Cuộc họp máu
Phòng IC tầng bốn mươi, chín giờ sáng thứ Tư.
Tri Hạ ngồi hàng ghế phụ phía sau, cạnh Lê Hoàng và một analyst team VP Hải. Cùng vị trí lần trước, cùng góc nhìn, nhưng lần này cô không mang báo cáo. Không ai gọi cô lên trình bày gì cả. Cô chỉ được "mời" dự thính.
Tám Partner ngồi quanh bàn oval. Cảnh Thâm ở ghế thứ ba từ trái, lưng thẳng, sổ tay mở, bút đặt ngang. Phó Duật ngồi cạnh VP Hải ở phía bên kia, tay gấp trên bàn. CEO đầu bàn, áo vest xám nhạt, cà vạt xanh đậm, tách trà trước mặt.
Phòng im. Kiểu im của phòng xử án trước khi thẩm phán đọc phán quyết.
CEO uống một ngụm trà, đặt tách xuống, nhìn quanh bàn.
– Cảm ơn mọi người đến sớm. Hôm nay ông có một việc không dễ chịu.
Giọng ông nhẹ, chậm, ấm. Kiểu giọng kể chuyện đêm khuya cho cháu nghe. Tri Hạ đã nghe đủ để biết: CEO nói càng nhẹ, chuyện càng nặng.
– Trong quá trình rà soát nội bộ sau vụ VP Lưu, ông nhận được một số thông tin đáng lo ngại. Liên quan đến một thành viên Hội đồng.
Ông dừng. Mắt lướt qua từng người. Rồi nhìn thẳng Cảnh Thâm.
– Tạ Cảnh Thâm.
Tên anh rơi vào phòng họp như viên đá rơi xuống mặt nước tĩnh. Không ai nói gì, nhưng cơ thể mọi người dịch chuyển: Partner Hùng ngồi thẳng hơn, VP Hải khoanh tay, Phó Duật nhíu mày nhẹ rồi thả ra ngay.
Cảnh Thâm không nhúc nhích. Bút vẫn nằm ngang. Mắt nhìn CEO, tĩnh, chờ.
CEO bấm điều khiển. Màn hình chiếu sáng.
– Đây là kết quả rà soát.
Slide đầu tiên: tiêu đề "Đánh giá xung đột lợi ích, Partner Tạ Cảnh Thâm." Logo Aster góc phải, ngày lập hồ sơ ghi hai tuần trước.
– Trong sáu tháng qua, có bằng chứng cho thấy Tạ Cảnh Thâm duy trì mối quan hệ tài chính với Quỹ Phương Đông Capital, một quỹ đầu tư bên ngoài cạnh tranh trực tiếp với Aster ở hai thương vụ trọng điểm.
Slide hai: sơ đồ liên kết. Tên Cảnh Thâm ở giữa, nối với một công ty tư vấn, nối với Phương Đông Capital. Mũi tên ghi "phí tư vấn, 3 giao dịch," con số: bốn trăm triệu đồng.
Tri Hạ nhìn sơ đồ. Gọn, sạch, chuyên nghiệp. Kiểu sơ đồ mà ai nhìn vào cũng tin, vì nó trông như dữ liệu khách quan chứ không phải cáo buộc.
Nhưng cô đã thấy đủ sơ đồ giả ở Aster để biết: càng đẹp, càng đáng nghi.
CEO chuyển slide. Thứ ba: ba tài liệu scan, mỗi cái có chữ ký giống Cảnh Thâm ở cuối trang. Hợp đồng tư vấn, biên bản họp, xác nhận thanh toán.
– Ngoài ra, ông có nhân chứng.
Ông gật về phía cửa. Cửa mở, một người đàn ông trung niên bước vào, vest xám, kính gọng bạc, cặp da. Tri Hạ không nhận ra. Nhưng Partner Hùng nhận, vì mắt ông ta mở hơn một chút.
– Ông Nguyễn Hữu Phong, nguyên Giám đốc Tài chính Tập đoàn Thuận Phát, hiện là cố vấn độc lập, CEO giới thiệu. Ông Phong đã làm việc với cả Aster và Phương Đông Capital trong giai đoạn được đề cập.
Ông Phong ngồi xuống ghế phụ, mở cặp, đặt ra một tập tài liệu đóng bìa.
