Cộng sự cũ
Mặc Thương mang trà đến.
Không, không phải trà. Không có trà ở thế giới bên kia. Mặc Thương mang một lọ nhỏ, lọ bằng đá trắng, bên trong có thứ gì đó lỏng, trong suốt, không mùi (hoặc có mùi mà mùi đó quá nhạt để ngửi, kiểu mùi của nước ở nơi mà nước không nên tồn tại). Hắn đặt lọ giữa bàn đá, giữa hai người, kiểu đặt mà không hỏi, kiểu đặt tự nhiên, kiểu đặt của kẻ đã từng đặt cùng thứ này ở cùng chỗ này nhiều lần trước.
– Ngươi uống trước, Mặc Thương nói. Giọng phẳng, nhưng phẳng khác hôm qua, phẳng kiểu phẳng không có dao, phẳng kiểu bình thường thật sự.
Hắn nhìn lọ. Lọ đá trắng, nhỏ bằng nắm tay, miệng hẹp. Và ở chỗ sâu trong hắn, chỗ mà phần cũ nằm dưới lớp xóa, chỗ đó cựa. Nhẹ, kiểu cựa mà không phải nhận ra, kiểu cựa mà biết đã thấy thứ này trước, đã chạm, đã uống, nhưng ký ức về việc uống thì trống.
– Đây là gì? hắn hỏi.
– Sương cô đặc, Mặc Thương nói. Pha với Tro loãng. Ngươi từng gọi nó là "nước của những kẻ không ngủ". Ngươi đặt tên.
Ngươi đặt tên. Ba từ, và ba từ đó nặng hơn mọi câu hỏi thẩm vấn hôm qua. Vì ba từ đó là quá khứ, là bằng chứng rằng hắn từng là người khác, người có sở thích, có thói quen, có bạn, có kẻ cùng uống sương cô đặc giữa đêm giả.
Hắn không uống. Nhìn lọ, nhìn Mặc Thương, và đợi.
Mặc Thương rót. Tay trắng, chính xác, rót kiểu rót không thừa một giọt (kiểu kẻ đã rót thứ này hàng ngàn lần, tay nhớ dù miệng không nói). Hai chén nhỏ (chén đá, cũng trắng, cũng từ trong áo Mặc Thương, hắn mang theo hai chén kiểu mang theo thứ cũ mà không bỏ được).
Mặc Thương uống trước. Một ngụm, nhẹ, mắt nhắm nửa giây (nửa giây, và trong nửa giây đó, mặt Mặc Thương thay đổi, thay đổi kiểu thay đổi mà hầu hết sẽ không thấy nhưng hắn thấy vì hắn đang nhìn rất kỹ: mặt mềm đi, nhẹ, kiểu mềm của kẻ đang nhớ thứ gì đó không lạnh, rồi cứng lại, nhanh, kiểu đông lại).
Hắn uống. Và vị, vị đó, vị mà miệng không nhớ nhưng lưỡi nhớ: nhạt, hơi đắng, kiểu đắng mà uống quen thì thành ngọt, kiểu đắng của thứ gì đó cũ, cũ hơn hắn biết. Và ở chỗ sâu trong hắn, phần cũ rung.
– Ngươi từng kể ta nghe về đêm đầu tiên, Mặc Thương nói.
Hắn ngồi, chén đá trên tay, sương xung quanh đứng thẳng (vẫn đứng thẳng, vì Mặc Thương ở đây, nhưng đứng thẳng nhẹ hơn hôm qua, kiểu sương cũng cảm nhận hôm nay khác).
– Đêm đầu tiên ngươi thu thuế, Mặc Thương tiếp. Linh hồn đầu tiên. Ngươi run. Tay ngươi run, và Tro rơi ra ngoài lọ, bạc dính trên đá, ngươi quỳ xuống lau. Ta đứng cạnh, nói: "Bình tĩnh. Nó chỉ là ký ức." Và ngươi nhìn ta, mắt ngươi lúc đó (Mặc Thương dừng, dừng nhẹ, kiểu dừng mà giọng phẳng gãy một nhịp rồi nối lại), mắt ngươi lúc đó không xám. Mắt ngươi có màu, màu gì ta không nhớ, nhưng có màu.
