Biết quá nhiều
Hai ngày.
Tri Hạ sống hai ngày bình thường nhất kể từ khi vào Aster. Đi làm đúng giờ, chạy số đúng hạn, ăn trưa đúng bàn. Không ai nhìn cô khác đi. Không ai biết cô biết.
Nhưng cô biết.
Mỗi lần nhìn lên tầng ba mươi tám qua lớp kính hành lang, cô thấy một thứ khác. Không còn là phòng làm việc của Partner trẻ nhất Aster. Là phòng chiến tranh. Là nơi một người đàn ông ngồi xây bộ hồ sơ bí mật suốt hai năm, chờ ngày lật người đứng đầu đế chế này.
Và cô vừa tình cờ nhìn thấy.
Ngày thứ nhất, cô cố quên. Ngồi trước bảng tính, gõ số, kiểm tra, chuyển trang. Công việc hành chính, không cần nghĩ. Nhưng đầu cô không dừng.
Sáu điểm phần trăm. Hơn hai trăm tỷ chênh lệch. Mười bốn lần truy cập. Tám thư mục bí mật.
Các con số xếp hàng trong đầu cô, gọn gàng và lạnh. Cô quen với con số. Con số không nói dối, không che giấu, không có mục đích nào ngoài việc tồn tại. Nhưng những con số này khác. Chúng kể một câu chuyện mà cô không được phép nghe.
Im lặng đi. Giả vờ không thấy. An toàn.
Buổi trưa, Tử Mặc kéo cô xuống nhà ăn tầng sáu. Anh kể chuyện team mới, than thở về đống giấy tờ bị chuyển sang từ hồi bị VP Lưu đẩy đi. Giọng vui, mắt sáng, vì đã được quay về team cũ. Tri Hạ ngồi nghe, gật, cười đúng lúc.
– Mày ổn không?
Tử Mặc hỏi, đặt đũa xuống.
Tri Hạ nhìn anh. Tử Mặc có đôi mắt quen nhìn người, kiểu mắt sống sót ở Aster bằng cách đọc được ai đang nói thật, ai đang diễn.
– Ổn. Hơi mệt. Deal Thuận An mới xong, chưa kịp nghỉ.
Anh nhìn cô thêm hai giây. Rồi gật, nhặt đũa lên.
– Ừ. Nghỉ đi. Mày giỏi rồi, không cần chứng minh thêm nữa.
Cô cười. Nụ cười đúng, nhưng không tới mắt.
Ngày thứ hai, cô không cố quên nữa.
Cô ngồi ở bàn làm việc tầng hai mươi lăm, nhìn ra cửa kính. Trời tối sớm, mây thấp, gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi ẩm. Tầng hai mươi lăm vắng, chỉ còn Thanh Trúc ở góc xa, tai cắm tai nghe, mắt dán vào màn hình.
Tri Hạ nghĩ.
Mình có hai lựa chọn.
Im lặng. Tiếp tục làm việc, nộp bảng tổng hợp, không ghi chú gì. Không ai biết cô đã xem lịch sử truy cập. Không ai biết cô đã ghép các mảnh lại. An toàn. Giả vờ không biết, về lâu dài sẽ quên thật.
Hoặc nói thẳng.
Cô mở điện thoại. Cuộn đến tên Tạ Cảnh Thâm trong danh bạ nội bộ. Nhìn tên anh trên màn hình, ba chữ đen trên nền trắng.
Nếu mình hỏi, mình sẽ không thể quay lại.
Ở Aster, im lặng là tiền tệ. Biết mà không nói là vốn. Nhưng biết mà im lặng cũng là gánh nặng, và Tri Hạ ghét mang nợ, dù là nợ bí mật.
Anh ấy biết mình vào phòng dữ liệu. Hệ thống ghi nhật ký truy cập. Sớm muộn anh cũng sẽ kiểm tra.
Cô đặt điện thoại xuống. Nhấc lên. Đặt xuống.
Đủ rồi.
