CEO triệu tập
Thứ Hai tuần sau, Tri Hạ nhận email.
Không phải email nội bộ thông thường. Email từ thư ký CEO, lịch sự, ngắn gọn: "Ông Trình muốn gặp em chiều nay, 3 giờ, phòng ông, tầng 38. Đúng giờ."
Cô nhìn email mười giây, rồi đóng laptop. Nhìn ra cửa kính deal room. Hành lang sáng, người đi lại, bình thường. Không ai biết cô vừa nhận lệnh triệu tập từ người đứng đầu Aster.
Đến lượt mình.
Cô biết ngày này sẽ đến. Từ khi CEO "đánh dấu" cô ở bữa tối năm đó, từ khi ông mời cô dự IC bất thường, từ khi mọi người bắt đầu gọi cô là "người của Tạ Cảnh Thâm." CEO không bỏ sót ai. Ông thu thập quân cờ như người ta sưu tập, kiên nhẫn, có hệ thống, và khi ông muốn một quân cờ, ông không ép. Ông mời.
Ba giờ chiều.
Cô đi thang máy lên tầng ba mươi tám, rẽ phải cuối hành lang, đến phòng CEO. Cửa gỗ đậm, tay nắm đồng, bảng tên nhỏ: "Trình Gia Duy, CEO & Founder." Cô gõ.
– Vào.
Giọng ông, ấm, chậm, như lời mời bước vào phòng khách chứ không phải phòng làm việc.
Cô mở cửa.
Phòng CEO rộng hơn mọi phòng Partner cô từng thấy, nhưng không phô trương. Bàn gỗ sồi lớn, ghế da nâu, kệ sách gỗ kín một bức tường, cửa kính nhìn ra thành phố phía Nam. Đèn ấm, không đèn trắng như phần còn lại của tòa nhà. Trên bàn: ấm trà, hai tách, một đĩa bánh quy. Kiểu bày biện của người đã chuẩn bị cho cuộc gặp này, chu đáo, tỉ mỉ, như mọi thứ CEO làm.
Ông ngồi ghế, áo sơ mi xanh nhạt, không vest, tóc bạc chải gọn, mắt sắc sau gọng kính mỏng. Năm mươi tám tuổi, nhưng lưng thẳng và ánh mắt của người ba mươi.
– Tri Hạ. Ngồi đi.
Ông gọi cô bằng tên. Không phải "cô Lâm," không phải "em." Tri Hạ. Thân mật, kiểu thân mật có chủ đích, kiểu người lớn tuổi gọi tên người trẻ để tạo cảm giác gần gũi trước khi đưa ra đề nghị.
Cô ngồi xuống ghế đối diện bàn. Lưng thẳng. Tay đặt trên đùi.
CEO rót trà cho cô, rồi cho mình. Trà nóng, mùi hoa nhài, hơi bốc nhẹ.
– Uống đi. Trà ông tự pha.
Cô cầm tách, uống một ngụm nhỏ. Nóng, thơm, đắng nhẹ. Ông nhìn cô uống, mỉm cười.
– Con gái nhà ai mà giỏi thế. Vào Aster không ai giới thiệu, tự làm từ đầu. Mẹ con hãnh diện lắm nhỉ.
Ông biết về mẹ.
Tri Hạ không ngạc nhiên. CEO nghiên cứu mọi người trước khi gặp. Ông biết cô nhà nghèo, biết mẹ cô bán hàng rong, biết bố cô mất sớm. Ông biết, và ông nhắc, vì đó là cách ông nói: tôi hiểu con, tôi biết con từ đâu đến, và tôi có thể cho con thứ con muốn.
– Mẹ em vẫn khỏe, cô đáp. Cảm ơn ông.
CEO gật, uống trà. Rồi đặt tách xuống, chậm, kiểu người chuyển nhịp từ xã giao sang việc chính.
– Ông theo dõi con từ lâu. Từ ngày con sửa lỗi model ở phòng họp 15-B. Từ ngày con đứng trước IC present deal Thuận An. Từ ngày con viết báo cáo thẩm định Minh Đức sạch hơn cả VP mười năm kinh nghiệm.
Ông dừng. Nhìn cô, mắt sắc nhưng ánh nhìn ấm, kiểu nhìn của mentor đang khen học trò. Nhưng Tri Hạ đã nghe Mạn Ninh nói: "Anh Thâm cũng từng được ông ấy khen. Năm đầu tiên."
Khen trước. Dùng sau.
– Con giỏi, ông nói, giọng trầm, chậm. Giỏi thật sự, không phải giỏi kiểu có người đỡ. Ông trân trọng điều đó.
– Cảm ơn ông.
