Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 65: Mặc Thương chiến đấu
Chương 65

Mặc Thương chiến đấu

Rơi.

Không phải rơi nhanh. Rơi chậm, rơi dày, rơi kiểu rơi mà hắn rơi vào nước mật: không khí đặc, nóng, có trọng lượng. Xung quanh tối. Tối không phải vì không có ánh sáng, mà vì ánh sáng bị nuốt. Lõi nuốt ánh sáng giống cách Lõi nuốt ký ức: không cố ý, chỉ đói.

Hắn chạm nền.

Nền khác. Hai lần trước hắn xuống Lõi (lần đầu qua hang ngầm, lần hai qua nhánh sông), nền mềm, ấm, thở nhịp đều. Lần này nền cứng. Khô. Nứt. Nền đang co lại và vết nứt hở ra, mỗi vết rộng bằng ngón tay, sâu không đáy, hơi nóng phả lên từ bên dưới vết nứt.

Lõi đang giãy.

Hắn đứng. Tay bỏng nhức khi chống nền (nóng, cứng, gồ ghề). Mắt dần quen tối. Và hắn thấy.

Lõi không còn giống Lõi hắn từng biết.

Hai lần trước, Lõi rộng. Mênh mông. Vách xa đến mức không thấy, trần cao đến mức không tồn tại, không gian mở như bụng biển. Lần này: hẹp. Vách đã dịch vào. Trần đã hạ xuống. Lõi đang co lại, co từ mọi phía, co như bàn tay nắm dần, và mọi thứ bên trong bị ép.

Hơi nóng. Mùi kim loại chua (mùi ký ức bị ép quá nhiều vào không gian quá nhỏ). Và tiếng. Tiếng không phải tiếng rền Quỷ Rỗng. Tiếng Lõi. Tiếng co. Tiếng đá ép đá, thịt ép thịt (Lõi là thịt bên trong đá). Tiếng rì rầm hàng vạn mảnh ký ức đang bị ép lại, chồng lên nhau, trộn lẫn, tiếng cười chồng tiếng khóc, tiếng ru chồng tiếng hét, tiếng tên người chồng tiếng quên tên.

Và rồi Lõi nhận ra hắn ở đây.

Hắn cảm nhận trước khi thấy.

Sức hút. Mạnh hơn bất kỳ Quỷ Rỗng nào. Mạnh hơn sương. Mạnh hơn rãnh cửa đá. Sức hút từ Lõi, từ vách, từ nền, từ trần, từ mọi phía. Hắn đang đứng bên trong bụng thứ đang đói, và bụng đang co, và thức ăn (hắn, ký ức hắn) đang ở ngay giữa.

Ký ức hắn rung.

Không phải rung nhẹ kiểu Quỷ Rỗng hút. Rung mạnh. Rung kiểu rung mà xương rung trước động đất: toàn thân, từ bên trong, không chống được. Mỗi mảnh ký ức trong hắn (và hắn có nhiều, rất nhiều, ký ức của Mộ Hà trào ngược từ bảy vòng, ký ức của Dạ Khê thu từ vạn linh hồn) rung đồng loạt. Lõi kéo. Lõi cào. Lõi đang cào ký ức ra khỏi xương hắn bằng sức đói ba cửa.

Đau.

Đau kiểu đau mà người đau khi bị lột tầng ngoài: không phải da, mà tầng sâu hơn, tầng ký ức, tầng "ta là ai" bị bóc. Hắn cảm nhận mảnh đầu tiên bị kéo: mùi cỏ. Mùi cỏ mà Mộ Hà ngửi hồi sống, mùi đồng cỏ gần nhà ông nội, mùi cỏ ướt sương buổi sớm.

Mùi cỏ rời hắn. Không nhanh. Chậm. Như ai đó từ từ kéo sợi chỉ ra khỏi vải.

Không được.

