Phòng Họp Kính
Chương 1: Tầng trệt
Chương 1

Tầng trệt

Bốn mươi hai tầng kính phản chiếu bầu trời sáng, và Lâm Tri Hạ đứng ở dưới cùng.

Cô ngẩng cổ nhìn lên. Tòa nhà Aster Capital dựng đứng trước mặt như một tấm gương khổng lồ, mỗi tầng là một dải kính trong suốt phản chiếu mây trắng và ánh nắng sớm. Ở bên dưới, sảnh chính lát đá cẩm thạch xám, bóng loáng đến mức cô thấy được hình phản chiếu mờ của chính mình dưới chân. Một cô gái mặc suit đen, tóc buộc gọn, tay xách túi da đã sờn mép.

Cô hít một hơi. Bước vào.

Sảnh Aster rộng và lạnh. Trần cao mười mét, đèn âm trần tỏa sáng đều đặn không một bóng tối. Quầy lễ tân bằng đá đen nằm ở trung tâm, phía sau là bức tường gắn logo Aster Capital bằng thép không gỉ, mỗi chữ cái cao ngang đầu người. Cô lễ tân ngồi sau quầy có gương mặt trang điểm hoàn hảo, tay đeo chiếc đồng hồ mà Tri Hạ biết giá bằng nửa năm tiền thuê nhà của cô.

– Chào buổi sáng. Chị có hẹn ạ?

Giọng nhẹ nhàng nhưng đủ để ngầm hỏi: Chị thuộc về nơi này không?

– Lâm Tri Hạ. Analyst mới, bắt đầu từ hôm nay.

Cô lễ tân nhìn xuống màn hình, lướt danh sách.

– À, đây rồi. Lâm Tri Hạ, tầng mười hai.

Cô ấy đặt một thẻ nhân viên lên mặt quầy. Thẻ nhựa trắng, ảnh chụp từ đợt phỏng vấn hai tháng trước, dưới tên in dòng chữ nhỏ: Investment Analyst – Floor 12. Tri Hạ nhặt thẻ lên, lật qua. Mặt sau trống, không có ghi chú gì thêm.

– Chị đi thẳng thang máy bên trái. Tầng mười hai, rẽ phải.

Tri Hạ gật đầu, quay đi. Đi được ba bước thì nghe giọng cô lễ tân vọng lại, nhỏ hơn, nói với đồng nghiệp:

– Lâm Tri Hạ. Không có ai giới thiệu.

Tri Hạ không dừng bước.

Không cần ai giới thiệu.

Cô biết điều đó có nghĩa gì ở Aster. Trong số mười hai analyst tuyển đợt này, cô là người duy nhất vào bằng vòng thi công khai, không có email gửi kèm từ bất kỳ partner hay giám đốc quỹ nào. Những người còn lại, cô đoán, đều có một cuộc gọi đến trước khi hồ sơ của họ chạm bàn tuyển dụng.

Thang máy mở. Bên trong lát gương và thép, sáng trưng. Một nhóm bốn người bước ra, tất cả mặc suit tối màu, giày da bóng, cà vạt lụa. Một người cầm cốc cà phê mang thương hiệu riêng của tòa nhà. Họ đi ngang qua cô mà không nhìn.

Tri Hạ bước vào thang máy, bấm số mười hai.

Cửa đóng lại. Trong gương thang máy, cô nhìn thấy mình. Suit đen mua giảm giá cuối mùa, áo sơ mi trắng là phẳng nhưng vải mỏng, giày mũi tròn đã mòn một bên đế vì cô có thói quen dồn lực khi bước. Cô rút tay áo xuống, che cổ tay trần không có đồng hồ.

Không sao.

Thang máy dừng ở tầng mười hai. Cửa mở.

Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lóa mắt. Tri Hạ bước ra, nhìn quanh. Tầng analyst là một không gian mở rộng, bàn kê sát nhau theo dãy, mỗi bàn một máy tính, một ghế xoay, một khoảng trống vừa đủ để đặt cốc nước. Trần thấp hơn sảnh dưới ít nhất bốn mét. Không cây xanh, không tranh treo tường, chỉ có bảng theo dõi thị trường lớn ở cuối phòng, chạy dòng số đỏ xanh liên tục.

Khoảng chục người đã có mặt dù chưa đến tám giờ. Phần lớn cúi đầu vào màn hình, gõ bàn phím. Không ai ngước lên khi cô bước vào.

Tri Hạ đi dọc hành lang giữa hai dãy bàn, tìm vị trí của mình. Bàn cuối cùng, góc phải, gần nhà vệ sinh. Trên mặt bàn có một tấm giấy nhỏ ghi tên cô bằng bút bi. Không có lọ hoa chào mừng, không có gói quà chào đón như cô thấy trên trang tuyển dụng của các quỹ khác.

Cô kéo ghế, ngồi xuống. Đặt túi dưới bàn.

– Ê, bàn này lạnh nhất tầng đấy. Máy lạnh thổi thẳng vào gáy.

