Hậu quả của đúng
Một tuần sau IC, Tri Hạ biết cô đã thay đổi vị trí trong hệ sinh thái Aster.
Không phải lên. Là sang ngang, vào vùng không ai muốn đứng.
Tầng mười hai nhìn cô khác. Không phải khinh thường kiểu trước, kiểu analyst nhà quê không recommendation. Bây giờ là kiểu khác. Kiểu nhìn người vừa chọc tổ ong mà ong chưa chích, nên mọi người dạt ra chờ xem ong chích lúc nào.
Khánh không ngồi bàn đối diện cô nữa. Anh ta xin đổi chỗ, nói là vì máy lạnh thổi quá mạnh. Trần Minh không nhìn cô, không nói chuyện, nhưng mỗi khi đi ngang bàn cô thì bước nhanh hơn bình thường. Hai analyst ngồi gần cửa sổ, trước hay gật đầu chào buổi sáng, giờ chỉ liếc rồi quay đi.
Tri Hạ không phiền. Cô đã quen ngồi một mình từ lâu trước khi đến Aster.
Nhưng công việc thì khác.
Sáng thứ Hai, cô nhận email từ Ngô Thành. Lần đầu tiên anh ta trả lời cô kể từ memo Vạn Sinh.
"Lâm Tri Hạ, từ tuần này em hỗ trợ team tổng hợp dữ liệu nội bộ. Nhiệm vụ cụ thể: cập nhật bảng theo dõi pipeline deals cho team VP Lưu. Deadline cuối mỗi ngày."
Tri Hạ đọc hai lần. Rồi mở bảng pipeline.
Bảng theo dõi pipeline là công việc nhập liệu thuần túy. Copy số từ email các team vào bảng Excel, đổi màu ô theo trạng thái deal, gửi bản cập nhật cho VP Lưu cuối ngày. Không phân tích, không mô hình, không tư duy. Công việc mà thực tập sinh làm trong tuần đầu rồi được giao cho phần mềm tự động.
Việc rác.
Cô hiểu. VP Lưu không thể đuổi cô vì IC đã xác nhận dữ liệu cô đúng. Nhưng ông ta có thể làm thứ tệ hơn: biến cô thành người thừa. Giao việc không ai muốn, cắt cô khỏi mọi deal thực, để cô ngồi đó, đúng nhưng vô dụng, cho đến khi tự nghỉ.
Tri Hạ mở bảng pipeline. Bắt đầu nhập liệu.
Bữa trưa, nhà ăn tầng sáu. Tử Mặc ngồi đối diện, nhưng anh nhìn quanh trước khi ngồi. Kiểm tra xem ai đang nhìn.
– Mày ổn không?
– Ổn. Đang cập nhật pipeline.
Tử Mặc nhăn mặt.
– Pipeline? Mày vừa phá deal nửa nghìn tỷ, bây giờ ngồi nhập liệu?
– Đúng.
– VP Lưu?
Tri Hạ không trả lời. Không cần. Cả hai đều biết.
Tử Mặc ăn cơm, nhai chậm hơn bình thường. Anh đặt đũa xuống.
– Nghe tao nói. VP Lưu đang chơi kiểu mòn. Không đánh, không chửi, chỉ bỏ mặc. Mày sẽ không bị đuổi, nhưng mày cũng không được vào deal nào. Ba tháng nữa, đánh giá cuối kỳ, họ sẽ nói: "Analyst này không có đóng góp đáng kể." Rồi mày bị cắt hợp đồng, sạch sẽ, đúng quy trình. Không ai dính gì.
Tri Hạ nhìn anh.
– Tôi biết.
– Biết thì sao?
– Thì biết.
Tử Mặc thở dài.
– Trời ơi. Mày giống ai mà cứng đầu vậy?
Tri Hạ suýt cười. Nhưng kìm lại, vì cô nhìn thấy mắt Tử Mặc. Không phải bực. Là lo. Lo thật.
– Tử Mặc.
– Gì?
– Cảm ơn. Vì vẫn ngồi đây.
Anh nhìn cô, chớp mắt. Rồi cười, kiểu cười không muốn cho ai thấy mình mềm.
– Mày nợ tao một bữa lẩu khi mày thành VP.
– Khi nào tôi thành VP, mày sẽ không cần tôi mua lẩu nữa.
– Vậy thì hai bữa.
Thứ Ba. Thứ Tư. Thứ Năm.
