Phòng Họp Kính
Chương 58: Xây liên minh
Chương 58

Xây liên minh

Giữa tháng Giêng. Quán cà phê trên đường Nguyễn Huệ, tầng hai, bàn góc khuất, hai ly đen đá trên mặt kính. Nắng chiều xuyên qua rèm lam, vẽ sọc dài trên sàn gỗ.

Tri Hạ ngồi đối diện Phó Duật. Không mở máy tính, không tài liệu, không gì trên bàn ngoài hai ly cà phê. Buổi hẹn này cô không ghi vào lịch Aster.

– Anh muốn Aster thế nào?

Phó Duật ngừng khuấy cà phê. Nhìn cô. Mắt hơi nheo, kiểu nheo của người cân nhắc cô đang hỏi thật hay đang thử.

– Cô hỏi nghiêm túc?

– Tôi không hỏi cho vui bao giờ.

Anh gật. Đặt muỗng xuống, ngón tay gõ nhẹ cạnh ly.

– Tốt hơn. Sạch hơn. Quỹ đầu tư nên ra quyết định bằng phân tích, không phải bằng phe phái. CEO hiện tại dùng Aster như sân chơi cá nhân. Ông ấy giữ quyền bằng cách chia rẽ, không phải bằng cách dẫn dắt.

Im lặng. Cô uống ngụm cà phê, đắng, đặc, quen.

– Vậy làm cùng.

Phó Duật nhìn cô. Lâu hơn bình thường. Anh không phải người dễ bất ngờ, nhưng câu đó, từ miệng một Senior Associate mời một thành viên IC đi uống cà phê để bàn chuyện thay đổi cơ cấu quyền lực, câu đó khiến anh nghiêng người nhẹ về phía trước.

– Cô biết cô đang đề nghị gì không?

– Tôi biết. Tôi đang đề nghị anh tham gia một nhóm người tin rằng Aster có thể vận hành tốt hơn. Không phải đảo chính. Không phải âm mưu. Chỉ là những người có dữ liệu, có vị trí, và có cùng câu hỏi: tại sao quỹ hai mươi nghìn tỷ phải chịu thiệt vì một người không chịu nhận sai?

Phó Duật ngồi lại, đan tay trên bàn. Mười giây, mười lăm, hai mươi. Cô đợi, không thúc, vì thúc Phó Duật là cách nhanh nhất để anh từ chối.

– Ai nữa?

– Chưa có ai. Anh là người đầu tiên tôi hỏi.

Anh cười nhẹ. Không phải cười khen, mà cười vì hiểu: cô hỏi anh đầu tiên vì anh là người quan trọng nhất. IC có tám thành viên, anh là người trẻ nhất, nhưng cũng là người duy nhất không thuộc phe CEO. Phiếu anh là phiếu sạch.

– Cô cần thêm ai?

– Hai Partner trẻ. Người có deal track record tốt, không dính đến Minh Đức, không nợ CEO ơn huệ.

– Bích Ngọc, anh nói, nhanh, kiểu nhanh của người đã nghĩ điều này từ trước. Và Lê Hoàng Phúc.

Cô gật. Đúng hai cái tên cô đã chọn. Bích Ngọc, bốn mươi hai tuổi, Partner mảng tiêu dùng, deal return trung bình hai phẩy năm lần, không bao giờ bỏ phiếu theo CEO nếu dữ liệu không ủng hộ. Lê Hoàng Phúc, ba mươi tám tuổi, Partner mảng công nghệ, người hỏi câu hỏi sắc nhất ở mọi phiên IC.

– Tôi sẽ tiếp cận Bích Ngọc, cô nói. Anh nói chuyện với Phúc.

– Tại sao cô không tiếp cận cả hai?

– Vì Phúc tin anh hơn tin tôi. Anh ngồi IC cùng ông ấy mỗi hai tuần. Tôi chỉ là Senior Associate trình bày rồi ra ngoài.

Phó Duật nhìn cô. Một giây, và cô thấy trong mắt anh thứ mà sáu tháng trước không có: tôn trọng. Không phải tôn trọng kiểu xã giao, mà tôn trọng kiểu người nhận ra mình đang ngồi đối diện ai.

– Được.

Một chữ. Đủ.


Tối hôm đó. Nhà ăn tầng sáu, bảy giờ, gần hết giờ phục vụ. Bàn góc trái, hai tô phở, một nóng một nguội vì Tử Mặc đến muộn mười phút.

– Xin lỗi, VP Hải bắt ở lại kiểm tra báo cáo.

Cô lắc đầu, kiểu lắc không sao.

Tử Mặc ngồi xuống, cầm đũa, nhìn cô.

– Mày có chuyện gì muốn nói. Mặt mày lúc có chuyện khác mặt bình thường.

Cô cười nhẹ. Tử Mặc vẫn là người duy nhất ở Aster đọc được cô.

– Tao đang làm chuyện lớn.

– Lớn kiểu deal hay lớn kiểu liều?

– Kiểu cả hai.

Tử Mặc đặt đũa xuống.

– Nói đi.

