Nếu anh không phải người tốt
Mười một giờ đêm. Tầng ba mươi tám vắng, chỉ có đèn hành lang sáng nhẹ và phòng Cảnh Thâm còn bật.
Anh ngồi ở bàn, không đọc gì, không viết gì. Sổ tay mở ở trang bản đồ quen thuộc, trang anh đã vẽ lại mười hai lần. Ở góc dưới, hai chữ T.H., bên cạnh dòng "Bảo vệ" đã xóa rồi xóa lại cho đến khi giấy mỏng hơn phần còn lại.
Anh biết cô thất vọng.
Không phải đoán. Anh nhìn thấy, trong phòng IC, khi cô đứng sau hàng ghế phụ, mắt nhìn tay anh không giơ lên, rồi nhìn xuống. Kiểu nhìn xuống không phải vì xấu hổ mà vì buồn. Buồn vì người mình tin đã chọn im lặng khi có thể nói.
Cô nghĩ anh giống CEO.
Cô không sai. Anh để deal qua. Năm tán thành, ba phản đối, một trắng. Nếu anh phản đối, vẫn bốn chống năm, vẫn thua. Nhưng anh có thể nói trước IC, đặt ý kiến bất đồng vào biên bản, tạo dấu vết pháp lý. Anh chọn không làm, vì dấu vết đó sẽ bảo vệ anh nhưng cũng bảo vệ CEO: nếu có ghi nhận phản đối chính thức, CEO sẽ nói "Hội đồng đã cân nhắc mọi góc, kể cả ý kiến trái chiều." Và ông ta thoát.
Anh cần CEO không có lá chắn nào. Cần ông ta đứng trần trụi trước hậu quả. Cần deal nổ trong tay ông ta, và khi LP hỏi "ai chịu trách nhiệm?", câu trả lời chỉ có một tên.
Trình Gia Duy.
Logic sạch. Chiến thuật sạch. Kết quả sạch.
Nhưng bốn trăm tỷ.
Anh đứng dậy, đi ra ban công. Tầng ba mươi tám, ban công hẹp, lan can kính, gió đêm mang mùi bê tông nóng và lá cây. Thành phố dưới chân, đèn vàng rải rác, xe thưa, bầu trời không sao.
Bốn trăm tỷ. Quỹ hưu trí. Quỹ bảo hiểm. Quỹ giáo dục.
Diệp Chính Nghĩa sẽ nói gì?
Anh biết câu trả lời. Diệp sẽ lắc đầu, nhẹ, buồn, kiểu lắc đầu của ông lần cuối ở quán phở. "Thâm à, đừng trở thành hắn."
Nhưng bố ơi, con không trở thành bố cũng không được. Bố quá tốt, và Aster giết bố vì điều đó.
Anh tựa lan can, nhìn ra. Gió thổi, áo sơ mi bay nhẹ, tay phải nắm lan can kính, tay trái buông. Đồng hồ cổ trên cổ tay tích tắc, đều, kiên nhẫn.
Tiếng bước chân.
Anh không quay lại. Biết ai trước khi nghe giọng. Vì ở tầng ba mươi tám lúc mười một giờ đêm, chỉ có hai người: anh, và người không nên ở đây.
– Anh còn ở đây.
Giọng Tri Hạ, nhẹ, không hỏi mà nói. Cô đứng ở cửa ban công, áo sơ mi trắng, tóc buộc, cặp laptop vẫn đeo vai. Cô vừa từ tầng hai mươi lăm lên. Vừa làm xong phần section tám.
Hoặc cô không làm gì cả, chỉ ngồi ở deal room nhìn màn hình rồi quyết định lên đây.
– Vào đi, anh nói, mắt vẫn nhìn ra. Gió.
Cô bước ra ban công. Đứng cách anh hai bước. Nhìn ra thành phố, cùng hướng. Im lặng.
Một phút. Có thể lâu hơn. Gió thổi, đèn thành phố nhấp nháy, tiếng xe vọng từ xa. Ở đây, trên cao, mọi thứ nhỏ lại, nghe nhẹ hơn, như nhìn vấn đề từ đủ xa để không thấy đau.
Cô nói trước.
– Em không hiểu tại sao anh ngồi yên.
Anh quay lại nhìn cô. Mắt cô thẳng, không giận, không oán, nhưng không bình tĩnh. Kiểu mắt của người đã cố bình tĩnh cả ngày và bây giờ, ở đây, trên ban công, không còn sức giữ nữa.
– Anh biết deal sẽ lỗ. Anh có dữ liệu. Ba bệnh viện dòng tiền âm, Thịnh Phát, định giá cao bốn trăm tỷ. Anh biết hết, và anh ngồi yên.
– Anh đã nói lý do.
– "Có những trận cần thua để thắng cả cuộc chiến." Cô lặp lại câu anh, giọng nhẹ nhưng sắc. Nhưng trận này không phải trận của anh. Trận này là bốn trăm tỷ tiền nhà đầu tư. Quỹ hưu trí. Quỹ giáo dục. Người ta gửi tiền vào Aster vì tin quỹ sẽ bảo vệ tiền của họ.
Anh im. Ngón tay trái xoay nhẹ đồng hồ cổ. Chậm. Đếm nhịp.
– Và anh để deal qua, cô nói, giọng thấp hơn. Vì khi nó nổ, CEO chịu. Anh sạch. Kế hoạch hoàn hảo, không ai chết, ngoại trừ bốn trăm tỷ.
