Bóng đen
Hắn rời Thành Phố Vong khi sương đen còn đặc. Không chào Vô Thanh (cô ngồi ở mé tây quảng trường, mắt nhìn tám linh hồn đang tan, không cần lời, hắn đi và cô biết hắn đi, kiểu biết của kẻ đã đứng chung phía và không cần xác nhận). Bước qua quảng trường, qua cô bé tám tuổi ngồi ở góc (cô nhìn hắn, mắt mở, không nói, không sợ, kiểu nhìn của đứa trẻ đã quen với việc người lớn đi rồi không biết có quay lại). Qua rìa tây. Qua khu nam nơi phong ấn ba lớp vẫn giữ. Qua cổng sương.
Đường dài. Nửa ngày. Hoặc hơn. Sương xám thay sương đen, rồi sương bạc thay sương xám, và chân bước trên đá nhẵn, trên rêu, trên thứ gì đó mềm mà hắn không muốn nhìn xuống xem là gì. Hành lang đá hẹp, vòm thấp, tiếng bước chân vọng kiểu tiếng bước của hai người dù chỉ có một.
Hắn dừng.
Không phải dừng vì mệt (Người Thu Thuế không mệt, hoặc mệt kiểu khác, kiểu mòn chứ không kiểu đuối). Dừng vì phía sau gáy có thứ gì đó. Nặng. Không phải sức nặng vật lý, mà kiểu sức nặng của ánh mắt, kiểu sức nặng mà da cảm nhận trước khi đầu biết, kiểu lần trước ở bờ sông khi hồ sơ bị đánh dấu đã đọc và hắn cảm thấy ai đó nhìn qua vai mình vào thứ hắn đang đọc.
Nhưng lần này mạnh hơn.
Hắn quay đầu. Chậm. Hành lang đá phía sau trống. Sương bạc trôi, mỏng, kiểu sương không che gì nhưng cũng không để lộ gì. Không ai. Không bóng. Không tiếng. Chỉ đá, sương, và cái im lặng đặc biệt, cái im lặng có hình dạng, kiểu im lặng mà ai đó đang giữ chứ không phải tự nhiên có.
Có ai đó.
Hắn biết. Không phải đoán. Biết bằng phần cũ trong hắn, phần mà tên Mặc Thương đã rung lên không nguồn, phần mà cơ bắp nhớ trước khi ký ức nhớ. Có ai đó đang đi sau hắn. Đã đi sau hắn một lúc. Có thể từ khi hắn rời quảng trường. Có thể lâu hơn.
Hắn đi tiếp. Nhanh hơn. Không chạy (Người Thu Thuế không chạy, chạy là sợ, sợ là cảm xúc, và hắn vẫn đang giả vờ mình không có cảm xúc dù cả thế giới, kể cả hắn, biết đó là giả vờ). Bước dài. Hành lang đá mở ra khoảng trống, khoảng trống đá xám, trần cao, sương bạc bò trên nền. Hắn đi qua.
Sức nặng sau gáy không mất.
Khoảng trống thứ hai. Rộng hơn. Đá ẩm, mùi rêu, mùi thứ gì đó cũ, kiểu mùi của nơi không ai đi qua lâu rồi nhưng hôm nay có hai người đi qua. Hắn dừng giữa khoảng trống. Quay đầu.
Và lần này hắn thấy.
Xa. Cuối hành lang phía sau, nơi đá gặp sương, nơi sương mỏng nhất, có thứ gì đó đứng. Không phải đen. Trắng. Bóng trắng, kiểu trắng của sương đặc lại thành hình người, kiểu trắng mà mắt phải nhìn hai lần mới chắc không phải tưởng tượng. Cao. Đứng thẳng. Không di chuyển. Chỉ ở đó, kiểu thứ gì đó đã ở đó từ trước khi hắn quay đầu, từ trước khi hắn bước vào hành lang, từ trước khi hắn rời Thành Phố Vong, có thể từ trước khi hắn sinh ra, hoặc chết, hoặc quên.
Hắn nhìn. Bóng trắng nhìn lại (không có mắt, hoặc mắt không thấy rõ ở khoảng cách này, nhưng hắn cảm nhận được: nó đang nhìn, đang đo, đang đọc hắn kiểu hắn đọc ký ức linh hồn, bằng thứ gì đó không phải mắt).
Im lặng. Sương trôi giữa hai người (hai thứ?). Đá ẩm. Hơi lạnh từ nền bò lên chân, lên đầu gối, nhưng lạnh này khác lạnh bình thường, lạnh này sắc, lạnh kiểu dao, kiểu cái gì đó đang cắt vào không khí giữa hắn và bóng trắng.
