Lửa mới
Cuộc họp toàn thể được triệu tập vào thứ Hai, chín giờ sáng. Không ai nhận thông báo trước. Lịch họp xuất hiện trên hệ thống lúc bảy giờ bốn mươi lăm, mười lăm phút trước khi analyst đầu tiên đặt chân vào tòa nhà.
Tri Hạ nhìn thông báo trên điện thoại khi vừa bước qua cửa quay. Phòng họp tầng ba mươi, phòng lớn nhất Aster, loại phòng chỉ dùng cho hai dịp: khi CEO muốn khen ai trước toàn công ty, hoặc khi CEO muốn tất cả biết ông sắp làm gì.
Tử Mặc đứng chờ cô ở thang máy, mặt tươi hơn mọi ngày.
– Mày biết chuyện gì chưa?
– Chưa.
– Deal mới. Nghe đồn lớn nhất từ trước đến giờ.
Tri Hạ không hỏi thêm. Đồn đại ở Aster lan nhanh hơn email nội bộ, nhưng thường sai chi tiết. Cô sẽ biết khi CEO mở miệng.
Phòng họp tầng ba mươi rộng bằng nửa sàn, trần cao, ba bức tường kính nhìn ra thành phố, một bức tường gỗ sẫm có màn hình lớn. Bốn dãy ghế xếp theo hình bán nguyệt, hàng trước cho Partner và VP, hàng sau cho associate và analyst. Khoảng tám mươi người, gần như toàn bộ Aster.
Tri Hạ ngồi hàng sau cùng, cạnh Tử Mặc. Phía trước, cô nhìn thấy Phó Duật ngồi hàng VP, lưng thẳng, mắt hướng về phía màn hình. Cảnh Thâm ở hàng Partner, ghế cuối bên phải, gần cửa sổ. Anh ngồi thoải mái, chân bắt chéo, tay đặt trên đùi. Bình tĩnh như người đã biết trước nội dung cuộc họp.
Có lẽ anh biết thật.
CEO Trình Gia Duy bước vào lúc chín giờ đúng. Tóc bạc, dáng thẳng, mắt sắc. Vest xám đậm, sơ mi trắng, không cà vạt. Ông đi chậm, kiểu người không cần vội vì cả phòng sẽ đợi.
– Chào buổi sáng.
Giọng ông trầm, ấm, kiểu giọng kể chuyện. Ông không cầm micro, không đứng sau bục. Đứng giữa phòng, quay nửa vòng nhìn mọi người, mắt quét qua từng hàng ghế.
– Tôi có tin vui. Và tôi muốn tất cả nghe cùng lúc.
Ông bấm điều khiển. Màn hình lớn hiện lên: logo Minh Đức Healthcare, bên dưới là một con số.
Năm nghìn tỷ.
Phòng họp xào xạc. Tử Mặc khuỷu tay chạm cô, thì thầm: "Năm nghìn tỷ." Tri Hạ không phản ứng, mắt dán vào màn hình.
CEO tiếp tục.
– Minh Đức Healthcare. Chuỗi hai mươi bốn bệnh viện, phủ sáu tỉnh, doanh thu hợp nhất năm ngoái ba nghìn hai trăm tỷ. Ban lãnh đạo đã đồng ý nguyên tắc cho Aster Capital dẫn đầu thương vụ thâu tóm, định giá sơ bộ năm nghìn tỷ.
Ông dừng lại, để con số ngấm.
– Đây là thương vụ lớn nhất lịch sử Aster. Và tôi muốn nó hoàn thành trong sáu tháng.
Tri Hạ nhìn CEO, rồi nhìn sang Cảnh Thâm. Anh không đổi tư thế, không ghi chép, không nhìn màn hình. Anh nhìn CEO, mắt tĩnh, đồng hồ cổ trên cổ tay trái phản chiếu ánh sáng.
Anh đang đọc ông ấy.
CEO trình bày thêm mười phút: cơ cấu thương vụ, chiến lược mua, hiệu quả cộng hưởng dự kiến, lợi nhuận cho nhà đầu tư. Giọng ông đều, tự tin, kiểu người đã bán câu chuyện này cho chính mình từ lâu.
Khi ông dừng lại và hỏi: "Câu hỏi?", phòng họp im. Không ai hỏi CEO trong cuộc họp toàn thể. Đó là quy tắc bất thành văn.
Ngoại trừ một người.
– Định giá năm nghìn tỷ dựa trên phương pháp nào?
