"Phiên bản nữ"
Tháng Mười Hai. Aster Capital trang trí Giáng Sinh ở sảnh: cây thông nhân tạo hai mét, đèn vàng nhấp nháy, ruy băng đỏ. Kiểu trang trí mà ai cũng biết là do bộ phận PR đặt mua sỉ, nhưng không ai nói, vì ở Aster người ta giữ mặt tiền bằng mọi giá.
Tri Hạ đi ngang sảnh, không nhìn cây thông. Giáng Sinh không phải ngày nghỉ ở Aster, chỉ là ngày có thêm đèn.
Mười giờ sáng. Nhà ăn tầng sáu.
Cô lấy khay cơm, đi ngang dãy bàn. Hai analyst tầng mười hai ngồi góc trái, một người nhìn thấy cô, nghiêng sang người kia, nói gì đó, miệng che tay. Cả hai cười nhẹ, kiểu cười có nghĩa.
Cô đi qua. Không dừng. Không phản ứng.
Nhưng cô nghe. Tai Lâm Tri Hạ đã quen lọc tiếng thì thầm ở Aster, kiểu quen của người sống sáu tháng trong môi trường mà lời đồn đi nhanh hơn email.
"...phiên bản nữ..."
Hai chữ. Đủ.
Cô ngồi xuống bàn giữa. Tử Mặc ngồi đối diện, phở bò, tay cầm đũa, mắt nhìn cô.
– Mày nghe rồi hả?
– Nghe gì? cô hỏi, mặt bình thản, gắp miếng thịt.
– Đừng giả vờ. Cả tầng mười hai đang nói. Tầng hai mươi cũng nói. Tao nghe từ tuần trước nhưng không muốn nói vì nghĩ mày sẽ tự nghe.
Cô nhai chậm. Nuốt.
– Nói gì?
Tử Mặc đặt đũa xuống, mắt nhìn thẳng.
– "Lâm Tri Hạ là phiên bản nữ của Tạ Cảnh Thâm." Lạnh. Sắc. Không nhường ai. Lead deal bằng sắt thay vì charm. Ngồi một mình trong deal room lúc nửa đêm. Không đi ăn trưa với ai trừ công việc. Senior Associate nhanh nhất lịch sử. Record y hệt anh ấy.
Im lặng.
Cô đặt đũa xuống, nhẹ, kiểu nhẹ của người đang kiểm soát phản ứng.
– Tao biết.
– Mày biết?
– Tao không điếc. Và tao không quan tâm người ta gọi tao là gì.
– Thật không?
Câu hỏi Tử Mặc, nhẹ nhưng chính xác, kiểu chính xác của người biết bạn mình quá rõ.
Cô nhìn anh. Lâu. Tay dưới bàn nắm chặt, nhẹ thôi, đủ để móng tay ấn vào lòng bàn tay.
– Không thật, cô nói, giọng thấp hơn. Tao ghét.
Tử Mặc gật. Không bình luận. Vì anh biết "tao ghét" của Lâm Tri Hạ không phải phàn nàn, mà là nỗi đau được nén thành hai chữ.
– Họ không hiểu, Tử Mặc nói. Họ thấy mày giỏi, mày lạnh, mày leo nhanh, thì họ so sánh với người gần nhất. Đàn ông giỏi ở Aster thì bình thường. Phụ nữ giỏi ở Aster thì phải là "phiên bản" của đàn ông nào đó.
– Tao biết.
– Biết không có nghĩa là ổn.
Im lặng. Tiếng muỗng va bát từ bàn khác, tiếng cười, tiếng bước chân. Nhà ăn tầng sáu trưa thứ Ba, đông, ồn, bình thường, kiểu bình thường mà bên dưới có hàng trăm cuộc chiến nhỏ không ai thấy.
– Mày biết họ gọi tao là gì, cô nói. Mày gọi tao là gì?
Tử Mặc nhìn cô. Mười giây. Rồi cười, kiểu cười mà cô nhớ từ ngày đầu tiên, khi anh dẫn cô tour tòa nhà và nói "tầng 38 là chỗ Partner, đừng nhìn lên nhiều quá."
– Tao gọi mày là Lâm Tri Hạ. Bạn tao. Người duy nhất ở công ty này mà tao tin là giỏi thật chứ không phải giỏi vì có ông nào đứng sau.
Cô nhìn anh. Mắt ấm hơn, nhẹ thôi, đủ để Tử Mặc biết cô cảm ơn mà không cần nói thành lời.
Hai giờ chiều. Phòng họp tầng hai mươi.
Cô lead cuộc họp tiến độ EduNova. Mười hai người, ba bộ phận. Luật sư, tài chính, vận hành. Cô ngồi đầu bàn (lần đầu ngồi đầu bàn, không phải đầu ghế dọc tường), điều hành, gọn, sắc.
– Hợp đồng đầu tư bản cuối cần hoàn thiện trước hai mươi tháng Mười Hai. Luật sư hai bên đã đồng thuận điều khoản chính. Còn ba điểm mở: clause anti-dilution chi tiết, cơ chế earn-out milestone, và quyền từ chối chuyển nhượng.