Rồi hắn ngửi.
Mùi. Không phải mùi hoa (mùi hoa thuộc về cô, thuộc về mảnh Tro cựa mình trong ngực, thuộc về phần cũ đang thức dần). Mùi khác. Mùi băng. Mùi kiểu không khí bị đóng băng rồi tan chậm, kiểu mùi của lý trí thuần khiết, kiểu mùi mà hắn không có từ để gọi nhưng lưỡi nhận ra, cơ thể nhận ra, xương nhận ra.
Mặc Thương.
Tên rung trong đầu. Mạnh hơn lần trước ở Thành Phố Vong. Rõ hơn. Kiểu rung không phải ngẫu nhiên, kiểu rung của thứ gì đó đang được gọi, đang được kéo ra từ nơi rất sâu, nơi mà hắn đã chôn nó hoặc ai đó đã chôn nó cho hắn.
Hắn bước tới. Về phía bóng trắng. Một bước. Hai bước. Ba.
Bóng không di chuyển. Không lùi. Không tiến. Đứng yên, kiểu thứ gì đó không cần di chuyển vì nó đã ở nơi nó cần ở.
Bước thứ tư. Mùi băng đặc hơn. Lạnh sắc hơn. Và trong cái lạnh, hắn cảm nhận thứ khác: quen thuộc. Không phải quen kiểu BD quen (BD quen bằng ấm, bằng mờ, bằng mùi hoa). Quen kiểu lạnh, kiểu sắc, kiểu hai thanh kiếm đã từng chạm nhau nhiều lần và kim loại nhớ kim loại.
Bước thứ năm.
Bóng biến mất.
Không phải mất dần. Mất cắt. Một khung hình có, khung hình sau không. Kiểu đèn tắt. Kiểu ai đó bấm nút xóa cho một thực thể đang đứng trong không gian. Sương trôi qua chỗ bóng vừa đứng, bình thường, kiểu sương không biết ai vừa ở đây, hoặc sương biết nhưng không thèm nhớ.
Hắn đứng ở chỗ bóng vừa đứng. Nhìn xuống. Đá ẩm. Rêu. Không dấu vết. Nhưng mùi băng vẫn đọng, mỏng, tan dần, kiểu hơi thở trên kính.
Mặc Thương.
Nghĩ rõ. Chậm. Tên này là ai? Hắn biết tên. Nhưng tên không kéo theo khuôn mặt, không kéo theo ký ức, không kéo theo câu chuyện. Chỉ kéo theo: nguy hiểm. Và quen. Hai thứ nằm cạnh nhau kiểu hai mặt của cùng một đồng xu.
Nguy hiểm vì quen. Hay quen vì nguy hiểm?
Hắn không biết. Phần cũ trong hắn biết, nhưng phần cũ đang thức chậm, kiểu cửa mở khe, chỉ cho ánh sáng lọt qua mà không cho nhìn thấy căn phòng. Hắn biết: thực thể vừa đứng đây không phải linh hồn. Không phải Quỷ Rỗng. Không phải Lão Đò. Thứ gì đó thuộc hệ thống nhưng ở tầng cao hơn hắn, kiểu hai bóng đen đến mang sát nhân đi ở chương đời nào đó trước, nhưng trắng thay vì đen, và có hình dạng thay vì không.
Thanh tra.
Từ nhảy vào đầu không gõ cửa. Thanh tra. Vô Thanh nói: "8 lần đánh dấu trong 3 ngày = theo dõi cụ thể." Vô Thanh nói: "Thanh tra đọc hồ sơ định kỳ." Nhưng đây không phải định kỳ. Đây là ai đó đi theo hắn, đứng sau hắn, nhìn hắn, rồi biến mất khi hắn đến gần. Đây là thông điệp: ta biết ngươi đang ở đâu, đang làm gì, đang giấu gì.
Hoặc đây là lời mời: lại gần hơn đi, nếu dám.
Hắn đứng im giữa khoảng trống đá. Mùi băng tan. Mùi rêu quay lại. Sương bạc bò trên nền. Và trong đầu hắn, tên Mặc Thương vẫn rung, yếu dần, kiểu chuông đã dứt nhưng không khí còn chấn động.
Hắn tăng tốc. Về phía bờ sông. Về phía khu biệt lập. Về phía cô.
