quản trị, upload từ cùng một nơi. Cộng với ba lỗ hổng thời gian chứng minh Cảnh Thâm không thể ký.
Đủ để nghi ngờ. Chưa đủ để lật.
Mười một giờ đêm. Cô gửi tin nhắn cho Cảnh Thâm. Không qua email nội bộ, vì hệ thống bị giám sát. Qua số điện thoại cá nhân, tin nhắn thường.
"Ba tài liệu đều tạo ngày 12-13/6. Năm ngày trước IC. Dấu thời gian gốc không khớp ngày ký. Anh không có mặt ở cả ba địa điểm vào ngày ghi trên hợp đồng. Bằng chứng là giả. Nhưng chưa đủ mạnh để đưa ra IC, cần thêm."
Gửi. Đợi.
Năm phút. Mười phút. Cô nhìn màn hình điện thoại, deal room tối, chỉ có đèn bàn cô sáng.
Tin nhắn trả lời.
"Đừng đưa ra vội. Để anh chọn thời điểm."
Cô nhìn tin nhắn. Đọc lại. Đọc lần nữa.
Để anh chọn thời điểm.
Anh vẫn đang chơi cờ. Bị đình chỉ, bị cắt quyền truy cập, bị cô lập khỏi tòa nhà, và anh vẫn đang chọn thời điểm. Vẫn đang tính toán. Vẫn đang kiểm soát.
Bực.
Cô đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn ra cửa kính deal room. Hành lang tối, đèn hành lang tắt tự động sau mười giờ, chỉ còn đèn khẩn cấp xanh nhạt dọc trần.
Em tìm ra bằng chứng. Em thức đêm, đào dữ liệu, đối chiếu từng con số. Và anh bảo "để anh chọn thời điểm."
Anh bị đình chỉ. Anh không có quyền chọn thời điểm.
Nhưng rồi cô thở ra. Dựa lưng vào ghế. Nhắm mắt.
Tin anh.
Không phải tin mù. Tin vì anh chưa bao giờ sai về thời điểm. Deal Aurora, anh chờ đúng lúc để Tri Hạ present trước IC. Deal Minh Đức, anh để qua vì biết nó sẽ tự nổ. VP Lưu, anh để cô nộp đơn tố giác đúng lúc CEO không cản. Mỗi lần, thời điểm anh chọn đều đúng. Không phải vì anh may, mà vì anh đọc bàn cờ kỹ hơn bất kỳ ai cô từng gặp.
Lần này cũng vậy.
Cô mở mắt. Nhặt điện thoại. Gõ:
"Em tin anh. Lần này."
Gửi. Không đợi trả lời.
Thu laptop, tắt đèn bàn, ra khỏi deal room. Hành lang tối, đèn khẩn cấp xanh nhạt, bước chân cô vang trên sàn đá. Thang máy, tầng trệt, sảnh, cửa xoay, phố đêm.
Xe ôm công nghệ về Quận Bảy. Gió đêm thổi qua mũ bảo hiểm, đèn đường nhấp nháy, thành phố vẫn sống mặc cho một Partner vừa bị loại khỏi tòa nhà cao nhất.
Cô ngồi sau xe, tay ôm ba lô, nhìn đèn thành phố lùi dần.
Dấu thời gian không biết nói dối. Con người thì có.
Nhưng em sẽ để dữ liệu nói.