Đồng hồ cổ
Mười một giờ bốn mươi ba phút.
Tri Hạ biết chính xác giờ vì cô vừa nhìn vào góc phải màn hình laptop trước khi đóng nó lại. Con số đó khắc vào đầu cô mà cô không biết tại sao, giống cách người ta nhớ giờ một cuộc gọi quan trọng hoặc một tin nhắn thay đổi cuộc đời. Cô chưa biết rằng mười một giờ bốn mươi ba phút đêm nay sẽ trở thành một mốc thời gian cô nhớ rất lâu sau đó.
Tầng mười hai trống hoàn toàn. Đèn đã tự tắt gần hết, chỉ còn đèn hành lang và đèn khẩn cấp nhấp nháy xanh ở góc trần. Tri Hạ nhét laptop vào túi, khoác áo khoác mỏng, đi về phía thang máy.
Cô bấm nút xuống. Đợi.
Thang máy đến. Cô bước vào. Cabin rộng, sáng, gương bốn mặt. Cô bấm tầng trệt, dựa lưng vào thành thang. Mắt nhắm. Mỏi.
Thang đi xuống.
Rồi dừng.
Tầng ba mươi tám.
Cửa mở.
Tri Hạ mở mắt. Hành lang tầng Partner hiện ra trước mặt, thảm dày, đèn vàng nhạt, tĩnh lặng như bên trong một viện bảo tàng sau giờ đóng cửa. Và từ hành lang đó, một người bước vào thang máy.
Tạ Cảnh Thâm.
Cô nhận ra anh không phải vì đã gặp. Mà vì anh trông đúng như mọi lời đồn.
Suit đen, cắt may riêng, không một nếp nhăn dù đã gần nửa đêm. Áo sơ mi trắng, cài kín đến cổ, không cà vạt. Tóc đen, vuốt gọn ra sau nhưng có vài sợi rơi xuống trán, dấu hiệu duy nhất cho thấy anh đã ngồi làm việc nhiều giờ. Gương mặt thanh, đường hàm sắc, mắt hơi hẹp, kiểu mắt không cần mở to vẫn nhìn thấy hết.
Và trên cổ tay trái, một chiếc đồng hồ.
Không phải đồng hồ sang trọng kiểu mới. Mặt tròn nhỏ, kim vàng, dây da nâu sẫm đã mòn ở rìa. Loại đồng hồ cơ mà người ta thừa kế, không phải loại người ta mua. Nó trông lạc lõng trên cổ tay một người mặc suit may đo, như một thứ thuộc về quá khứ mà anh không chịu bỏ lại.
Cảnh Thâm bước vào thang máy, bấm tầng trệt. Cửa đóng. Không gian hẹp lại, và Tri Hạ ngửi thấy mùi nước hoa, nhẹ, gỗ đàn hương pha thứ gì đó cay hơn, không ngọt, không nồng, chỉ đủ để biết người đứng cách cô hai bước không dùng thứ gì bình thường.
Anh đứng phía đối diện cô, cách hai bước. Không nhìn cô, không chào. Tay phải cầm một tập tài liệu đóng bìa da, tay trái buông bên hông. Mắt nhìn thẳng vào cửa thang máy đang đóng, bình thản đến mức gần như vô cảm.
Thang máy đi xuống.
Ba mươi bảy. Ba mươi sáu. Ba mươi lăm.
Im lặng.
Không phải im lặng bình thường. Tri Hạ đã ở trong nhiều thang máy im lặng, với đồng nghiệp lạ, với người giao hàng, với hàng xóm. Những im lặng đó trống rỗng, không có trọng lượng. Im lặng này khác. Nó có mật độ. Nó lấp đầy cabin thang máy như nước lấp đầy bể, chậm rãi, đều đặn, cho đến khi cô nhận ra mình đang nín thở.
Cô hít vào, nhẹ nhất có thể.
Ba mươi. Hai mươi chín.
Cảnh Thâm mở tập tài liệu, lật qua vài trang. Đọc. Tay trái nhẹ đưa lên, ngón cái và ngón trỏ xoay nhẹ núm chỉnh giờ của chiếc đồng hồ cổ. Không xoay để chỉnh, chỉ xoay, như một thói quen vô thức, cách người ta vặn bút hoặc gõ ngón tay.
Tri Hạ nhìn. Cô không định nhìn, nhưng trong cabin thang máy sáng trưng với gương bốn mặt, mọi cử động đều được nhân lên gấp nhiều lần. Cô thấy anh trong gương bên phải, trong gương phía sau, trong phản chiếu mờ trên cửa thép. Bốn phiên bản của Tạ Cảnh Thâm, tất cả đều bình tĩnh đến mức khó chịu, tất cả đều xoay đồng hồ cổ.
Hai mươi. Mười lăm.