Cô quay sang. Một người đàn ông trẻ đứng ở dãy bàn bên cạnh, hai tay đút túi quần, miệng cười toe toét. Mặt baby, tóc hơi xoăn, áo sơ mi xắn tay. Trông anh ta như sinh viên lạc vào công ty hơn là nhân viên.

– Chu Tử Mặc, associate, vào trước cậu một năm.

Anh giơ tay bắt. Tri Hạ nhìn bàn tay, rồi bắt lại.

– Lâm Tri Hạ. Analyst mới.

– Biết rồi.

Tử Mặc kéo ghế từ bàn khác, ngồi xuống cạnh cô một cách tự nhiên đến mức Tri Hạ hơi ngạc nhiên. Ở đây, từ lúc bước vào, chưa ai tỏ vẻ muốn nói chuyện với cô.

– Cậu là người không có recommendation duy nhất đợt này, đúng không?

Tri Hạ nhìn anh.

– Tin đồn lan nhanh vậy à?

– Aster Capital có bốn mươi hai tầng nhưng chỉ có một cái miệng. Sáng nay cậu vừa quẹt thẻ dưới sảnh, tầng mười hai đã biết rồi.

Anh nói xong cười, kiểu cười không ác ý. Tri Hạ thả lỏng vai một chút.

– Vậy anh biết gì nữa về tôi?

– Biết cậu tốt nghiệp đầu khoa, biết cậu làm ba việc part-time suốt đại học, biết cậu vào đây không quen ai. Và biết tầng mười hai đang đặt cược cậu sẽ nghỉ trong hai tháng.

Im lặng.

Tri Hạ nhìn thẳng vào mắt Tử Mặc.

– Anh đặt bao nhiêu?

Tử Mặc chớp mắt. Rồi bật cười.

– Tao không đặt. Tao đứng ngoài. Nhưng nếu cậu hỏi ý kiến thật, tao nghĩ tụi nó sẽ thua.

Đó là câu đầu tiên khiến Tri Hạ cảm thấy mình đã đến đúng chỗ.


Tử Mặc dẫn cô đi một vòng tòa nhà. Anh gọi đó là "survival tour".

Tầng mười hai: phòng analyst. Bàn chật, đèn trắng, máy lạnh lạnh quá mức. Không ai nói chuyện trừ khi cần số liệu. Quy tắc bất thành văn: analyst mới không được hỏi câu hỏi ngu, không được rời bàn trước chín giờ tối, không được dùng thang máy chính trong giờ cao điểm vì đó là thang của VP và Partner.

Tầng mười lăm: phòng họp kính. Tử Mặc chỉ vào dãy phòng dọc hành lang, mỗi phòng có tường kính từ sàn đến trần, nhìn xuyên thấu.

– Phòng họp Aster thiết kế kính hết. Minh bạch. Ai cũng thấy ai.

Anh dừng lại, hạ giọng.

– Nhưng thứ quan trọng nhất thì không ai nói trong phòng họp. Nó xảy ra ở hành lang, trong thang máy, lúc hút thuốc.

Tầng hai mươi: VP và senior associate. Bàn rộng hơn, có vách ngăn, có cửa sổ. Tử Mặc bảo: "Từ đây trở lên, người ta bắt đầu có tên trên cửa phòng."

Và tầng ba mươi tám.

Thang máy mở ra một hành lang rộng, thảm dày, ánh sáng vàng ấm thay cho đèn trắng. Không gian tĩnh lặng đến mức Tri Hạ nghe được tiếng giày mình gõ trên sàn. Hai bên hành lang là các phòng kính lớn, bên trong mỗi phòng có bàn gỗ, ghế da, tranh treo tường. Không phải tranh in. Tranh gốc.

– Tầng Partner.

Tử Mặc dừng lại ở đầu hành lang.

– Bốn người, bốn phòng. Phòng cuối hành lang là phòng CEO. Và phòng thứ ba từ trái qua...

Anh hạ giọng thêm một bậc.

– ...là phòng của Tạ Cảnh Thâm.

Tri Hạ nhìn về phía phòng thứ ba. Cửa đóng, rèm kéo. Trên kính cửa ghi tên bằng chữ mạ vàng nhỏ. Không có gì đặc biệt so với các phòng khác, nhưng khoảng hành lang trước cửa phòng đó trống trơn hơn, như thể ngay cả thảm cũng không muốn dẫn người ta đến gần.

– Partner trẻ nhất lịch sử Aster.

Giọng Tử Mặc hạ thấp, như đang kể chuyện ma.

– Ba mươi tuổi lên Partner. Chưa ai làm được trước anh ta. Và...

Anh nhìn Tri Hạ.

– Chưa ai muốn làm kẻ thù của anh ta.

– Tại sao?

Tử Mặc không trả lời ngay. Anh đưa tay ra hiệu cho cô quay lại thang máy, đợi cửa đóng mới nói:

– Vì người bị anh ta loại khỏi deal sẽ biến mất khỏi ngành. Không phải biến mất kiểu chết. Kiểu... không ai thuê nữa. Không quỹ nào nhận. Như thể người đó chưa từng tồn tại trong giới tài chính.

