Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 62: Sụp đổ
Chương 62

Sụp đổ

Đêm giả thứ hai bắt đầu bằng tiếng rạn.

Hắn đang ngồi trên thuyền Lão Đò, tay bỏng nhức, sương bám vai, khi tiếng đó đến. Không phải tiếng nứt đá. Không phải tiếng nước. Tiếng từ bên dưới. Từ dưới sông. Dưới đá. Dưới mọi thứ. Tiếng Lõi rạn.

Không phải rạn vỡ. Rạn kiểu rạn mà thứ sống rạn khi bị chặn đường thở: co, giật, xoắn, tìm đường khác. Lõi vừa mất một phần ba hơi (cửa bờ tây đã đóng), bây giờ nó rạn qua đá, qua bùn, qua rễ cũ, tìm kẽ hở.

Lão Đò giữ sào ngang. Thuyền rung.

– Nó đang cựa, lão nói. Kiểu cựa mà lão chưa từng thấy. Kiểu cựa mà thú đói bị nhốt cựa.

– Hai cửa kia, hắn nói. Chưa biết.

– Sông biết, lão nói. Sông mang tiếng. Tiếng từ phía đông đã dội lại. Một cửa nữa.

Hắn nhìn lão. Lão gật. Chậm. Kiểu gật mà người già gật khi tin chắc.

– Vô Thanh, hắn nói. Cửa Thành Phố Vong.

– Và cửa vùng giam?

Lão nghiêng đầu. Sào nhúng nước, chạm đáy, lắng.

– Chưa, lão nói. Tiếng từ phía nam chưa đến.

Hai trên ba.

Hắn nhìn tay mình. Vệt đỏ bỏng dài trên lòng bàn tay, vẫn nóng, vẫn nhức. Và hắn nghĩ: Vô Thanh cũng bỏng. Cô ấy đặt tay lên cửa đá Thành Phố Vong, nơi cô từng mở mỗi ngày, nơi Tro chảy qua tay cô suốt hàng trăm đêm giả. Và cô ấy ấn cho đến khi đóng.

Cô ấy đã quay lại nơi đã bỏ. Và cô ấy đã đóng cánh cửa mà mình từng muốn đập vỡ.

Tiếng rạn mạnh hơn. Thuyền nghiêng. Nước sông gợn bất thường, sóng ngược dòng, sóng từ dưới lên. Tro trong sông (hàng trăm nghìn mảnh vừa thả) bị khuấy, bị xáo, bị xoáy. Vệt bạc trên mặt sông tan rồi tụ, tan rồi tụ, như thứ gì đó phía dưới đang trở mình.

Lõi đang trở mình.

– Lão.

– Ta biết.

– Nếu cửa vùng giam chưa đóng...

– Thì nó còn một đường thở. Và một đường thở cũng đủ.

Hắn nắm mép thuyền. Tay bỏng chạm gỗ lạnh, đau nhói. Và hắn đợi.

Lõi không đợi.

Nó đến bằng sương. Sương đen quanh bờ sông bất ngờ dày lên, dày gấp đôi, gấp ba, dày đến mức hắn không thấy bờ. Sương cuộn vào từ mọi hướng, sương có mùi đói (mùi kim loại sắc, mùi Tro cô đọng, mùi bụng rỗng), sương bám da, bám tay, bám mặt.

Và hắn cảm nhận: sương đang bóc.

Không phải bóc hắn. Sương không bóc Người Thu Thuế. Nhưng sương đang bóc mọi thứ khác. Hắn nghe, xa, rất xa, phía Thành Phố Vong, phía bờ bắc, phía mọi nơi: tiếng rì rầm. Tiếng linh hồn. Tiếng kêu.

Lõi bị chặn hai phần ba đường thở, nên nó tăng công suất phần còn lại. Một đường thở duy nhất (cửa vùng giam) phải gánh toàn bộ. Sương từ đường thở đó tuôn ra gấp ba, gấp năm, gấp mười. Và sương bóc. Sương bóc mạnh hơn, nhanh hơn, liều hơn. Không phải một ký ức nhẹ nhất nữa. Hai. Ba. Năm. Sương đang cào.

Hệ thống đang tự cứu.

