Phòng kính mới
Tháng Tư. Mùa khô đỉnh điểm, nắng Sài Gòn trắng xóa ngoài cửa kính tầng hai mươi lăm, kiểu nắng mà người đi ngoài đường muốn chạy vào bất kỳ tòa nhà nào có máy lạnh.
Tri Hạ ngồi trong phòng VP của mình. Một tháng sau thăng chức, phòng đã có dấu ấn của cô: bàn gọn, không vật trang trí, chỉ có máy tính, hai chồng tài liệu xếp thẳng hàng, và cây bút bi xanh đặt ngang bàn phím. Kệ sách có năm cuốn: ba cuốn tài chính, một cuốn luật doanh nghiệp, một cuốn tiểu thuyết cũ mà cô chưa bao giờ đọc xong.
Trên màn hình, bảng tổng hợp deal EduNova nhấp nháy con số cuối cùng: Return: 3.2x. Thời gian: 6 tháng. Best performing deal Aster Capital năm nay.
Cô nhìn con số. Ba phẩy hai lần. Rót hai trăm tỷ, thu về sáu trăm bốn mươi tỷ. Sáu tháng. Nhanh hơn dự báo, sạch hơn kỳ vọng. Founder Minh Quân giữ bốn mươi phần trăm sau earn-out, cả hai bên thắng.
Deal đầu tiên hoàn toàn của mình. Từ tìm kiếm, thẩm định, đàm phán, trình IC, đến closing. Không ai chỉ đường. Không ai đứng sau.
Tiếng gõ cửa.
– Vào.
Linh bước vào, tập tài liệu trong tay.
– Chị, báo cáo closing cuối cùng. CFO EduNova đã ký xác nhận. Tiền đã chuyển.
Cô nhận tập tài liệu. Lật trang cuối, chữ ký, con dấu, ngày tháng. Đầy đủ.
– Cảm ơn Linh. Gửi bản sao cho bộ phận pháp lý và lưu hồ sơ.
Linh gật, quay ra, nhưng dừng ở cửa:
– Chị, IC chiều nay có đề cập deal EduNova trong phần tổng kết quý không ạ?
– Có. Nhưng em không cần chuẩn bị gì thêm. Số tự nói.
Hai giờ chiều. Phòng IC tầng ba mươi tám.
Phiên IC tổng kết quý một. Tám thành viên đủ mặt. CEO ngồi đầu bàn, vest xanh đen, gọng kính mỏng, mặt bình thản. Nhưng Tri Hạ, bây giờ ngồi ở bàn oval chứ không phải ghế dọc tường (VP có ghế ở bàn, không phải ghế khách), nhìn thấy: ông gầy hơn ba tháng trước, gò má sắc hơn, kiểu gầy của người mất ngủ liên tục.
Từng VP trình bày kết quả quý. Deal Minh Đức vẫn nằm trong danh sách thua lỗ, con số đỏ lòe trên bảng tổng hợp: âm hai nghìn một trăm tỷ, tăng ba trăm tỷ so với ước tính ban đầu vì tài sản thanh lý thấp hơn dự kiến.
VP Hải trình bày phần Minh Đức bằng giọng đều, mắt nhìn bảng, không nhìn CEO. Kiểu trình bày của người đang chờ bị hỏi nhưng không muốn bị hỏi.
Rồi đến EduNova.
Cô đứng dậy. Bốn slide. Return ba phẩy hai lần, thời gian sáu tháng, founder giữ bốn mươi phần trăm, earn-out milestone đạt trước hạn. Mỗi con số sạch, mỗi dòng rõ, mỗi kết quả vượt dự báo.
Bích Ngọc gật nhẹ, kiểu gật mà chỉ cô nhận ra.
Lê Hoàng Phúc nhìn bảng số, ghi chép, không bình luận. Nhưng không bình luận từ Phúc nghĩa là không có gì để phê.
Phó Duật:
– Return ba phẩy hai lần trong sáu tháng. Nếu EduNova tiếp tục tăng trưởng, IRR toàn vòng đời có thể lên năm lần. Đây là deal tốt nhất quỹ trong hai năm.
Im lặng. Không phải im lặng nặng, mà im lặng của phòng IC khi con số nói thay mọi lời.
CEO gật. Chậm, từ tốn.
– Chúc mừng VP Lâm Tri Hạ. Deal xuất sắc.
Cô gật. Cảm ơn. Ngồi xuống.
Và trong khoảnh khắc cô ngồi xuống ghế ở bàn oval, ghế VP, ghế có chỗ, cô nhìn qua bàn: CEO đang nhìn cô. Mắt qua gọng kính, sắc nhưng mệt, và trong đó có thứ mà bốn tháng trước không có. Không phải nể phục. Cũng không phải đe dọa. Mà là thận trọng. Ông đang đánh giá lại cô, kiểu đánh giá của người nhận ra quân cờ cũ đã không còn là quân cờ.
Cô nhìn lại ông. Một giây. Rồi quay mắt.
Ông vẫn ở đó. Đầu bàn. Vẫn cầm quyền. Dù Minh Đức lỗ hai nghìn tỷ, dù LP bất mãn, dù uy tín sứt mẻ, ông vẫn ngồi đó, bền bỉ, kiểu bền bỉ của người đã sống sót mọi cuộc chiến trong ba mươi năm bằng cách hy sinh người khác.
Sau IC. Hành lang tầng ba mươi tám.
Phó Duật đợi ở cửa thang máy.
– Cà phê?
– Được.
Quán quen đối diện Aster. Bàn góc, hai ly đen đá. Nắng chiều vàng qua rèm.
