CEO ngã
Phòng IC tầng bốn mươi. Lần cuối cùng.
Cô biết đó là lần cuối vì cô đã chuẩn bị cho ngày này từ tháng Giêng, từ đêm ngồi trên sàn căn hộ Quận Bảy mở sổ ghi chép và viết: "Bốn phiếu. Cần thêm hai." Năm tháng. Hơn một trăm năm mươi ngày thu thập, xác minh, xây liên minh, và chờ. Chờ đúng lúc. Và đúng lúc là hôm nay.
Chín giờ sáng. Phòng họp kính bốn mặt, bàn gỗ dài, tám ghế, rèm mở, nắng tháng Năm hắt vào. Tám thành viên IC ngồi đủ: Trần Văn Quốc (pháp lý), Nguyễn Thị Bích Ngọc (vận hành), Lê Hoàng Phúc (đầu tư), Phó Duật, VP Trí, và ba Partner khác. Chủ tọa: CEO Trình Gia Duy, ghế đầu, gọng kính mỏng, vest xám, lưng thẳng.
Và cô. VP Lâm Tri Hạ, không có ghế IC nhưng được mời vì đang dẫn nhóm phòng thủ chống Horizon.
Chương trình nghị sự: bỏ phiếu chấp nhận hoặc từ chối đề nghị thâu tóm của Horizon Capital.
CEO mở. Giọng chậm, đều, kiểu đều mà cô biết là ông phải gắng sức giữ từ hai tuần nay.
– Horizon nâng giá lên tám mươi phần trăm. Điều khoản giữ nguyên nhân sự toàn bộ dưới cấp VP. Duy nhất thay đổi: hội đồng IC mới do Horizon bổ nhiệm. Tức là loại tất cả quý vị ngồi đây. Và tôi.
Im lặng. Tám người nhìn nhau.
– Poison pill đã kích hoạt, CEO tiếp. Pha loãng cổ phần Horizon từ mười bảy xuống chín phần trăm. LP đang ổn định lại, hai LP rút đã dừng. Đề nghị hội đồng bỏ phiếu: từ chối đề nghị Horizon, tiếp tục phòng thủ.
Ông nhìn quanh bàn. Mắt quét, kiểu quét mà cô biết từ năm đầu tiên: đếm ai gật, ai không.
Bích Ngọc nhìn Tri Hạ. Phúc nhìn Phó Duật. Phó Duật nhìn bàn.
Cô đứng dậy.
Tám người nhìn cô. Một VP đứng dậy trong phòng IC mà không được mời phát biểu, ở Aster, là vi phạm quy chế. Nhưng cô không vi phạm, vì cô có tài liệu, và ở Aster, tài liệu là quyền phát biểu.
– Trước khi hội đồng bỏ phiếu, cô nói, giọng đều, tay đặt trên bàn, bốn bộ tài liệu đã in sẵn phía trước, tôi xin trình bày ba vấn đề liên quan trực tiếp đến năng lực quản trị của chủ tọa phiên họp này.
CEO nhìn cô. Mắt hẹp. Không nói gì.
– Vấn đề một. Cô mở tài liệu đầu tiên, đẩy về phía giữa bàn. Ngày mười hai tháng Sáu năm ngoái, ba tài liệu được tải lên hệ thống IC cáo buộc Partner Tạ Cảnh Thâm xung đột lợi ích với Phương Đông Capital thông qua Tân Phương Consulting. Cả ba đều tạo từ tài khoản Admin_IT02, cùng địa chỉ IP, trong vòng hai mươi bốn giờ. Nhân chứng duy nhất, Nguyễn Hữu Phong, nguyên Giám đốc Tài chính Thuận Phát, đã xác nhận với pháp lý bên ngoài rằng ông được yêu cầu ký xác nhận mà không đọc tài liệu. Dấu thời gian các tài liệu không khớp với hệ thống nội bộ, xác nhận chúng được tạo lại sau thời điểm khai báo.
Cô dừng. Nhìn quanh bàn. Mọi người đều biết vụ đình chỉ Cảnh Thâm. Nhưng không ai biết chi tiết này, vì lần trước Cảnh Thâm tự trình bày và bị chặn bởi phiếu hòa bốn bốn. Lần này, không phải anh nói. Là cô.
– Kết luận: bằng chứng cáo buộc Partner Tạ Cảnh Thâm là bịa đặt. Người có quyền truy cập Admin_IT02 và động cơ loại Partner Tạ: chủ tọa hiện tại.
CEO nhấc tay. Chậm.
– VP Lâm. Cáo buộc nghiêm trọng cần bằng chứng nghiêm trọng. IP nội bộ có thể chia sẻ, Admin_IT02 nhiều người dùng.