Lõi đói. Tro trong kho đã thả xuống sông. Cửa đóng hai phần ba. Lõi không có Tro mới. Nên Lõi tăng thu. Tăng bằng sương. Bóc trực tiếp. Bóc hàng loạt.

Hắn đứng dậy trên thuyền. Thuyền lắc. Sương bám mắt hắn, và qua sương hắn nhìn: phía bờ bắc, phía Thành Phố Vong (xa nhưng hắn có thể cảm nhận bằng phần Thu Thuế vẫn còn nối với hệ thống), linh hồn đang bị bóc.

Không phải bóc nhẹ. Bóc kiểu cào. Kiểu tước. Kiểu xé.

Sương quẹt qua linh hồn nào thì linh hồn đó mất ký ức. Không phải một mảnh nhẹ nhất. Mà nhiều mảnh. Mảnh quan trọng. Mảnh tên. Mảnh mặt. Mảnh giọng người thương.

– Lão Đò.

– Ta nghe.

– Sương đang bóc hàng loạt. Lõi tăng thu qua sương. Mọi linh hồn...

– Ta biết, lão nói. Và giọng lão khác. Trầm hơn. Nặng hơn. Kiểu nặng mà giọng người nặng khi đang cố không hét.

Hắn nhìn ra sông. Mặt sông đen hơn. Sương phủ mặt nước, phủ Tro vừa thả, phủ mọi thứ. Và hắn nghe: phía xa, tiếng ai đó khóc. Không phải một người. Nhiều người. Nhiều linh hồn. Bị bóc cùng lúc. Bị tước tên, tước mặt, tước giọng, tước mùi, tước tất cả.

Bao nhiêu? Bao nhiêu linh hồn đang bị bóc bây giờ? Hàng trăm? Hàng nghìn?

Và đây là lỗi ta.

Hắn nắm tay. Tay bỏng. Đau.

Vì ta đóng cửa. Vì ta chặn đường thở. Lõi đói, nên Lõi bóc gấp. Và linh hồn trả giá.

Ta muốn cứu, nhưng cứu thì tàn.

Tiếng rạn lan xa hơn.

Hắn cảm nhận qua đá. Qua nước. Qua sương. Rạn không phải ở một chỗ, rạn từ Lõi lan tỏa ra mọi hướng, kiểu rạn mà nền đất rạn trước động đất. Đá bờ sông nứt. Vết nứt nhỏ, mỏng như tóc, nhưng hắn thấy: nứt. Đá nứt. Nền nứt. Thế giới bên dưới đang rung.

Và rồi, phía Thành Phố Vong, hắn nghe tiếng lớn hơn. Tiếng đổ. Tiếng sập. Tiếng tường hành chính rơi, tiếng đá vỡ, tiếng sương cuộn dữ.

Cục Thuế đang sụp.

Không phải vì ai phá. Vì Lõi rung quá mạnh. Lõi rung vì đói, vì hai đường thở bị chặn, vì cơ thể nó đang co giật tìm Tro. Và khi Lõi rung, mọi thứ mọc trên nó rung theo. Tường rung. Sàn rung. Trần rung. Và tường Thành Phố Vong (tường đá xám, tường cũ, tường mà thư lại ngồi dưới chép lệnh vô tận) không chịu nổi. Tường đổ.

Cục Thuế sụp đổ.

Không phải ta phá. Lõi phá. Lõi phá từ bên trong.

Hắn ngoái nhìn Lão Đò. Lão ngồi trên thuyền, sào ngang đùi, mặt bình thản. Bình thản kiểu bình thản mà sông bình thản: không phải không biết, mà vì đã biết từ lâu rằng nước dâng thì bờ vỡ.

– Nó sẽ tệ hơn, hắn nói.

– Ừ, lão nói.

– Linh hồn bị bóc hàng loạt. Sương cào. Quỷ Rỗng sẽ sinh ra từ những linh hồn bị tước sạch. Và Cục Thuế sập thì không ai giữ vùng giam...

– Ừ.

– Lão bình tĩnh quá.

Lão nhìn hắn. Mắt mù, mắt trắng đục, mắt ướt. Nhưng nhìn. Nhìn kiểu nhìn mà sông nhìn bờ.