Hắn giữ. Nắm chặt ký ức bằng ý chí (không phải tay, ký ức không nắm bằng tay). Mùi cỏ dừng. Nửa ngoài nửa trong. Hắn kéo ngược. Lõi kéo xuôi. Giằng co.

Và Lõi kéo mạnh hơn.

Mùi cỏ tuột. Mất.

Mảnh đầu tiên.

Hắn thở nặng. Nền rung dưới chân. Vách dịch gần hơn. Trần hạ thêm. Lõi đang co, và hắn đang bị ép vào giữa, và Lõi đang ăn.

Phải đến chỗ Bạch Duyên. Phải giữ Lõi chậm. Nhưng Lõi đang ăn ta.

Hắn đi. Bước đi trên nền nứt, qua hơi nóng, qua tối, qua tiếng ký ức bị ép. Mỗi bước, Lõi kéo thêm một mảnh. Nhỏ. Mờ. Mảnh hắn không đặt tên được (ký ức quá nhỏ để có tên, chỉ có cảm giác: ấm, mềm, quen). Mỗi bước mất một mảnh.

Và ta có bao nhiêu?

Phía trên.

Mặc Thương đứng giữa quảng trường, nhìn rãnh nứt nơi Dạ Khê biến mất. Rãnh tối. Sâu. Hơi nóng phả lên, mạnh hơn lúc nãy, nóng kiểu nóng mà lò nóng khi ai đó bỏ thêm củi. Lõi đang co, và co sinh nhiệt, và nhiệt thoát qua rãnh.

Mặc Thương nhắm mắt.

Hắn cảm nhận. Quyền Vua Thuế không chỉ là quyền ra lệnh Thu Thuế, quản lý Tro, kiểm soát sương. Quyền Vua Thuế là quyền với hệ thống. Và hệ thống bao gồm Lõi. Lõi là trung tâm, là gốc, là thứ hệ thống xây quanh. Vua Thuế có quyền với Lõi. Không phải quyền giết. Không phải quyền tắt. Nhưng quyền kìm. Quyền nói: chậm lại.

Bảy vòng lặp, Mặc Thương dùng quyền đó để giữ Lõi không vỡ. Giảm tốc khi Lõi đói quá mức. Ép sương lùi khi sương tràn. Giữ cân bằng mà không ai biết hắn giữ.

Bây giờ, hắn dùng quyền đó cho mục đích ngược lại.

Không phải giữ Lõi ổn. Mà giữ Lõi yên.

Hắn đặt tay lên nền đá quảng trường. Đá nóng (nhiệt Lõi truyền lên). Hắn ấn. Không phải ấn vật lý. Ấn quyền. Đẩy quyền Vua Thuế xuống, qua đá, qua nền, qua nứt, vào Lõi.

Chậm lại.

Lõi rung. Nhận ra. Quyền Vua Thuế chạm Lõi như tay chạm mặt nước: gợn sóng. Lõi biết quyền đó. Lõi đã sống dưới quyền đó vạn năm. Và Lõi phản xạ: chậm. Co chậm hơn. Nhẹ. Kiểu chậm mà ngựa chậm khi dây cương kéo.

Nhưng chỉ một nhịp.

Rồi Lõi kéo ngược. Mạnh hơn. Lõi đói. Đói không nghe quyền. Đói mạnh hơn quyền. Bảy vòng lặp, Lõi vẫn ăn đủ nên quyền Vua Thuế giữ được. Bây giờ Lõi đói ba cửa, đói toàn bộ, và quyền Vua Thuế chỉ là dây cương trên ngựa hoang.

Mặc Thương thở. Nặng. Lần đầu tiên (từ khi hắn nhớ) Mặc Thương cảm thấy quyền không đủ.

Nhưng Dạ Khê đang ở dưới đó.

Và lần này, ta không đứng ngoài sửa.

Hắn ấn mạnh hơn. Hai tay trên nền đá. Đá nứt dưới tay (nứt vì quyền, không phải vì lực). Mặc Thương đẩy quyền Vua Thuế vào Lõi, không phải kiểu giữ cân bằng như bảy vòng trước, mà kiểu ép, kiểu dồn, kiểu lấy toàn bộ quyền hệ thống ghi vào hắn và ném vào Lõi.