– Admin_IT02 là tài khoản hệ thống, cô đáp, không ngắt nhưng không nhường. Theo IT, chỉ ba người có mật khẩu: trưởng phòng IT, phó phòng IT, và Giám đốc điều hành. Trưởng phòng IT xác nhận không truy cập trong tuần mười hai tháng Sáu. Phó phòng đang nghỉ phép. Còn lại một người.
Im lặng.
– Vấn đề hai. Cô mở tài liệu thứ hai. Deal Minh Đức. Tổng đầu tư năm nghìn tỷ, hai mươi bốn bệnh viện, sáu tỉnh. Hiện tại: hai bệnh viện phá sản, thua lỗ ròng hai nghìn một trăm tỷ, lớn nhất lịch sử Aster Capital. IC phê duyệt deal này theo đề xuất của VP Hải, đúng. Nhưng trước IC, tổ thẩm định do tôi phụ trách (khi còn là analyst) đã nộp báo cáo cảnh báo ba bệnh viện thua lỗ ẩn tổng bốn trăm tỷ. Báo cáo bị loại khỏi tài liệu IC. Ai loại? Người ký duyệt tài liệu trình IC: chủ tọa.
VP Trí nhìn CEO. Mắt ông hẹp, tay bắt đầu mím trên bàn.
– Vấn đề ba. Cô đặt tài liệu cuối. Thịnh Phát Capital. Khoản vay năm trăm tỷ, lãi bốn phần trăm, thấp hơn thị trường hai điểm. Cổ đông sáng lập: Lương Đức An, chiếm hai mươi lăm phần trăm. Lương Đức An là em trai vợ ông Trình Gia Duy. Quy chế Aster mục bốn mươi hai: IC member không được phê duyệt deal có quan hệ trực hệ hoặc hôn nhân. Ông Trình không khai báo quan hệ này khi ký phê duyệt.
Cô đứng thẳng. Tay trên bàn, không run, không nắm. Mắt nhìn thẳng vào CEO.
– Ba vấn đề. Bịa đặt bằng chứng để loại Partner. Che giấu rủi ro gây thua lỗ hai nghìn tỷ. Vi phạm quy chế lợi ích liên quan. Bất kỳ vấn đề nào trong ba đều đủ để yêu cầu chủ tọa từ nhiệm. Cả ba cùng lúc là hệ thống.
CEO đứng dậy. Chậm. Gò má trắng, mắt sâu sau gọng kính, tay ấn mặt bàn.
– Cháu dám...
– Dám. Cô nói, giọng không cao hơn, không thấp hơn. Vì đây là sự thật, ông Trình.
– Cháu... CEO nhìn cô. Lâu. Kiểu nhìn mà cô biết: ông đang tìm cách phản đòn, kiểu phản đòn mà ông đã dùng suốt ba mươi năm, kiểu đổ lỗi, gieo nghi, chia rẽ. Cháu có biết ai đứng sau cháu không? Tạ Cảnh Thâm. Cậu ta dùng cháu, giống như cậu ta dùng mọi người. Cháu chỉ là quân cờ.
– Tài liệu này, cô nói, chậm, từng chữ, tôi thu thập từ tháng Giêng. Trước khi Horizon Capital tồn tại. Trước khi Tạ Cảnh Thâm quay lại. Dấu thời gian trên mọi tệp tin và biên bản đều có thể xác minh. Tôi không làm việc cho Horizon. Tôi làm việc cho Aster Capital.
Im lặng.
Phó Duật đứng dậy. Giọng bình tĩnh, vai thẳng, kiểu đứng dậy của người đã cân nhắc rất lâu.
– Tôi xác nhận tài liệu VP Lâm trình bày. Bộ phận pháp chế đã xác minh độc lập ba vấn đề trên. Kết luận trùng khớp. Tôi đề nghị hội đồng bỏ phiếu bất tín nhiệm CEO theo Điều 17 quy chế quản trị.
Bích Ngọc gật. Phúc gật. Quốc: "Tôi ủng hộ đề nghị."
CEO nhìn quanh bàn. Quét. Lần này không phải quét để đếm quân, mà quét của người đang nhìn tòa nhà mình xây ba mươi năm sụp từ bên trong.
– Bỏ phiếu, Quốc nói.
Từng phiếu.
Trần Văn Quốc: bất tín nhiệm.
Nguyễn Thị Bích Ngọc: bất tín nhiệm.
Lê Hoàng Phúc: bất tín nhiệm.
Phó Duật: bất tín nhiệm.
VP Trí: im lặng ba giây. Rồi: bất tín nhiệm.
Partner thứ sáu (Đoàn Chí Bình): bất tín nhiệm.