Cô gõ tin nhắn. Sáu chữ.
"Em cần nói chuyện. Phòng 38-A."
Ngón tay treo trên nút gửi. Tim đập nhanh, nhưng tay tĩnh. Cô bấm.
Tin nhắn gửi đi. Không thu hồi được. Không rút lại được.
Cô nhìn màn hình. Chờ.
Ba phút. Năm phút. Mười phút.
Điện thoại rung.
"8 giờ."
Hai chữ. Không hỏi tại sao, không hỏi chuyện gì. Chỉ thời gian. Kiểu Tạ Cảnh Thâm.
Bảy giờ bốn mươi lăm. Tri Hạ bước vào thang máy, bấm tầng ba mươi tám.
Thang máy trống. Gương phản chiếu cô từ bốn phía: áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, mặt bình thản. Cô nhìn mình trong gương, tự hỏi liệu anh nhìn cô lần đầu cũng thấy thế này không. Một cô gái trẻ, gầy, mắt sáng, trông giống bất kỳ analyst nào. Nhưng không phải.
Cửa mở. Tầng ba mươi tám.
Hành lang vắng, đèn vàng, sàn gạch bóng. Cô đi ngang phòng Cảnh Thâm, phòng thứ ba từ trái, cửa đóng, đèn bên trong tắt. Anh không ở đó.
Phòng 38-A ở cuối hành lang. Cửa kính mờ, khóa điện tử, đèn bên trong đã bật. Ai đó đến trước cô.
Cô đẩy cửa.
Tạ Cảnh Thâm ngồi ở đầu bàn, ghế xoay nửa vòng hướng ra cửa sổ. Anh mặc vest đen, không cà vạt, cổ áo sơ mi mở hai nút trên. Đồng hồ cổ dây da nâu trên cổ tay trái, mặt kính hơi mờ dưới ánh đèn. Trước mặt anh không có laptop, không có tài liệu. Chỉ một cốc nước.
Anh quay lại khi nghe tiếng cửa.
– Cô Lâm.
Giọng nhẹ, bình tĩnh, như mọi lần. Như cô chỉ đến để hỏi về một con số trong bảng tính.
Tri Hạ đóng cửa. Tiếng khóa điện tử khẽ lách cách. Cô đi đến giữa phòng, không ngồi.
Phòng 38-A. Bốn tường kính, bàn kính mờ, tám ghế. Lần thứ hai cô đứng trong phòng này. Lần đầu, cô mang theo báo cáo mười hai trang và sự dũng cảm của kẻ không còn gì để mất. Lần này, cô mang theo sáu điểm phần trăm và một câu hỏi.
Im lặng kéo dài. Ánh đèn vàng chiếu xuống mặt bàn kính, phản lên gương mặt anh. Mắt anh bình tĩnh đến mức khó chịu, kiểu mắt của người đã biết trước cô sẽ đến.
Anh biết. Tất nhiên anh biết.
– Em biết anh đang điều tra CEO.
Cô nói thẳng. Không vòng vo, không thăm dò, không dẫn dắt. Kiểu Lâm Tri Hạ.
Im lặng. Cảnh Thâm không đổi biểu cảm. Không nhíu mày, không mở to mắt, không cười nhạt. Mặt anh giữ nguyên, bình tĩnh và kín như tường kính phòng họp.
Tri Hạ tiếp tục.
– Dữ liệu hiệu suất mười năm. Lợi nhuận báo cáo chênh thực tế sáu điểm năm thứ tư, ba điểm năm thứ năm. Thư mục "Điều chuyển nội quỹ" bị khóa cấp VP, tài khoản T.C.T. truy cập mười bốn lần trong hai năm. Tám trong mười hai thư mục dạng niêm phong do T.C.T. tạo. Gần nhất ba tuần trước.
Cô nghe tiếng mình vang trong phòng kính, rõ ràng, chắc nịch. Giống lúc cô trình bày trước IC. Không run.