– Con nghĩ ta bình tĩnh? lão nói. Con nghĩ ta ngồi đây không nghe? Ta nghe. Nghe bằng sông. Sông đang đau. Tro con vừa thả đang bị sương vùi. Linh hồn đang gào. Và ta ngồi đây vì ta không đi được. Ta là sông. Sông không lên bờ.

Giọng lão vỡ. Nhẹ. Chỉ nhẹ. Nhưng hắn nghe. Và hắn hiểu: Lão Đò không bình tĩnh. Lão đang chịu.

– Con cần lên bờ, hắn nói.

– Đi.

– Cửa vùng giam chưa đóng. Nếu ta đến đó...

– Không, lão nói. Sắc. Kiểu sắc mà dao sắc: cắt một nhát, không lùi.

Hắn nhìn lão.

– Hai người Giữ Nhớ ở vùng giam, lão nói. Nếu chưa đóng, nghĩa là có chuyện. Và con đi vào vùng giam bây giờ thì con đi vào giữa Quỷ Rỗng đang tràn. Tường đổ thì rào đổ. Rào đổ thì vùng giam mở.

Hắn im.

Vùng giam mở.

Quỷ Rỗng tràn ra.

Tất cả Quỷ Rỗng.

Hắn nhớ: vùng giam có bao nhiêu Quỷ Rỗng? Trận chiến ở khu nam trước đây, có khoảng năm mươi. Nhưng vùng giam chính có nhiều hơn. Nhiều hơn rất nhiều. Hàng trăm. Đủ loại. Quỷ Rỗng cũ (đã quên hết, chỉ còn đói), Quỷ Rỗng mới (vẫn còn hình dáng, vẫn còn mặt nhưng mắt trống), và Quỷ Rỗng tiến hóa (nuốt Tro đen, có hướng, có ý chí, nguy hiểm hơn).

Và nếu rào vùng giam vỡ...

– Ta phải đi, hắn nói.

– Đi đâu?

– Thành Phố Vong. Vô Thanh ở đó. Nếu vùng giam mở, Quỷ Rỗng tràn vào thành phố. Linh hồn ở đó không có ai bảo vệ.

Lão im một lúc. Sào nằm ngang gối. Thuyền rung nhẹ (Lõi rung, sông rung, thuyền rung). Rồi lão nói.

– Con đi. Ta ở đây.

– Lão...

– Sông không lên bờ, lão nói. Nhưng sông giữ bờ. Ta giữ sông. Sông giữ Tro con vừa thả. Sương đang cào Tro, ta phải giữ cho Tro trôi xuôi, không bị cuốn ngược. Nếu Tro bị cuốn ngược về Lõi, mọi thứ vô nghĩa.

Hắn hiểu. Lão Đò ở sông vì sông cần lão. Tro cần trôi. Sương đang cào ngược. Lão phải giữ dòng.

– Đi, lão nói. Và giọng lão nhẹ lại. Nhẹ kiểu nhẹ mà cha nói với con khi con phải đi xa.

Hắn nhảy xuống bờ. Đá lạnh. Sương đen cuộn quanh chân. Tay bỏng nhức khi chạm đá ướt.

Và hắn chạy.

Hắn chạy dọc bờ sông về phía đông. Sương dày. Dày hơn mọi lần hắn đã thấy trong hàng trăm đêm giả làm Người Thu Thuế. Sương có tiếng (tiếng rì rầm, tiếng ký ức bị bóc khỏi linh hồn, tiếng tên bị tước, tiếng mặt bị xóa). Sương có mùi (mùi đói, mùi kim loại sắc, mùi bụng rỗng). Sương có sức nặng (hắn chạy qua sương như chạy qua nước, chậm hơn, nặng hơn, sương đẩy ngược).

Nhưng sương không bóc hắn. Hắn là Người Thu Thuế. Hắn là cha của hệ thống. Sương nhận ra hắn (bằng gì? bằng dấu vân từ vạn đêm giả thu ký ức, bằng mùi Tro bám trên da, bằng phần của hắn vẫn nối với Lõi qua sợi dây vô hình). Sương tránh hắn. Kiểu tránh mà nước tránh đá. Không cố ý. Bản năng.

Nhưng hắn thấy: xung quanh, sương bóc tất cả.

Hắn chạy qua vùng bờ nam, qua khu vực bàn đá thu thuế cũ (bàn đá nứt, nứt từ dưới lên, Lõi rung qua bàn đá hắn từng ngồi vạn đêm), qua hành lang đá dẫn về phía đông. Và trên đường, hắn thấy linh hồn.