Hắn nghe. Và hình ảnh đó, mô tả đó, đêm đầu tiên, tay run, Tro rơi, quỳ xuống lau, hình ảnh đó không trả lại ký ức cho hắn. Hắn không nhớ. Chỗ sâu trong hắn không nhận ra. Nhưng hắn tin. Tin kiểu tin mà không cần bằng chứng, tin kiểu tin bằng xương, vì cách Mặc Thương kể (cách kể mà giọng phẳng gãy nhịp, cách kể mà mắt hẹp nhìn đi chỗ khác lần đầu tiên kể từ khi đến) không phải cách kể dối.
– Mắt ta bây giờ xám, hắn nói.
– Xám. Từ khi ngươi tự xóa ký ức.
Tự xóa. Hai từ nữa. Và hai từ đó nặng khác ba từ trước. Vì "tự xóa" nghĩa là hắn không bị xóa, hắn chọn. Hắn đã chọn quên, đã tự cầm dao cắt quá khứ, đã tự biến mắt có màu thành xám.
– Tại sao? hắn hỏi. Và biết: câu hỏi này nguy hiểm. Hỏi Mặc Thương về quá khứ là mở cửa cho Mặc Thương kể, và Mặc Thương kể thì Mặc Thương kiểm soát, vì kẻ giữ ký ức là kẻ giữ quyền lực. Nhưng hắn hỏi, vì phần cũ trong hắn đang rung, và rung đó kéo câu hỏi ra khỏi miệng trước khi vỏ bọc kịp chặn.
Mặc Thương nhìn hắn. Lâu, kiểu nhìn mà đang cân nhắc: nói bao nhiêu? Nói gì? Nói thật bao nhiêu phần trăm?
– Vì ngươi đau, Mặc Thương nói. Giọng phẳng, nhưng phẳng mỏng hơn, kiểu phẳng mà nếu ấn mạnh sẽ thủng. Ngươi đau quá mức mà Thu Thuế có thể chịu. Và ngươi chọn xóa nguồn đau thay vì chịu.
– Nguồn đau là gì?
Im lặng. Dài, và trong im lặng, Mặc Thương rót thêm sương cô đặc vào chén hắn. Rót kiểu rót mà không trả lời bằng miệng nhưng trả lời bằng tay: chưa. Chưa phải lúc. Ngươi sẽ biết, nhưng không phải hôm nay.
Hắn hiểu. Mặc Thương sẽ không nói. Chưa. Giữ thông tin là giữ quyền lực, và Mặc Thương là kiểu kẻ không bao giờ bỏ quyền lực trừ khi đổi được thứ có giá trị hơn.
– Ta với ngươi, Mặc Thương nói, từng thu thuế cạnh nhau. Hai bàn đá, đối diện, sông giữa. Ngươi bên này, ta bên kia. Mỗi đêm giả, ta qua sông, ngồi bàn ngươi, uống thứ này.
Hắn nhìn chén. Và nghĩ: hắn mang hai chén. Mang kiểu mang mà không phải mang mới, mang kiểu mang cũ, mang kiểu đã mang suốt vạn đêm, hai chén đá trắng trong áo trắng, chờ ngày uống lại với kẻ cộng sự đã quên mình.
Và suy nghĩ đó, suy nghĩ về hai chén, làm hắn thấy thứ gì đó mà hắn không muốn thấy: Mặc Thương cô đơn. Cô đơn kiểu cô đơn của kẻ nhớ mà người kia quên, kiểu cô đơn mà hắn hiểu vì Bạch Duyên cũng vậy (không ai nhớ cô, cô tồn tại trong sự quên của cả thế giới, và tồn tại kiểu đó là tồn tại một mình dù đứng giữa đám đông).
Mặc Thương cô đơn. Và cô đơn đó giải thích: giải thích tại sao hắn mang trà đến, tại sao hắn hỏi "ngươi có nhớ gì về ta không" bằng giọng thật, tại sao mắt hắn đau khi hắn trả lời "không".
