Team mới
Phòng họp tầng hai mươi lăm nhỏ hơn Tri Hạ tưởng.
Không phải phòng kính như 38-A, không phải phòng oval gỗ đỏ sẫm như IC tầng bốn mươi. Phòng này thực dụng: bàn chữ nhật trắng, sáu ghế, bảng trắng một bức tường, màn hình chiếu bức tường đối diện. Đèn trắng, máy lạnh vừa đủ, không tranh, không thảm. Nơi làm việc, không phải nơi thể hiện.
Tri Hạ đến sớm mười phút. Đặt túi xuống ghế cuối bàn, mở laptop, đọc lại tài liệu deal Thuận An mà cô nhận được tối qua.
Thuận An Healthcare: chuỗi mười hai bệnh viện tư ở miền Trung và miền Nam. Quy mô trung bình, doanh thu năm ngoái khoảng bảy trăm tỷ. Aster đang xem xét đầu tư giai đoạn mở rộng, rót hai trăm tỷ cho hai mươi lăm phần trăm cổ phần. Không phải deal lớn nhất Aster từng làm, nhưng đủ quan trọng để Cảnh Thâm trực tiếp dẫn.
Cô đọc báo cáo sơ bộ, ghi chú bên lề. Biên lợi nhuận gộp mười tám phần trăm, thấp hơn trung bình ngành. Nợ dài hạn tăng gấp đôi trong hai năm. Dòng tiền tự do dương nhưng thu hẹp. Cô đánh dấu ba câu hỏi vào sổ tay.
Rồi người khác bắt đầu đến.
Đầu tiên là một associate tên Lê Hoàng, dáng cao, kính gọng đen, gật đầu chào cô rồi ngồi xuống góc bàn. Kế đến là một analyst nữ tên Thanh Trúc, tóc ngắn, mắt sáng, cầm cốc cà phê to gần bằng đầu. Cô ta nhìn Tri Hạ, do dự một giây, rồi ngồi cách hai ghế.
Và Phó Duật.
Anh ta bước vào, vest xám nhạt, cặp da đen, tóc chải gọn. Nhìn quanh phòng, dừng ở Tri Hạ nửa giây. Không gật, không chào. Chỉ nhìn, rồi ngồi xuống ghế đối diện, mở laptop. Như thể cô là một bức tường mà anh ta đã quyết định không nhìn.
Anh ta cũng trong team.
Tri Hạ biết từ email, nhưng thấy trực tiếp vẫn khác. Phó Duật dẫn deal Aurora, deal mà cô vừa phá. Bây giờ hai người ngồi cùng bàn, cùng team, dưới quyền cùng một Partner.
Cửa mở.
Cảnh Thâm bước vào. Vest đen, sơ mi trắng, đồng hồ cổ. Không nhìn ai cụ thể, không chào. Đi thẳng đến đầu bàn, đặt folder xuống, mở.
Phòng im lập tức. Không ai ra hiệu, không ai nói "im nào." Chỉ cần anh ngồi xuống, không khí thay đổi. Như nhiệt độ hạ hai độ.
– Thuận An Healthcare. Due diligence tài chính giai đoạn hai. Mục tiêu: hoàn thành trong năm tuần. Deadline cứng. Không lùi.
Giọng anh đều, không nhanh không chậm. Mắt nhìn xuống tài liệu, nhưng Tri Hạ biết anh đang quét phòng bằng thính giác, nghe xem ai cựa quậy, ai lo lắng, ai sẵn sàng.
– Lê Hoàng, anh phụ trách phần pháp lý và cấu trúc cổ đông. Phó Duật, phần chiến lược ngành và đối thủ cạnh tranh. Thanh Trúc, phần vận hành và nhân sự. Lâm Tri Hạ, phần tài chính và mô hình định giá.
Cô nghe tên mình. Phần tài chính. Không phải phần phụ, không phải nhập liệu pipeline. Phần cốt lõi của thẩm định.
Cảnh Thâm mở slide đầu tiên trên màn hình. Sơ đồ cấu trúc Thuận An: công ty mẹ, mười hai bệnh viện con, hai công ty quản lý. Phức tạp, nhiều tầng.
– Câu hỏi chính của deal này: Thuận An có thể mở rộng từ mười hai lên hai mươi bệnh viện trong ba năm không? Nếu có, định giá hợp lý. Nếu không, đắt. Mọi phân tích đều phải trả lời câu hỏi đó.
