Thăng chức
Tháng Ba. Đúng một năm kể từ ngày Lâm Tri Hạ bước vào sảnh Aster Capital với đôi giày đã mòn đế và bộ suit mua giảm giá.
Chín giờ sáng. Phòng Nhân sự, tầng năm.
Trưởng phòng HR ngồi đối diện cô, bàn gỗ sồi, hai tập tài liệu, một ly nước. Bà Nguyễn Thị Phương, năm mươi hai tuổi, kiểu phụ nữ đã làm HR hai mươi năm nên mặt lúc nào cũng bình thản, kể cả khi thông báo sa thải hay thăng chức.
– Chúc mừng cô Lâm. Ban Điều hành phê duyệt đề xuất bổ nhiệm cô lên vị trí Vice President, có hiệu lực từ ngày mùng một tháng Ba.
Cô nghe. Gật. Tay trên đùi bình thản, nhưng dưới bàn ngón tay cô nắm chặt vào vải quần rồi thả ra, nhanh, kiểu nhanh của người không cho phép cơ thể phản bội cảm xúc.
– Cô sẽ chuyển lên tầng hai mươi lăm, phòng riêng. Thư ký sẽ sắp xếp trong tuần. Đây là hợp đồng mới và các điều khoản phúc lợi. Cô đọc kỹ rồi ký trước thứ Sáu.
Bà Phương đẩy tập tài liệu qua bàn. Tri Hạ nhận, mở trang đầu, nhìn dòng chữ in đậm: Vice President, Aster Capital. Lâm Tri Hạ.
Không run. Không mờ mắt. Chỉ nhìn, đọc, gật.
– Tôi sẽ ký sớm hơn thứ Sáu.
Bà Phương cười nhẹ, kiểu cười HR chuyên nghiệp:
– Cô là VP trẻ nhất và nhanh nhất lịch sử Aster. Một năm từ Analyst. Ban Điều hành ghi nhận.
Cô đứng dậy, bắt tay, cảm ơn, đi ra.
Hành lang tầng năm. Vắng. Đèn huỳnh quang trắng, sàn đá hoa cương sạch bóng, bước chân cô vang nhẹ trong không gian trống.
Cô đi đến cầu thang bộ, mở cửa, bước vào. Cầu thang vắng, bê tông xám, tiếng quạt thông gió rì rì từ tầng trên.
Đứng một mình. Lưng tựa tường. Mắt nhắm.
Một năm.
Mười hai tháng. Ba trăm sáu mươi lăm ngày. Từ bàn cuối tầng mười hai, gần nhà vệ sinh, máy lạnh thổi thẳng vào gáy. Đến phòng riêng tầng hai mươi lăm, tường kính, bàn gỗ, tên mình trên cửa.
Mở mắt. Thở ra. Nhẹ.
Rồi đi lên. Cầu thang bộ, từng bậc, từ tầng năm lên tầng hai mươi lăm. Hai mươi tầng. Không đi thang máy. Vì hôm nay cô muốn đi bằng chân, muốn cảm nhận từng bậc, muốn nhớ rằng mỗi tầng cô đi qua đều do cô tự bước.
Tầng hai mươi lăm. Phòng VP mới.
Phòng nhỏ hơn phòng Partner, nhưng là phòng riêng. Bốn bức tường, một bức kính nhìn ra phía nam thành phố, bàn gỗ sồi, ghế xoay đen, giá sách trống. Trên cửa kính mờ, tấm bảng tên mới: Lâm Tri Hạ, Vice President.
Cô đứng giữa phòng. Nhìn quanh. Nhỏ, gọn, sạch. Ánh nắng sáng chiếu qua kính, vẽ hình chữ nhật trên sàn.
Đặt túi xuống bàn. Mở ra. Bên trong, ngoài máy tính và tài liệu, có một thứ cô mang theo từ bàn cũ tầng mười hai: thẻ nhân viên đầu tiên, ảnh chụp khi mới vào, mặt trẻ hơn, mắt sáng hơn, dòng chữ Investment Analyst.
Cô đặt thẻ lên bàn, cạnh bàn phím. Nhìn ảnh mình của một năm trước.
Mày biết không, người trong ảnh? Mày đã làm được rồi.
Không ai giới thiệu. Không ai bảo lãnh. Không ai đỡ khi ngã. Mày tự đứng dậy mỗi lần, tự gõ cửa mỗi deal, tự chịu mỗi đòn. Và bây giờ mày đứng đây, ở tầng hai mươi lăm, có phòng riêng, có tên trên cửa, có ghế xoay thay vì ghế nhựa.
Cô cất thẻ vào ngăn kéo. Không trưng, vì cô không phải người trưng thành tích. Chỉ giữ, để nhớ mình đến từ đâu.
Mười một giờ. Tiếng gõ cửa.
Tử Mặc đứng ngoài, tay cầm hai ly cà phê mua từ quán dưới sảnh, cười rộng đến mức mắt nheo.
– VP Lâm Tri Hạ!
Cô mở cửa, lắc đầu, nhưng khóe miệng cong lên.
– Vào đi. Đừng hét.
Anh bước vào, đặt ly cà phê lên bàn cô, nhìn quanh phòng, huýt sáo nhẹ.
