Phòng Họp Kính
Chương 29: Quân cờ
Chương 29

Quân cờ

Tạ Cảnh Thâm biết trước khi ban kiểm soát biết.

Sáng thứ Hai, anh mở cổng tuân thủ nội bộ bằng quyền Partner, đọc danh sách báo cáo mới. Mã CR-2026-0417. Bộ phận: FIN-DD-03. Đối tượng: VP Lưu Trọng Khải. Nội dung: ghi nhận tài chính không đúng kỳ, ba thương vụ, tổng lỗ ẩn tám trăm tỷ.

Ẩn danh. Nhưng anh biết ai gửi.

Cô viết giống cách cô làm bảng tính: gọn, sạch, không thừa một dòng. Mỗi con số có nguồn, mỗi kết luận có dữ liệu, mỗi tập tin đính kèm được đặt tên theo quy chuẩn. Không cảm xúc, không cáo buộc. Chỉ sự thật, xếp đúng thứ tự, để sự thật tự nói.

Cô học nhanh.

Anh đóng cổng tuân thủ, mở sổ tay. Trang giữa, bản đồ ông vẽ từ hai năm trước: CEO ở đỉnh, sáu cánh tay nối xuống sáu VP và Partner thân cận. VP Lưu nằm ở cánh thứ ba từ trái, nối bằng đường nét đứt, nghĩa là "có thể cắt."

CEO biết VP Lưu không giỏi. Ông giữ VP Lưu vì VP Lưu nghe lời, vì VP Lưu biết đủ nhiều để hữu ích nhưng không đủ nhiều để nguy hiểm. Nhưng khi VP Lưu trở thành gánh nặng, CEO sẽ bỏ ông ta nhanh hơn bỏ một cổ phiếu lỗ.

Và bây giờ VP Lưu là gánh nặng.

Cảnh Thâm gấp sổ, nhìn ra cửa kính. Thành phố buổi sáng, nắng xiên qua các tòa nhà, bóng dài trên mặt đường. Tầng ba mươi tám nhìn xuống mọi thứ, nhưng không nhìn thấy mọi thứ.

Anh nghĩ đến Tri Hạ. Không phải nghĩ có chủ đích, mà kiểu suy nghĩ lướt qua rồi ở lại lâu hơn dự tính. Cô đến phòng anh tối qua, đặt tờ giấy viết tay lên bàn, mắt tĩnh, tay run nhẹ nhưng giọng không run. Cô hỏi quy trình tuân thủ bằng giọng của người đã quyết định trước khi hỏi.

Cô nói "Em biết" khi anh nói "Cẩn thận."

Em. Một chữ thay đổi mọi thứ.

Không phải "tôi." Không phải "cô Lâm." Em, đơn giản, tự nhiên, như thể đó là từ cô luôn dùng với anh.

Anh không phản ứng lúc đó. Anh để nó đi qua, vì phản ứng nghĩa là thừa nhận. Thừa nhận nghĩa là mở cửa. Mở cửa nghĩa là...

Dừng lại.

Anh đứng dậy, lấy cà phê từ máy trong phòng, uống đứng bên cửa sổ.

Mạn Ninh nói đúng. Anh đang mất kiểm soát. Không phải mất kiểm soát ván cờ, ván cờ vẫn đi đúng hướng. Mất kiểm soát những thứ không nằm trên bàn cờ. Cà phê lúc hai giờ sáng, tay chạm tay trong deal room, cách anh nói "cẩn thận" bằng giọng mà anh không dùng với ai khác.

Cô không phải quân cờ. Nhưng nếu cô không phải quân cờ, thì cô là gì?

Anh uống hết cà phê, đặt cốc xuống, ngồi lại bàn. Mở laptop. Công việc.

Hai giờ chiều. CEO gọi.

Không phải email, không phải tin nhắn. Gọi điện trực tiếp, số nội bộ.

– Cảnh Thâm. Lên phòng tôi.

Giọng bình thường. Ấm. Nhưng CEO chỉ gọi trực tiếp khi muốn nói chuyện mà không để lại dấu vết bằng văn bản.

Phòng CEO ở cuối hành lang tầng ba mươi tám. Cửa gỗ nặng, không phải kính như các phòng khác. Cảnh Thâm gõ, vào.

Trình Gia Duy ngồi sau bàn, áo vest treo trên lưng ghế, sơ mi xanh nhạt, cà vạt nới lỏng. Ông trông thoải mái, kiểu thoải mái có chọn lọc, để người đối diện nghĩ ông đang thân thiện.

– Ngồi.

Cảnh Thâm ngồi. Ghế da đối diện, mềm, lún nhẹ.

– VP Lưu sắp bị kiểm toán nội bộ.

CEO nói thẳng, không vòng vo. Mắt ông nhìn anh, đọc phản ứng.

Cảnh Thâm không phản ứng. Không ngạc nhiên, không tò mò, không hỏi. Anh ngồi yên, hai tay đặt trên tay ghế, mặt bình thản.

– Tôi biết, ông nói tiếp. Có người nộp báo cáo tuân thủ. Ba thương vụ, lỗ ẩn.

Ông dừng, nhìn anh.

– Anh có biết ai nộp không?

– Không. Hệ thống ẩn danh, tôi không truy cập được danh tính người nộp.

Nửa thật, nửa kỹ thuật. Đúng là anh không truy cập được danh tính qua hệ thống. Nhưng anh không cần hệ thống.

CEO gật, chậm.

– VP Lưu làm việc với tôi mười hai năm. Ông ấy có lúc sai, nhưng luôn trung thành.

– Trung thành không thay thế được năng lực, thưa anh Duy.

