Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 8: Máu không rửa được
Chương 8

Máu không rửa được

Sương rút.

Không phải tan. Không phải bay. Mà rút, như nước rút khỏi bờ khi thủy triều xuống, chậm, đều, có chủ đích. Dạ Khê nhìn sương lùi ra xa hai bên, mở ra khoảng trống hình bầu dục quanh bờ sông, và hắn biết: linh hồn sắp đến thuộc loại mà sương không muốn chạm.

Hắn đã thấy sương phản ứng trước, đổi màu với nghệ sĩ, mỏng đi với đứa trẻ. Nhưng rút lại là lần đầu. Rút lại nghĩa là sương sợ. Và nếu sương sợ (sương, thứ đã bao phủ bờ sông này hàng vạn năm mà không nhượng một tấc) thì thứ sắp đến không phải linh hồn bình thường.

Hắn đứng dậy. Chờ.

Sát nhân bước ra từ khoảng trống.

Không phải bước. Mà xuất hiện, đột ngột, như ai đó đặt hắn vào giữa khung cảnh bằng bàn tay vô hình. Một khoảnh khắc không có ai, khoảnh khắc sau có hắn, đứng cách Dạ Khê năm bước, thẳng lưng, tay buông, mắt mở.

Mắt bình tĩnh.

Đó là thứ Dạ Khê nhận ra đầu tiên, không phải khuôn mặt (bình thường, trung niên, không đẹp không xấu, loại khuôn mặt mà người ta quên ngay sau khi nhìn), không phải quần áo (không có, linh hồn không mang theo vải vóc), mà là mắt. Mắt sát nhân bình tĩnh theo cách mà mắt binh sĩ không bình tĩnh, vì binh sĩ bình tĩnh là bình tĩnh rèn được, bình tĩnh của kỷ luật, của quen với nguy hiểm. Mắt sát nhân bình tĩnh là bình tĩnh bẩm sinh, bình tĩnh của người nhìn cái chết (của mình, của người khác) và không thấy gì đặc biệt.

Hắn nhìn quanh. Chậm. Không tìm kiếm, chỉ ghi nhận. Sông. Sương. Bờ đá. Dạ Khê.

– Vậy là thật.

Giọng trầm. Phẳng. Giọng đã quen nói những câu mà người nghe không muốn nghe.

– Chết rồi. Phải không?

Dạ Khê gật.

– Ta biết. Cảm thấy viên đạn vào phổi. Không đau lắm. Đau hơn ta tưởng thì không, đau ít hơn thì có.

Hắn nói chuyện về cái chết của mình như nói về thời tiết: tách rời, khách quan, và hơi nhàm.

Dạ Khê nhìn vào hắn.

Và thấy máu.

Không phải máu thật, không phải chất lỏng đỏ chảy trên da. Mà là ký ức về máu, treo quanh sát nhân dày đặc, nặng nề, đỏ đen, như áo giáp làm từ thứ mà hắn đã lấy đi trong đời. Hàng chục khối ký ức, mỗi khối là một khuôn mặt, một đêm, một căn phòng, một con dao (hay súng, hay tay không, phương pháp thay đổi nhưng kết quả không). Chúng treo quanh hắn, chồng lên nhau, xếp lớp, và tất cả đều đen. Đen hơn Tro đen của binh sĩ. Đen đến mức nhìn vào chúng, Dạ Khê thấy ánh sáng bị hút vào, như lỗ thủng trên vải thế giới, như vết cắt trên da thực tại mà bên trong không có gì.

Và nặng. Nặng kinh khủng. Nặng đến mức sát nhân đứng thẳng nhưng không khí quanh hắn cong xuống, sương không dám đến gần, mặt đất dưới chân hắn hơi lõm, nhẹ, như thể trọng lực ở đây phục vụ hắn hơn phục vụ quy luật.

Nhưng giữa hàng chục khối ký ức đen, Dạ Khê thấy gì đó khác. Sâu bên trong, gần nhất với cốt lõi linh hồn sát nhân, có một mảnh sáng. Nhỏ. Mờ. Gần như bị nuốt bởi bóng đen xung quanh. Nhưng vẫn còn, vẫn sáng, yếu ớt, run rẩy, như ngọn nến cuối cùng trong căn phòng bão.

Hối hận.