Anh lật thêm trang. Dừng ở một đoạn. Đọc kỹ hơn. Mắt hơi nheo, không phải vì khó đọc, mà vì đang nghĩ. Tri Hạ nhận ra biểu cảm đó, cô cũng làm vậy khi gặp một con số không khớp trong mô hình: mắt nheo, đầu hơi nghiêng, thế giới xung quanh biến mất.
Mười. Chín. Tám.
Người này cũng đọc số.
Ý nghĩ đó đến và đi. Tri Hạ nhìn sang hướng khác.
Bảy. Sáu. Năm.
Cảnh Thâm đóng tập tài liệu. Kẹp vào nách. Tay trái vẫn buông bên hông, đồng hồ cổ nằm yên trên cổ tay.
Bốn. Ba. Hai.
Tầng trệt. Chuông báo. Cửa mở.
Sảnh Aster lúc gần nửa đêm trống hoàn toàn. Đèn đã chuyển sang chế độ tiết kiệm, chỉ sáng ở lối đi chính. Logo thép trên tường phản chiếu ánh sáng vàng nhạt từ đèn sàn. Bảo vệ ngồi ở quầy lễ tân, gật đầu khi thấy Cảnh Thâm bước ra.
Tri Hạ bước theo, cách anh ba bước.
Rồi anh dừng lại.
Quay nửa người. Nhìn cô.
Lần đầu tiên trong suốt ba mươi tám tầng, anh nhìn cô.
Mắt anh bình tĩnh. Không lạnh, không ấm. Chỉ là đang nhìn, nhưng cách anh nhìn khiến Tri Hạ có cảm giác kỳ lạ rằng anh không chỉ nhìn mặt cô, mà đang đọc thứ gì đó phía sau gương mặt đó. Như cách anh đọc trang tài liệu lúc nãy: nheo mắt, nghiêng đầu, xử lý thông tin.
– Lâm Tri Hạ?
Hai chữ. Giọng nhẹ, trầm, không lên xuống. Không phải câu hỏi xác nhận. Anh biết câu trả lời. Đây là cách anh cho cô biết rằng anh biết.
Tim Tri Hạ đập lệch một nhịp. Cô không hiểu tại sao.
– Vâng.
Cảnh Thâm gật nhẹ. Một cái gật vừa đủ, như thể xác nhận một dòng trong bảng tính vừa khớp. Rồi anh quay đi, bước ra cửa chính.
Cửa kính tự động mở. Bên ngoài, một chiếc xe đen đã đợi sẵn. Tài xế mở cửa. Cảnh Thâm bước lên mà không quay lại.
Xe rời đi. Đèn hậu đỏ nhỏ dần trong đêm.
Tri Hạ đứng ở sảnh, một mình.
Anh biết tên mình.
Cô đã ở Aster hai tuần. Là analyst mới, tầng mười hai, bàn cuối. Không ai ở tầng Partner có lý do biết tên cô, trừ khi người đó chủ động tìm hiểu.
Hoặc trừ khi ai đó đã đọc một email sửa lỗi mô hình được gửi cho trưởng nhóm analyst tuần trước.
Email đó đã lên đến tầng ba mươi tám?
Xe buýt đêm gần như trống. Tri Hạ ngồi ở hàng ghế cuối, đầu dựa vào cửa kính, nhìn đường phố lướt qua. Đèn đường vàng, quán ăn đêm còn sáng, một đôi đang đi bộ trên vỉa hè.
Cô lấy điện thoại ra. Mở trình duyệt. Gõ: "Tạ Cảnh Thâm."
Kết quả: một bài báo ngắn trên tạp chí tài chính từ ba năm trước, nhắc đến anh trong danh sách "30 lãnh đạo trẻ ngành đầu tư." Ảnh chụp nhóm, anh đứng ở rìa, gương mặt không biểu cảm. Bài viết chỉ ghi: "Tạ Cảnh Thâm, Partner, Aster Capital. Thông tin khác: không công bố."
Không trang cá nhân. Không mạng xã hội. Không bài phỏng vấn. Không ảnh đời thường. Không một dấu vết nào cho thấy người đàn ông đó tồn tại bên ngoài tòa nhà kính bốn mươi hai tầng.
Tri Hạ tắt điện thoại. Nhìn ra cửa sổ.
Xe buýt rung nhẹ khi qua ổ gà. Đường về nhà còn hai mươi phút. Căn hộ nhỏ ở ngoại ô đang đợi cô, với bồn rửa mặt hơi rỉ và cửa sổ nhìn ra mái nhà hàng xóm.
Nhưng đầu cô không ở đó.
Đầu cô ở trong thang máy, ba mươi tám tầng, với tiếng im lặng nặng như nước và một chiếc đồng hồ cổ xoay đều trên cổ tay người đàn ông mà toàn công ty đều sợ.
Lâm Tri Hạ?
Hai chữ. Anh nói đúng hai chữ trong suốt ba mươi tám tầng.
Và cô nhớ giờ chính xác.
Mười một giờ bốn mươi ba phút.