– CEO vẫn ngồi vững, Phó Duật nói, khuấy cà phê, mắt nhìn ra cửa kính. Tôi đánh giá thấp ông ấy. Nghĩ Minh Đức sẽ quật ngã ông. Nhưng ông ấy consolidate bằng cách đổ VP Hải ra trước LP, giữ mình sạch.
– VP Hải chấp nhận?
– Ông ấy không có lựa chọn. Từ chối thì bị sa thải. Chấp nhận thì còn ghế, dù ghế bẩn.
Cô uống cà phê. Đắng, lạnh, quen.
– Cần thêm một đòn nữa. CEO sẽ không ngã chỉ vì một deal lỗ. Ông ấy đã mất uy tín, nhưng uy tín không phải quyền lực. Ông ấy vẫn giữ đa số phiếu IC, vẫn có LP lớn nhất ủng hộ, vẫn ký séc.
Phó Duật nhìn cô.
– Cô nghĩ cần gì?
Cô im. Mười giây. Nhìn ly cà phê, đá tan dần, nước đen nhạt dần.
– Cần ai đó đủ mạnh để đánh ông ấy trực diện. Không phải từ trong Aster. Trong Aster, mọi người đều nợ ông ấy điều gì đó, kể cả chúng ta. Cần ai đó từ bên ngoài, ai đó biết mọi bí mật của ông vì đã ngồi ở tầng ba mươi tám mười năm.
Im lặng. Phó Duật nhìn cô, lâu, kiểu nhìn của người biết cô đang nói về ai nhưng muốn nghe cô nói ra.
Cô không nói. Vì nói tên anh lúc này sẽ biến cuộc trò chuyện thành thứ khác, và cô không muốn trộn lẫn.
– Ngoài ra, Phó Duật nói, phá im lặng bằng giọng nhẹ, đề xuất kiểm soát rủi ro của chúng ta ở IC tháng sau. Nếu qua, đó sẽ là đòn đầu tiên vào cơ chế quyền lực CEO. Không cần đánh trực diện, chỉ cần thu hẹp quyền ra quyết định đơn phương.
Cô gật.
– Tôi biết. Và tôi đang chuẩn bị.
Tối. Về nhà.
Căn hộ Quận Bảy. Cô nấu mì gói, ăn ở ban công, chân gác lên lan can, bát mì bốc khói trên tay. Thành phố phía dưới đổi ca: đèn văn phòng tắt dần, đèn nhà ở bật lên, xe cộ đông đúc rồi thưa rồi lại đông trên ngã tư.
Điện thoại rung. Tin nhắn Tử Mặc: "Nghe nói IC hôm nay EduNova được khen. Đỉnh. VP Lâm Tri Hạ vạn tuế."
Cô cười, gõ lại: "Thôi đi mày."
Đặt điện thoại xuống. Ăn mì. Nóng, cay, kiểu cay mì gói rẻ tiền mà cô ăn từ thời đại học đến giờ, không thay đổi.
Ăn xong. Rửa bát. Ngồi xuống ghế ban công.
Đêm. Gió ấm. Sao thưa sau lớp sáng thành phố.
Anh ở đâu?
Câu hỏi đến không báo trước, kiểu đến của những thứ cô tưởng đã cất vào ngăn kéo nhưng thỉnh thoảng tự mở ra.
Không phải nhớ. Lần này không phải nhớ.
Lần này cô nghĩ đến anh vì lý do khác. Vì cần ai đó đánh CEO từ bên ngoài. Vì anh là người duy nhất biết đủ bí mật. Vì nếu có ai trên đời này đủ giỏi, đủ tàn nhẫn, đủ kiên nhẫn để chơi long game chống lại Trình Gia Duy, người đó là Tạ Cảnh Thâm.
Lần đầu tiên nghĩ đến anh không phải vì trống ngực, mà vì tính toán.
Và cô ghét mình vì điều đó.
Ghét vì biến anh từ người mình nhớ thành quân cờ trong đầu. Ghét vì đó chính xác là điều anh từng làm với cô, và cô đã thề không bao giờ. Ghét vì ranh giới giữa "chiến lược gia giỏi" và "người lạnh lùng" mỏng hơn cô tưởng, và cô vừa bước qua mà không nhận ra.
Cô đứng dậy. Đi vào nhà. Mở ngăn kéo bếp, nơi mảnh giấy "38-A. 2AM. Cà phê." vẫn nằm.
Nhìn. Không rút ra. Chỉ nhìn.
Nếu anh ở đây, anh sẽ nói gì? "Đó là cái giá của chiến thắng"? "Em đang trưởng thành"? Hay anh sẽ im lặng, nhìn cô bằng đôi mắt bình tĩnh đến khó chịu, và xoay đồng hồ cổ trên cổ tay?
Đóng ngăn kéo.
Anh không ở đây. Và cô không cần anh ở đây để biết mình đang làm gì.
Nhưng cô cần biết anh ở đâu. Vì chiến lược. Chỉ vì chiến lược.
Đúng không?
Cô không trả lời câu hỏi. Tắt đèn. Đi ngủ.
Và trước khi ngủ, nghĩ: phiên IC tháng sau sẽ quyết định nhiều thứ. Đề xuất kiểm soát rủi ro, bốn phiếu chắc, hai phiếu dao động. Nếu qua, CEO mất quyền phê duyệt đơn phương. Nếu không qua, coalition lộ, và tất cả bốn người sẽ trở thành mục tiêu.
Nhưng số nói không sợ. Và cô tin số.
Mắt nhắm. Thở đều. Ngủ.