Mỗi người báo tiến độ. Cô nghe, ghi, phân việc. Không thừa, không thiếu.
Sau họp, cô đứng trong phòng họp trống. Một mình. Nhìn ra cửa kính.
Phản chiếu cô trên kính: suit xám, áo sơ mi trắng, tóc ngắn gọn, mắt sắc. Đứng đầu bàn. Lead. Kiểm soát.
Mình giống anh ấy không?
Lạnh? Có. Sắc? Có. Lead bằng dữ liệu thay vì cảm xúc? Có. Ngồi một mình lúc nửa đêm? Có. Giữ mọi người ở khoảng cách an toàn? Có.
Nhưng.
Anh ấy chơi một mình. Anh ấy dùng người rồi bỏ. Anh ấy xây kế hoạch mà không hỏi ai có muốn tham gia không. Anh ấy hôn cô rồi biến mất. Anh ấy bảo vệ bằng cách rời đi. Anh ấy yêu mà không nói, mà không cho cô cơ hội chọn, mà quyết định thay cô rằng cô tốt hơn khi không có anh.
Mình không làm vậy.
Mình có team. Mình có Linh và Nam, hai đứa nhỏ mắt sáng, ghi chép cần cù, hỏi câu hỏi đúng. Mình dạy chúng nó, kiểu dạy không phải bằng bài giảng mà bằng cách cho chúng nó xem mình làm, rồi hỏi: "Em nghĩ sao?" Anh ấy không bao giờ hỏi ai "nghĩ sao." Anh ấy biết hết rồi.
Mình có Tử Mặc. Vẫn. Dù ít hơn. Dù không cà phê mỗi ngày. Nhưng vẫn có, và anh ấy vẫn gọi mình là "bạn tao", không phải "đồng minh" hay "quân cờ" hay "người mình không dám đặt tên."
Mình build. Anh ấy destroy rồi rebuild. Khác.
Cô quay lưng khỏi cửa kính. Đi ra.
Năm giờ chiều. Hành lang tầng hai mươi.
Phó Duật đi ngược chiều, cặp tài liệu trong tay, vừa ra khỏi phòng họp khác.
– Cô Lâm.
– Anh Duật.
Anh dừng. Nghiêng đầu, nhìn cô, kiểu nhìn đánh giá nhanh mà Phó Duật làm với mọi người nhưng với cô thì chậm hơn nửa giây.
– Nghe đồn đại chưa?
– "Phiên bản nữ"?
– Vậy là nghe rồi.
Cô không trả lời. Đợi anh nói tiếp, vì Phó Duật dừng lại ở hành lang không phải để hỏi thăm.
– Cô không giống anh ấy.
Cô nhìn anh. Bất ngờ nhẹ. Không phải vì nội dung, mà vì Phó Duật nói trước khi cô hỏi.
– Khác thế nào?
Phó Duật nghĩ. Ngắn, vì anh nghĩ nhanh.
– Anh ấy chơi một mình. Cô thì không. Anh ấy tin ai cũng có thể phản bội nên không tin ai. Cô tin dữ liệu, nhưng vẫn đi cà phê với Tử Mặc. Anh ấy xây liên minh để thắng. Cô xây team để làm đúng. Khác.
Im lặng.
Cô nhìn anh. Lâu hơn bình thường. Vì câu đó, từ Phó Duật, từ người cạnh tranh với cô mỗi ngày, từ người đã từng coi thường cô vì xuất thân, từ người bây giờ ngồi ở ghế IC nơi Cảnh Thâm từng ngồi, câu đó có trọng lượng.
– Cảm ơn, cô nói.
– Không phải khen. Là quan sát.
Anh đi tiếp. Vai thẳng, bước đều, cặp tài liệu trong tay. Phó Duật bao giờ cũng đi như thể biết mình đang đi đâu.
Tối. Về nhà.
Cô đứng trước gương nhà tắm. Mặt ướt, vừa rửa, nước nhỏ giọt từ cằm. Nhìn.
"Phiên bản nữ của Tạ Cảnh Thâm."
Không.
Tao không phải phiên bản nữ của ai.
Tao là Lâm Tri Hạ. Con gái người bán hàng rong. Học bổng toàn phần. Vào Aster không có ai giới thiệu. Ngồi bàn cuối tầng mười hai, gần nhà vệ sinh, máy lạnh thổi thẳng. Leo lên từng tầng bằng từng con số, từng đêm thức, từng deal tự tìm.
Tao học từ anh ấy? Có. Học cách đọc dữ liệu, cách giữ bình tĩnh, cách nói ít mà nói đúng. Nhưng tao cũng học từ VP Lưu (cách không nên sống), từ Tử Mặc (cách giữ được bạn), từ Phó Duật (cách cạnh tranh mà không hèn), từ CEO (cách không nên dùng quyền lực).
Tao không phải bản sao. Tao là tổng hợp. Và tổng hợp thuộc về tao.
Cô lau mặt. Khô. Nhìn gương lần nữa.
Mắt sắc. Miệng thẳng. Vai thẳng.
Tao là Lâm Tri Hạ.
Tắt đèn. Đi ngủ.
Và lần đầu tiên trong sáu tháng, không nghĩ đến anh trước khi ngủ.