Nhưng cô đơn không thay đổi sự thật: Mặc Thương vẫn là Thanh tra. Vẫn đang xây hồ sơ. Vẫn đang tìm Bạch Duyên. Vẫn tin trật tự tuyệt đối. Cô đơn và nguy hiểm không loại trừ nhau, chúng cộng hưởng.
– Tại sao ngươi kể ta nghe? hắn hỏi. Giọng bằng. Nhưng câu hỏi thật. Hắn muốn biết: tại sao hôm nay? Tại sao trà? Tại sao đêm đầu tiên?
Mặc Thương đặt chén xuống. Nhẹ, kiểu nhẹ mà đá không kêu.
– Vì ta muốn ngươi hiểu, Mặc Thương nói. Giọng phẳng, nhưng phẳng kiểu phẳng mà bên dưới có thứ gì đó đang giữ rất chặt. Ngươi đang bảo vệ biến số đó. Ngươi nghĩ ngươi đúng. Nhưng ngươi không nhớ lần trước.
– Lần trước?
– Lần trước ngươi cũng bảo vệ. Mặc Thương nhìn hắn, mắt hẹp, và lần này trong mắt đó, không phải đau, không phải lạnh: mệt. Mệt kiểu mệt vạn đêm, kiểu mệt của kẻ đã thấy chuyện này lặp lại và biết sẽ lặp lại. Ngươi bảo vệ, ngươi đau, ngươi xóa ký ức, ngươi quên, và rồi ngươi gặp lại biến số đó, và vòng lặp bắt đầu.
Hắn nghe. Và từ "vòng lặp" vang trong đầu, vang kiểu vang mà có tiếng chuông, vì hắn đã biết về vòng lặp. Ông Lợi nói. Mảnh Tro thứ nhất của NNGN cho thấy. Lõi lặp, hệ thống lặp, và bây giờ Mặc Thương nói hắn cũng lặp.
Hắn đã bảo vệ Bạch Duyên trước. Đã đau. Đã tự xóa. Đã quên. Và đang làm lại.
– Bao nhiêu lần? hắn hỏi. Giọng không còn bằng, giọng thấp hơn, kiểu thấp mà vỏ bọc mỏng đi một lớp.
Mặc Thương im lặng. Nhìn chén, nhìn sương, nhìn đá.
– Đủ để ta mệt, Mặc Thương nói.
Và trong câu đó, hắn nghe: Mặc Thương đã xem hắn tự hủy nhiều lần. Đã đứng cạnh, đã mang trà, đã nói "bình tĩnh", và rồi đã thấy hắn đau, xóa, quên, biến thành kẻ lạ với mắt xám. Nhiều lần. Và mỗi lần, Mặc Thương nhớ, vì Mặc Thương không xóa, không quên, không có đặc quyền quên.
Hắn nhớ tất cả. Vạn đêm. Mỗi lần.
Mặc Thương là kẻ nhớ mọi lần hắn quên.
– Vậy ngươi muốn gì? hắn hỏi. Giọng thấp. Mắt xám nhìn mắt hẹp.
– Ta muốn ngươi dừng, Mặc Thương nói. Giọng phẳng, nhưng phẳng kiểu phẳng cầu xin mà không biết cầu xin, kiểu phẳng của kẻ đã quên cách xin vì đã xin quá nhiều lần mà không được. Dừng bảo vệ biến số đó. Dừng đau. Dừng xóa. Dừng vòng lặp.
– Và để biến số đó bị tiêu diệt.
– Biến số đó không nên tồn tại. Mặc Thương nói nhanh, nhanh hơn giọng phẳng thường, nhanh kiểu nhanh khi chạm vào thứ gì đó mà hắn đã nghĩ quá lâu, quá kỹ, quá nhiều đêm. Cô ấy là lỗi. Lỗi trong phương trình, lỗi trong hệ thống, lỗi mà mỗi lần ngươi chạm vào thì hệ thống nứt và ngươi nứt theo. Ta không muốn (hắn dừng, dừng giữa câu, dừng kiểu dừng mà vỏ bọc Mặc Thương, vỏ bọc dày hơn vỏ bọc hắn, vỏ bọc vạn đêm, vỏ bọc đó rung), ta không muốn nhìn ngươi nứt lần nữa.