Bờ sông. Sương bạc. Mặt nước đen, phẳng. Không Lão Đò (lão ở đâu đó, lão luôn ở đâu đó). Hắn không dừng. Qua bờ sông, qua dốc đá xám, qua khúc quanh thứ nhất, thứ hai.
Khu biệt lập.
Cô đứng.
Không ngồi. Đứng. Đó là thứ hắn thấy đầu tiên và thứ đó sai. Cô luôn ngồi (ngồi dựa tường, ngồi ôm gối, ngồi nhìn vết nứt). Cô không đứng. Cô không có lý do để đứng. Nhưng bây giờ cô đứng, giữa khu biệt lập, mặt ngước lên, nhìn trần đá (hoặc nhìn thứ gì đó phía trên trần đá, phía trên đá, phía trên mọi thứ, phía trên nơi mà nếu đây là thế giới sống thì sẽ có trời). Tóc đen rủ dọc lưng, dài hơn (hắn không tưởng tượng, dài hơn thật, vì cô không thuộc hệ thống và tóc cô vẫn mọc kiểu người sống). Vòng tròn sương tránh quanh chân cô rộng hơn trước, rộng bằng ba sải tay (lần trước hai, bây giờ ba).
Cô quay đầu khi hắn bước vào.
Mắt. Mắt cô khác. Hắn nhìn và biết ngay: khác. Không phải khác màu, không phải khác hình. Khác chiều sâu. Kiểu mắt vừa nhìn thấy thứ gì đó ở rất xa và thứ đó chưa phai, kiểu mắt của người vừa tỉnh giấc mà giấc mơ vẫn dính trên mi.
– Anh.
Giọng nhẹ. Nhưng không nhẹ kiểu bình thường. Nhẹ kiểu nén. Kiểu giọng đang giữ thứ gì đó bên trong và từ anh là nắp lọ mở hé.
– Có ai đó đang tìm mình.
Không phải câu hỏi. Xác nhận. Cô biết, kiểu cô biết mọi thứ, bằng xương, bằng phần sâu hơn ký ức. Hắn nhìn cô. Cô nhìn hắn. Và giữa hai ánh mắt, không khí có mùi: mùi hoa mờ (của cô, của hắn, của thứ giữa hai người) và mùi băng tàn (của thứ vừa đi theo hắn, của Mặc Thương, của quá khứ đang bò tới).
Hắn muốn nói: ta thấy bóng trắng trên đường về. Muốn nói: có ai đó tên Mặc Thương, ta biết tên nhưng không nhớ mặt. Muốn nói: hắn là Thanh tra, hắn biết ta đang giấu ngươi, hắn sẽ đến. Muốn nói nhiều thứ, nhưng nhìn cô đứng đó, giữa vòng tròn sương tránh ngày càng rộng, mắt vẫn giữ tàn dư của thứ gì đó vừa nhìn thấy, hắn chỉ nói:
– Ta biết.
Cô nhìn hắn thêm một lúc. Rồi gật. Nhẹ. Kiểu gật mà hắn phải nhìn kỹ mới thấy, kiểu gật của người đã biết câu trả lời trước khi hắn nói, kiểu gật xác nhận rằng thứ cô cảm bằng xương khớp với thứ hắn thấy bằng mắt.
– Không phải tìm anh, cô nói.
Giọng mỏng. Rõ. Kiểu giọng mà hắn phải giữ thở để nghe, kiểu giọng của người đang nói thứ quan trọng mà không chắc nên nói.
– Tìm mình.
Im lặng. Loại im lặng có trọng lượng. Hắn nhìn cô. Cô nhìn tay mình, ngón dài, trắng, kiểu nhìn của người đang cố nhớ bàn tay này đã từng giữ gì.
– Đêm qua... cô nói.
Dừng. Tìm từ. Kiểu cô luôn phải tìm từ vì mọi thứ bên trong cô đều không có tên, đều chưa bao giờ được gọi, đều tồn tại ở dạng sóng chưa vỡ.
– Mình nằm đây, nhắm mắt, và cảm thấy thứ gì đó nhìn. Không phải từ dưới (từ dưới là Lõi, mình biết Lõi, Lõi rung và mình rung theo). Từ ngoài. Từ xa. Kiểu ai đó đứng ở rất xa và nhìn xuyên đá, xuyên sương, xuyên mọi thứ, nhìn thẳng vào chỗ mình nằm.
Cô ngước lên. Mắt gặp mắt hắn.
