Phòng Họp Kính
Chương 57: Deal Minh Đức sụp
Chương 57

Deal Minh Đức sụp

Đầu tháng Giêng. Năm mới. Aster Capital không nghỉ Tết Dương lịch, chỉ nghỉ Tết Âm. Ngày mùng một, sảnh vắng hơn, nhưng tầng ba mươi tám vẫn sáng đèn, vì ở Aster nghỉ lễ là đặc quyền của người không có deal đang chảy máu.

Và deal Minh Đức đang chảy máu.


Chín giờ sáng. Email nội bộ từ VP Hải, gửi IC, CC toàn bộ VP và Senior Associate.

"Thông báo khẩn: Tập đoàn Y tế Minh Đức, Bệnh viện Minh Đức Đông và Bệnh viện Minh Đức Hải Dương nộp đơn phá sản. Nợ xấu tổng cộng ước tính 1.800 tỷ đồng. Aster Capital đang đánh giá mức độ ảnh hưởng."

Tri Hạ đọc email ở bàn tầng hai mươi lăm. Đặt điện thoại xuống, mặt bình thản. Không bất ngờ. Vì cô đã biết trước. Không phải biết vì ai nói, mà biết vì con số. Từ tháng trước, chỉ số doanh thu Minh Đức rơi liên tục, nợ xấu tăng, kiểm toán nội bộ phát hiện chi phí vận hành vượt dự báo bốn mươi phần trăm. Cô theo dõi, im lặng, vì đó không còn là deal của cô, nhưng bản năng của người làm tài chính không cho phép cô bỏ qua con số.

Một nghìn tám trăm tỷ. Lớn hơn cô nghĩ. Lớn hơn Phó Duật nói tháng trước.

Và anh ấy đã biết. Từ đêm trên ban công tầng ba mươi tám, khi cô hỏi về bốn trăm tỷ, anh nói: "Có những trận cần thua để thắng cả cuộc chiến."

Anh để deal đi qua, biết nó sẽ thất bại, biết CEO sẽ chịu trách nhiệm. Và anh đi trước khi bom nổ, để cô ở lại, ở vị trí sạch, không dính vào.

Bảo vệ. Kiểu anh.

Cô lắc đầu nhẹ. Không phải lúc nghĩ về anh.


Hai giờ chiều. Phòng IC tầng ba mươi tám. Họp khẩn.

Tám thành viên IC, đủ mặt. CEO ngồi đầu bàn, vest xám, gọng kính mỏng, mặt bình thản. Nhưng Tri Hạ, từ ghế cuối phòng (vẫn ghế nhỏ dọc tường, vẫn không có chỗ bàn oval), nhìn thấy thứ mà sáu tháng trước cô không nhìn thấy: vết mệt dưới mắt CEO, nhẹ, kiểu mệt của người không ngủ đủ giấc vì đang tính toán quá nhiều kịch bản.

VP Hải trình bày. Giọng đều, trung lập, kiểu giọng của người đang đọc cáo phó cho deal mà chính mình phụ trách.

– Tổng mức đầu tư Aster vào Minh Đức: bốn nghìn sáu trăm tỷ đồng. Hai trên hai mươi bốn bệnh viện phá sản, nợ xấu ước tính một nghìn tám trăm tỷ. Giá trị tài sản còn lại sau thanh lý: ước tính hai nghìn tỷ, nhưng có thể thấp hơn nếu thị trường bất động sản y tế tiếp tục giảm. Thua lỗ ròng dự kiến: một nghìn tám trăm đến hai nghìn hai trăm tỷ.

Im lặng nặng trong phòng. Máy lạnh rì rì. Đèn trắng.

Hai nghìn tỷ. Lớn nhất lịch sử Aster. Lớn hơn ba deal VP Lưu gộp lại. Lớn đủ để LP (nhà đầu tư gốc) yêu cầu giải trình, kiện, hoặc rút vốn.

Trần Văn Quốc lên tiếng, giọng nghiêm:

– Ai phê duyệt deal Minh Đức ở mức định giá bốn nghìn sáu trăm tỷ? IC biểu quyết. Ai bỏ phiếu tán thành?

VP Hải lật sổ tay:

– Bốn phiếu tán thành: Chủ tịch IC, VP Hải, Giám đốc tài chính Đỗ Minh Trí, và một thành viên. Ba phiếu phản đối. Một phiếu trắng.

Phiếu trắng là Cảnh Thâm. Ai cũng biết. Không ai nói.

Bích Ngọc hỏi:

– Phiên IC đó, ai trình bày thẩm định tài chính?

VP Hải im một giây. Rồi:

– Nhóm thẩm định do tôi và ông Tạ Cảnh Thâm đồng phụ trách. Ông Tạ đã rời Aster.

– Nhưng báo cáo thẩm định, Bích Ngọc tiếp, ai ký? Tôi nhớ có hai phiên bản. Một phiên bản từ nhóm VP Hải, định giá bốn nghìn sáu trăm tỷ. Một phiên bản từ nhóm Tạ Cảnh Thâm, định giá ba nghìn bốn trăm tỷ. IC chọn phiên bản nào?

Im lặng. Câu hỏi treo giữa phòng. Mọi người biết đáp án.