Dạ Khê nhận ra. Mảnh sáng đó là hối hận, không phải hối hận to tát, không phải loại hối hận ào ạt như sóng. Mà là hối hận nhỏ, dai dẳng, loại hối hận nằm ở đáy mọi thứ đen tối như hạt cát nằm ở đáy giếng, không nhìn thấy nhưng luôn ở đó, luôn cảm nhận được khi mọi thứ lắng xuống đủ sâu.

Hắn không nói cho sát nhân biết.

– Quy tắc đơn giản. Ngươi nộp ký ức nặng nhất, ta thu, ngươi qua sông.

Dạ Khê nói, giọng phẳng, quy trình.

Sát nhân mỉm cười. Nụ cười không vui, không buồn, không gì cả, chỉ là cơ mặt di chuyển theo thói quen.

– Ký ức nặng nhất. Thú vị. Ngươi muốn cái nào?

– Tất cả đều nặng.

– Phải. Tất cả đều nặng. Nhưng ngươi cần một.

Dạ Khê im.

Sát nhân nghiêng đầu. Quan sát hắn, quan sát bằng mắt người đã quen đọc người, đọc sợ hãi, đọc kháng cự, đọc khoảnh khắc ý chí sụp đổ.

– Hay ngươi sợ?

– Ta không sợ.

– Không? Ngươi đang nhìn ta khác đi rồi đấy, Người Thu Thuế. Ngươi đã thu bao nhiêu linh hồn? Ngàn? Vạn? Nhưng ngươi chưa gặp loại như ta. Đúng không?

Im lặng.

Sát nhân nói đúng. Dạ Khê đã thu ký ức của người yêu, người hận, người buồn, người sợ. Hắn chưa thu ký ức của kẻ không có gì ngoài bóng tối. Hắn chưa chạm vào hàng chục khối ký ức đen đặc quánh và hỏi: hệ thống có chấp nhận thứ này không?

Hắn thử.

Đưa tay ra. Sát nhân đặt tay lên, bình tĩnh, nhẹ nhàng, như người đưa tay cho bác sĩ bắt mạch. Dạ Khê kéo.

Ký ức đầu tiên tách ra. Dễ hơn hắn nghĩ, dễ hơn binh sĩ, vì sát nhân không kháng cự, không bám giữ. Hắn muốn chúng đi. Tất cả. Hắn đã sống với chúng quá lâu và đã mệt theo cách mà chỉ kẻ giết người mới mệt được: mệt vì không thể ngừng nhớ khuôn mặt, mệt vì mỗi đêm chúng quay lại, mệt vì biết rằng mệt là hình phạt xứng đáng nên không thể than.

Khối ký ức đen nằm trong tay Dạ Khê.

Lạnh. Lạnh hơn Tro đen của binh sĩ. Lạnh đến mức ngón tay hắn tê, và hắn nghe bên trong nó, rõ ràng hơn bất kỳ ký ức nào hắn từng cầm: tiếng thở đứt quãng, mùi sắt, và ánh mắt. Ánh mắt của người sắp chết nhìn kẻ giết mình, ánh mắt không hận, không sợ, chỉ hỏi tại sao, và câu hỏi đó không bao giờ được trả lời.

Khối ký ức bắt đầu tan.

Tro rơi.

Đen. Đen hơn Tro binh sĩ. Và khi rơi vào lọ thủy tinh, Tro không chỉ phát ra tiếng cộc nặng nề mà còn phát ra tiếng xèo. Như dung dịch ăn mòn rơi trên kim loại. Như thứ gì đó đang ăn mòn thủy tinh từ bên trong.

Dạ Khê nhìn.

Lọ thủy tinh, lọ đã chứa Tro bạc và Tro đen bình thường suốt hàng nghìn năm mà không sao, bắt đầu nứt. Vết nứt nhỏ, mỏng, chạy từ đáy lọ lên, lan ra như mạng nhện. Tro đen của sát nhân không nằm yên, nó xoáy, quay, và ở nơi nó chạm vào thành lọ, thủy tinh mờ đi, đục, như bị nhiễm.

Tro hỏng.

Dạ Khê rút tay lại. Đậy nắp lọ. Nhưng vết nứt vẫn lan, chậm, đều, và Tro bên trong vẫn xoáy, vẫn phát ra tiếng xèo nhỏ, vẫn ăn.