Giọng nhẹ, bình tĩnh, từ hàng Partner bên phải. Cảnh Thâm không đứng dậy, không giơ tay. Chỉ hỏi, như đang hỏi thời tiết.
CEO quay sang, nụ cười ấm.
– DCF, điều chỉnh theo đặc thù ngành y tế. Nhóm định giá đã hoàn thành bản sơ bộ.
– Ai dẫn nhóm định giá?
– VP Hải.
Cảnh Thâm gật. Không hỏi thêm. Nhưng cả phòng hiểu: câu hỏi đó không phải vì tò mò. VP Hải thuộc phe CEO. Nhóm định giá do phe CEO kiểm soát. Cảnh Thâm vừa đặt một dấu hỏi mà không cần nói thẳng.
CEO vỗ tay nhẹ, kết thúc phần hỏi đáp.
– Danh sách team thẩm định sẽ gửi chiều nay. Tôi kỳ vọng Aster đặt mọi nguồn lực vào thương vụ này. Đây không chỉ là deal. Đây là tương lai của chúng ta.
Ông nhìn Cảnh Thâm khi nói câu cuối. Cảnh Thâm nhìn lại. Hai ánh mắt gặp nhau qua phòng họp, bình tĩnh, không biểu cảm. Nhưng Tri Hạ, từ hàng ghế cuối, nhìn thấy: đó không phải hai đồng nghiệp đồng lòng. Đó là hai kỳ thủ đang đếm quân trên bàn cờ.
Chiều hôm đó, danh sách team thẩm định xuất hiện trong hộp thư nội bộ.
Tri Hạ cuộn xuống, tìm tên mình.
Lâm Tri Hạ, Financial Due Diligence, Senior Analyst.
Senior analyst. Lần đầu cô được ghi nhận cấp bậc cao hơn vị trí thực tế. Ai đó muốn cô có tiếng nói trong phòng họp, không chỉ ngồi chạy số.
Cô cuộn tiếp. Phó Duật: phụ trách phân tích chiến lược. Ngô Thành: hỗ trợ hành chính thẩm định. Lê Hoàng: kế hoạch tích hợp. Thanh Trúc: mô hình tài chính hỗ trợ.
Hai cái tên ở đầu danh sách: Cảnh Thâm, đồng trưởng nhóm. VP Hải, đồng trưởng nhóm.
Hai phe, cùng dẫn một team.
Tử Mặc gọi đến.
– Mày thấy chưa? Hai người đồng trưởng nhóm. CEO đang ép hai bên ngồi chung bàn.
– Tao thấy rồi.
– Mày biết nghĩa là gì không? Ai thắng trong deal này, người đó kiểm soát Aster. Thua là hết.
Tri Hạ không trả lời. Cô biết.
Bảy giờ tối. Tầng ba mươi tám.
Cô không hẹn trước, không nhắn tin. Chỉ lên thang máy, bấm tầng ba mươi tám, đi ngang hành lang vắng đến phòng Cảnh Thâm. Phòng thứ ba từ trái, đèn sáng, cửa khép.
Cô gõ.
– Vào.
Cảnh Thâm ngồi sau bàn, laptop mở, cốc cà phê bên tay trái. Áo vest đã cởi, sơ mi trắng xắn tay, cổ tay lộ dây đồng hồ cổ nâu sẫm. Anh nhìn lên khi cô bước vào, không tỏ vẻ ngạc nhiên.
– Cô Lâm.
– Em có câu hỏi.
Anh khép laptop, ngồi lại.
– Ngồi.
Tri Hạ ngồi xuống ghế đối diện, lưng thẳng, tay đặt trên đùi.
– Deal Minh Đức. Anh nghĩ đó là bẫy?
Cảnh Thâm nhìn cô. Ba giây. Rồi anh nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt trên bàn.
– Chưa chắc.
– Nhưng?
– Nhưng CEO đang dồn mọi nguồn lực vào một deal duy nhất. Năm nghìn tỷ. Lớn nhất lịch sử Aster. Ông ấy không làm điều đó vì lợi nhuận. Ông ấy làm vì quyền lực.
Tri Hạ nghe, gật nhẹ. Cô đã nghĩ tương tự.
– Nếu deal thành công, CEO là người hùng. Mọi nghi ngờ về ông ấy sẽ bị chôn vùi dưới năm nghìn tỷ. Nếu deal thất bại, ông ấy có thể đổ lỗi cho team thẩm định, cụ thể là cho anh, vì anh đồng trưởng nhóm.