Lõi chậm lại.

Không nhiều. Nhưng đủ.

Dưới sâu.

Hắn cảm nhận trước khi hiểu: Lõi chậm. Sức kéo giảm. Không biến mất, nhưng giảm, từ giằng xé thành kéo nhẹ, từ bão thành gió.

Và hắn ngửi mùi băng.

Mùi băng. Mùi Mặc Thương. Mùi đó không có ở đây (trong Lõi không có băng, chỉ có nóng), nhưng hắn ngửi. Qua đá. Qua nền. Qua vết nứt. Mùi băng trượt xuống, len qua kẽ hở, đến hắn.

Mặc Thương.

Hắn đang giữ Lõi từ trên.

Hắn không biết bằng cách nào (quyền Vua Thuế, quyền hệ thống, quyền gì đó hắn quá quen nhưng đã quên). Nhưng hắn biết: Mặc Thương đang đẩy thứ gì đó xuống. Và thứ đó đang kìm Lõi. Chậm. Không dừng. Nhưng chậm.

Lần đầu tiên hai người ở cùng phía.

Bảy vòng lặp. Bảy lần Mộ Hà phá, Mặc Thương sửa. Bảy lần đối đầu. Bảy lần một người chọn cảm xúc, một người chọn lý trí, và cả hai đều thua. Bảy lần Mặc Thương đứng một mình sau khi Mộ Hà tự xóa, dọn dẹp đống đổ nát, giữ hệ thống chạy, chờ Mộ Hà quay lại dưới tên mới, quên hết, lặp lại.

Lần này, Mặc Thương không đứng bên kia.

Mặc Thương đứng phía trên. Dạ Khê đứng phía dưới. Và cả hai đang giữ Lõi từ hai phía.

Hắn đi nhanh hơn. Bước chắc hơn. Sức kéo Lõi vẫn bóc (mỗi bước mất mảnh, nhưng mảnh nhỏ hơn, chậm hơn, Mặc Thương đang kìm). Nền nứt vẫn nóng. Vách vẫn co. Nhưng chậm hơn.

Đủ để ta đến chỗ cô ấy.

Phía trên.

Mặc Thương run. Nhẹ. Vai. Tay. Đầu gối. Run kiểu run mà cơ run khi giữ tạ quá lâu.

Vô Thanh nhìn hắn từ vòng tròn. Mắt đỏ mạch máu. Vai cô cũng run.

– Ngài, cô gọi. Giọng nhỏ. Giọng kiệt. Nhưng gọi.

Mặc Thương không mở mắt. Tay trên nền đá. Đẩy quyền xuống.

– Ngài đang run, Vô Thanh nói.

– Ta biết, Mặc Thương nói. Giọng phẳng. Nhưng thở nặng hơn bình thường.

– Ngài giữ được bao lâu?

Mặc Thương mở mắt. Nhìn Vô Thanh. Và trong mắt hắn, Vô Thanh thấy thứ chưa bao giờ thấy ở Vua Thuế. Thứ Mặc Thương không bao giờ cho ai thấy, không bao giờ thừa nhận, không bao giờ ghi vào báo cáo.

Sợ.

Không phải sợ Lõi. Không phải sợ chết. Sợ kiểu sợ mà người sợ khi lần đầu làm điều không biết kết quả: Mặc Thương chưa bao giờ chiến đấu cho ai. Hắn giữ hệ thống, giữ trật tự, giữ cân bằng. Nhưng chiến đấu cho một người cụ thể, đẩy quyền Vua Thuế không phải để giữ mà để phá, không phải để cân bằng mà để nghiêng hẳn về một phía, lần đầu. Và hắn không biết mình giữ nổi bao lâu.

– Đủ, Mặc Thương nói.

