Đòn từ CEO
Email đến lúc tám giờ mười lăm sáng thứ Hai, khi Tri Hạ đang rót cà phê ở pantry tầng hai mươi lăm.
Tiêu đề: "Tái cấu trúc nhân sự: Deal Minh Đức." Người gửi: Văn phòng CEO. CC: toàn bộ Partner, VP, và Senior Analyst liên quan.
Cô đọc đứng, cốc cà phê dừng giữa không trung.
"Sau khi xem xét tiến độ và yêu cầu chiến lược, Ban lãnh đạo quyết định điều chỉnh cơ cấu đội ngũ deal Minh Đức như sau: Phó Duật (VP) sẽ đảm nhiệm vai trò trưởng nhóm điều hành (Lead). Tạ Cảnh Thâm (Partner) giữ vai trò cố vấn chiến lược, tham gia khi cần."
Cô đọc lại. Đọc lần ba.
Cố vấn chiến lược, tham gia khi cần.
Trong ngôn ngữ Aster, câu đó nghĩa là: bị gạt ra rìa nhưng được phép ngồi xem. Cảnh Thâm vẫn có tên trên giấy, vẫn được mời họp, nhưng không quyết định gì. Quyền lực thật nằm ở người dẫn deal, và bây giờ người đó là Phó Duật.
Cô cuộn xuống. Đoạn cuối.
"Đội ngũ phân tích sẽ báo cáo trực tiếp cho Lead. Các thành viên hiện tại được khuyến khích tiếp tục hoặc có thể đề xuất điều chuyển nếu phù hợp với nguyện vọng cá nhân."
Khuyến khích tiếp tục hoặc đề xuất điều chuyển.
Câu đó nhắm vào cô. Không ghi tên, nhưng nhắm thẳng. Trong team hiện tại, Lê Hoàng và Thanh Trúc là analyst theo Phó Duật từ đầu. Người duy nhất được Cảnh Thâm kéo vào deal Minh Đức, người duy nhất mà ai cũng biết thuộc phe anh, là cô.
CEO đang hỏi: cô muốn ở đâu?
Tri Hạ đặt cốc cà phê xuống quầy. Chưa uống. Màn hình điện thoại vẫn sáng dòng email, chữ đen trên nền trắng, sạch sẽ như mọi đòn đánh ở Aster.
Chín giờ. Phòng họp tầng ba mươi.
CEO triệu tập họp nhanh cho team Minh Đức. Không phải phòng họp nhỏ tầng hai mươi lăm, mà phòng lớn tầng ba mươi, bàn dài mười sáu ghế, màn hình chiếu ở đầu phòng. Phòng này dùng cho họp toàn quỹ hoặc khi CEO muốn ai đó ngồi nhỏ lại.
Tri Hạ vào sớm năm phút. Lê Hoàng đã ở đó, Thanh Trúc đến ngay sau. Phó Duật ngồi giữa bàn, tay gõ nhẹ trên sổ tay, mặt bình thản. Anh đã biết trước. Kiểu người được thông báo riêng trước khi email đi, kiểu CEO muốn anh sẵn sàng trước khi đèn bật.
Cảnh Thâm vào sau cùng. Bước đều, lưng thẳng, đồng hồ cổ trên cổ tay trái. Ngồi xuống ghế cuối bàn, không phải đầu bàn. Vị trí đầu bàn bây giờ để trống, chờ CEO.
Anh biết. Và anh chọn ngồi cuối.
CEO bước vào, áo vest xám đậm, cà vạt xanh than, cười nhẹ. Kiểu cười của người vừa thắng một ván nhưng vẫn giả vờ đang chơi.
– Xin lỗi mọi người, hơi đột ngột. Nhưng deal Minh Đức không đợi ai.
Ông ngồi xuống đầu bàn, mở sổ tay, nhìn lượt phòng. Ánh mắt dừng ở Cảnh Thâm nửa giây, rồi lướt qua như không thấy gì đặc biệt.
