Học cách cắn
Hai ngày sau. Mười giờ tối. Tầng ba mươi tám.
Tri Hạ gõ cửa phòng Cảnh Thâm. Không hẹn trước. Cô biết anh ở đây vì đèn phòng sáng, và anh luôn ở đây lúc mười giờ tối, giống như cô luôn ở deal room lúc mười giờ tối. Hai con người mệt theo cách khác nhau, cùng ở lại một tòa nhà.
– Vào.
Cô mở cửa. Phòng nhỏ hơn cô tưởng lần đầu vào, hoặc có thể vì lần đầu cô quá căng thẳng nên mọi thứ trông lớn hơn. Bàn gỗ sẫm, hai màn hình, kệ sách một bên, cửa kính nhìn ra thành phố. Cảnh Thâm ngồi sau bàn, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc hơi rối, đồng hồ cổ trên cổ tay trái.
Anh nhìn cô, không ngạc nhiên. Như đã biết cô sẽ đến.
Tri Hạ đặt một tờ giấy lên bàn anh. Một tờ, viết tay, không in. Cô không tin máy in của công ty, vì mọi bản in đều có nhật ký.
Trên giấy: ba dòng.
Thịnh Phát Capital. Cổ đông sáng lập: Nguyễn Hữu Thịnh (40%), Trần Bảo Phát (35%), Lương Đức An (25%). GPKD cấp tháng 3/2019.
Lương Đức An: em trai vợ CEO Trình Gia Duy.
Khoản vay 500 tỷ, lãi 4%. Thị trường: 9-10%. Chênh lệch chi phí lãi: ~30 tỷ/năm. CEO trợ cấp Minh Đức qua Thịnh Phát.
Cảnh Thâm đọc. Chậm. Mắt anh không thay đổi, nhưng ngón tay phải dừng lại trên mặt bàn, bất động, kiểu dừng của người vừa tìm thấy mảnh ghép cuối cùng.
– Cô tìm được nhanh.
– Anh cho tôi biết tìm ở đâu.
Anh nhìn lên, gặp mắt cô. Không phải ánh mắt bình thường trong phòng họp, sắc và đo lường. Mềm hơn. Gần hơn.
– Không. Tôi cho cô biết tìm cái gì. Cô tìm bằng cách nào là của cô.
Im lặng. Đèn bàn vàng, ánh sáng thành phố bên ngoài, xa.
– Anh Thâm.
– Hm?
– Tôi có câu hỏi khác. Không liên quan Thịnh Phát.
Anh nghiêng đầu, nhẹ, chờ.
– Nếu ai đó muốn báo cáo vi phạm hiệu suất quỹ lên ban kiểm soát nội bộ, quy trình thế nào?
Cảnh Thâm nhìn cô. Lâu hơn bình thường. Tay anh di chuyển lên đồng hồ cổ, xoay nhẹ núm chỉnh giờ, một vòng, hai vòng, rồi dừng.
Anh hiểu. Cô thấy anh hiểu. Không cần nói tên VP Lưu, không cần nói tám trăm tỷ, không cần giải thích. Anh đã biết từ trước, có thể biết từ lâu, có thể đã chờ ai đó đặt câu hỏi này.
– Quy trình tuân thủ nội bộ. Mục mười hai chấm bốn. Bất kỳ nhân viên nào đều có quyền nộp báo cáo ẩn danh qua hệ thống. Ban kiểm soát có nghĩa vụ điều tra trong vòng ba mươi ngày. Không tiết lộ danh tính người nộp.
Giọng anh bình thường, đều, như đang đọc nội quy. Nhưng mắt anh không bình thường. Sáng hơn. Sắc hơn.
– Trên lý thuyết.
Cô nói.
– Trên lý thuyết, anh gật. Trên thực tế, nếu bằng chứng đủ mạnh, ban kiểm soát sẽ phải hành động bất kể ai đứng sau đối tượng bị điều tra. Luật pháp cao hơn chính trị nội bộ.
Tri Hạ gật. Cô hiểu phần không nói: nếu bằng chứng yếu, VP Lưu sẽ thoát và cô sẽ bị trả đũa gấp mười. Nếu bằng chứng mạnh, VP Lưu ngã, nhưng CEO sẽ biết ai đẩy, và ông sẽ ghi nhớ.
– Cô chắc chưa?
Câu hỏi nhẹ, nhưng mang trọng lượng.