– Không thu được à?

Sát nhân hỏi, giọng vẫn phẳng. Không ngạc nhiên.

– Tro bị nhiễm. Hệ thống không chấp nhận.

– Vậy là ta trả được, nhưng các ngươi không nhận?

Im lặng.

Sát nhân cười. Lần này cười thật, cười nhẹ, cười buồn, cười của người đã biết kết quả trước khi trò chơi bắt đầu.

– Ngươi biết không, Người Thu Thuế? Suốt đời ta, ta đã làm một việc: lấy đi thứ quý nhất của người khác. Mạng sống. Và bây giờ ta chết, ta đến đây, gặp ngươi, người cũng lấy đi thứ quý nhất của người khác. Ký ức. Vậy ngươi và ta... khác gì nhau?

Dạ Khê nhìn hắn.

– Ta không giết ai.

– Không? Khi ngươi lấy ký ức về người vợ từ ông lão, ngươi không giết nỗi nhớ đó sao? Khi ngươi lấy âm nhạc từ nghệ sĩ, ngươi không giết cái đẹp đó sao? Ngươi không dùng dao, đúng. Nhưng bàn tay ngươi... bàn tay ngươi sạch thật không?

Sương rung. Nhẹ. Hoặc Dạ Khê tưởng sương rung.

Hắn không trả lời. Không phải vì giữ thể diện, không phải vì không muốn tranh luận với sát nhân. Mà vì hắn không có câu trả lời. Sát nhân hỏi đúng chỗ đau, chỗ mà hắn mới chạm vào lần đầu ở chương trước (đứa trẻ, luật, cái sai) và bây giờ có ai đó ấn ngón tay vào đúng vết bầm ấy.

Ngươi và ta khác gì nhau?

Hắn nghĩ đến bàn tay mình, bàn tay trắng nhợt, bàn tay đã chạm vào ký ức của ông lão và kéo hình ảnh người vợ ra khỏi linh hồn ông như nhổ răng. Bàn tay đã tách âm nhạc ra khỏi nghệ sĩ, đã gỡ ký ức giết người ra khỏi binh sĩ, đã thử (và thất bại) gom lấy ánh sáng mờ nhạt từ đứa trẻ chưa kịp sống. Mỗi lần hắn đưa tay ra, một phần của ai đó biến mất. Một phần của thế giới biến mất. Và hắn gọi đó là thuế, gọi đó là quy trình, gọi đó là trật tự.

Sát nhân giết bằng dao. Hắn giết bằng sự quên lãng.

Không. Đó không phải giết. Đó là thu thuế. Đó là quy trình.

Nhưng câu tự trấn an đó mỏng hơn trước. Mỏng hơn mỗi ngày. Và hắn không biết từ bao giờ nó bắt đầu mỏng đi, từ ông lão, từ người mẹ, từ đứa trẻ, hay từ lâu trước đó, từ một thời điểm mà hắn đã quên, một thời điểm mà lớp vỏ bắt đầu nứt và hắn không nhận ra vì hắn đã quá quen với tiếng nứt.

Dạ Khê không thu được. Không nhận được. Không cho qua.

Nhưng sát nhân cũng không thể ở lại: ký ức hắn mang theo đang ăn mòn mọi thứ xung quanh. Tro đen xoáy trong lọ nứt, phát ra tiếng rì rầm khác hẳn tiếng rì rầm trong kho lưu trữ, tiếng này nặng hơn, đục hơn, giống tiếng rên. Sương quanh sát nhân bắt đầu đen lại, thẫm, như giọt mực nhỏ vào nước.

Lần đầu tiên, Dạ Khê phải gọi cấp trên.

Hắn không biết cách gọi. Chưa bao giờ cần, chưa bao giờ gặp trường hợp ngoài tầm xử lý. Nhưng hắn biết có quy trình: đặt tay lên mặt sông, nói bằng ý chí, và chờ. Hệ thống sẽ nghe. Hệ thống luôn nghe.

Hắn bước đến bờ nước. Quỳ. Đặt lòng bàn tay lên mặt sông đen.

Lạnh. Lạnh hơn Tro sát nhân. Lạnh đến mức hắn rùng mình (lần đầu rùng mình trong bao lâu?) và dưới lòng bàn tay hắn, mặt nước rung, gợn, như thứ gì đó bên dưới đang lắng nghe.