– Tôi muốn team biết: sau khi cân nhắc, tôi quyết định Phó Duật sẽ dẫn deal từ đây. Cảnh Thâm vẫn là cố vấn chiến lược, tham gia khi chúng ta cần góc nhìn tổng thể. Không có gì thay đổi lớn, chỉ là tối ưu hóa cơ cấu.
Không có gì thay đổi lớn.
Cả phòng im. Lê Hoàng nhìn bảng tính trên laptop, Thanh Trúc uống nước. Phó Duật gật nhẹ, mặt không đổi, kiểu người đã luyện cách nhận quyền lực mà không tỏ ra hào hứng.
Cảnh Thâm không phản ứng. Không gật, không lắc, không nói. Ngón tay trái xoay nhẹ núm đồng hồ cổ, đều, chậm, như đang đếm thứ gì.
CEO tiếp tục. Phân công: Phó Duật phụ trách lộ trình hoàn tất giao dịch và đàm phán điều khoản cuối. VP Hải phụ trách định giá phía đối tác. Cảnh Thâm sẽ được mời vào họp IC khi cần. Rồi CEO quay sang Tri Hạ.
– Cô Lâm.
Cô ngẩng lên. CEO nhìn cô, mắt ấm, giọng nhẹ, kiểu ông bố tốt bụng hỏi con gái muốn gì.
– Cô đã làm rất tốt phần phân tích tài sản. Với cơ cấu mới, cô sẽ báo cáo trực tiếp cho Phó Duật. Tôi nghĩ đó là bước hợp lý, cô có kinh nghiệm DD và Phó Duật cũng đánh giá cao năng lực của cô.
Ông dừng, cười nhẹ.
– Tất nhiên, nếu cô muốn tiếp tục hỗ trợ phần cố vấn chiến lược cùng Cảnh Thâm, cũng hoàn toàn được. Tùy cô.
Tùy cô.
Hai chữ nhẹ nhất và nặng nhất trong phòng. CEO đang cho cô chọn, nhưng mọi người ở đây đều biết: chọn ở lại với Cảnh Thâm nghĩa là chọn phía yếu hơn, chọn người vừa bị cắt quyền, chọn thua. Chọn Phó Duật nghĩa là chọn phía CEO, chọn deal, chọn sự nghiệp.
Và anh đang ngồi cuối bàn, nhìn cô. Không ra hiệu gì. Không mở miệng. Để cô tự quyết.
Tri Hạ nhìn CEO. Rồi nhìn Phó Duật. Rồi nhìn xuống tay mình, hai tay đặt trên bàn, ngón đan vào nhau.
– Cảm ơn ông, em sẽ hoàn thành phần phân tích đang dở trước. Phần bảy và tám đã cam kết lịch trình với đối tác, em muốn giữ chữ tín. Sau khi xong, em sẽ trao đổi thêm với anh Duật về phân công tiếp theo.
Giọng cô bình tĩnh, đều, lịch sự. Không từ chối thẳng, không nhận lời ngay. Kéo thời gian bằng lý do chuyên môn. CEO không thể ép mà không tỏ ra thiếu chuyên nghiệp.
CEO nhìn cô, một giây. Hai giây. Rồi cười.
– Chữ tín. Tốt. Cô làm xong rồi nói chuyện tiếp với Phó Duật.
Ông quay sang chủ đề khác. Lịch trình hoàn tất deal, lịch bay thăm lại hai bệnh viện miền Trung, lịch họp nhà đầu tư. Cuộc họp kéo thêm mười lăm phút rồi kết thúc.
Mọi người đứng dậy, thu dọn. CEO ra trước, Phó Duật theo sau. Lê Hoàng và Thanh Trúc gật đầu rồi đi. Phòng trống dần.
Tri Hạ thu laptop vào cặp, đứng lên. Cảnh Thâm vẫn ngồi cuối bàn, sổ tay mở, bút đặt ngang. Anh không nhìn cô, nhìn ra cửa sổ. Trời ngoài nắng, kính phản chiếu, đèn chùm trên trần tắt.
Cô đi ngang anh, ra cửa. Bước được ba bước thì dừng.