Cảnh Thâm nhìn cô, ánh mắt thay đổi nhẹ. Nụ cười không thành hình, chỉ là một đường cong rất mỏng ở khóe môi.
– Cô nghĩ nhanh.
– Em nghĩ bằng dữ liệu. CEO đặt anh và VP Hải cùng dẫn nhóm. Nếu muốn deal chạy trơn tru, ông ấy chỉ cần một người. Đặt hai người nghĩa là ông ấy muốn xem ai mạnh hơn.
Im lặng. Gió ngoài cửa sổ rít nhẹ. Ánh đèn thành phố nhấp nháy phía dưới, quen thuộc.
Cảnh Thâm đứng dậy, đi đến cửa sổ. Lưng quay về phía cô, tay chạm vào kính.
– Cô đã trả lời câu hỏi của tôi tối hôm trước.
Tri Hạ im.
– Cô nói cô chưa phải người của tôi. Nhưng tối nay cô lên đây hỏi tôi deal này có phải bẫy không.
Anh quay lại.
– Nếu đây là bẫy, cô có muốn giúp tôi tìm ra không?
Câu hỏi rơi vào phòng, nhẹ nhàng, chính xác, kiểu Cảnh Thâm hỏi. Không ép, không dụ. Chỉ đặt lựa chọn trước mặt cô và chờ.
Tri Hạ nhìn anh. Ánh đèn vàng chiếu nghiêng, làm sắc thêm đường hàm, làm mềm thêm bóng mắt. Anh đứng cạnh cửa sổ, tay chạm kính, lưng thẳng, đồng hồ cổ phản chiếu ánh đèn thành phố.
Nếu mình gật, mình chính thức trở thành đồng minh của anh. Không phải cấp dưới. Không phải quân cờ. Đồng minh.
Và đồng minh của Tạ Cảnh Thâm có nghĩa là kẻ thù của CEO Trình Gia Duy.
Cô biết đây là điểm không quay lại. Gật nghĩa là chọn phe, chọn chiến tuyến, chọn rủi ro. Lắc đầu nghĩa là quay về bàn analyst, chạy số, an toàn, và nhìn hai bên đánh nhau từ hàng ghế cuối.
Cô nhớ mẹ. Bà bán hàng rong ngoài chợ, bị chủ ki ốt đuổi vì không đủ tiền thuê mặt bằng. Bà không chọn phe. Bà chỉ cúi đầu và đi. Tri Hạ thề sẽ không bao giờ như vậy.
– Em giúp.
Hai chữ. Không điều kiện. Không hỏi lại.
Cảnh Thâm nhìn cô. Lâu. Rồi gật.
– Được.
Anh quay lại bàn, mở laptop.
– Danh sách thẩm định dài ba mươi trang. Cô đọc xong trước thứ Tư. Tôi cần cô tìm ba thứ: dòng tiền thật, nợ ẩn, và mọi giao dịch giữa Minh Đức với các bên liên quan của CEO.
Giọng anh đổi, từ nhẹ nhàng sang sắc, kiểu giọng trong phòng họp. Anh đang chuyển sang chế độ làm việc, và ranh giới giữa đối thoại riêng tư với chỉ đạo chuyên môn xóa đi trong một câu.
Tri Hạ đứng dậy.
– Em hiểu.
Cô đi ra cửa. Dừng lại, quay nửa vòng.
– Anh Thâm.
Lần đầu tiên cô gọi tên anh mà không có họ, không có chức danh. Chỉ hai chữ, tự nhiên, không tính toán.
Anh nhìn lên.
– Deal Thuận An, anh cho em present trước IC vì anh cần kiểm tra xem em có đứng vững dưới áp lực không. Em biết. Nhưng em vẫn biết ơn.
Cảnh Thâm im. Mắt anh thay đổi, rất nhẹ, kiểu mềm đi một giây rồi cứng lại. Tay phải chạm đồng hồ cổ, xoay nhẹ.
– Đừng biết ơn. Ở Aster, biết ơn là nợ.
– Em biết.
Cô mở cửa, bước ra hành lang, đóng cửa sau lưng.
Trong thang máy xuống tầng hai mươi lăm, cô đứng một mình, nhìn con số tầng giảm dần trên bảng đèn. Tim đập nhanh, nhưng không phải vì sợ. Vì cô vừa làm điều mà ba tháng trước, cô gái đi giày mòn đế bước vào sảnh Aster, sẽ không bao giờ tưởng tượng được.
Cô vừa chọn đứng cạnh người đàn ông nguy hiểm nhất tòa nhà này.
Và cô gọi anh bằng tên.