Linh hồn đang chạy. Không phải chạy có hướng. Chạy loạn. Chạy như thú bị đuổi. Mắt trống (bị bóc rồi), tay quờ quạng (quên cách nắm), miệng mở (quên cách gọi tên). Một linh hồn đàn ông đứng giữa đường, mắt mở trừng, miệng nói một từ lặp lại: tên ai đó, nhưng tiếng đã mờ, kiểu mờ mà ký ức mờ khi bị bóc nửa chừng.

– Đừng đứng đây! hắn hét. Chạy về phía sông! Sông không bóc!

Linh hồn đàn ông không nghe. Mắt trống. Đã bị bóc quá nhiều. Đang biến thành Quỷ Rỗng. Hắn thấy: da trong suốt dần, mắt trắng đục dần, tay quờ bắt đầu có hướng (hướng về phía ký ức gần nhất, hướng về phía linh hồn khác). Biến đổi đang diễn ra. Trước mắt hắn.

Hắn dừng lại. Một giây. Hai giây. Nhìn.

Ta có thể tách. Tách kết nối. Cắt phần đói khỏi phần còn sót.

Nhưng hắn không đủ thời gian cho từng người. Có hàng trăm linh hồn ngoài kia. Hàng trăm đang bị bóc. Hàng chục đang biến đổi.

Hắn chạy tiếp. Và điều đó đau hơn tay bỏng.

Thành Phố Vong hiện ra qua sương.

Nhưng không phải Thành Phố Vong hắn nhớ. Thành phố hắn nhớ có tường đá xám, có quảng trường, có sương mỏng đều. Thành phố hắn thấy bây giờ: tường đổ. Tường hành chính sập một góc, đá rơi chắn lối vào. Sương đen cuộn khắp quảng trường, dày đến mức hắn chỉ thấy bóng (bóng linh hồn chạy, bóng Quỷ Rỗng bò, bóng thứ gì đó lớn hơn cả hai).

Và tiếng. Tiếng ở khắp nơi.

Tiếng linh hồn gào. Tiếng Quỷ Rỗng rền (tiếng rền không phải tiếng, mà là tiếng trống, tiếng rỗng, tiếng bụng đói vang). Tiếng đá đổ. Tiếng nước (nước từ đâu? nước thấm lên, nước sông rỉ qua nền nứt, nước mang Tro).

Hắn bước vào quảng trường.

Sương tránh hắn. Hắn đi trong vùng trống di động, xung quanh sương cuộn dữ. Và hắn thấy: giữa quảng trường, một đám linh hồn tụ lại. Hai mươi, ba mươi, có thể hơn. Tụ thành vòng tròn. Ở giữa: một bóng đứng. Nhỏ. Lưng thẳng. Tóc cắt vội. Áo rách vai.

Vô Thanh.

Cô đứng giữa đám linh hồn, tay giơ hai bên (tay bỏng, hắn thấy vệt đỏ giống hắn, vệt của rãnh cửa đá), mặt quay về phía sương đen. Và cô đang làm gì đó. Hắn cảm nhận: năng lực Thu Thuế. Cô đang dùng năng lực, nhưng không phải thu. Ngược lại. Cô đang đẩy. Đẩy sương. Giữ sương ngoài vòng linh hồn.

Một Thu Thuế đẩy chính hệ thống mình phục vụ.

Hắn bước đến. Sương nhường đường. Linh hồn trong vòng nhìn hắn (mắt sợ, mắt đã bị bóc một phần, nhưng còn đủ để sợ). Vô Thanh quay đầu.

– Ngươi đến rồi, cô nói. Và giọng cô run. Không phải run sợ. Run mệt. Run kiểu run mà tay run khi giữ quá lâu thứ quá nặng.

– Cửa Thành Phố Vong đã đóng?

– Đóng rồi. Nhưng không kịp.

– Không kịp gì?

– Vùng giam, cô nói. Và mắt cô nhìn về phía nam quảng trường, phía tường đổ, phía tối.

Hắn nhìn theo.

Phía nam quảng trường, nơi hành lang dẫn xuống vùng giam, tường đã sập. Và từ trong bóng tối, qua đá vỡ, qua sương đen, thứ gì đó đang bò ra. Nhiều thứ. Chậm. Trống rỗng. Đói.