– Tôi xác nhận, ông Phong nói, giọng đều, kiểu giọng đã tập luyện. Trong ba cuộc họp tôi tham dự với Phương Đông Capital, Tạ Cảnh Thâm có mặt với tư cách cố vấn chiến lược bên ngoài. Ông ấy cung cấp phân tích thị trường và thông tin ngành cho Phương Đông, nhận phí tư vấn qua công ty trung gian.
Phòng họp nặng hơn. Tri Hạ nhìn mặt từng Partner: Hùng nghiêm, Ngọc nhíu mày, hai Partner phe CEO gật nhẹ kiểu đã biết trước. Phó Duật nhìn xuống bàn, không biểu lộ.
Cảnh Thâm vẫn ngồi yên. Bút vẫn ngang. Mắt không rời CEO.
CEO đóng slide, quay lại bàn.
– Ông không muốn kết luận vội. Nhưng đây là vi phạm nghiêm trọng quy chế xung đột lợi ích của Hội đồng. Ông đề nghị: tạm đình chỉ quyền biểu quyết và quyền truy cập hệ thống của Partner Tạ Cảnh Thâm, chờ kết quả điều tra độc lập.
Im lặng dài. Máy lạnh rì rì. Ai đó xoay bút. Ai đó hắng giọng.
Partner Hùng nói trước.
– Bằng chứng rõ ràng. Nhưng tôi muốn nghe phản hồi của Cảnh Thâm trước khi bầu.
Tám cặp mắt quay sang anh.
Cảnh Thâm nhìn quanh bàn, chậm, từng người. Rồi nhặt bút lên, gấp sổ tay, đặt cả hai trên bàn. Động tác gọn, không vội, kiểu người dọn bàn trước khi nói chuyện nghiêm túc.
– Tôi không có mối quan hệ tài chính nào với Phương Đông Capital. Chưa bao giờ.
Giọng anh đều, thấp, không lên giọng, không nhấn từ nào. Kiểu giọng của người đã nói câu này nhiều lần trong đầu và giờ chỉ cần đọc lại.
– Công ty tư vấn trong sơ đồ ông Trình vừa chiếu, Tân Phương Consulting, tôi không phải cổ đông, không phải nhân viên, không phải cố vấn. Chữ ký trên ba tài liệu kia, tôi đề nghị Hội đồng cho giám định. Vì đó không phải chữ ký của tôi.
Ông Phong nhíu mày. CEO uống trà, mặt không đổi.
– Và ông Nguyễn Hữu Phong, Cảnh Thâm nói, nhìn thẳng người nhân chứng, ba cuộc họp ông đề cập: một ở khách sạn Caravelle tháng mười hai, một ở Đà Nẵng tháng hai, một qua trực tuyến tháng tư. Tôi có lịch trình cá nhân và hồ sơ đăng ký phòng khách sạn chứng minh tôi không ở Việt Nam vào ngày cuộc họp Đà Nẵng. Và cuộc họp Caravelle trùng với IC meeting Aster, có biên bản ghi tôi tham dự và phát biểu.
Im lặng. Partner Ngọc nhìn CEO, rồi nhìn Cảnh Thâm.
CEO đặt tách trà xuống.
– Cảnh Thâm, đây là rà soát nội bộ, không phải tòa án. Bằng chứng cần được xác minh cả hai phía. Ông không cáo buộc, ông đề nghị tạm đình chỉ để làm rõ. Nếu anh sạch, anh sẽ được phục hồi.
– Nếu tôi sạch, Cảnh Thâm nói, giọng không thay đổi, ông nên hỏi ai tạo ra bằng chứng giả.
Câu đó treo trong phòng họp. CEO nhìn anh, mắt sắc, nhưng miệng vẫn cười nhẹ, kiểu cười của người chơi cờ khi đối thủ đi nước hay nhưng vẫn thua thế.
– Hội đồng sẽ quyết định. Bầu.
Partner Hùng giơ tay.
– Tôi đề nghị tạm đình chỉ. Không phải vì tôi tin bằng chứng, mà vì quy trình yêu cầu vậy. Khi có cáo buộc, phải điều tra. Anh Thâm hiểu.
Cảnh Thâm gật, nhẹ. Không phản đối.
Bầu. Năm phiếu tạm đình chỉ: CEO, VP Hải, hai Partner phe CEO, Partner Hùng (vì quy trình). Ba phiếu giữ nguyên: Partner Ngọc, Partner Minh, một Partner trung lập.
Năm trên tám. Đa số.
CEO ghi biên bản, giọng đều.