Anh nhìn lên. Quét phòng.
– Câu hỏi?
Lê Hoàng hỏi về quyền truy cập tài liệu pháp lý. Cảnh Thâm trả lời ngắn gọn. Thanh Trúc hỏi về lịch phỏng vấn ban lãnh đạo. Trả lời ngắn gọn.
Tri Hạ giơ tay.
– Biên lợi nhuận gộp mười tám phần trăm, thấp hơn trung bình ngành ba điểm. Có phải do chiến lược giá hay do chi phí vận hành cao?
Cảnh Thâm nhìn cô. Nửa giây.
– Tốt. Tìm ra.
Rồi anh hỏi ngược.
– Dòng tiền tự do dương nhưng thu hẹp ba năm liên tiếp. Nguyên nhân?
Tri Hạ mở sổ tay. Cô đã ghi câu hỏi này sáng nay.
– Chi phí đầu tư tăng nhanh hơn doanh thu. Họ đang mở rộng bằng vay nợ, nên chi phí lãi vay ăn vào dòng tiền hoạt động. Nếu tốc độ mở rộng giữ nguyên mà doanh thu bệnh viện mới chưa hòa vốn, dòng tiền tự do có thể âm trong mười tám tháng tới.
Cảnh Thâm gật.
– Giả định thứ hai?
Tri Hạ dừng. Cô đã nghĩ đến giả định này nhưng chưa chắc chắn.
– Nếu bệnh viện mới hòa vốn đúng kỳ vọng, dòng tiền ổn định. Nhưng em chưa có dữ liệu lịch sử hòa vốn của các bệnh viện đã mở trước đó để đối chiếu.
– Vậy tìm.
Hai từ. Không khen cô trả lời được hai câu, không chê cô không trả lời được câu thứ ba rõ ràng. Chỉ: vậy tìm.
Phó Duật ngồi đối diện, mắt nhìn màn hình. Anh ta không hỏi gì trong suốt cuộc họp. Ghi chép đều, mặt bình tĩnh. Nhưng Tri Hạ nhận ra: mỗi lần Cảnh Thâm nói với cô, cằm Phó Duật hơi căng.
Cuộc họp kéo dài bốn mươi lăm phút. Cảnh Thâm điều hành nhanh, sắc, không cho phép câu trả lời mơ hồ. Ai nói "có lẽ" bị hỏi lại: "Có hay không?" Ai nói "em nghĩ" bị hỏi: "Dựa trên dữ liệu nào?"
Tri Hạ nhận ra: đây là cách anh làm việc. Không phải lạnh. Là chính xác. Anh không chấp nhận sai số trong ngôn ngữ, vì sai số trong ngôn ngữ dẫn đến sai số trong tư duy, dẫn đến sai số trong quyết định đầu tư.
Anh ta không khó tính. Anh ta sợ sai.
Ý nghĩ đó đến bất chợt, và Tri Hạ gạt nó đi. Chưa phải lúc phân tích con người Tạ Cảnh Thâm.
Cuộc họp kết thúc. Mọi người đứng dậy, thu dọn. Cảnh Thâm đóng folder, cầm lên, đi ra cửa.
Dừng.
Quay lại, nhìn Tri Hạ. Giọng không đổi.
– Câu hỏi thứ ba, cô chưa trả lời được. Tìm ra trước thứ Sáu.
Rồi bước đi.
Tri Hạ nhìn lưng anh biến mất sau cánh cửa. Phó Duật đi sau anh, bước nhanh, không nhìn lại.
Thanh Trúc đứng cạnh, cầm cốc cà phê đã nguội, nhìn Tri Hạ.
– Chị là Lâm Tri Hạ hả? Nghe nhiều về chị rồi.
– Nghe gì?
– Tùy tầng. Tầng mười hai bảo chị phá deal nửa nghìn tỷ. Tầng hai mươi bảo chị được Tạ Cảnh Thâm chống lưng. Tầng mười bốn bảo chị liều.
Tri Hạ nhìn cô gái trẻ. Mắt sáng, nói thẳng, không vòng vo. Hơi giống Tử Mặc ở điểm đó.
– Chị chỉ kiểm tra số liệu.
Thanh Trúc cười.
– Vâng. Mà nghe nói số liệu chị kiểm tra khiến VP Hải không nhìn mặt chị.