Partner thứ bảy (Hà Đình Khoa): tín nhiệm.
Partner thứ tám (Nguyễn Văn Hải): tín nhiệm.
Sáu trên hai. Đủ hai phần ba. Bất tín nhiệm thông qua.
Quốc đọc: "Hội đồng đầu tư Aster Capital, với sáu phiếu thuận trên tám thành viên, yêu cầu Chủ tịch kiêm CEO Trình Gia Duy từ nhiệm, có hiệu lực ngay."
Phòng họp kính. Nắng chiếu qua bốn bức tường. Tám người ngồi, một người đứng.
CEO Trình Gia Duy đứng ở đầu bàn. Ba mươi năm. Ba mươi năm ông ngồi đầu bàn này, hoặc bàn trước nó, hoặc bàn trước nữa, từ khi Aster chỉ là văn phòng hai phòng ở Quận Ba đến khi bốn mươi hai tầng kính vươn lên trời Sài Gòn. Ba mươi năm ông quyết mọi thứ: ai vào, ai ra, deal nào ký, deal nào bỏ, ai sống, ai chết (trong nghĩa nghề nghiệp, nhưng đôi khi ranh giới mờ).
Ông tháo gọng kính. Lau. Đeo lại. Thói quen. Thói quen cuối cùng trong căn phòng này.
Ông nhìn quanh. Nhìn Quốc (mười lăm năm), nhìn Bích Ngọc (mười hai năm), nhìn Phúc (chín năm). Nhìn Phó Duật (bốn năm, anh đề bạt). Nhìn từng khuôn mặt, lâu, kiểu nhìn của người đang khắc ghi lần cuối.
Rồi nhìn cô.
Lâm Tri Hạ. Hai mươi sáu tuổi. Vào Aster một năm rưỡi trước, không ai giới thiệu, không ai bảo lãnh. Analyst tầng mười hai, bàn cuối, gần nhà vệ sinh, máy lạnh thổi thẳng. Và bây giờ đứng đây, tay trên tài liệu, mắt nhìn thẳng, lưng thẳng, kiểu thẳng mà ông nhận ra.
– Giống Cảnh Thâm quá, ông nói.
Cô nhìn ông. Không tránh.
– Không. Tôi là Lâm Tri Hạ.
Im lặng. Ông gật. Chậm. Một lần.
Rồi ông cầm cặp. Đi ra. Giày ông gõ trên sàn đá, đều, không nhanh không chậm, kiểu bước của người vẫn giữ lưng thẳng khi mọi thứ xung quanh đổ. Cửa kính mở. Ông bước qua. Cửa kính đóng lại.
Ba mươi năm. Kết thúc bằng một cánh cửa kính đóng.
Phòng họp. Nắng vẫn chiếu. Tám người ngồi.
Cô ngồi xuống. Tay trên bàn, bút bi xanh bên cạnh, sổ ghi chép mở. Giống hệt vị trí cô ngồi lần đầu tiên bước vào phòng họp Aster, mười tám tháng trước, khi cô chỉ là analyst mới không biết ai là ai và ai muốn gì.
Nhưng khác. Hoàn toàn khác.
Phó Duật nhìn cô. Gật nhẹ. Kiểu gật của người đã chiến đấu cùng phe và biết trận chiến vừa thắng.
Bích Ngọc: "Cần họp khẩn về chuyển giao quyền điều hành. Chiều nay."
Phúc: "Đồng ý. Và cần thông báo LP ngay."
Quốc: "Tôi soạn thông cáo. Hai giờ."
Phòng họp hoạt động lại. Nhanh. Vì Aster không chờ ai, kể cả CEO vừa ngã.
Cô ngồi yên. Ba mươi giây. Không ai nhìn, vì mọi người đang bận. Ba mươi giây cô cho phép mình cảm nhận.
Xong rồi.
Ông ấy đi rồi.
Và cô vẫn ở đây.
Cô nhớ: đêm đầu tiên ở Aster, thang máy lúc mười một giờ bốn mươi ba, mùi gỗ đàn hương, và giọng anh nói: "Em muốn leo lên tầng nào?"
Tầng này. Tầng bốn mươi. Phòng IC. Nơi mọi quyết định lớn nhất được đưa ra. Cô chưa có ghế ở đây, nhưng hôm nay, cô thay đổi người ngồi đầu bàn.
Cô đứng dậy. Cầm tài liệu. Bước ra.
Hành lang tầng bốn mươi. Kính hai bên, nắng chiều, thành phố trải rộng phía dưới. Đâu đó ngoài kia, ở tầng mười lăm Landmark Tower, anh cũng đang chờ tin.
Sau chiến tranh.
Cô mỉm cười. Nhẹ. Rồi bước tiếp.