Cô kể. Không kể hết, vì không cần, vì Tử Mặc đủ thông minh để hiểu phần cô không nói. Cô kể đủ: rằng cô đang tiếp cận vài người, rằng CEO đang yếu, rằng nếu không ai làm gì thì Aster sẽ tiếp tục mất tiền của nhà đầu tư vì quyết định của một người.

Tử Mặc nghe xong, im mười giây. Rồi:

– Mày đang chơi trò của Partner. Mày mới Senior Associate.

– Tao biết.

– Mày biết mà vẫn chơi?

– Ai bảo phải đợi đến khi có chức mới được làm điều đúng?

Tử Mặc nhìn cô. Lâu. Mắt anh có thứ mà cô nhận ra: lo lắng thật sự, kiểu lo của bạn chứ không phải đồng nghiệp.

– Nếu CEO biết, mày xong. Không phải xong kiểu bị sa thải, mà xong kiểu không ai trong ngành dám nhận mày nữa.

– Tao biết.

– Mày nói "tao biết" nhiều quá mà tao không thấy mày sợ.

Cô nhìn anh. Tay dưới bàn nắm nhẹ, rồi thả.

– Tao sợ. Nhưng tao sợ điều khác hơn: ngồi yên, nhìn CEO tiếp tục dùng Aster phục vụ cái tôi của ông ấy, và tự nhủ "không phải việc của mình" vì mình chưa đủ cấp bậc. Tao không chịu được kiểu sợ đó.

Im lặng. Phở nguội. Đèn nhà ăn bắt đầu tắt dần ở phía xa.

Tử Mặc thở dài. Nhẹ, kiểu thở dài của người biết không cản được bạn mình.

– Mày cần tao làm gì?

– Không cần gì. Chỉ cần mày vẫn là bạn tao dù chuyện này đổ.

– Câu đó thừa.

Cô cười. Lần đầu cười thật trong ngày.


Tuần sau. Quán trà đạo ở Thảo Điền, phòng riêng, cửa gỗ đóng kín. Bích Ngọc ngồi đối diện Tri Hạ, trà nóng bốc khói giữa bàn.

Cô chọn Bích Ngọc vì ba lý do. Một: bà là Partner nữ duy nhất ở Aster, và cô biết bà hiểu cảm giác phải giỏi gấp đôi để được công nhận ngang bằng. Hai: deal return của bà ổn định nhất quỹ, kiểu ổn định của người ra quyết định bằng phân tích chứ không bằng trực giác. Ba: ở phiên IC deal Minh Đức, bà là một trong ba phiếu phản đối, và bà đã đúng.

– Tôi không đến đây vì muốn lật đổ ai, Tri Hạ nói, giọng đều, nhìn thẳng. Tôi đến vì dữ liệu.

Cô mở tập tài liệu trên bàn. Mỏng, mười hai trang, bìa trắng không tiêu đề.

– Bốn deal lớn nhất ba năm qua mà CEO trực tiếp phê duyệt. Minh Đức: lỗ hai nghìn tỷ. Thuận An: lỗ tám trăm tỷ. Hai deal còn lại: hòa vốn. Tổng thiệt hại ròng từ quyết định CEO: gần ba nghìn tỷ. Trong khi đó, deal do Partner tự dẫn: trung bình return một phẩy tám lần.

Bích Ngọc lật từng trang. Chậm, kỹ, kiểu đọc của người quen phân tích trước khi phản ứng.

– Cô tổng hợp những này từ đâu?

– Báo cáo IC nội bộ, công khai cho mọi thành viên. Tôi chỉ đặt cạnh nhau và so sánh. Không thêm, không bớt.

Bích Ngọc đóng tập. Nhìn cô qua ly trà.

– Cô muốn gì?

– Tôi muốn đề xuất với hội đồng quản trị rằng IC cần cơ chế kiểm soát rủi ro độc lập, không phụ thuộc vào CEO. Nếu đủ phiếu ở IC ủng hộ, hội đồng sẽ phải xem xét.

– Và nếu CEO chống?

– Ông ấy có thể chống. Nhưng nếu đa số IC đồng thuận và LP (nhà đầu tư) hỏi tại sao CEO bác đề xuất kiểm soát rủi ro sau khi mất ba nghìn tỷ, ông ấy sẽ phải giải trình. Ở Aster, uy tín là quyền lực. Mất giải trình là mất uy tín.

Im lặng. Trà bốc khói mỏng giữa hai người.

Bích Ngọc đặt ly xuống, nhẹ, kiểu nhẹ của người đã quyết rồi nhưng cần vài giây cho trang trọng.

– Phó Duật biết không?

– Anh ấy đồng ý.

– Lê Hoàng Phúc?

– Phó Duật đang nói chuyện.

Bích Ngọc gật. Một lần, chậm, dứt khoát.

– Gửi tôi bản đề xuất chi tiết. Tôi sẽ đọc và phản hồi trong tuần.


Cuối tháng Hai. Căn hộ Tri Hạ, Quận Bảy.