CEO đứng dậy. Chậm. Từ tốn. Cài nút vest, kiểu cài tự động, kiểu người đã đứng dậy phát biểu hàng nghìn lần.

– Tôi chịu trách nhiệm.

Bốn chữ. Phòng IC yên lặng hơn.

– Deal Minh Đức là chiến lược mở rộng mảng y tế mà tôi đề xuất. IC đã biểu quyết, đa số đồng ý. Giá trị thẩm định do nhóm VP Hải và bộ phận tài chính xác nhận. Tôi tin vào phân tích đó. Bây giờ, kết quả khác dự báo. Tôi nhận trách nhiệm.

Cô ngồi cuối phòng, nghe. Và nhìn.

CEO nói "tôi chịu trách nhiệm" bằng giọng ấm, chậm, kiểu giọng mà mọi người nghe thấy sự dũng cảm. Nhưng Tri Hạ nghe thấy thứ khác: ông nhận trách nhiệm "tinh thần" nhưng không nhận lỗi "kỹ thuật." Ông nói "IC đã biểu quyết, đa số đồng ý" nghĩa là mọi người cùng quyết, không phải mình ông. Ông nói "nhóm VP Hải xác nhận" nghĩa là nếu cần đổ, VP Hải sẽ chịu.

Ông ấy đang diễn. Nhận trách nhiệm để không ai đòi trách nhiệm thật.

Lê Hoàng Phúc hỏi:

– Hướng xử lý?

CEO ngồi xuống. Đặt tay trên bàn, ngón tay đan nhau.

– Thứ nhất: thanh lý tài sản hai bệnh viện phá sản, thu hồi tối đa. Thứ hai: restructure khoản đầu tư vào hai mươi hai bệnh viện còn lại, giảm mức rót tiếp. Thứ ba: thành lập ủy ban đánh giá nội bộ do VP Hải dẫn dắt.

VP Hải dẫn ủy ban đánh giá deal mà chính ông phụ trách. Cáo giữ chuồng gà.

Tri Hạ nhìn Phó Duật qua bàn. Anh ngồi ở ghế IC, mắt nhìn thẳng, không biểu cảm. Nhưng tay anh trên đùi, dưới bàn, ngón tay gõ nhẹ trên vải quần, kiểu gõ mà cô đã học đọc: anh đang tính.

Cả hai biết: CEO vừa mất mười phần trăm uy tín trong phòng này. Chưa đủ để ngã, nhưng đủ để lung lay. Và ở Aster, lung lay là dấu hiệu đầu tiên.


Sau IC. Hành lang tầng ba mươi tám.

CEO đi ra cuối cùng. Chậm. Vai hơi sụp, nhẹ thôi, kiểu sụp mà chỉ người nhìn kỹ mới thấy. Gọng kính trượt nhẹ trên sống mũi, ông đẩy lên, kiểu đẩy vô thức của người mệt.

Cô đứng ở cuối hành lang, đợi thang máy, và nhìn ông đi ngang.

Lần đầu tiên, cô thấy ông già. Không phải già kiểu tuổi tác, mà già kiểu người đã mang quá nặng quá lâu. Năm mươi tám tuổi, ba mươi năm trong ngành, mười lăm năm làm CEO Aster, và bây giờ, deal lớn nhất đời ông đang sụp.

Ông nhìn cô khi đi ngang. Một giây. Không nói gì. Mắt qua gọng kính, sắc nhưng mệt, kiểu mắt của người đang đánh giá ai đứng ở đâu trong bàn cờ mới.

Rồi đi tiếp. Cửa phòng CEO cuối hành lang. Mở. Vào. Đóng.

Cô nhìn cánh cửa đóng. Nghĩ: ai đó sẽ đến kết thúc ông. Sớm thôi. CEO yếu không phải vì một deal lỗ, mà vì deal lỗ cho thấy ông không bất khả chiến bại. Và ở Aster, khi vua lộ điểm yếu, kiếm sẽ rút ra.

Ai sẽ cầm kiếm?

Thang máy đến. Cửa mở. Cô bước vào. Bấm tầng hai mươi lăm.

Cửa đóng. Thang máy xuống. Đèn số nhảy: ba mươi bảy, ba mươi sáu, ba mươi lăm...

Ai đó ở bên ngoài hệ thống Aster. Ai đó đủ mạnh để đánh CEO trực diện. Ai đó biết mọi bí mật của ông vì đã ngồi trong phòng kính mười năm.

Ai đó đã rời đi sáu tháng trước.

Cô lắc đầu.

Không. Không phải anh. Không cần anh. Cô có Phó Duật, có bốn phiếu IC, có bằng chứng dấu thời gian mà bốn người đã thấy. CEO yếu, và cô không cần ai từ bên ngoài đến cứu.

Tầng hai mươi lăm. Cửa mở. Hành lang quen.

Cô bước ra. Đi thẳng đến bàn. Mở máy tính.

Deal EduNova closing cuối tháng. Đó là vũ khí của cô. Không phải âm mưu, không phải liên minh, không phải bằng chứng sealed. Chỉ là con số: deal thắng trong lúc deal CEO thua. Dữ liệu giỏi nhất thế giới.

Tay gõ trên bàn phím. Nhịp đều. Chắc.

Chưa xong. Nhưng gần hơn rồi.

Ch.57/69
1.445 từ