Cô ta không ác ý. Chỉ tò mò, kiểu người trẻ ở Aster lần đầu nhìn thấy ai dám làm thứ mà cả tầng sợ.
Tri Hạ nhặt túi, bước ra cửa.
– Nếu VP Hải nhìn mặt tôi mà deal vẫn sai, thì ánh mắt đó không đáng.
Thanh Trúc nhìn theo cô, không nói gì. Nhưng cốc cà phê trên tay cô ta hơi nghiêng, như thể cô ta quên đang cầm.
Đêm. Tầng hai mươi lăm vắng.
Tri Hạ ngồi ở bàn trong phòng làm việc dự án, đèn bàn sáng, laptop mở. Xung quanh, bốn ghế trống. Lê Hoàng về lúc tám giờ, Thanh Trúc lúc chín. Phó Duật lúc mười, không chào.
Chỉ còn cô.
Màn hình hiện báo cáo tài chính Thuận An, năm năm gần nhất. Cô đang tìm câu trả lời cho câu hỏi thứ ba: dữ liệu hòa vốn của các bệnh viện đã mở trước đó.
Cô mở hồ sơ từng bệnh viện. Bệnh viện số một, Đà Nẵng, mở năm năm trước. Bệnh viện số hai, Nha Trang, bốn năm trước. Số ba, Cần Thơ, ba năm trước. Từng con số, từng dòng doanh thu theo quý, từng khoản chi phí vận hành.
Mười một giờ. Mười hai giờ.
Cô tìm thấy.
Bệnh viện mới mất trung bình hai mươi sáu tháng để hòa vốn, không phải mười tám tháng như ban lãnh đạo Thuận An trình bày. Chênh lệch tám tháng. Tám tháng tiền lương, tiền thuê, tiền lãi vay mà kế hoạch mở rộng chưa tính đến.
Không phải gian lận. Chỉ là lạc quan.
Nhưng lạc quan trong đầu tư không khác gì nói dối bằng giọng vui.
Tri Hạ ghi lại số liệu, xây bảng đối chiếu. Hai mươi sáu tháng thay vì mười tám. Nếu áp vào kế hoạch mở tám bệnh viện mới, dòng tiền tự do sẽ âm không phải mười tám tháng mà hai mươi bốn. Hai năm âm. Aster rót hai trăm tỷ và phải chờ hai năm trước khi thấy đồng lãi.
Cô dựa lưng ra ghế. Nhìn bảng tính. Rồi nhìn sổ tay, dòng ghi: "Câu hỏi thứ 3, tìm ra trước thứ Sáu."
Hôm nay thứ Hai.
Cô tìm ra trong ngày đầu tiên.
Nhưng cô không gửi ngay. Cô kiểm tra lại. Mở lại từng hồ sơ bệnh viện, đối chiếu từng con số, đảm bảo mẫu đủ lớn, đảm bảo không phải ngoại lệ.
Lần trước cô đúng và suýt mất việc. Lần này cô phải đúng và không để ai có lý do nghi ngờ.
Một giờ sáng. Tri Hạ đóng laptop. Đứng dậy. Vai cứng, cổ mỏi, mắt khô.
Cô bước ra hành lang tầng hai mươi lăm. Tối, chỉ đèn khẩn cấp sáng. Bước chân cô vang trên sàn gạch.
Và cô nhớ lại câu Cảnh Thâm nói trong cuộc họp, khi Lê Hoàng trả lời mơ hồ:
"Có hay không?"
Cô không biết tại sao câu đó đọng lại. Có lẽ vì nó không chỉ là về dữ liệu. Có lẽ vì trong đầu cô, ở nơi nào đó mà cô chưa muốn nhìn vào, câu hỏi đó cũng áp dụng cho những thứ khác.
Anh ta đang bảo vệ cô hay đang dùng cô?
Có hay không?
Tri Hạ lắc đầu. Bước vào thang máy. Bấm tầng trệt.
Chưa phải lúc trả lời. Bây giờ, cô cần ngủ. Mai cô cần kiểm tra lại con số lần nữa. Và thứ Sáu, cô cần trả lời Tạ Cảnh Thâm bằng dữ liệu sạch, chính xác, không sai số.
Vì ở đây, dữ liệu sạch là thứ duy nhất cô có quyền mang theo.