Mắt CEO hẹp lại, nhẹ, rồi giãn ra. Ông cười.

– Đúng. Tôi giữ ông ấy lâu quá.

Giữ. Lâu quá. Hai cụm từ cho thấy CEO đã quyết định. Ông sẽ không cứu VP Lưu. Ông sẽ để ban kiểm soát làm việc, để kết quả xảy ra, và khi VP Lưu phải từ chức, ông sẽ đứng ở vị trí người không biết gì.

Ông ta bỏ quân quá dễ.

– Tôi gọi anh lên không phải vì VP Lưu, CEO nói, nghiêng người về phía trước, hai tay đan trên bàn. Tôi gọi vì deal Minh Đức. Hai tuần nữa biểu quyết lại. Tôi muốn anh biết: nếu deal không qua, sẽ có hậu quả.

Giọng ông vẫn ấm, nhưng mắt lạnh. Cảnh Thâm đã thấy đôi mắt này nhiều lần: lúc ông loại đối tác cũ, lúc ông ép Partner về hưu sớm, lúc ông cười với LP rồi quay lưng lại thay đổi con số.

– Hậu quả cho ai?

– Cho Aster. Minh Đức là cơ hội mười năm có một. Nếu chúng ta bỏ lỡ vì quá thận trọng, LP sẽ hỏi tại sao. Và câu trả lời sẽ không có lợi cho ai.

Cho ai. Ông không nói "cho anh." Nhưng cả hai đều hiểu.

Cảnh Thâm gật.

– Tôi hiểu. Nhưng nếu deal có vấn đề mà chúng ta vẫn approve, LP cũng sẽ hỏi. Và câu trả lời lúc đó sẽ tệ hơn nhiều.

CEO nhìn anh. Lâu. Không cười.

– Anh giống Diệp Chính Nghĩa.

Tên đó rơi xuống bàn như dao. Cảnh Thâm không nhúc nhích, nhưng ngón tay phải xiết chặt tay ghế, một giây, rồi buông.

Diệp Chính Nghĩa. Mentor cũ. Người dạy anh mọi thứ rồi lấy mọi thứ. Người mà anh đang cố không nghĩ đến mỗi khi nhìn đồng hồ cổ trên cổ tay.

– Ông ấy cũng giỏi. Cũng tự tin. Cũng tin rằng mình đúng là đủ.

CEO đứng dậy, đi đến cửa sổ, quay lưng lại Cảnh Thâm. Đứng như vậy: ông không sợ anh. Ông muốn anh biết ông không sợ.

– Nhưng ông ấy quên: đúng không đủ. Phải đúng lúc, đúng cách, và đúng người ủng hộ.

Cảnh Thâm đứng dậy.

– Tôi không phải Diệp Chính Nghĩa.

CEO quay lại, nhìn anh, mỉm cười.

– Tôi biết. Anh nguy hiểm hơn ông ấy nhiều.

Đó là lời khen. Và cũng là cảnh báo.

Cảnh Thâm gật, nhẹ, rồi rời phòng.

Anh đi dọc hành lang tầng ba mươi tám, bước chậm, đều. Cửa phòng CEO đóng phía sau, tiếng gỗ nặng. Hành lang vắng, đèn trắng, sàn bóng.

CEO bỏ VP Lưu quá dễ.

Không vì công bằng. Không vì VP Lưu sai. Vì VP Lưu hết giá trị sử dụng. Ông ta thay quân như thay pin: hết điện thì bỏ, không thương tiếc.

Và ông ta đang dò tao. Nhắc Diệp Chính Nghĩa không phải ngẫu nhiên. Ông ta muốn tao biết: ông ta biết quá khứ tao, biết điểm yếu tao, biết tao sẽ phản ứng thế nào khi nghe cái tên đó.

Anh dừng ở cửa sổ cuối hành lang. Nhìn xuống. Thành phố chiều, nắng xiên, xe cộ nhỏ, người nhỏ. Tầng hai mươi lăm, deal room, cô đang ở đó. Anh không nhìn thấy, nhưng anh biết. Cô luôn ở đó.

CEO bỏ VP Lưu. Rồi sẽ nhắm ai?

Câu trả lời rõ ràng: anh. CEO đang dọn chiến trường. Bỏ quân yếu, tập trung lực lượng, rồi tấn công quân mạnh nhất.

Nhưng trước khi tấn công tao, ông ta sẽ tấn công người xung quanh tao.

Anh nghĩ đến Tri Hạ. Lại nghĩ đến cô. Cô vừa nộp đơn tố giác lên ban kiểm soát, vừa tự đặt mình vào tầm ngắm, vừa chứng minh cô đủ nguy hiểm để CEO phải chú ý.

Nếu ông ta nhắm cô, tao sẽ...

Anh dừng suy nghĩ đó. Không cho phép nó đi tiếp.

Quay lại phòng. Ngồi xuống. Mở sổ tay. Vẽ lại bản đồ.

CEO ở đỉnh. VP Lưu: gạch ngang, sắp bị loại. VP Hải: vẫn trung thành, nhưng yếu. Phó Duật: dao động, chờ xem gió. Partner trung lập: ba người, có thể kéo nếu có bằng chứng đủ mạnh.

Và ở góc dưới, anh viết hai chữ nhỏ: T.H.

Không phải vị trí "quân cờ." Không phải vị trí "đồng minh." Anh viết tên cô ở chỗ không thuộc bất kỳ nhóm nào trên bản đồ.

Vì cô không phải quân cờ. Và anh đang sợ mình biết cô là gì.

Ch.29/69
1.540 từ