Anh ấy trở lại
Tháng Năm. Đúng một năm.
Tạ Cảnh Thâm đứng trước cửa kính tầng mười lăm, tòa nhà Landmark Tower, Quận Một. Không phải Aster Capital. Không phải tầng ba mươi tám. Không phải căn phòng kính mà anh ngồi suốt bảy năm, nơi mà đôi khi anh tưởng mình sẽ chết trong đó, lặng lẽ, giữa mùi gỗ đàn hương và tiếng quạt thông gió.
Horizon Capital. Quỹ đầu tư mới. Nhỏ hơn Aster mười lần, trẻ hơn ba mươi năm, và hoàn toàn là của anh.
Phòng làm việc đơn giản: bàn gỗ sáng, hai ghế khách, giá sách thấp sát tường. Không phòng họp kính bốn mặt, không bàn oval mười sáu ghế, không rèm che để những cuộc họp nào đó không ai bên ngoài được nhìn vào. Ở đây, mọi phòng đều mở, cửa kính trong suốt, ai cũng thấy ai đang làm gì. Anh thiết kế vậy.
Đồng hồ cổ trên cổ tay anh vẫn chạy. Dây da mòn hơn một năm trước, kim giây tích tắc đều đặn, kiểu đều đặn mà anh quen nghe từ thời hai mươi lăm tuổi, khi Diệp Chính Nghĩa tháo nó ra khỏi tay mình và đặt vào tay anh trong quán phở ở ngõ Lý Quốc Sư.
"Giữ lấy. Nó đi chính xác hơn mọi thứ ta biết."
Anh xoay núm chỉnh giờ. Thói quen. Không cần chỉnh, đồng hồ vẫn đúng, nhưng ngón tay cần thứ gì đó để làm khi đầu đang nghĩ.
Một năm.
Ba trăm sáu mươi lăm ngày kể từ khi anh bước ra khỏi thang máy Aster lần cuối, sáu giờ rưỡi sáng, không ai tiễn, không ai biết, vì anh chọn đi vào lúc tòa nhà còn ngủ. Hai mươi bảy thùng đồ cá nhân đã gửi trước. Thẻ từ trả ở lễ tân, bảo vệ gật đầu, cửa kính đóng lại sau lưng, và anh đứng trên vỉa hè Lê Lợi nhìn lên tầng ba mươi tám lần cuối.
Đèn tắt. Phòng anh tối. Đúng rồi, vì anh không còn ở đó nữa.
Ba tháng đầu: anh biến mất. Không ai trong ngành biết anh ở đâu. Điện thoại đổi số, địa chỉ email cũ khóa, căn hộ tầng ba mươi hai ở Quận Hai trả, đồ đạc chuyển vào kho. Sống trong căn studio ở Thủ Đức, thuê tháng, trả tiền mặt, kiểu sống của người không muốn bị tìm thấy.
Ba tháng đó anh làm một việc: nghĩ. Nghĩ về mười năm ở Aster, về bảy năm xây lại từ tro tàn sau ngày Diệp mất, về mỗi nước cờ anh đi và mỗi nước cờ anh bỏ lỡ. Nghĩ về Trình Gia Duy. Về cách ông ta vẫn ngồi đó, vững như cột trụ, dù anh đã ném vào ông mọi thứ anh có.
Và nghĩ về cô.
Không. Chưa.
Ba tháng tiếp: lên kế hoạch. Gọi điện, gặp người, bay ra Hà Nội hai lần, gặp LP cũ của Aster ở Singapore một lần. Những người bất mãn có tiền, kiểu bất mãn không phải vì thua lỗ (thua lỗ họ chịu được, đó là rủi ro) mà vì bị lừa (lừa thì không). Deal Minh Đức là cái kim cuối cùng xuyên qua lớp kiên nhẫn của họ: năm nghìn tỷ, hai mươi bốn bệnh viện, CEO cam kết chắc chắn, rồi sụp. Hơn hai nghìn tỷ bay.
Ba tháng cuối: Horizon Capital ra đời. Giấy phép tháng Ba, vốn điều lệ hai nghìn tỷ, ba LP chiến lược (hai từ Singapore, một từ Hồng Kông, cả ba đều nguyên LP Aster). Văn phòng tầng mười lăm Landmark Tower, hai mươi ba nhân viên, phần lớn dưới ba mươi, không ai từ Aster vì anh không muốn bị cáo buộc lôi kéo nhân sự.
Và hôm nay. Board meeting. Chương trình: một mục duy nhất.
Chín giờ. Phòng họp Horizon, nhỏ, tám ghế, bàn gỗ không phủ kính.
Ba LP ngồi qua màn hình: ông Lim Kah Seng từ Singapore, mắt nhỏ sau gọng kính dày, kiểu mắt của người đọc balance sheet từ năm mười tám tuổi. Bà Trần Mỹ Linh từ Hồng Kông, tóc ngắn, áo đen, nói ít, gật ít, nhưng mỗi lần gật là cam kết. Ông Nguyễn Đức Huy, Việt kiều, quỹ gia đình, người mà Cảnh Thâm mất bốn bữa tối và hai chuyến golf mới thuyết phục.
