Tầng mấy cũng được
Phòng IC nằm ở tầng bốn mươi. Tầng cao nhất mà Tri Hạ từng đặt chân đến.
Cô bước ra thang máy lúc chín giờ bốn mươi lăm, sớm mười lăm phút trước giờ họp. Hành lang tầng bốn mươi khác hẳn tầng ba mươi tám: không có thảm, sàn đá hoa cương đen, tường gỗ sẫm, đèn âm trần chiếu vàng ấm. Tranh sơn dầu treo hai bên, loại tranh trừu tượng mà Tri Hạ biết đắt vì không có khung bảo vệ, cứ để hở như thể không ai ở đây có ý định chạm vào chúng.
Cuối hành lang, cửa gỗ đôi. Bên trên, biển đồng: "Investment Committee."
Tri Hạ dừng trước cửa. Hít vào. Thở ra.
Cô mặc suit tốt nhất cô có, bộ đen mua giảm giá tám mươi phần trăm ở cửa hàng outlet, nhưng cắt vừa vặn vì cô đã sửa lại ở tiệm may gần nhà. Tóc buộc gọn, không trang điểm ngoài chút son nhạt mà Tử Mặc bắt cô thoa sáng nay. Laptop trong túi, bảng tính sẵn sàng, biểu đồ đã sửa (trục tung logarithm, như Cảnh Thâm nói).
Và mười hai trang báo cáo thuộc lòng.
Cô đã tập trình bày ba lần ở nhà, đứng trước gương phòng tắm, nói to, hẹn giờ. Lần đầu mười tám phút, dài quá. Lần hai mười hai phút. Lần ba mười phút, gọn, đi thẳng vào vấn đề, không thừa một câu.
Mười phút. Để phá deal nửa nghìn tỷ.
Cô mở cửa.
Phòng IC rộng, trần cao, một bàn oval lớn bằng gỗ đỏ sẫm. Mười hai ghế da đen. Tám trong mười hai ghế có người.
Tám Partner của Aster Capital ngồi quanh bàn. Tri Hạ nhận ra vài khuôn mặt từ hồ sơ công ty: người già nhất sáu mươi lăm, tóc bạc phơ, ngồi đối diện cửa ra vào. Người trẻ nhất, Tạ Cảnh Thâm, ngồi ở giữa bên phải, vest đen, mặt không biểu cảm.
Và ở đầu bàn, CEO Trình Gia Duy.
Ông ngồi thoải mái, một tay đặt trên thành ghế, tay kia cầm bút. Tóc bạc, dáng thẳng, mắt sắc. Khi Tri Hạ bước vào, mắt ông lướt qua cô, dừng nửa giây, rồi quay về tài liệu trước mặt. Ông biết cô sẽ đến. Cảnh Thâm đã đưa tên cô vào chương trình.
VP Hải đứng cạnh màn hình chiếu, mặt căng. Phó Duật ngồi ở dãy ghế phụ, phía sau các Partner, mắt nhìn thẳng về phía trước. Khi Tri Hạ bước vào, anh ta quay sang, nhìn cô hai giây, rồi quay lại.
Trong hai giây đó, Tri Hạ đọc được: anh ta biết. Và anh ta giận.
Cô không nhìn Phó Duật thêm. Cô đi về phía bàn, đặt laptop xuống chỗ được chỉ định, bên cạnh màn hình chiếu.
– Chào các anh, chị. Em là Lâm Tri Hạ, Analyst, team thẩm định tài chính Project Aurora.
Giọng cô đều. Không run. Tay cô cũng không run, vì cô đã siết nắm tay dưới bàn trước khi đứng lên, để mọi cơn run kết thúc ở đó.
VP Hải cắt lời.
– Tôi muốn nói rõ: phần trình bày này không nằm trong chương trình nghị sự ban đầu của deal Aurora. Đây là bổ sung do Partner Tạ yêu cầu.
Giọng ông ta cứng. Ông ta đang nói cho phòng biết: đây không phải ý tôi.
Cảnh Thâm không nhìn VP Hải. Anh chỉ nói, giọng nhẹ:
– IC có quyền nghe mọi phân tích liên quan đến thẩm định. Cô Lâm, mời trình bày.
Tri Hạ gật. Mở slide đầu tiên.
Và bắt đầu.
Mười phút.
Cô nói đúng như đã tập. Không thừa, không thiếu.
Slide một: tổng quan cấu trúc công ty Vạn Sinh. Hai công ty con nước ngoài, không hoạt động thực.
Slide hai: dòng tiền chuyển từ công ty mẹ sang hai SPV. Bốn mươi ba tỷ trong ba năm. Biểu đồ rõ ràng: mỗi quý, một khoản lớn chảy ra, không quay lại.
Slide ba: biểu đồ dòng tiền, trục tung logarithm. Trend hiện rõ: dòng tiền hoạt động âm, khoảng cách ngày càng lớn, không có dấu hiệu cải thiện.
