Chiến tranh ngầm
Hai tuần.
Hai tuần kể từ cuộc đàm phán đầu tiên. Hai tuần mà Aster Capital biến thành pháo đài: phòng pháp lý làm đêm, phòng tài chính kiểm kê tài sản từng dòng, phòng quan hệ nhà đầu tư gọi điện cho mọi LP lớn để giữ chân. Hai tuần mà CEO không rời tầng ba mươi tám, ăn trong phòng, họp trong phòng, và cô đoán là ngủ trong phòng vì lần nào cô lên tầng đó (sáng sớm hay khuya) đều thấy đèn phòng ông sáng.
Và Horizon không chờ.
Vòng hai đàm phán kết thúc không thỏa thuận. Vòng ba: Horizon nâng giá lên tám mươi phần trăm giá trị tài sản ròng. Vòng bốn: Horizon gửi thư trực tiếp cho từng LP Aster, đề nghị mua lại phần vốn góp với giá cao hơn Aster có thể trả nếu LP muốn rút.
Sóng bắt đầu. Hai LP nhỏ rút cam kết góp vốn, tổng sáu trăm tỷ. Không phải vì họ tin Horizon, mà vì họ sợ cuộc chiến kéo dài sẽ mất giá trị, và Horizon đưa tiền mặt ngay.
CEO hoảng. Lần đầu tiên cô thấy ông hoảng thật, không phải hoảng kiểu tức giận (đó là ông bình thường) mà hoảng kiểu mất kiểm soát: giọng cao hơn nửa tông trong cuộc họp, tay ấn bút vào sổ mạnh đến mức mũi bút gãy, mắt quét phòng kiểu quét của người đang đếm xem ai còn đứng cùng bên.
Tối thứ Sáu. Phòng VP Tri Hạ. Mười giờ.
Cô ngồi một mình, đèn bàn vàng, màn hình laptop sáng, hai ly cà phê cạn trên bàn (một của cô, một của Phó Duật đã về). Trước mặt: bản đề xuất chi tiết của Horizon, bản mà Cảnh Thâm gửi chính thức cho hội đồng quản trị Aster chiều nay, sáu mươi hai trang.
Cô đọc lần thứ ba. Không phải vì chưa hiểu, mà vì có thứ trong tài liệu này mà cô cần chắc chắn trước khi nói với ai.
Trang mười bảy: cơ cấu tổ chức đề xuất sau thâu tóm. Horizon giữ nguyên toàn bộ nhân sự Aster dưới cấp VP. Giữ nguyên deal pipeline. Giữ nguyên quan hệ LP (trừ LP rút). Thay đổi duy nhất: thay thế hội đồng IC hiện tại bằng hội đồng mới do Horizon bổ nhiệm, và CEO bị yêu cầu từ chức.
Trang ba mươi: điều khoản chuyển đổi. Tất cả VP và Partner hiện tại giữ nguyên vị trí. Không sa thải. Không giảm lương. Hợp đồng mới ba năm cho mọi VP.
Trang bốn mươi lăm: quỹ bồi thường nhân viên. Horizon cam kết hai trăm tỷ quỹ dự phòng cho nhân viên bị ảnh hưởng (nếu có). Điều khoản này không bắt buộc trong thâu tóm thù địch, nhưng Horizon đưa vào.
Cô đóng tài liệu. Ngồi lại ghế. Nhìn trần nhà.
Anh không muốn phá Aster. Anh giữ nguyên mọi thứ. Chỉ thay một người: Trình Gia Duy.
Đây không phải thâu tóm. Đây là cách mạng cung đình. Anh dùng tiền bên ngoài để loại vua bên trong, và giữ nguyên vương quốc.
Giống hệt cách anh chơi ở Aster: kiên nhẫn, chính xác, tàn nhẫn với đúng một người.
Cô cầm bút, ghi trên giấy nháp: "Horizon = chống CEO, không chống Aster. Đề xuất giữ nguyên cơ cấu. Mục tiêu duy nhất: loại Trình Gia Duy."
Nhìn dòng chữ. Gạch bỏ. Xé tờ giấy, vo, bỏ thùng rác. Vì nếu ai đọc được, cô sẽ bị coi là nội gián.
Mười một giờ. Điện thoại rung.
Tin nhắn. Số lạ. Nhưng cô biết ai, vì chỉ một người trên đời gửi tin nhắn từ số lạ mà cô vẫn đọc.
"Anh không đánh Aster. Anh đánh ông ta."
Mười chữ. Không ký tên. Không cần.
Cô nhìn màn hình. Ngón tay trên bàn phím điện thoại, không gõ, vì gõ gì? Gõ "em biết"? Gõ "tại sao anh không nói trước"? Gõ "anh có biết cô đang phải bảo vệ ông ta vì cô là VP Aster và đó là nhiệm vụ của cô"?