Cần xử lý đặc biệt. Linh hồn ngoài quy trình.

Hắn không nói thành tiếng. Chỉ nghĩ. Và mặt sông gợn mạnh hơn, một lần, hai lần, rồi im.

Chờ.

Chúng đến.

Không phải từ sông. Không phải từ sương. Mà từ bóng tối giữa bóng tối, từ chỗ mà ánh sáng mờ nhất cũng không với tới, từ kẽ hở giữa tồn tại và không tồn tại. Hai hình dạng. Không, không phải hình dạng. Hai sự vắng mặt hình dạng. Hai khoảng trống di động, nơi mà mọi thứ (sương, ánh sáng, âm thanh, cảm giác) biến mất.

Chúng không có mắt nhưng nhìn. Không có chân nhưng di chuyển. Không có tay nhưng khi chúng dừng lại hai bên sát nhân, hắn bỗng đứng im, cứng, như ai đó vừa nắm giữ toàn bộ sự tồn tại của hắn bằng lực vô hình.

Sát nhân nhìn chúng. Lần đầu tiên, mắt hắn không bình tĩnh. Không phải sợ (hắn không sợ, hắn đã quên sợ từ lâu) mà là nhận ra. Nhận ra rằng có thứ lớn hơn cái chết, có chỗ sâu hơn đáy, có bóng tối mà ngay cả kẻ sống trong bóng tối cả đời cũng chưa từng thấy.

Chúng bắt đầu đưa hắn đi.

Chậm. Im lặng. Sát nhân di chuyển giữa hai khoảng trống, chân không chạm đất, mắt nhìn thẳng, và bóng tối quanh hắn sáng hơn một chút khi chúng hấp thụ nó, hấp thụ ký ức đen, hấp thụ Tro hỏng, hấp thụ mọi thứ mà hệ thống bình thường không xử lý được.

Sát nhân quay lại.

Nhìn Dạ Khê. Mắt gặp mắt. Và trong khoảnh khắc đó, ngắn hơn nhịp thở, sát nhân nói:

– Ngươi cũng sẽ đến chỗ ta. Không phải vì ngươi giết người. Mà vì ngươi giúp kẻ khác quên người bị giết.

Rồi bóng tối nuốt hắn.

Im lặng.

Sương trở lại, chậm, rụt rè, lấp đầy khoảng trống mà sát nhân để lại. Lọ thủy tinh bên hông Dạ Khê vẫn nứt, Tro đen bên trong vẫn xoáy, nhỏ hơn (hai bóng đen đã hút phần lớn) nhưng vẫn ăn mòn, vẫn xèo nhỏ.

Hắn đặt lọ nứt xuống đá. Lùi lại. Nhìn.

Ngươi và ta khác gì nhau?

Câu hỏi không tan. Nó nằm trong không khí, nằm trong sương, nằm trong khoảng trống giữa ngực hắn mà hắn không biết có từ bao giờ. Câu hỏi đó sẽ theo hắn, hắn biết, sẽ theo như Tro đen theo lọ, không tan, không nhạt, không đi.

Hắn nhìn tay mình. Bàn tay trắng nhợt. Bàn tay đã thu hàng vạn ký ức. Bàn tay mà sát nhân gọi là không sạch.

Sạch hay không sạch?

Hắn không biết. Hắn đã không biết nhiều thứ gần đây, nhiều hơn bao giờ hết, nhiều hơn hàng trăm năm trước khi hắn biết tất cả (hoặc tưởng biết tất cả). Đứa trẻ hỏi hắn bằng sự vô tội. Sát nhân hỏi hắn bằng tội lỗi. Và cả hai câu hỏi đều dẫn đến cùng một chỗ: hệ thống này, ta phục vụ nó vì lý do gì?

Mặt sông đen. Im. Ở đâu đó dưới đáy, thứ gì đó vừa nghe hắn gọi đã trở lại giấc ngủ. Hay vẫn đang thức. Hay không bao giờ ngủ.

Dạ Khê quay lại bậc đá. Ngồi. Chờ. Như mọi khi.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, hắn ngồi chờ mà nhìn tay mình thay vì nhìn sông.

Ch.8/79
2.345 từ