CFO Horizon ngồi bên trái anh: Vũ Thanh Hằng, ba mươi hai tuổi, nguyên phó phòng tài chính quỹ ngoại, tóc búi cao, tay luôn cầm bút, ghi chép mọi thứ bằng tốc ký. Anh thuê cô vì cô là người duy nhất trong năm ứng viên dám nói: "Chiến lược này có 40% thất bại. Anh biết không?" Anh biết. Anh cần người nói thẳng.
– Horizon Capital đề xuất mua lại toàn bộ cổ phần Aster Capital, anh nói, giọng đều, không đọc slide vì anh nhớ mọi con số. Giá đề nghị ban đầu: bảy mươi phần trăm giá trị tài sản ròng. Thấp hơn thị trường khoảng mười lăm phần trăm, nhưng hợp lý nếu tính Minh Đức và các deal lỗ ẩn.
Ông Lim:
– Tại sao không đợi? Aster đang tự chảy máu. Giá sẽ xuống thêm.
– Vì đợi nghĩa là cho CEO thời gian củng cố. Ông ấy đang hy sinh người dưới để giữ ghế, và nó đang hiệu quả. Đợi sáu tháng nữa, ông ấy sẽ tìm ra cách đổ toàn bộ Minh Đức lên VP Hải, cắt lỗ bằng tiền LP, và tuyên bố "tái cấu trúc thành công." LP sẽ nuốt, vì nuốt dễ hơn kiện.
Bà Trần:
– Hostile hay friendly?
– Hostile. Vì ông Trình sẽ không bao giờ tự nguyện bán Aster. Ba mươi năm, ông ấy xây nó từ một phòng ở Phú Mỹ Hưng. Aster là ông ấy. Bán Aster là tự cắt tay mình.
Ông Huy:
– Rủi ro lớn nhất?
– Aster poison pill. CEO có quyền phát hành thêm cổ phần cho LP thân tín để pha loãng Horizon. Nhưng điều khoản này cần IC approve, và IC hiện tại không đồng nhất. Bốn trên tám thành viên đã đứng ngoài phe CEO ở phiên vote cuối cùng trước khi tôi rời đi.
Im lặng. Ba LP nhìn nhau qua màn hình, kiểu nhìn của người cân nhắc không phải con số mà là con người. Cảnh Thâm hiểu: họ không đầu tư vào chiến lược, họ đầu tư vào anh. Vào người từng là Partner trẻ nhất Aster, từng tạo return trung bình ba phẩy năm lần trong bảy năm, và từng bị chính CEO hãm hại vì quá giỏi.
Ông Lim:
– Approve.
Bà Trần:
– Approve.
Ông Huy:
– Approve. Nhưng tôi muốn weekly report, không phải monthly.
– Được.
Cảnh Thâm gật. Thanh Hằng ghi. Cuộc họp kết thúc trong chín phút, nhanh hơn bất kỳ board meeting nào anh từng dự ở Aster, vì ở Horizon không có phe phái, không có trò chơi quyền lực, chỉ có ba người giàu muốn tiền của họ được dùng đúng cách và một người muốn kết thúc cuộc chiến ba mươi năm.
Sau họp. Một mình trong phòng.
Anh ngồi xuống ghế, mở laptop, vào thư mục anh đặt tên "A" (ngắn gọn, kiểu anh, không ai khác vào được vì mã hóa hai lớp).
Bên trong: mọi thứ về Aster Capital mười hai tháng qua mà anh thu thập được từ bên ngoài. Báo cáo quý công khai, bài báo ngành, tin đồn từ headhunter, và một vài thông tin mà anh không nói cho ai biết nguồn.
Deal EduNova. Return ba phẩy hai lần. Sáu tháng. Dẫn bởi VP Lâm Tri Hạ.
Anh đọc dòng đó. Lần thứ ba trong tuần, vì lần đầu anh không tin, lần hai anh kiểm chứng, lần ba anh cho phép mình cảm thấy.
VP. Cô lên VP.
Một năm. Từ analyst ngồi cuối phòng, gần nhà vệ sinh, máy lạnh thổi vào gáy, đến VP nhanh nhất lịch sử Aster. Không phải vì ai bảo vệ cô (anh đã không còn ở đó để bảo vệ), không phải vì ai kéo cô lên (coalition là cô tự xây, anh đọc giữa những dòng tin và nhận ra dấu vân tay của cô trong mỗi bước), mà vì cô giỏi. Giỏi thật sự, kiểu giỏi mà anh nhận ra từ ngày đầu tiên nhìn email sửa lỗi model cô gửi lúc hai giờ sáng.
Tự hào.
Từ đó đến trong đầu anh không báo trước, giống cách cô luôn xuất hiện: không xin phép, không gõ cửa, chỉ ở đó, chiếm chỗ, và anh không biết đuổi.
Tự hào. Và đau.