Quỷ Rỗng.

Không phải một. Không phải mười. Hắn đếm: hai mươi, ba mươi, bốn mươi, vẫn đang tràn ra, vẫn đang bò qua đá vỡ, qua rãnh nứt, qua tường đổ. Quỷ Rỗng cũ (da trong suốt, mắt trắng, quên hết, chỉ còn đói). Quỷ Rỗng mới (hình dáng linh hồn, mắt đang trắng dần, vừa biến đổi xong, vừa bị sương bóc sạch). Và ở phía sau, ở trong bóng tối sâu nhất, hắn thấy bóng lớn hơn. Quỷ Rỗng tiến hóa. Nuốt Tro đen. Có hình dạng rõ. Có hướng. Có ý chí.

Rào vùng giam vỡ.

Cửa vùng giam chưa đóng. Hai người Giữ Nhớ...

Hắn nhìn Vô Thanh.

– Hai người Giữ Nhớ, hắn nói. Đóng cửa vùng giam.

– Ta biết, cô nói. Nhưng lúc ta đóng cửa Thành Phố Vong, sương tăng gấp ba. Tường rung. Vùng giam ở phía nam, tường phía nam sập trước. Và...

Cô không nói hết. Hắn hiểu.

Tường sập trước khi cửa đóng. Rào vỡ trước khi phong ấn. Quỷ Rỗng tràn ra trước khi bất kỳ ai kịp đến cửa đá phía nam.

Hai người Giữ Nhớ ở trong đó. Giữa hàng trăm Quỷ Rỗng.

Hắn nhắm mắt. Một giây.

Mở mắt.

– Bao nhiêu linh hồn ở đây? hắn hỏi.

– Ba mươi hai, cô nói. Tìm được bấy nhiêu. Có nhiều hơn ở ngoài, nhưng sương dày quá, ta không với tới.

– Quỷ Rỗng bao nhiêu?

– Từ vùng giam ra: ta đếm được sáu mươi. Vẫn đang tràn. Và linh hồn bên ngoài bị sương bóc, thêm mười, mười lăm đang biến đổi mà ta nhìn thấy.

Sáu mươi Quỷ Rỗng, và đang tăng.

Ba mươi hai linh hồn, và đang giảm.

Hắn nhìn Vô Thanh. Cô đứng đó. Tay giơ. Mặt trắng. Mồ hôi lạnh (mồ hôi linh hồn, mồ hôi không phải nước mà là thứ mờ hơn, kiểu mồ hôi mà linh hồn toát khi quá mệt). Cô đang giữ vòng tròn sương cho ba mươi hai linh hồn. Một mình. Bằng năng lực Thu Thuế dùng ngược.

– Ngươi giữ được bao lâu? hắn hỏi.

Cô nhìn hắn. Và trong mắt cô, hắn thấy câu trả lời trước khi cô nói.

– Không lâu.

Hắn gật. Và hắn bước ra khỏi vòng tròn, đối mặt sương đen, đối mặt Quỷ Rỗng đang bò về phía đám linh hồn.

Ta là Người Thu Thuế. Ta là người tạo hệ thống. Sương không bóc ta. Quỷ Rỗng sinh từ hệ thống ta.

Ta là cha. Và con đang cắn người khác.

Hắn giơ tay. Tay bỏng. Tay đau.

Nhưng tay này đã tách kết nối mười hai Quỷ Rỗng trong một trận chiến trước đó. Tay này đã chạm vạn ký ức. Tay này đã ấn đóng cửa đá mà chính mình tạo ra.

Quỷ Rỗng đầu tiên bò đến. Da trong suốt. Mắt trắng. Miệng mở, không phải để nói, để hút. Nó hướng về phía linh hồn phía sau hắn (ba mươi hai người, sợ, co cụm), và tay nó quờ, và trong tay nó có sức kéo (sức kéo ký ức, sức kéo mà Quỷ Rỗng hút bằng khoảng trống trong mình).

Hắn đặt tay lên trán nó.

Và tách.

Cắt kết nối giữa đói và hành vi. Cắt sợi dây giữa rỗng và hút. Quỷ Rỗng giật mạnh, co lại, mắt trắng đục rung, rồi nó đứng im. Không hút nữa. Vẫn rỗng. Nhưng không hút.