Slide bốn: so sánh EBITDA báo cáo và EBITDA thực tế. Chênh lệch: ba mươi phần trăm. Bảng số đỏ đen, rõ như ngày và đêm.
Slide năm: kết luận và đề xuất. Dừng thẩm định. Yêu cầu báo cáo tài chính đầy đủ. Nếu xác nhận, hủy deal hoặc đàm phán lại.
Phòng im.
Tri Hạ kết thúc, đặt bút trình bày xuống, nhìn quanh bàn. Tám gương mặt. Có người ghi chép, có người nhìn slide, có người nhìn cô.
CEO Trình Gia Duy nhìn cô. Mắt ông không giận, không ngạc nhiên. Ông nhìn cô theo cách mà người ta nhìn một con vật lạ lần đầu xuất hiện trong vườn, đánh giá xem nó là mối đe dọa hay thú vị.
– Cô Lâm.
Giọng ông chậm rãi, ấm.
– Cô vào Aster được bao lâu?
– Hơn một tháng, thưa ông.
– Một tháng. Và cô đã kiểm tra mô hình mà team thẩm định cả chục người làm trong nhiều tuần?
– Em chỉ kiểm tra phần tài chính, phần em được giao. Phát hiện SPV bắt đầu từ khi đọc báo cáo kiểm toán.
Gia Duy gật. Nhìn VP Hải.
– Anh Hải, team của anh có nắm được thông tin về hai công ty con này không?
VP Hải nuốt nước bọt. Mặt ông ta đỏ nhẹ.
– Chúng tôi... đang trong quá trình thẩm định. Cấu trúc SPV nước ngoài cần thời gian kiểm tra. Team chưa đến giai đoạn đó.
– Nhưng cô Lâm ở đây đã đến.
Câu đó không lên giọng, không nhấn nhá. Nhưng cả phòng nghe thấy ý: team bao nhiêu người, mấy tuần, chưa thấy thứ mà một analyst tháng đầu tìm ra trong bốn ngày.
VP Hải im lặng. Phó Duật ngồi ở ghế phụ, mắt nhìn xuống bàn. Gương mặt anh ta bình tĩnh, nhưng tay phải siết chặt bút.
Một Partner già, tóc bạc, lên tiếng.
– Dữ liệu cô trình bày, nguồn từ đâu?
– Báo cáo kiểm toán công khai của Vạn Sinh và thông tin thẩm định tài chính mà team đã được cung cấp quyền truy cập. Em không dùng nguồn nào ngoài những gì đã có trong hồ sơ.
– Tức là thông tin này đã nằm sẵn trong data room?
– Vâng. Chỉ là chưa ai kiểm tra mối liên hệ giữa các đơn vị trong nhóm.
Im lặng. Partner tóc bạc gật, ghi chép.
Một Partner khác hỏi thêm hai câu về phương pháp định giá. Tri Hạ trả lời từng câu, rõ ràng, không lùi bước. Mỗi câu trả lời kết thúc bằng dữ liệu, không bằng ý kiến.
CEO Gia Duy nghe, gật đầu thỉnh thoảng, khuôn mặt không đổi.
Rồi ông nói:
– IC sẽ biểu quyết. Đề xuất: tạm dừng thẩm định Aurora, yêu cầu Vạn Sinh cung cấp báo cáo bổ sung.
Biểu quyết. Sáu trên tám đồng ý tạm dừng. Hai trung lập (trong đó có Cảnh Thâm, không bỏ phiếu, nói sẽ chờ kết quả kiểm tra bổ sung).
Deal Aurora bị tạm dừng. Không hủy, nhưng đóng băng cho đến khi có kết quả kiểm tra bổ sung.
VP Hải bước ra khỏi phòng mà không nhìn Tri Hạ. Phó Duật đứng dậy, đi theo, bước chân nặng hơn bình thường.
Phòng IC tan dần. Các Partner rời đi, nói chuyện nhỏ, gật đầu chào nhau. Tri Hạ đóng laptop, nhét vào túi.
Và CEO Trình Gia Duy bước đến chỗ cô.
Ông đứng trước mặt cô, cách một bước. Gần hơn cô nghĩ. Nước hoa đắt tiền, mùi gỗ tùng và da thuộc. Mắt ông nhìn cô từ trên xuống, không khinh, không khen. Chỉ là đang cân nhắc.
– Cô Lâm. Phân tích tốt. Ông già này ghi nhớ tên cô rồi đấy.
Rồi ông cười. Nụ cười ấm, kiểu ông nội khen cháu. Nhưng mắt ông không cười. Mắt ông nói thứ khác: tôi biết cô là ai bây giờ. Và tôi sẽ nhớ.
Ông gật, rồi bước đi. Cửa phòng IC đóng lại.
Hành lang tầng bốn mươi vắng. Các Partner đã đi hết, VP Hải đã đi, Phó Duật đã đi. Chỉ còn Tri Hạ, đứng ngoài phòng IC, lưng dựa tường, tay ôm túi laptop.