Cảnh Thâm nhìn cô. Lâu. Ánh mắt không lạnh, không nóng, chỉ rất tĩnh, kiểu mắt của người đang đo lường thứ gì đó không phải bằng con số.
Rồi anh nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt trên bàn, hai tay đan vào nhau.
– Cô biết.
Không phải câu hỏi. Là xác nhận. Giọng anh vẫn nhẹ, nhẹ hơn bình thường, kiểu nhẹ mà cô đã học nhận ra: anh đang nghĩ rất nhanh.
– Vậy bây giờ cô định làm gì?
Câu hỏi rơi vào phòng kính như viên đá rơi xuống mặt hồ. Không to, nhưng sóng lan ra mọi hướng.
Tri Hạ đứng đó, nhìn anh. Anh không phủ nhận. Không giải thích. Không đe dọa. Chỉ hỏi ngược.
Cô hiểu. Đây là phép thử.
Không phải test xem cô có giỏi không, cô đã chứng minh điều đó rồi. Là test xem cô sẽ đứng ở đâu. Im lặng và rời đi, nghĩa là cô chọn an toàn. Báo cáo lên trên, nghĩa là cô chọn phe CEO. Đứng đây và trả lời, nghĩa là...
– Em không định làm gì với thông tin này.
Cô nói, giọng đều.
– Nhưng em cũng không giả vờ không biết.
Cảnh Thâm nhìn cô. Một giây. Hai giây. Ngón tay phải anh chạm vào mặt đồng hồ cổ, xoay nhẹ núm chỉnh giờ. Thói quen quen thuộc, thói quen cô đã ghi nhớ từ lần gặp đầu tiên trong thang máy.
– Tại sao?
– Vì em không phải người của CEO. Nhưng em cũng chưa phải người của anh.
Câu trả lời khiến anh dừng tay. Mắt anh thay đổi, rất nhẹ, kiểu thay đổi mà người khác sẽ không nhận ra. Nhưng Tri Hạ nhận ra. Trong ánh đèn vàng phòng 38-A, cô thấy ánh mắt anh sáng lên nửa giây rồi tắt.
Bất ngờ. Anh không nghĩ cô sẽ nói thế.
– Em đến đây không phải để chọn phe.
Cô kéo ghế, ngồi xuống. Đối diện anh, cách một mặt bàn kính mờ.
– Em đến vì em cần biết: tất cả những gì anh làm với em từ đầu, kéo em vào team, bảo vệ trước HR, cho present trước IC, là vì anh cần em trong cuộc chiến này?
Im lặng dài hơn lần trước. Gió ngoài cửa sổ rít nhẹ. Ánh đèn thành phố nhấp nháy phía dưới, xa, nhỏ, như những ngôi sao rơi xuống mặt đất.
Cảnh Thâm ngồi lại, lưng tựa ghế. Nhìn cô qua mặt bàn kính.
– Cô muốn nghe câu trả lời nào?
– Câu thật.
– Câu thật thì phức tạp hơn cô nghĩ, cô Lâm.
Anh đứng dậy, đi đến cửa kính, nhìn ra ngoài. Lưng anh quay về phía cô, thẳng, vai rộng, bóng in trên nền kính tối.
– Lần đầu tiên tôi chú ý đến cô là vì email sửa lỗi gửi cho Trần Minh. Không phải vì cô tìm ra lỗi. Mà vì cô dám nhận trước phòng họp rằng cô là người sửa, khi VP Lưu đang muốn dập cô.
Anh quay lại, nhìn cô.
– Lần thứ hai là khi cô trình bày trước IC. Tám Partner, CEO, một analyst tháng thứ hai. Cô không run.
Im lặng. Anh đi về phía bàn, nhưng không ngồi. Đứng cạnh ghế, tay chạm vào lưng ghế.
– Tôi cần đồng minh? Đúng. Tôi thấy tiềm năng ở cô? Đúng. Nhưng nếu chỉ cần quân cờ, tôi có thể chọn Phó Duật. Anh ấy giỏi, có gia thế, dễ lôi kéo hơn nhiều.