Quay lại. Anh vẫn ngồi đó, lưng thẳng, mặt bình thản. Như không có gì vừa xảy ra. Như vừa rồi CEO không tước quyền anh trước mặt sáu người.
– Anh ổn không?
Cô hỏi trước khi kịp nghĩ. Câu hỏi vượt qua ranh giới chuyên nghiệp, vượt qua khoảng cách analyst và Partner, vượt qua mọi luật bất thành văn của Aster.
Cảnh Thâm quay lại nhìn cô. Không ngạc nhiên. Mắt tĩnh, sâu, kiểu mắt của người đã lường trước mọi thứ và vẫn chọn ngồi yên.
– Ổn.
Một chữ.
Rồi anh nhìn cô thêm hai giây. Lâu hơn bình thường. Không phải kiểu nhìn đánh giá, không phải kiểu nhìn cấp trên. Kiểu nhìn của người muốn nói gì đó nhưng chọn im lặng, và để ánh mắt nói thay.
Cảm ơn.
Tri Hạ không chắc mình đọc đúng. Nhưng cô gật nhẹ, rồi quay đi.
Hành lang tầng ba mươi, đèn trắng, sàn bóng. Cô bước nhanh về phía thang máy.
Phó Duật đứng ở góc hành lang, dựa tường, tay cầm điện thoại nhưng không nhìn màn hình. Anh đang đợi cô.
– Cô Lâm.
Cô dừng. Anh bỏ điện thoại vào túi, đi đến gần.
– Câu trả lời vừa rồi, thông minh.
Tri Hạ không nói gì.
– Tôi không hỏi cô chọn ai. Đó là việc của cô, Phó Duật nói, giọng nhẹ, nghiêm. Nhưng tôi muốn cô biết: nếu cô qua team tôi, tôi sẽ dùng cô đúng năng lực. Không phải quân cờ. Không phải con bài. Phân tích tài chính, presentation cho LP, đàm phán điều khoản. Việc thật.
Anh dừng, nhìn cô.
– Tôi không giống anh ấy.
Anh ấy. Không nói tên. Cả hai đều biết ai.
Tri Hạ nhìn Phó Duật. Ánh mắt anh thẳng, không giấu gì. Anh muốn cô qua phe anh, nhưng anh nói thật: anh muốn cô vì cô giỏi, không phải vì cô là vũ khí.
– Tôi biết, cô nói. Cảm ơn anh Duật.
Anh gật, quay đi. Bước vài bước, dừng lại, không quay đầu.
– Deal Minh Đức section bảy, tôi đọc lại rồi. Phần định giá tài sản phi hoạt động, phương pháp cô dùng sạch. Tôi không sửa gì.
Rồi anh đi thẳng, rẽ vào thang máy.
Tri Hạ đứng lại hành lang, một mình. Đèn trắng, sàn bóng, cửa kính cuối hành lang phản chiếu bóng cô nhỏ, mờ.
Cô vừa chọn phe.
Không phải bằng lời. Bằng cách kéo thời gian, bằng cách không nhận lời CEO, bằng cách quay lại hỏi Cảnh Thâm "anh ổn không?" trước mặt phòng trống nhưng sau lưng phòng đầy.
CEO ghi nhớ rồi. Phó Duật ghi nhớ rồi. Cảnh Thâm ghi nhớ rồi.
Không quay lại được nữa.
Cô bấm thang máy, đèn số nhảy: 30... 29... 28... 27... 26... 25.
Cửa mở. Tầng hai mươi lăm. Deal room. Bảng tính. Con số. Những thứ không hỏi cô chọn ai, không nhìn cô lâu hơn bình thường, không nói "ổn" bằng giọng như vậy.
Cô ngồi xuống, mở laptop. Màn hình sáng.
Section bảy. Tài sản phi hoạt động. Hai trăm sáu mươi tỷ.
Cô bắt đầu làm việc.
Nhưng ở góc ý thức, một câu hỏi không chịu tắt: CEO vừa tước quyền Cảnh Thâm, và anh ngồi yên. Lần trước anh ngồi yên, VP Lưu ngã. Lần này, anh đang chờ ai ngã?