Tri Hạ im lặng.

– Nhưng kỳ lạ là anh ta không bao giờ la hét.

Tử Mặc nói tiếp, mắt nhìn xuống sàn thang máy.

– Không nổi giận, không đe dọa. Nói chuyện rất nhẹ, lịch thiệp, kiểu... mời trà rồi mới cắt cổ.

Thang máy đi xuống. Con số trên bảng nhảy từ ba mươi tám về mười hai.

Hai mươi sáu tầng.

Tri Hạ nhìn con số thay đổi. Khoảng cách từ bàn làm việc của cô đến đỉnh tòa nhà. Hai mươi sáu tầng kính, thép, và những cuộc chiến cô chưa hình dung được.


Buổi chiều, Tri Hạ ngồi ở bàn mình, mở laptop, bắt đầu đọc tài liệu nội bộ. Xung quanh, các analyst đợt mới dần xuất hiện. Cô nhận ra mình là duy nhất đến bằng xe buýt. Những người khác bước vào với túi xách có logo quen thuộc, nói chuyện bằng giọng thoải mái của người đã biết vài gương mặt từ trước.

Hai cô gái ngồi bàn đối diện thì thầm, đủ nhỏ để tưởng như không ai nghe, đủ lớn để cô nghe rõ từng chữ:

– Analyst đợt này ai cũng có recommendation hết, trừ một người. Nghe nói nhà quê, vào bằng thi tuyển thôi.

– Aster bao giờ tuyển kiểu đó? Chắc bổ sung chỉ tiêu đa dạng gì đó.

Tri Hạ không ngước lên. Tay cô đặt trên bàn phím, gõ đều. Mắt nhìn vào bảng tính đang mở trên màn hình, các dòng số xếp hàng ngay ngắn.

Cứ nói đi.

Cô đã nghe những lời tương tự từ khi mười sáu tuổi, từ khi xách cặp đi học bằng xe đạp mượn giữa đám bạn được đưa đón bằng ô tô. Lời xì xào không giết được ai. Nhưng sự tầm thường thì có.

Sáu giờ chiều, phần lớn analyst rời bàn. Tử Mặc ghé qua, gõ nhẹ lên mặt bàn cô.

– Về chưa?

– Chưa. Còn đọc.

– Ngày đầu mà, chill đi.

Tri Hạ lắc đầu, mắt vẫn dán vào màn hình.

Tử Mặc nhún vai, cười.

– Được rồi. Cần gì thì gọi. Tao ở tầng mười bốn, bàn thứ ba từ cửa sổ.

Anh đi rồi, tầng mười hai vắng dần. Đèn tự động tắt bớt một nửa khi số người giảm, để lại ánh sáng lờ mờ ở những dãy bàn trống. Tri Hạ vẫn ngồi đó, đọc hết báo cáo nội bộ này đến hồ sơ thương vụ kia. Cô ghi chú vào sổ tay nhỏ bằng bút bi xanh, nét chữ nhỏ li ti, chi chít.

Tám giờ tối. Chín giờ.

Cô đứng dậy đi rót nước. Hành lang vắng, chỉ có tiếng máy lạnh chạy đều. Ánh sáng từ phòng pantry hắt ra một vệt dài trên sàn. Cô bước đến cửa sổ cuối hành lang, nơi có thể nhìn ra bên ngoài.

Thành phố đã lên đèn. Bên dưới, đường phố nhỏ lại như mạch máu rải đầy ánh vàng. Xe cộ di chuyển chậm rãi, đèn hậu đỏ nối nhau thành dòng. Từ tầng mười hai, mọi thứ trông xa và nhỏ, nhưng Tri Hạ biết tầng này chưa phải cao. Chưa đủ cao.

Cô nhìn lên. Phía trên, những tầng kính tiếp tục vươn lên, mỗi tầng sáng một mức khác nhau. Tầng hai mươi còn vài ô cửa sáng. Tầng ba mươi tối gần hết. Nhưng tầng ba mươi tám, ánh đèn vàng ấm vẫn hắt qua lớp kính, rõ ràng như một ngọn hải đăng.

Có người vẫn ở đó.

Tri Hạ đứng im, tay ôm cốc nước. Hơi lạnh từ kính thấm qua lớp vải áo mỏng, nhưng cô không rùng mình. Cô nhìn ánh đèn tầng ba mươi tám, và cảm thấy một thứ gì đó kỳ lạ. Không phải ngưỡng mộ. Không phải sợ hãi. Mà giống như nhìn thấy đích đến của một cuộc đua dài mà cô đã quyết tâm chạy từ khi còn đi mượn sách ở thư viện quận.

Một ngày nào đó.

Cô quay lại bàn làm việc, ngồi xuống, mở tiếp tài liệu tiếp theo.

Bốn mươi hai tầng kính.

Và cô bắt đầu từ tầng trệt.

Ch.1/5
2.164 từ