– Lạnh. Lạnh khác. Không phải lạnh của Lõi (Lõi lạnh kiểu sâu, kiểu vực). Lạnh kiểu sắc. Kiểu dao. Kiểu ai đó rất rõ ràng, rất chính xác, rất...
Cô dừng. Mắt nhíu, nhẹ, kiểu người đang cố nắm thứ gì đó trong nước mà nước chảy quá nhanh.
– Sạch. Lạnh kiểu sạch. Kiểu không có gì ngoài ý định. Không cảm xúc. Không tức giận. Không thù hận. Chỉ có: tìm.
Hắn nghe. Và trong lúc nghe, mùi băng quay lại, mỏng, kiểu tàn dư, kiểu mùi đã bám vào áo hắn từ khoảng trống đá và bây giờ cô ngửi thấy (cô không ngửi, cô cảm, nhưng cảm của cô chính xác hơn mọi khứu giác).
Mặc Thương tìm cô. Không phải tìm ta.
Nghĩ rõ. Và nghĩ xong, thứ gì đó trong ngực hắn co lại, kiểu co của cơ bụng trước khi bị đấm, kiểu phản xạ bảo vệ, vì nếu Mặc Thương tìm cô nghĩa là Mặc Thương biết cô tồn tại, biết cô đang ở đây, biết hệ thống có một biến số lẽ ra đã bị xóa sạch mà bây giờ đang ngồi (đang đứng) trong khu biệt lập và sương tránh cô và linh hồn quên cô và thứ dưới lòng sông cựa mình khi cô có mặt.
– Ta sẽ giấu ngươi, hắn nói.
Cô nhìn hắn. Không gật. Không lắc. Nhìn kiểu cô nhìn, bằng mắt không đáy, bằng chiều sâu mà hắn biết sẽ rơi vào nếu nhìn quá lâu.
– Anh giấu mình ở đâu? cô hỏi. Giọng không phải thách thức. Hỏi thật. Vì cô biết (bằng xương) rằng vòng tròn sương tránh đang rộng dần, rằng sự trống rỗng của cô đang lan, rằng bất cứ nơi nào cô ở đủ lâu sẽ biến thành nơi mà linh hồn quên, mà ký ức phai, mà mọi thứ trống. Giấu cô nghĩa là tạo một vùng chết mới, vùng chết đi theo cô, vùng chết mà hệ thống sẽ nhận ra vì vùng chết có hình dạng, có biên, và biên đó đang mở rộng.
Hắn không trả lời ngay. Vì cô đúng. Giấu cô ở đâu cũng để lại dấu vết, dấu vết của sự quên lãng, dấu vết mà ai đó đang tìm cô sẽ nhận ra kiểu thợ săn nhận ra vết chân trong tuyết.
Nhưng hắn có một nơi. Một nơi mà dấu vết không phải dấu vết. Một nơi mà sự quên lãng là bình thường. Một nơi mà mọi thứ đều trôi và không gì ở lại đủ lâu để bị tìm.
– Sông, hắn nói.
Cô nhìn hắn. Hiểu. Không cần giải thích thêm. Sông Vô Danh, nơi mọi thứ trôi qua, nơi nước không phản chiếu, nơi Lão Đò chèo đò không thuộc về phe nào. Sông là nơi duy nhất mà sự quên lãng của cô sẽ hòa vào sự quên lãng có sẵn, kiểu giọt mực rơi vào biển mực.
– Lão Đò, cô nói.
Không phải câu hỏi. Hiểu. Và trong mắt cô, hắn thấy thứ gì đó nhỏ, mỏng, kiểu ánh sáng yếu qua vết nứt: tin tưởng. Không tin tưởng hắn sẽ giữ cô an toàn (cô không cần an toàn, cô không sợ cho mình). Tin tưởng rằng hắn đang cố. Và cái cố đó, dù có thể thất bại, đủ.
Mùi hoa. Mờ. Nhẹ. Xen lẫn mùi băng tàn trên áo hắn.
Hai mùi. Hai phần quá khứ. Và hắn đứng giữa, trong khu biệt lập nơi sương tránh cô và đá ẩm và ánh sáng bạc rung trên tường, đứng giữa mùi hoa của nàng và mùi băng của kẻ đang tìm nàng, và hắn biết: thời gian đang co lại. Bóng trắng sẽ không chỉ đứng xa mãi. Lần tới, nó sẽ gần hơn. Lần sau nữa, nó sẽ có mặt. Nó sẽ có tên. Và khi nó có tên, hắn sẽ phải nhớ.
Mặc Thương.
Tên đó. Kẻ đó. Quá khứ đó.
Đang đến.