Tri Hạ nhìn anh. Tim cô đập nhanh, nhưng mặt cô không đổi. Cô đã học cách giữ mặt ở Aster.
– Vậy tại sao chọn em?
Cảnh Thâm nhìn cô. Lâu. Ánh đèn vàng chiếu nghiêng, làm sắc thêm đường hàm, làm mềm thêm bóng mắt.
– Vì cô giống tôi.
Ba chữ, nhẹ bẫng nhưng nặng trĩu.
– Cô đọc dòng tiền thay vì nghe câu chuyện. Cô chọn dữ liệu thay vì chính trị. Cô không có ai bảo kê, không có gia thế, không có đường lùi. Giống tôi mười năm trước.
Anh ngồi xuống. Đối diện cô.
– Và chính vì vậy, cô nguy hiểm. Với CEO. Với tôi. Với cả chính cô.
Tri Hạ nghe câu cuối, lồng ngực chặt lại. Không phải vì sợ. Vì cô hiểu anh đang nói thật, lần hiếm hoi.
– Anh chưa trả lời câu hỏi của em.
– Câu nào?
– Tất cả những gì anh làm với em. Là chiến lược, hay...
Cô không nói hết câu. Không phải vì sợ. Vì cô không biết từ nào đúng cho phần còn lại.
Cảnh Thâm nhìn cô. Mắt anh tĩnh, nhưng sâu, kiểu sâu mà cô chưa từng thấy ở anh trong bất kỳ cuộc họp nào.
– Cả hai.
Hai chữ. Rồi anh đứng dậy, đi về phía cửa.
– Cô biết rồi đấy, cô Lâm. Bây giờ cô phải sống với việc biết.
Anh mở cửa phòng 38-A. Dừng lại.
– Và nếu cô quyết định không đứng về phía nào, thì nhớ: ở Aster, không chọn phe cũng là chọn phe.
Cửa đóng. Bước chân anh xa dần trong hành lang. Rồi im.
Tri Hạ ngồi một mình trong phòng 38-A. Bốn bức tường kính, ánh đèn thành phố, im lặng.
"Cả hai."
Anh nói cả hai. Chiến lược và... cái gì đó anh không đặt tên. Cô cũng không dám đặt tên.
Cô nhìn cổ tay mình trên mặt bàn kính. Nhớ đêm ký deal Thuận An, anh nói "Hôm nay cô không tệ" và cô cười. Nhớ cốc cà phê lúc hai giờ sáng, anh pha cho cô vì cốc cô nguội. Nhớ ánh mắt anh trong phòng IC khi cô present, không khen, không chê, chỉ nhìn.
Mình đang ở đâu trong bàn cờ của anh?
Cô đứng dậy, đi ra cửa, bước vào hành lang tầng ba mươi tám. Vắng. Đèn vàng. Sàn gạch bóng phản chiếu bóng cô, dài và gầy.
Phòng Cảnh Thâm ở cuối hành lang. Cửa đóng, đèn bên trong vừa bật sáng. Anh vừa vào.
Cô nhìn ánh đèn lọt qua khe cửa. Nghĩ đến mười bốn lần truy cập, tám thư mục bí mật, sáu điểm phần trăm chênh lệch. Nghĩ đến câu anh vừa nói: "Cô giống tôi."
Giống anh. Đó là lời khen hay lời cảnh báo?
Cô quay lưng, bước vào thang máy. Bấm tầng hai mươi lăm.
Cửa đóng. Cabin trượt xuống. Cô đứng một mình trong thang máy, nhìn con số tầng giảm dần trên bảng đèn: 37, 35, 30, 28, 25.
Cô không chọn phe. Chưa. Nhưng cô biết: từ tối nay, im lặng không còn là lựa chọn.
Và điều đáng sợ nhất không phải anh đang chơi cờ với cô. Là anh nói "cả hai", và cô tin.