Quỷ Rỗng thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.

Hắn tách. Liên tục. Một tay, hai tay, chạm trán, chạm vai, chạm bất kỳ chỗ nào hắn với tới. Mỗi lần tách, hắn cảm nhận: khoảng trống trong Quỷ Rỗng (rộng, sâu, đói, kiểu đói mà không gì lấp được). Mỗi lần tách, hắn mất một chút. Không phải ký ức. Mất sức. Mất phần nối giữa hắn và hệ thống. Mỗi lần cắt kết nối một Quỷ Rỗng, hắn tự cắt một sợi dây nối mình với Lõi.

Cứ cắt. Cứ cắt cho đến khi hết.

Nhưng Quỷ Rỗng nhiều hơn. Nhanh hơn. Chúng tràn qua đá vỡ, tràn qua sương, tràn từ vùng giam ra, và ngoài kia sương đang bóc thêm linh hồn, tạo thêm Quỷ Rỗng mới. Hắn tách mười thì hai mươi con khác đến. Hắn tách hai mươi thì ba mươi con nữa bò qua tường đổ.

Không đủ. Một mình ta không đủ.

Hắn lùi lại vòng tròn. Vô Thanh vẫn đứng, tay giơ, mặt trắng hơn. Vòng tròn sương đẩy của cô co lại (nhỏ hơn lúc đầu, yếu hơn lúc đầu). Ba mươi hai linh hồn co sát nhau. Sợ.

– Cần giúp, hắn nói.

– Ai? cô hỏi. Và trong giọng cô có cái gì đó hắn chưa bao giờ nghe ở Vô Thanh: tuyệt vọng.

Hắn nhìn quanh. Sương đen. Quỷ Rỗng. Tường đổ. Linh hồn gào phía xa.

Và rồi, từ phía bắc quảng trường, hắn nghe bước chân.

Bước chân trên đá. Chậm. Đều. Kiểu bước mà người bước khi không vội, khi biết mình sẽ đến đúng lúc, khi đã đến muộn nhiều lần đủ để biết vội cũng không khác. Sương tránh bước chân đó. Không phải kiểu sương tránh Người Thu Thuế (bản năng). Sương tránh kiểu sương sợ. Sương co vào. Sương nhường đường.

Mặc Thương bước ra từ sương.

Áo trắng. Sạch. Giữa đá đổ, giữa sương đen, giữa Quỷ Rỗng và linh hồn gào, áo hắn sạch. Mặt phẳng. Mắt đen (mắt đen kiểu mắt đen mà đêm đen: không phản chiếu, chỉ hấp thụ). Tay buông hai bên. Trên ngực áo trắng, một vệt nhỏ: vệt Tro. Bạc. Mờ. Vệt duy nhất không sạch trên người Mặc Thương.

Hắn dừng ở rìa quảng trường. Nhìn.

Nhìn Quỷ Rỗng (không sợ). Nhìn tường đổ (không ngạc nhiên). Nhìn Dạ Khê (không ghét, không thương, mắt phẳng). Rồi nhìn sương đen cuộn khắp nơi.

– Ta đã nói, Mặc Thương nói. Giọng đều. Giọng phẳng. Giọng mà hắn đã nghe suốt bao lần Dạ Khê phá và Mặc Thương dọn.

Hắn không nói ta đã cảnh báo hay nghe chưa. Hắn chỉ nói:

– Cần ta không?

Dạ Khê nhìn hắn. Và trong khoảnh khắc đó, giữa Quỷ Rỗng và linh hồn gào và tường đổ và sương cào, hắn nhớ: Mặc Thương đã buông. Mặc Thương đã để hắn thử. Và bây giờ Mặc Thương đến, không phải vì ta đã nói, mà vì: hệ thống đang sụp, linh hồn đang chết, và Mặc Thương là Vua Thuế.

Vua Thuế không bỏ linh hồn. Dù hệ thống tệ. Dù Lõi đói. Dù mọi thứ sai. Vua Thuế vẫn đứng giữa.

– Cần, Dạ Khê nói.

Mặc Thương gật. Một lần. Và hắn bước vào quảng trường.