– Phòng riêng. Kính. View thành phố. Mày leo nhanh vãi.
– Mày thô vãi.
Cả hai cười. Kiểu cười mà cô chỉ cười được với Tử Mặc, kiểu cười không tính toán, không đắn đo, kiểu cười của hai đứa bạn từ ngày đầu tiên.
Tử Mặc ngồi xuống ghế khách, uống cà phê, nhìn cô.
– Nghiêm túc. Mày làm được. Mày thật sự làm được rồi.
Cô cầm ly cà phê, hơi ấm truyền qua tay.
– Chưa xong.
– Tao biết. Nhưng cho tao mừng đã rồi mày tính tiếp.
Im lặng. Ấm. Kiểu im lặng hiếm hoi ở Aster không mang theo toan tính.
– Nhớ hồi ngày đầu không, anh hỏi. Tao dẫn mày đi tour tòa nhà. Mày nhìn lên tầng ba mươi tám, tao nói "đó là tầng Partner, đừng nhìn lên nhiều quá." Mày nói gì?
Cô nhớ. Tất nhiên nhớ.
– Tao nói "một ngày nào đó."
– Ừ.
Tử Mặc cười, lắc đầu, kiểu lắc đầu của người vừa tự hào vừa ngỡ ngàng.
– "Một ngày nào đó." Và bây giờ mày đang ở tầng hai mươi lăm. Gần hơn rồi.
Cô nhìn anh. Mắt ấm, nhẹ, giây lát thôi rồi thu lại, vì cô không giữ cảm xúc mềm quá lâu trước mặt ai, kể cả bạn.
– Gần hơn rồi.
Chiều. Phòng mới.
Team EduNova đến chúc mừng. Linh mang bánh kem nhỏ, chữ viết tay bằng bút socola: "Chúc mừng chị Hạ!" Nam đứng sau, kính gọng đen, cười ngượng, tay cầm bó hoa nhỏ mua vội ở sảnh.
Cô cắt bánh, chia, ăn cùng team trong phòng VP mới. Không phải tiệc lớn, không phải sự kiện, chỉ là bốn người ngồi quanh bàn làm việc ăn bánh kem bằng muỗng nhựa. Nhưng đó là kiểu chúc mừng mà cô thích: nhỏ, thật, không phô trương.
Linh hỏi:
– Chị có thay đổi gì không ạ? Bây giờ chị là VP rồi.
Cô nhìn hai đứa. Nhỏ, mắt sáng, kiểu sáng của người còn tin rằng làm tốt sẽ được ghi nhận.
– Thay đổi. Chị sẽ yêu cầu nhiều hơn. Và bảo vệ các em nhiều hơn. Hai cái đi cùng nhau.
Linh gật. Nam ghi chép, kiểu ghi chép phản xạ mà cô đã dạy: ghi mọi thứ sếp nói, kể cả lúc không chính thức.
Tối. Về nhà.
Căn hộ Quận Bảy. Cửa mở, giày tháo ở cửa, túi đặt trên ghế. Cô đứng giữa phòng khách, nơi hai tuần trước bốn người ngồi bàn chuyện liên minh, bây giờ chỉ có cô.
Mở tủ quần áo. Nhìn ba bộ suit treo thẳng hàng: một bộ từ ngày đầu tiên (mua giảm giá, vải mỏng, đã hơi chật), một bộ mua tháng trước (chất hơn, cắt vừa hơn), một bộ mới (thưởng cho mình bằng tháng lương VP đầu tiên chưa nhận).
Cô lấy bộ cũ nhất ra. Sờ vải. Mỏng, kiểu vải mà người giàu nhìn một giây sẽ biết giá. Bộ suit này đã đi qua phỏng vấn Aster, ngày đầu tiên ở tầng mười hai, đêm đầu tiên thức đến ba giờ sáng, cuộc họp đầu tiên cô bị VP Lưu mắng trước mặt cả phòng, và cả đêm ở pantry tầng ba mươi tám khi anh pha cà phê cho cô lần đầu.
Treo lại. Không vứt. Vì có những thứ cũ cần giữ, không phải để mặc, mà để nhớ.
Đi ra ban công. Đêm, thành phố phía dưới, đèn nhiều hơn mọi đêm hay chỉ cô cảm thấy vậy. Gió tháng Ba ấm hơn tháng trước, mang theo mùi hoa và khói xe.
Một năm. Từ không ai biết đến VP nhanh nhất lịch sử Aster. Mẹ sẽ mừng. Mẹ sẽ không hiểu "VP" nghĩa là gì, nhưng mẹ sẽ mừng vì con gái mừng.
Và anh? Anh ở đâu đêm nay? Anh biết cô lên VP chưa? Anh có... không. Dừng.
Cô lắc đầu. Nhẹ.
Không nghĩ đến anh. Không phải hôm nay. Hôm nay là của mình. Chỉ của mình.
Quay vào. Tắt đèn. Nằm xuống giường.
Trần nhà trắng, bóng tối quen, tiếng xe từ ngã tư phía dưới vọng lên đều đều. Cô nhắm mắt, và trước khi ngủ, nghĩ một câu:
Gần hơn rồi. Nhưng chưa xong.
Rồi ngủ. Giấc ngủ sâu đầu tiên trong nhiều tuần.