Bốn người ngồi quanh bàn ăn nhỏ của cô. Không phải phòng họp Aster, không phải quán cà phê, không phải nơi nào có camera hay đồng nghiệp đi ngang. Căn hộ hai phòng ngủ, nội thất đơn giản, đèn vàng ấm, cửa sổ mở, gió đêm tháng Hai lùa vào mang mùi hoa sữa muộn.

Phó Duật ngồi ghế trái, vest cởi mắc lưng ghế, tay áo xắn, kiểu thoải mái mà anh chỉ cho phép mình ở ngoài Aster. Bích Ngọc ngồi ghế phải, áo khoác nhẹ, tóc buộc gọn, mắt sáng sau gọng kính. Lê Hoàng Phúc đối diện, cao gầy, áo polo xám, ghi chép trên giấy bằng bút máy.

Và Tri Hạ. Ngồi đầu bàn. Bàn ăn của cô, nhà của cô, cuộc họp của cô.

– Bốn phiếu, cô nói, giọng thấp, đủ cho bốn người nghe. IC có tám thành viên. CEO là một. VP Hải theo CEO là hai. Hai thành viên cũ thường bỏ theo đa số là ba, bốn. Chúng ta bốn người, nếu phiếu nhất quán, là bốn phiếu chắc.

Phó Duật bổ sung:

– Bốn trên tám là ngang. Nhưng nếu hai người "theo đa số" thấy bốn phiếu gọn gàng ở một phía, họ sẽ nghiêng.

Lê Hoàng Phúc ngẩng lên:

– Nghĩa là chúng ta cần biểu quyết thống nhất. Không ai dao động giữa chừng. Nếu một người đổi ý, domino đổ ngược.

Bích Ngọc gật:

– Tôi không đổi ý khi dữ liệu không đổi.

Im lặng. Bốn người nhìn nhau. Không ai cần hứa, vì ở Aster, hứa không có giá trị bằng hành vi. Việc bốn người ngồi trong căn hộ một Senior Associate lúc chín giờ tối là lời hứa lớn nhất có thể.

Cô đặt trước mỗi người một tập tài liệu mỏng: đề xuất cơ chế kiểm soát rủi ro, bản nháp ba, đã chỉnh theo ý kiến từng người qua hai tuần trao đổi riêng.

– Phiên IC tháng Ba, cô nói. Tôi sẽ trình bày. Phó Duật đệ trình chính thức với tư cách thành viên IC. Bích Ngọc và anh Phúc ủng hộ khi biểu quyết.

Phó Duật nhìn cô. Nghiêng đầu, kiểu nghiêng quen thuộc, nhưng mắt khác: không phải đánh giá nữa, mà thừa nhận.

– Cô dẫn.

Hai chữ. Từ miệng Phó Duật, hai chữ đó nặng hơn mọi danh hiệu Aster có thể phong.

Cô gật. Không cười. Không khiêm tốn giả vờ. Chỉ gật, vì đây không phải lúc khiêm tốn.

Bích Ngọc đứng dậy trước, khoác áo, bắt tay cô ở cửa.

– Lâu lắm rồi tôi không thấy ai ở Aster dám nghĩ khác. Lần cuối là mười năm trước.

Cô không hỏi người đó là ai. Không cần.

Phúc đi sau, gật nhẹ, không nói, kiểu lặng lẽ của người hành động nhiều hơn nói.

Phó Duật đi cuối cùng. Dừng ở cửa, quay lại nhìn cô.

– Cô biết rủi ro lớn nhất không phải CEO phát hiện, đúng không?

– Đúng.

– Rủi ro lớn nhất là thắng. Vì nếu thắng, cô sẽ không còn là Senior Associate nữa. Và ở vị trí mới, mọi sai lầm đều to hơn.

Cô nhìn anh. Gật.

– Tôi biết.

Anh cười nhẹ, bước ra, cửa đóng lại.

Cô đứng giữa căn hộ. Bốn ly nước trên bàn, bốn tập tài liệu đã cầm đi, bốn chiếc ghế còn hơi ấm.

Lần đầu tiên, cô ở vị trí trung tâm. Không phải ở cuối phòng nhìn lên. Không phải ở ghế nhỏ dọc tường. Không phải dưới cánh tay ai.

Cô dọn ly, rửa, úp lên giá. Tắt đèn phòng khách. Đi ra ban công.

Thành phố phía dưới, đèn vàng rải rác, xe thưa vì khuya. Gió tháng Hai nhẹ, mang theo mùi sông từ phía xa.

Tao đang dẫn. Lần đầu tiên. Không ai đẩy, không ai kéo, không ai bảo vệ từ phía sau.

Sợ không? Sợ. Nhưng kiểu sợ này khác: không phải sợ bị đánh, mà sợ không đánh đủ mạnh.

Cô quay vào. Đóng cửa ban công. Ngồi xuống bàn bếp, mở máy tính, chỉnh lại bản đề xuất lần cuối.

Tay gõ trên bàn phím. Nhịp đều, chắc, kiểu nhịp của người biết mình đang đi đâu.

Tháng Ba. Phiên IC tháng Ba.

Ch.58/69
2.159 từ