– Nhưng giỏi thôi chưa đủ, ông tiếp. Ở Aster, người giỏi mà không có chỗ đứng sẽ bị nghiền. Con biết. Con đã thấy VP Lưu, thấy Hoàng Anh.
Ông nhắc VP Lưu. Và Hoàng Anh.
Hai người CEO loại. Nhắc để nhắc nhở: ông làm được, và ông sẽ làm lại nếu cần.
– Ông có một đề nghị, ông nói. Thẳng thắn, không vòng vo.
Cô nhìn ông. Chờ.
– Vị trí VP. Team riêng. Con dẫn nhóm phân tích chiến lược, báo cáo trực tiếp cho ông. Lương gấp ba hiện tại. Thưởng theo hiệu suất quỹ.
Cô không phản ứng. Giữ mặt. Nhưng bên trong, bụng cô co thắt.
VP. Hai mươi sáu tuổi. Nhanh hơn cả Cảnh Thâm.
– Và ông chỉ cần con một điều, ông nói. Trung thành.
Chữ đó rơi vào phòng nhẹ nhàng, như trà rót vào tách, nhưng nặng như chì. Trung thành. Cô biết nghĩa: bỏ Cảnh Thâm. Cung cấp thông tin. Trở thành mắt và tai cho CEO ở mọi tầng dưới. Đổi lại: quyền lực, tiền, vị trí, sự bảo vệ.
Thứ cô muốn từ ngày đầu tiên bước vào Aster.
Tầng cao nhất của tòa nhà kính. VP ở tuổi hai mươi sáu. Chứng minh xuất thân không quyết định giới hạn. Mẹ cô sẽ không phải bán hàng rong nữa. Căn hộ lớn hơn, Quận Hai thay vì Quận Bảy. Xe hơi thay vì xe buýt. Mọi thứ cô từng mơ, đặt trên bàn, chỉ cần gật.
Im lặng kéo dài. CEO nhìn cô, kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn của người biết mình đang đưa ra đề nghị không ai từ chối được.
Cô uống thêm một ngụm trà. Đặt tách xuống. Nhìn ông, thẳng.
– Em cần suy nghĩ. Đề nghị quá lớn để quyết định ngay.
CEO gật. Không ngạc nhiên, không thất vọng. Ông biết cô sẽ nói vậy, vì người thông minh không nhận đề nghị lớn ngay lập tức, và ông muốn người thông minh.
– Tốt. Suy nghĩ kỹ.
Ông đứng dậy, đi quanh bàn, đến cửa sổ. Nhìn ra thành phố. Lưng thẳng, tay chắp sau. Bóng ông phản chiếu trên kính, cao, gầy, kiểu bóng của người đã đứng ở vị trí đó ba mươi năm và không định nhường.
– Nhưng đừng suy nghĩ lâu quá, ông nói, giọng nhẹ, không quay lại. Ông không kiên nhẫn, Tri Hạ. Và ở Aster, cơ hội không đợi.
Mạn Ninh đã nói đúng. Sau lời khen là đòn.
Cô đứng dậy. Cúi đầu nhẹ.
– Em hiểu. Cảm ơn ông.
– Ừ. Đi đi.
Cô quay lưng, đi ra cửa. Tay nắm đồng lạnh dưới bàn tay. Mở cửa, bước ra, đóng cửa.
Hành lang tầng ba mươi tám. Im lặng. Đèn ấm. Sàn đá. Phòng Cảnh Thâm ở phía bên kia, đóng, rèm kéo, bóng tối.
Cô đi dọc hành lang, bước nhanh hơn bình thường. Không phải chạy, nhưng gần. Tim đập, lưng lạnh mồ hôi, tay nắm chặt.
Thang máy. Bấm nút. Đợi.
VP. Lương gấp ba. Team riêng. Báo cáo trực tiếp cho CEO.
Và chỉ cần bỏ một người.
Thang máy mở. Cô bước vào. Bấm tầng hai mươi lăm. Cửa đóng. Cabin đi xuống.
Cô nhìn bóng mình trong kính thang máy. Mặt bình thản. Lưng thẳng. Mắt khô.
Nhưng tay cô run.
Nhẹ thôi. Gần như không thấy. Nhưng run.
Vì lần đầu tiên kể từ khi vào Aster, cô bị cám dỗ thật sự. Không phải cám dỗ nhỏ, kiểu "leo cao hơn một bậc." Cám dỗ lớn, kiểu "thay đổi cả đời, chỉ cần gật."
Và cô chưa nói không.
Cô chỉ nói "suy nghĩ."
Suy nghĩ nghĩa là chưa từ chối.
Thang máy dừng. Tầng hai mươi lăm. Cửa mở.
Cô bước ra. Deal room. Bảng tính. Con số.
Ngồi xuống bàn. Mở laptop.
Tay vẫn run.