Cô thở ra. Dài. Chậm.
Xong rồi.
Không phải xong theo nghĩa thắng. Cô không nghĩ đến thắng. Cô nghĩ đến: mình vừa đứng trước tám Partner, một CEO, trình bày mười phút, và không ai bác bỏ được dữ liệu.
Nhưng cô cũng biết: VP Hải sẽ không quên. Phó Duật sẽ không quên. Và CEO vừa nói "ghi nhớ" với nụ cười mà mắt không cười.
Mình vừa tạo ra kẻ thù. Nhiều hơn mình có đồng minh.
Bước chân trên sàn đá hoa cương. Nhẹ, đều.
Cảnh Thâm đi từ cuối hành lang về phía cô. Vest đen, đồng hồ cổ, gương mặt không biểu cảm. Anh đi ngang qua cửa phòng IC, ngang qua cô, và dừng lại.
Không quay hẳn. Chỉ nghiêng đầu nhẹ, nhìn cô bằng khóe mắt.
– Em muốn leo lên tầng nào của tòa nhà này?
Giọng anh nhẹ, trầm. Câu hỏi nghe như bất chợt, nhưng Tri Hạ biết không phải. Anh đã nghĩ đến câu hỏi này, có lẽ từ đêm trong phòng 38-A, có lẽ từ thang máy tầng ba mươi tám, có lẽ từ khi đọc email sửa lỗi model tuần đầu tiên.
Tri Hạ nhìn thẳng vào mắt anh.
– Tầng mấy cũng được. Miễn là bằng năng lực của em.
Cảnh Thâm không cười. Môi anh không cong, mắt anh không nheo. Nhưng có thứ gì đó, nhỏ lắm, sáng lên trong mắt anh. Một giây. Rồi tắt.
Anh gật. Bước đi.
Tri Hạ đứng một mình trong hành lang tầng bốn mươi, nhìn lưng anh xa dần, rồi rẽ vào thang máy, rồi biến mất.
Cô nhìn xuống tay mình. Không run nữa.
Rồi cô bước về phía thang máy, bấm tầng mười hai. Cửa đóng. Thang đi xuống. Ba mươi tám, ba mươi, hai mươi, mười hai.
Cửa mở. Tầng analyst. Đèn trắng, bàn chật, tiếng bàn phím.
Tử Mặc ngồi ở bàn cô, đợi. Khi thấy cô bước ra thang máy, anh đứng dậy, mắt lo lắng.
– Sao? Sao rồi?
Tri Hạ ngồi xuống ghế mình. Đặt túi xuống. Nhìn anh.
– Deal bị tạm dừng. IC biểu quyết sáu trên tám.
Tử Mặc há miệng. Rồi đóng lại. Rồi há ra lần nữa.
– Mày... mày phá deal nửa nghìn tỷ?
– Tôi không phá deal. Tôi trình bày dữ liệu. IC tự quyết.
Tử Mặc ngồi phịch xuống ghế, nhìn cô như nhìn người vừa đi bộ qua bãi mìn mà không mất chân.
– Trời ơi. Tri Hạ. Mày điên thật.
Tri Hạ mở laptop. Đèn màn hình chiếu lên mặt cô, bảng tính quen thuộc hiện ra.
– Không điên. Chỉ là số liệu không sai.
Tử Mặc lắc đầu, cười, nhưng mắt anh không cười hoàn toàn. Trong đó có phục, có lo, và có thứ gì đó giống nỗi sợ. Không phải sợ Tri Hạ. Sợ cho cô.
Vì ở Aster, người đúng không phải lúc nào cũng thắng.
Đêm đó, Tri Hạ về căn hộ nhỏ. Mở cửa, bật đèn, đặt túi xuống sàn. Căn hộ hai mươi mét vuông, một giường, một bàn, một bếp nhỏ. Cửa sổ nhìn ra mái nhà hàng xóm và trời đêm không sao.
Cô ngồi xuống giường. Tháo giày, cởi vest. Nằm xuống, nhìn trần.
Mười giờ sáng nay, cô đứng trước Hội đồng đầu tư Aster Capital, người cấp thấp nhất từng bước vào phòng đó.
Bây giờ, cô nằm trên giường đơn, trong căn hộ mà tiền thuê bằng một bữa ăn trưa của Phó Duật.
Và cô nhớ câu hỏi của Cảnh Thâm.
"Em muốn leo lên tầng nào của tòa nhà này?"
Cô không biết tầng nào. Cô chỉ biết rằng hôm nay, lần đầu tiên ở Aster, cô không phải người vô hình nữa.
Mọi người đã thấy cô. VP Hải thấy. Phó Duật thấy. CEO thấy.
Và Tạ Cảnh Thâm thấy.
Tri Hạ nhắm mắt. Tay đặt trên ngực, cảm nhận nhịp tim đều dần.
Tầng mấy cũng được.
Cô ngủ. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, ngủ không mơ.