– Quyết định Hội đồng: tạm đình chỉ quyền biểu quyết và quyền truy cập hệ thống nội bộ của Partner Tạ Cảnh Thâm, có hiệu lực ngay, chờ kết quả điều tra. Thời hạn: ba mươi ngày làm việc.
Cảnh Thâm đứng dậy. Cài nút vest. Nhặt sổ tay và bút. Động tác gọn, không vội, không chậm, vừa đủ nhịp để mọi người biết anh không bị bất ngờ.
– Tôi sẽ hợp tác. Sự thật sẽ rõ.
Giọng anh bình tĩnh đến mức không tự nhiên. Bình tĩnh kiểu đã tập luyện, đã diễn tập, đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu nhưng vẫn thấy lưng mình lạnh khi nó thật sự đến.
Anh đi ra. Không nhìn ai. Không nhìn cô.
Bước qua hàng ghế phụ, ngang chỗ cô ngồi, cách hai bước. Mùi gỗ đàn hương thoảng qua. Sổ tay nắm chặt trong tay phải. Đồng hồ cổ trên cổ tay trái, kim giây xoay đều.
Cửa mở. Cửa đóng. Bước chân xa dần trên sàn đá hành lang.
Phòng IC còn lại bảy Partner, một nhân chứng, ba analyst. CEO nói thêm vài câu về quy trình điều tra, chỉ định VP Hải phụ trách đội ngũ xác minh, hẹn báo cáo sơ bộ trong hai tuần.
Tri Hạ nghe mà không nghe. Tai cô ù nhẹ, kiểu ù khi huyết áp thay đổi đột ngột. Tay cô nắm chặt sổ tay dưới bàn, móng tay ấn vào bìa da, trắng.
Bằng chứng giả.
Cô biết ngay khi CEO chiếu slide đầu tiên. Không phải vì cô tin Cảnh Thâm vô tội, mà vì cô đã nhìn đủ dữ liệu giả ở Aster để nhận ra mùi: quá sạch, quá gọn, quá đúng lúc. Bằng chứng thật thường lộn xộn, thiếu vài mảnh, cần ghép. Bằng chứng giả thì hoàn hảo, vì người tạo ra nó kiểm soát mọi chi tiết.
Và CEO chỉ định VP Hải phụ trách điều tra. VP Hải. Phe CEO.
Cáo buộc do CEO đưa ra. Điều tra do người của CEO dẫn. Nhân chứng do CEO mời. Kết quả sẽ do CEO quyết định.
Cuộc họp tan. Mọi người đứng dậy, nói nhỏ với nhau, ra cửa. Partner Hùng đi ngang Tri Hạ, nhìn cô một giây, rồi đi tiếp. Phó Duật đứng lên cuối cùng, chậm, tay sửa cà vạt, mắt nhìn ghế trống của Cảnh Thâm.
Tri Hạ đứng dậy, ôm sổ tay vào ngực, bước ra hành lang.
Hành lang tầng bốn mươi, sàn đá, đèn trắng, cửa kính hai bên nhìn ra thành phố. Cuối hành lang, thang máy. Cô bấm nút, đợi.
Anh đi rồi.
Không nhìn cô. Đi ngang mà không nhìn. Cô hiểu tại sao: vì nhìn cô trước mặt mọi người sẽ xác nhận điều CEO muốn chứng minh, rằng cô là người của anh, rằng anh có điểm yếu, rằng tấn công cô là tấn công anh.
Anh bảo vệ cô bằng cách không nhìn cô.
Và điều đó đau hơn cô nghĩ.
Thang máy mở. Cô bước vào. Bấm tầng hai mươi lăm. Cửa đóng.
Trong cabin, một mình, cô nhìn bóng mình trong kính thang máy. Mặt bình thản. Mắt khô. Tay nắm sổ tay, móng vẫn trắng.
Muốn chạy theo. Muốn nói: "Em tin anh. Bằng chứng là giả. Em sẽ chứng minh."
Nhưng không thể. Không ở đây. Không trước mặt mọi người.
Thang máy dừng. Tầng hai mươi lăm. Cửa mở. Deal room. Bảng tính. Con số. Thế giới mà cô kiểm soát được.
Cô bước ra, lưng thẳng, bước đều.
Trở lại bàn. Mở laptop. Mở bảng tính.
Và ngồi đó, nhìn những con số mà không thấy gì cả, trong rất lâu.