Vô Thanh nhìn hắn. Và cô biết: Mặc Thương đang nói dối. Lần đầu tiên trong đời Thu Thuế của cô, Vô Thanh thấy Vua Thuế nói dối.

Cô không nói gì. Quay lại giữ vòng tròn. Vai run. Nhưng giữ.

Nam trẻ (Thu Thuế mới, mắt sáng, giọng nhỏ) đứng cạnh Mặc Thương. Nhìn. Không biết làm gì. Nhưng đứng.

Nữ già đứng rìa quảng trường, tay gân, mắt sâu. Nhìn Quỷ Rỗng nằm bẹp. Chúng bắt đầu nhúc nhích (sương mỏng dần, quyền Vua Thuế đang chia ra: một phần giữ Lõi dưới đất, một phần giữ sương trên mặt, không đủ cả hai).

– Quỷ Rỗng đang dậy, nữ già nói. Bình. Giọng đá mài.

Mặc Thương không mở mắt. Tay trên nền đá. Run mạnh hơn.

Chia quyền. Giữ Lõi bên dưới. Giữ sương bên trên. Không đủ cả hai.

Phải chọn.

– Giữ bên dưới, Mặc Thương nói. Buông sương. Quỷ Rỗng dậy thì các ngươi giữ.

Im lặng.

Nữ già nhìn Quỷ Rỗng. Chúng đang bò dậy, bốn mươi, năm mươi con, mắt mở, miệng mở, đói. Sương mỏng không còn đè chúng. Quyền Vua Thuế rút khỏi sương, dồn vào Lõi bên dưới.

– Được, nữ già nói. Và bước ra.

Bà đứng giữa quảng trường, quay mặt về phía Quỷ Rỗng gần nhất. Và bà dùng năng lực Thu Thuế. Không phải thu. Không phải đẩy ngược như Vô Thanh. Tách. Tách kết nối giữa Quỷ Rỗng và ký ức xung quanh, cắt sợi nối, khiến chúng không hút được.

Quỷ Rỗng rền. Giận. Bò về phía bà.

Nam trẻ nhìn. Run. Nhưng bước ra. Đứng cạnh nữ già. Và tách. Vụng. Chậm. Nhưng tách.

Thu Thuế thứ ba (mờ mặt, không tên, đứng từ nãy giờ không nói) bước ra. Tách.

Ba Thu Thuế mới. Tách Quỷ Rỗng. Giữ quảng trường. Trong khi Mặc Thương giữ Lõi bên dưới, và Vô Thanh giữ vòng tròn linh hồn.

Dưới sâu.

Hắn đến nơi hắn cần đến.

Giữa Lõi (hoặc cái mà hắn nhớ là giữa, vì Lõi đang co nên giữa dịch chuyển). Nền tại đây khác: không nứt. Mềm. Ấm. Và phát sáng. Sáng mờ. Sáng kiểu sáng mà mặt nước sáng khi trăng chiếu: không phải ánh sáng mà là phản chiếu ánh sáng.

Và mùi hoa.

Mùi Bạch Duyên. Không phải mùi Lõi gửi qua rãnh (mùi đó là vũ khí, sắc, cứng). Mùi này mềm. Nhẹ. Mùi thật. Mùi cô.

Cô ấy ở đây.

Hắn nhìn xuống. Nền sáng mờ bên dưới chân hắn, bên dưới nền, sâu hơn: bóng người. Không rõ. Mờ. Nhưng bóng người nằm, tay mở, tóc dài tản quanh, mắt nhắm. Bạch Duyên. Nằm dưới nền Lõi. Nền đang lấp quanh cô: chỗ Lõi co lại, cô lấp vào, chậm, kiểu rễ cây lấp vào vết nứt.

Cô đang lấp nền.

Nhưng chậm. Rất chậm. Lõi co nhanh hơn cô lấp. Vết nứt trên nền (vết nứt hắn đi qua suốt đường đến đây) là bằng chứng: Lõi co ở chỗ Bạch Duyên chưa lấp tới.