Tri Hạ nhìn anh. Trong ánh đèn bàn vàng, gương mặt anh nửa sáng nửa tối, đường gò má sắc, bóng mi dài trên da. Cô nhớ đêm trong deal room, tay chạm tay, một giây ấm rồi kéo lại. Cô nhớ cà phê anh mang xuống lúc hai giờ sáng, nóng, không đường.
Anh hỏi tao chắc chưa. Nhưng anh đã biết câu trả lời.
– Chắc.
Anh gật. Đứng dậy, đi đến kệ sách, rút một cuốn sổ bìa cứng màu nâu sẫm. Mở trang giữa, viết gì đó, xé ra, đặt lên bàn.
Một dòng, viết tay: "Section 12.4. Portal nội bộ: compliance.aster-capital.vn. Mã bộ phận: FIN-DD-03."
– Mã bộ phận để hệ thống phân loại đúng. Nếu không có mã, báo cáo sẽ vào hàng đợi chung, mất hai tháng thay vì hai tuần.
Cô cầm tờ giấy. Tay cô run nhẹ, nhẹ đến mức chỉ cô biết, và có thể anh biết.
– Cảm ơn.
Anh không nói "không có gì." Anh nói:
– Cẩn thận.
Một chữ. Nhưng cách anh nói, giọng thấp hơn, chậm hơn, nhìn thẳng vào mắt cô, không phải cẩn thận về quy trình. Là cẩn thận về cô.
Tri Hạ cầm cả hai tờ giấy, gấp gọn, bỏ vào túi áo.
– Em biết.
Cô nói "em," không phải "tôi." Ở đây, trong phòng này, lúc mười giờ tối, khi chỉ có hai người, "tôi" cảm thấy quá xa.
Anh không phản ứng với sự thay đổi đó. Hoặc anh phản ứng bằng cách không phản ứng, bằng cách để nó trôi qua tự nhiên, như thể "em" là thứ cô luôn nói.
Cô ra cửa. Tay nắm nắm cửa, quay lại nhìn anh lần cuối. Anh đã ngồi xuống, mắt trên màn hình, bóng nghiêng trên tường.
Anh cho tao vũ khí. Tao sẽ dùng. Nhưng tao dùng vì Tử Mặc, không phải vì ván cờ của anh.
Cô đóng cửa, đi về deal room.
Nửa đêm. Deal room tầng hai mươi lăm. Một mình.
Tri Hạ ngồi trước laptop. Mở trình duyệt ẩn danh. Gõ địa chỉ cổng tuân thủ nội bộ. Đăng nhập bằng mã nhân viên.
Mẫu báo cáo hiện lên. Bốn trường bắt buộc: loại vi phạm, bộ phận liên quan, mô tả sự việc, bằng chứng đính kèm.
Cô gõ.
Loại vi phạm: Ghi nhận tài chính không đúng kỳ.
Bộ phận: Quản lý quỹ, phụ trách VP Lưu Trọng Khải.
Mô tả: Ba thương vụ (Hoàng Phát Logistics, Sơn Hà Industrial, Vĩnh Phúc Media) ghi nhận khoản lỗ chậm một quý so với thời điểm thực tế phát sinh. Tổng lỗ bị dời: khoảng tám trăm tỷ đồng. Mỗi lần ghi nhận chậm đều có phê duyệt của VP phụ trách.
Cô đính kèm ba tập tin: bảng phân bổ lỗ lãi gốc, ảnh chụp nhật ký giao dịch, và bảng so sánh thời điểm ghi nhận. Không bình luận, không diễn giải, không cáo buộc. Chỉ dữ liệu.
Mã bộ phận: FIN-DD-03.
Cô đọc lại toàn bộ. Một lần, hai lần, ba lần.
Tử Mặc nói: "VP Lưu có CEO chống lưng."
Tao biết. Nhưng tám trăm tỷ không biết ai chống lưng ai.
Cô bấm gửi.
Màn hình hiện xác nhận: Báo cáo đã được tiếp nhận. Mã theo dõi: CR-2026-0417.
Tri Hạ ngả người ra ghế. Tim đập nhanh, nhưng tay không run nữa. Xong rồi. Không rút lại được, không xóa được, không giả vờ không biết được.
Cô nhìn ra cửa kính. Thành phố về khuya, đèn thưa, trời tối. Tầng ba mươi tám phía trên, đèn vẫn sáng.
Anh vẫn ở đó.
Cô không nhắn. Không cần. Anh sẽ biết.