Đau vì cô làm được mà không cần anh. Đúng là điều anh muốn: anh rời đi để cô không bị gắn với anh, để không ai nói "cô ấy lên vì Tạ Cảnh Thâm bảo vệ," để mỗi bước cô đi là của cô, sạch, rõ, không ai nghi ngờ. Anh chọn đau này. Anh thiết kế nó. Và bây giờ nó đến đúng như thiết kế, chính xác, sắc, kiểu sắc của dao mà mình tự mài.
Cô không cần anh.
Và đó là lý do anh yêu cô hơn.
Anh đóng laptop. Nghiêng người ra sau, nhắm mắt. Ngón tay xoay núm đồng hồ cổ. Tích. Tắc. Tích.
Bố ơi. Con sắp quay lại.
Không phải nói với Diệp Chính Nghĩa. Đã lâu anh không gọi Diệp là "bố" trong đầu nữa, vì "bố" là từ của đứa trẻ hai mươi lăm tuổi mất tất cả, và anh không phải đứa trẻ đó nữa. Nhưng hôm nay, ngày anh ký lệnh thâu tóm Aster, ngày anh kích hoạt quả bom mà mười năm qua anh dựng từng mảnh, hôm nay anh cho phép mình là đứa trẻ đó thêm một lần.
Con sắp quay lại. Và lần này con không một mình.
Chiều. Nắng tháng Năm Sài Gòn nghiêng qua cửa kính, vẽ hình chữ nhật dài trên sàn phòng làm việc. Anh đứng trước bản đồ chiến lược treo trên tường: sơ đồ Aster Capital, IC thành viên, phe phái, LP, deal pipeline, điểm yếu.
Và ở giữa sơ đồ, tên duy nhất được khoanh tròn bằng bút đỏ: Trình Gia Duy.
Mười năm. Mười năm kể từ ngày Diệp mất, kể từ ngày anh thề trên mộ mentor rằng sẽ lật đổ kẻ đã giết ông. Mười năm anh leo, anh chịu, anh giả vờ, anh ngồi cùng bàn với kẻ thù và cười khi ông ta kể chuyện xưa, cười khi ông ta vỗ vai "giỏi lắm, con trai," cười khi muốn bóp cổ.
Bây giờ không cần cười nữa.
Anh nhìn xuống sơ đồ, góc phải, nơi tên các VP được viết. Một tên mới, thêm bằng bút xanh, ba tháng trước khi anh cập nhật thông tin: Lâm Tri Hạ, VP.
Không khoanh tròn. Không gạch chân. Chỉ viết, rõ ràng, kiểu rõ ràng của người biết tên đó quan trọng nhưng không dám đánh dấu vì sẽ phải tự hỏi quan trọng vì chiến lược hay vì thứ khác.
Anh nhớ. Phòng 38-A, cà phê lúc hai giờ sáng, mùi cà phê đen pha bằng phin cũ, ánh đèn vàng, cô ngồi đối diện, mắt sáng, tay ôm ly, hơi nóng bốc lên làm mờ gọng kính cô. Anh nhớ ban công tầng ba mươi tám, tay gần nhau trên lan can kính, không chạm, và câu cô nói: "Em chỉ cần anh là người thật."
Anh nhớ hành lang căn hộ. Nụ hôn. Nhẹ. Ngắn. Môi cô ấm và anh ghét mình vì biết đó là lần cuối nhưng vẫn hôn, vẫn giữ thêm nửa giây, vẫn để hơi thở cô vương trên da mình rồi mới buông.
Tri Hạ.
Anh nói tên cô trong đầu. Không thành tiếng, vì nói thành tiếng sẽ biến nó thành thật, và anh chưa sẵn sàng cho thật.
Anh sắp trở lại. Và khi anh trở lại, em sẽ đứng bên kia chiến tuyến. Vì em là VP Aster, vì em loyal với quỹ chứ không phải với cá nhân (câu đó cô nói ở ban công, anh nhớ từng chữ), và vì em sẽ không bao giờ để ai, kể cả anh, quyết định thay em.
Anh biết.
Và anh tự hào.
Và anh sợ.
Anh quay lại bàn. Mở tập tài liệu đóng bìa xám, trang bìa: Chiến dịch thâu tóm Aster Capital, Horizon Capital, Bảo mật cấp 1.
Lật trang. Lịch trình: tuần tới, công bố ý định mua. Tuần sau đó, gửi term sheet chính thức cho hội đồng quản trị Aster. Tuần thứ ba, negotiation round một.
Anh sẽ gặp lại Trình Gia Duy ở bàn đàm phán. Sẽ gặp lại phòng họp kính mà anh từng ngồi. Sẽ gặp lại tầng ba mươi tám.
Và sẽ gặp lại cô.
Anh đóng tập tài liệu. Đặt tay lên bìa. Nhẹ, kiểu nhẹ của người đang giữ thứ nặng bên trong.
Ngoài cửa kính, Sài Gòn chiều tháng Năm nóng trắng, xe cộ đông đúc trên Lê Lợi, và đâu đó ở tòa nhà cách đây sáu con phố, ở tầng hai mươi lăm, có một người đang ngồi trong phòng kính riêng của mình, không biết rằng cơn bão sắp đến.
Anh đứng dậy. Sửa cổ tay áo. Đồng hồ cổ sáng nhẹ dưới đèn.
Game time.