Ta phải giữ Lõi chậm để cô lấp kịp.

Mặc Thương giữ từ trên. Ta giữ từ trong.

Hắn ngồi xuống. Đặt hai tay bỏng lên nền sáng. Nền ấm. Ấm kiểu ấm mà da người ấm: không phải nhiệt, mà hơi ấm sống. Hắn cảm nhận: qua nền, qua sáng, qua mùi hoa, Bạch Duyên.

Hắn đặt ý chí vào nền. Không phải quyền Vua Thuế (hắn không có). Không phải năng lực Thu Thuế (thu không giữ được Lõi). Mà quyền người tạo. Quyền Mộ Hà đã dùng để xây hệ thống, bây giờ dùng ngược: phá.

Chậm lại. Ta xin.

Lõi rung. Nhận ra quyền người tạo. Lõi biết quyền đó sâu hơn quyền Vua Thuế (Vua Thuế là quản lý, người tạo là cha). Lõi chậm thêm. Chút.

Từ trên: Mặc Thương đẩy quyền Vua Thuế. Từ trong: Dạ Khê đẩy quyền người tạo. Hai quyền chạm nhau giữa Lõi, không xung đột, hòa vào, bổ sung. Quyền Vua Thuế giữ bên ngoài (vách, trần, cấu trúc). Quyền người tạo giữ bên trong (nền, gốc, ý nghĩa).

Lõi chậm lại.

Chậm đủ để Bạch Duyên dưới nền lấp thêm một vệt. Nhỏ. Rất nhỏ. Nhưng lấp.

Cô ấy đang lấp. Ta đang giữ. Mặc Thương đang giữ.

Lần đầu tiên, cả ba cùng phía.

Nhưng Lõi đói.

Và đói không chờ.

Hắn cảm nhận: Lõi kéo mảnh thứ hai. Không phải mùi cỏ lần này. Hình ảnh. Hình ảnh bàn tay. Bàn tay ai đó (bàn tay nhỏ, trắng, ngón thon) đặt trên bàn tay hắn. Ký ức từ hồi sống. Ký ức của Mộ Hà, ký ức sâu, ký ức hắn vừa nhớ lại chưa bao lâu. Lõi kéo.

Hắn giữ. Nắm chặt. Nhưng Lõi mạnh hơn một người.

Bàn tay tuột. Mất.

Mảnh thứ hai.

Hắn đếm. Mùi cỏ. Bàn tay. Hai mảnh. Lõi đang ăn hắn từ từ, mảnh nhỏ, mảnh mà hắn không kịp giữ khi đang giữ Lõi chậm. Không thể vừa giữ Lõi vừa giữ ký ức. Phải chọn.

Giữ Lõi.

Hắn buông. Không buông Lõi. Buông ký ức. Mở. Để Lõi ăn. Chậm. Nhưng ăn.

Mỗi mảnh Lõi ăn, Lõi chậm thêm (no hơn một chút, đói giảm một chút). Và mỗi mảnh hắn mất, hắn nhẹ hơn (nhẹ kiểu nhẹ mà người nhẹ khi cắt dây buộc: không phải tự do, mà mất).

Ta đang mất.

Nhưng cô ấy đang lấp.

Và Mặc Thương đang giữ.

Phía trên. Mặc Thương cảm nhận.

Qua quyền Vua Thuế ấn trong Lõi, hắn cảm nhận Dạ Khê ở bên trong. Cảm nhận kiểu cảm nhận mà hệ thống cảm: không phải nhìn hay nghe, mà biết. Biết Dạ Khê đang ngồi trên nền Lõi. Biết Dạ Khê đang đẩy quyền người tạo ngược. Biết hai quyền đang hòa.

Và biết Dạ Khê đang mất ký ức.

Từng mảnh. Chậm. Nhưng đều.

Mặc Thương mở mắt. Nhìn rãnh nứt. Nhìn tối bên dưới.

Hắn đang cho Lõi ăn mình.