Im lặng lâu. Gió thổi tóc cô, vài sợi rời bay ngang trán. Ánh đèn thành phố chiếu lên mặt cô, nửa sáng nửa tối.
Anh nhìn cô. Lâu. Rồi nói, giọng trầm, chậm, không phòng thủ.
– Cô đúng.
Hai chữ. Không giải thích. Không bào chữa. Không nói "nhưng..." hay "cô không hiểu toàn cảnh."
Cô đứng sững.
– Cô đúng, và anh biết, anh nói tiếp. Bốn trăm tỷ là tiền thật, của người thật. Anh biết. Anh tính. Anh cân nhắc. Và anh vẫn chọn để qua. Vì nếu anh chặn deal này, CEO tìm cách khác, deal khác, lớn hơn, với bằng chứng ít hơn. Anh cần ông ta ngã ở deal này, ở con số này, ở thời điểm này. Không có lần hai.
Anh dừng. Xoay đồng hồ, nhìn mặt kính xước.
– Và anh ghét mình vì nghĩ như vậy.
Câu cuối nhẹ hơn mọi câu trước. Không phải thì thầm, nhưng gần. Kiểu giọng của người lần đầu nói thật một điều đã giấu lâu, và phát hiện nói thật đau hơn giấu.
Tri Hạ nhìn anh. Ánh đèn chiếu qua kính lan can, vạch sáng rơi trên mặt anh, trên vết xước đồng hồ, trên ngón tay xoay chậm.
Anh ghét mình.
Không phải kiểu nói cho oai. Không phải kiểu diễn bi kịch. Anh ghét mình thật, vì anh biết cái giá, vẫn trả, và không chắc mình đúng.
Im lặng lâu. Gió. Thành phố. Đồng hồ tích tắc.
Rồi anh hỏi, nhẹ, gần như thì thầm, mắt nhìn ra phía trước chứ không nhìn cô.
– Nếu anh không phải người tốt thì sao?
Sáu chữ. Nhẹ nhất và nặng nhất anh từng nói. Vì anh không hỏi về deal, không hỏi về CEO, không hỏi về chiến lược. Anh hỏi về mình. Lần đầu tiên, trước mặt cô, anh hỏi về mình.
Nếu anh không phải người tốt thì sao?
Nghĩa là: cô sẽ đi? Cô sẽ nhìn anh khác? Cô sẽ đứng ở đây, trên ban công này, lúc mười một giờ đêm, với một người đã chọn để bốn trăm tỷ cháy?
Tri Hạ quay nhìn anh. Mắt cô ướt nhẹ, ánh đèn thành phố lấp lánh trong đó, không phải nước mắt mà gần hơn, kiểu ướt của người cảm nhận quá nhiều trong một khoảnh khắc.
Cô nói, chậm, đều, từng chữ.
– Em chưa bao giờ cần anh là người tốt. Em chỉ cần anh là người thật.
Người thật.
Anh nhìn cô. Mắt anh mở hơn bình thường, nửa giây, kiểu mở của người bị bất ngờ bởi thứ mình không lường trước. Không phải vì câu trả lời sai. Vì nó đúng, và anh không xứng.
Im lặng dài. Gió thổi. Không ai đến gần hơn. Không ai lùi ra. Hai người đứng trên ban công tầng ba mươi tám, cách nhau hai bước, nhìn ra thành phố, và khoảng cách đó chưa bao giờ ngắn thế.
Anh không nói "cảm ơn." Không nói "cô không hiểu." Không nói gì.
Nhưng tay anh buông xuống cạnh thân, và ngón giữa khẽ chạm lan can kính, gần chỗ tay cô đặt, gần đến mức cảm nhận được hơi ấm mà không chạm. Như lần ở deal room lúc hai giờ sáng, khi cốc cà phê nóng truyền nhiệt qua tay, khi mu bàn tay chạm mu bàn tay nửa giây rồi cả hai không rút.
Lần này cũng vậy. Gần mà không chạm. Đủ gần để biết. Đủ xa để giữ.
Tri Hạ nhìn tay anh trên lan can. Rồi nhìn ra thành phố. Rồi nhìn đồng hồ cổ trên cổ tay anh, kim vàng lấp lánh.
– Em về, cô nói nhẹ.
Anh gật. Không quay lại.
Cô bước vào trong, bước chân nhẹ trên sàn đá. Qua phòng anh, qua hành lang tối, đến thang máy.
Anh đứng lại ban công, một mình. Gió. Đêm. Thành phố.
Tay trái nắm lan can, chỗ cô vừa đặt. Kính còn ấm.
"Em chỉ cần anh là người thật."
Anh nhắm mắt. Đồng hồ cổ tích tắc. Diệp Chính Nghĩa ở đâu đó, trong kim giây, trong vết xước, trong hơi thở đều của thời gian.
Bố ơi. Con gặp một người.
Và con sợ.
Không phải sợ mất cô. Sợ cô thấy con đúng như con là.
Và cô vẫn ở.
Anh mở mắt. Nhìn ra thành phố. Xa xa, tòa nhà đối diện tối, chỉ vài cửa sổ sáng. Xe dưới đường vắng dần. Đêm sâu.
Anh quay vào phòng, đóng cửa ban công. Ngồi xuống bàn. Mở sổ tay ở trang bản đồ.
T.H. ở góc dưới. Dòng "Bảo vệ" đã xóa.
Anh cầm bút. Viết lại, không bằng bút chì lần này, mà bằng bút mực.
"Bảo vệ."
Gấp sổ. Tắt đèn.