Tri Hạ nhập liệu pipeline buổi sáng. Buổi chiều, cô không có việc gì khác, nên mở hồ sơ các deal đang chạy ở Aster, đọc, phân tích, ghi chép. Không ai giao cô đọc. Cô tự đọc. Vì khi không có việc, cô tạo việc cho mình. Đó là thói quen cô học được từ thời đại học, khi không đủ tiền mua giáo trình và phải tự tìm tài liệu miễn phí trên mạng.
VP Lưu không nói gì với cô trực tiếp. Ông ta không cần. Ở Aster, quyền lực không cần lên tiếng. Chỉ cần sắp xếp lại bàn cờ, để quân tốt nào đó không còn ô nào để đi.
Thứ Năm chiều, Tri Hạ nhận thêm một email từ Ngô Thành: cô bị rút quyền truy cập data room của tất cả deal đang chạy. Lý do: "Tái cấu trúc quyền truy cập theo team assignment mới."
Cô nhìn màn hình. Hộp thư data room từ xanh chuyển xám. Khóa.
Cắt mắt, cắt tai, rồi bảo: em đâu có làm gì.
Tri Hạ đóng email. Mở bảng pipeline. Tiếp tục nhập liệu.
Thứ Sáu. Bốn giờ chiều.
Email đến. Không phải từ Ngô Thành. Không phải từ VP Lưu.
Người gửi: Phòng Nhân sự.
CC: hai người mà Tri Hạ không quen, tên ở tầng hai mươi.
Tiêu đề: "Thông báo điều chuyển, Lâm Tri Hạ."
Cô mở.
"Kính gửi Lâm Tri Hạ, theo đề xuất của Ban Điều hành và phê duyệt của Phòng Nhân sự, từ thứ Hai tuần tới, em sẽ được điều chuyển sang team Deal Execution, dự án Thuận An Healthcare. Quản lý trực tiếp: Tạ Cảnh Thâm, Partner. Em vui lòng liên hệ team mới để nhận thông tin dự án. Trân trọng."
Tri Hạ đọc lại.
Rồi đọc lại lần nữa.
Điều chuyển. Team Tạ Cảnh Thâm.
Cô nhìn email, nhìn dòng CC. Hai người ở tầng hai mươi, cô không biết tên, nhưng biết vị trí: bộ phận điều phối nhân sự deal. Người gửi: HR, nhưng phê duyệt Ban Điều hành.
Ban Điều hành không tự dưng chuyển một analyst.
Cô mở thuộc tính email. Kiểm tra chuỗi phê duyệt. Dưới cùng, dòng nhỏ: "Yêu cầu khởi tạo bởi: Văn phòng Partner, T.C.T."
T.C.T.
Tạ Cảnh Thâm.
Tri Hạ dựa lưng vào ghế. Nhìn trần. Đèn huỳnh quang tầng mười hai vo ve nhẹ, tiếng cũ, tiếng cô đã nghe hàng trăm giờ trong tháng qua.
Anh chuyển cô sang team mình.
Cô không biết tại sao. Có thể vì cô giỏi, có thể vì anh cần quân cờ, có thể vì lý do nào đó cô chưa nhìn thấy. Nhưng một điều cô biết: VP Lưu không thể chạm cô nếu cô nằm dưới quyền Partner.
Anh vừa che cô hay anh vừa mua cô?
Câu hỏi đó nằm trong đầu Tri Hạ, rõ ràng, sắc. Cô không gạt nó đi. Cô để nó ở đó, vì cô biết câu trả lời không nằm trong email, không nằm trong lệnh điều chuyển, mà nằm trong những tuần tiếp theo, khi cô ngồi trong phòng họp của anh, nhìn anh làm việc, và đo lường xem Tạ Cảnh Thâm tin cô hay dùng cô.
Cô nhìn xuống bàn phím. Rồi nhìn sang bàn đối diện, chỗ Khánh từng ngồi, bây giờ trống.
Tầng mười hai. Một tháng rưỡi.
Thứ Hai tuần sau, cô sẽ ở nơi khác.
Tri Hạ đóng laptop. Nhét vào túi. Đứng dậy. Lần cuối cùng nhìn quanh tầng analyst, nơi cô bắt đầu, nơi cô bị phớt lờ, bị gạt, bị cô lập, và nơi cô viết mười hai trang báo cáo lúc mười giờ đêm một mình dưới ánh đèn huỳnh quang.
Cô không luyến tiếc.
Nhưng cô nhớ.