Như mọi lần.

Bảy lần, hắn đều cho. Cho ký ức. Cho quá khứ. Cho cô. Rồi quên. Rồi lặp.

Lần này hắn hứa sẽ không quên.

Nhưng Lõi đang ăn.

Mặc Thương ấn mạnh hơn. Mạnh hơn nữa. Đá dưới tay nứt ra (nứt thật, vật lý, đá vỡ bụi). Hắn đẩy toàn bộ quyền Vua Thuế vào Lõi. Không giữ lại gì cho sương, cho Quỷ Rỗng, cho quảng trường. Tất cả vào Lõi.

Chậm lại. Đừng ăn hắn.

Lõi chậm thêm. Nhưng không dừng. Lõi không dừng. Lõi đói và đói không dừng.

Trên quảng trường: sương tan gần hết. Quỷ Rỗng dậy cả. Bốn mươi, năm mươi con, bò, lê, rền, hút. Ba Thu Thuế mới đang tách liên tục (nữ già bình tĩnh, nam trẻ vụng nhưng cố, mờ mặt im lặng). Vô Thanh vòng tròn co xuống tám sải. Ba mươi hai linh hồn ngồi sát nhau, sợ, run.

Mặc Thương không nhìn. Mắt nhắm. Tay trên đá vỡ. Run toàn thân.

Dạ Khê. Đừng quên.

Ta không thể giữ thêm lâu.

Nhưng ta sẽ giữ.

Dưới sâu.

Hắn mất mảnh thứ năm khi vách chạm vai.

Lõi co đến mức vách chạm hắn. Sát. Nóng. Hắn ngồi trên nền sáng (nền Bạch Duyên), và xung quanh: vách, trần, nền, tất cả đang ép vào, ép hắn vào giữa, ép Bạch Duyên bên dưới.

Nhưng nền sáng không bị ép. Nền sáng giữ. Nền sáng cứng hơn Lõi. Bạch Duyên cứng hơn Lõi. Nền đang lấp, chậm, nhưng không bị đẩy lùi. Lõi co vào nền và nền không co. Lõi co quanh nền và nền giữ.

Cô ấy đang giữ.

Ta đang mất.

Nhưng cô ấy đang giữ.

Hắn nhìn xuống. Qua nền sáng, qua mờ, qua ánh phản chiếu: Bạch Duyên nằm. Mắt nhắm. Tóc tản. Tay mở. Và quanh cô, nền lấp, lấp từ từ, lấp kiểu rễ cây lan: chậm nhưng không lùi.

Và cô mở mắt.

Nhìn lên. Nhìn hắn qua nền. Nhìn kiểu nhìn mà người nhìn qua nước: mờ, biến dạng, nhưng nhìn thấy.

Hắn nhìn xuống. Mắt cô. Mắt trông xa, mắt trông sâu, mắt Bạch Duyên. Và trong mắt cô, hắn thấy: biết. Cô biết hắn ở đây. Cô biết hắn đang mất ký ức để giữ Lõi chậm cho cô lấp.

Cô không nói (nền ở giữa, giọng không qua). Nhưng môi cô mấp máy. Và hắn đọc.

Đừng.

Đừng cho thêm.

Hắn nhìn cô. Và hắn mỉm cười. Nhỏ. Mỏng. Nụ cười mà Mộ Hà cười hồi sống khi Bạch Duyên nói đừng và hắn không nghe.

Cô ấy nói đừng. Như mọi lần. Và ta không nghe. Như mọi lần.

Nhưng lần này khác.

Lần này ta biết mình đang làm gì.

Hắn đặt tay lên nền. Nền ấm. Mùi hoa. Sẹo. Thứ Lõi không ăn được.

Và hắn giữ.

Lõi co. Mặc Thương giữ từ trên. Dạ Khê giữ từ trong. Bạch Duyên lấp từ dưới. Ba người. Ba phía. Lần đầu tiên.

Ch.65/79
3.066 từ