Sương co mạnh hơn. Quỷ Rỗng chùn lại (chùn bản năng, chùn kiểu con chùn trước cha, và Mặc Thương là Vua Thuế, là người vận hành hệ thống, là thứ gần Lõi nhất ngoài Dạ Khê). Mặc Thương đi qua đám Quỷ Rỗng, và chúng tản. Không phải vì sợ. Vì nhận ra. Vì Mặc Thương có mùi Lõi trên người, có quyền trong bước chân, có hệ thống trong mỗi hơi thở.

Hắn đi đến đứng cạnh Dạ Khê. Nhìn đám linh hồn co cụm.

– Ba mươi hai, hắn nói. Kiểu nói mà người đếm hàng tồn nói: không cảm xúc, chỉ số liệu.

Rồi hắn nhìn Vô Thanh. Mắt hắn dừng ở tay cô (bỏng, đỏ, vệt rãnh cửa đá).

– Ngươi đóng cửa Thành Phố Vong, hắn nói. Một mình.

Vô Thanh nhìn hắn. Không cúi đầu. Không run. Nhìn thẳng.

– Vâng.

Mặc Thương gật. Nhẹ. Gật kiểu gật mà người kiểm toán gật khi số liệu khớp. Rồi hắn quay sang Dạ Khê.

– Cửa vùng giam chưa đóng. Tường sập trước. Quỷ Rỗng tràn trước.

– Hai người Giữ Nhớ ở trong đó.

– Ta biết, hắn nói. Và hắn không hỏi ai sai. Không hỏi tại sao kế hoạch không đủ nhanh. Chỉ nói:

– Ta giữ Quỷ Rỗng ở đây. Quyền Vua Thuế kiểm soát được hệ thống, kể cả sương. Ta sẽ ép sương giảm trong phạm vi Thành Phố Vong.

– Linh hồn ngoài thành phố?

Mặc Thương im. Và trong im lặng đó, hắn thấy câu trả lời.

Ngoài Thành Phố Vong, sương sẽ vẫn bóc. Mặc Thương giữ được thành phố, không giữ được cả thế giới.

– Cửa vùng giam, Dạ Khê nói. Nếu ta đóng được cửa cuối, Lõi mất hoàn toàn đường thở. Sương sẽ dừng.

– Ngươi vào vùng giam bây giờ?

– Có cách nào khác?

Mặc Thương nhìn hắn. Lâu. Mắt đen, mắt không phản chiếu. Và rồi, lần đầu tiên trong đêm giả, mặt hắn thay đổi. Không nhiều. Chỉ khóe mắt. Nhíu nhẹ. Kiểu nhíu mà người nhíu khi biết ai đó sắp làm thứ nguy hiểm, và biết không cản được, và biết mình đã từng cản rồi, nhiều lần, và cản không được.

– Đi, Mặc Thương nói. Và đừng xóa ký ức lần này.

Dạ Khê nhìn hắn. Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ: Mặc Thương đã dọn dẹp sau ta bao nhiêu lần? Bao nhiêu lần ta phá, ta sai, ta xóa, ta quên, và hắn ở lại dọn? Hắn đã ngừng đếm.

– Sẽ không, hắn nói.

Mặc Thương gật. Và hắn quay mặt về phía sương đen. Vai thẳng. Áo trắng. Giữa tường đổ và Quỷ Rỗng và linh hồn gào.

Dạ Khê bước đi. Hướng phía nam quảng trường. Hướng vùng giam. Hướng Quỷ Rỗng.

Phía sau lưng, hắn nghe giọng Vô Thanh, nhỏ:

– Cẩn thận.

Và giọng Mặc Thương, phẳng:

– Vô Thanh. Giữ vòng tròn. Ta xử lý sương.

Và tiếng sương co lại. Và tiếng Quỷ Rỗng chùn. Và tiếng bước chân Mặc Thương trên đá, đều, lạnh, kiểu bước mà người bước khi đang gánh thứ rất nặng nhưng không cho ai thấy mình gánh.

Ba đêm giả. Ba cửa đá. Hai đã đóng. Một chưa.

Và giữa ta với cửa cuối cùng: hàng trăm Quỷ Rỗng, sương đen, và hai người Giữ Nhớ mà ta không biết còn sống hay không.

Hắn bước vào tối.

Ch.62/79
4.030 từ