Gõ gì cũng sai. Vì bất kỳ tin nhắn nào cô gửi cho anh bây giờ đều là thông đồng với bên thâu tóm, và nếu CEO biết, cô không mất việc, cô mất sự nghiệp.
Cô xóa tin nhắn. Xóa hẳn, không lưu, không sao lưu.
Nhưng nhớ. Mười chữ, nhớ từng chữ.
Thứ Hai. Phòng CEO tầng ba mươi tám.
Cô được gọi lên. Một mình. Không Phó Duật, không pháp lý, không ai. Chỉ ông và cô.
CEO ngồi sau bàn. Gầy hơn hai tuần trước, gò má sắc hơn, mắt sâu hơn. Nhưng giọng vẫn chậm, vẫn đều, kiểu đều mà bây giờ cô biết là ông phải gắng sức mới giữ được.
– Ngồi đi, con.
Cô ngồi. Ghế khách, đối diện, kính giữa hai người.
– Con biết Tạ Cảnh Thâm hơn hầu hết mọi người ở đây. Con từng ở team anh ấy. Con là người cuối cùng anh ấy nói chuyện trước khi rời đi.
Câu đó không phải hỏi. Câu đó là tuyên bố: ta biết, và ta muốn con biết ta biết.
– Con trung thành với ai?
Cô nhìn thẳng vào mắt ông. Mắt sau gọng kính mỏng, sắc, mệt, nhưng vẫn sắc.
– Với Aster Capital, ông Trình. Luôn luôn.
– Aster Capital hay hội đồng?
– Aster Capital.
Im lặng. CEO nhìn cô. Lâu. Kiểu nhìn của người đang cân nhắc giữa tin và không tin, và chọn không tin nhưng vẫn dùng, vì ông không có lựa chọn nào tốt hơn.
– Tốt. Vì Aster Capital cần con bây giờ. Hơn bao giờ hết.
Cô gật. Đứng dậy. Đi ra.
Ở cửa, cô dừng. Không quay lại, nhưng dừng, vì có câu cô muốn nói từ rất lâu.
– Ông Trình.
– Gì?
– Aster Capital không phải Trình Gia Duy. Aster lớn hơn bất kỳ ai, kể cả ông.
Im lặng. Cô không quay lại để nhìn mặt ông. Chỉ bước đi.
Tối. Căn hộ Quận Bảy.
Cô nằm trên giường, mắt mở, trần nhà trắng, kiểu trần nhà mà cô đã nhìn hàng trăm đêm từ ngày vào Aster, và mỗi đêm trần nhà đó mang một câu hỏi khác.
Đêm nay: tiếp tục phòng thủ, hay giúp Cảnh Thâm từ bên trong?
Phòng thủ nghĩa là giữ nguyên, nghĩa là CEO còn, nghĩa là poison pill pha loãng Horizon, nghĩa là cuộc chiến kéo dài và LP mất thêm tiền, nghĩa là Aster yếu dần vì nội chiến.
Giúp Cảnh Thâm nghĩa là phản bội niềm tin của hội đồng, nghĩa là cô trở thành nội gián, nghĩa là sự nghiệp cô xây một năm sụp nếu bị phát hiện.
Nhưng có lựa chọn thứ ba.
Không phòng thủ cho CEO. Không giúp Cảnh Thâm. Mà dùng cuộc chiến này để đạt được điều cô muốn từ đầu: loại CEO bằng chính hệ thống Aster, từ bên trong, bằng bằng chứng, bằng phiếu IC, bằng pháp lý.
Coalition cô xây từ tháng Giêng vẫn còn. Bốn phiếu IC. Bích Ngọc, Phúc, Phó Duật, và cô (thông qua Phó Duật). Nếu CEO lộ thêm sai phạm trong quá trình phòng thủ, nếu ông dùng tiền LP để chống Horizon vì lợi ích cá nhân, nếu ông vi phạm quy chế quỹ...
Cô không cần Cảnh Thâm thắng. Cô cần CEO thua. Hai thứ đó có thể xảy ra cùng lúc mà không cần cô chọn phe.
Cô ngồi dậy. Mở laptop. Gõ email cho Phó Duật, ngắn, không viết thẳng (vì email nội bộ có thể bị đọc): "Anh Duật, cần gặp. Ngoài Aster. Sáng mai."
Gửi. Đóng laptop. Nằm xuống.
Aster Capital không phải Trình Gia Duy. Và cũng không phải Tạ Cảnh Thâm.
Aster là của những người làm việc ở đó. Của Bích Ngọc, của Phúc, của Tử Mặc, của Linh và Nam, của ba trăm nhân viên đi làm mỗi ngày và tin rằng quỹ này xứng đáng.
Cô sẽ bảo vệ Aster. Theo cách của cô.
Mắt nhắm. Thở đều. Ngủ.