Im lặng. Dài, nặng, kiểu im lặng mà cả hai kẻ đều đang giữ thứ gì đó trong ngực và thứ đó đang đẩy ra ngoài.
Hắn nhìn Mặc Thương. Và lần đầu tiên kể từ khi mùi băng đến, hắn thấy: Mặc Thương không chỉ là Thanh tra. Không chỉ là kẻ thù. Không chỉ là băng. Mặc Thương là kẻ cộng sự cũ đã xem bạn tự hủy nhiều lần và chọn lạnh để không phải đau theo, chọn trật tự để không phải cảm, chọn tiêu diệt "biến số đó" vì "biến số đó" là thứ khiến bạn hắn đau rồi quên rồi đau rồi quên.
Mặc Thương bảo vệ hắn. Theo cách của Mặc Thương. Theo cách lạnh, cách sai, cách mà tình bạn biến thành cai ngục, nhưng vẫn là bảo vệ.
Và đó là kiểu kẻ thù khó nhất: kẻ thù yêu mình.
Hắn đặt chén xuống bàn đá. Nhẹ, kiểu nhẹ mà đá không kêu (giống cách Mặc Thương đặt, và hắn nhận ra: tay hắn nhớ cách đặt dù đầu không nhớ).
– Ta không muốn ngươi đau, Mặc Thương, hắn nói. Lần đầu tiên gọi tên, gọi kiểu gọi mà không phải gọi "thanh tra", gọi kiểu gọi bạn cũ mà không nhớ bạn. Nhưng ta không thể dừng.
Mặc Thương nhìn hắn. Mắt hẹp, không chớp. Và trong mắt đó, hai thứ: đau và chắc chắn. Đau vì hắn nói "không thể dừng", chắc chắn vì hắn biết hắn sẽ nói vậy. Biết vì đã nghe câu này nhiều lần, qua nhiều vòng lặp, mỗi lần giống hệt, mỗi lần hắn nói "ta không thể dừng" và mỗi lần vòng lặp tiếp tục.
– Ta biết, Mặc Thương nói. Giọng phẳng. Nhưng lần này, phẳng thật, phẳng kiểu phẳng buông, phẳng kiểu đã biết từ đầu nhưng vẫn phải hỏi vì nếu không hỏi thì không phải mình.
Mặc Thương thu hai chén vào áo. Thu lọ. Đứng dậy. Lưng thẳng, áo trắng, mắt hẹp.
– Vậy ta sẽ làm việc của ta, Mặc Thương nói. Và giọng đó, giọng đó quay lại: giọng Thanh tra. Giọng phẳng có dao. Giọng mà bạn đã biến thành cai ngục, tình đã biến thành trật tự, đau đã biến thành lạnh. Ta sẽ tìm biến số đó. Sẽ tiêu diệt. Và ngươi sẽ đau, sẽ xóa, sẽ quên. Như mọi lần.
Hắn đứng dậy. Đối diện Mặc Thương. Hai kẻ đứng hai bên bàn đá, sương giữa, lọ trà đã cất, chén đã thu, và giữa bàn đá trống không gì ngoài khoảng cách vạn đêm.
– Lần này khác, hắn nói.
Mặc Thương nghiêng đầu nhẹ. Và nụ cười, nụ cười sai, nụ cười thứ ba kể từ khi đến, nhưng lần này nụ cười đó có thứ mới: buồn. Nụ cười buồn, buồn kiểu buồn đã nghe câu "lần này khác" quá nhiều lần.
– Ngươi cũng nói vậy lần trước, Mặc Thương nói.
Quay lưng, bước đi. Sương tách. Đá đóng băng mỏng. Mùi lạnh toát.
Và hắn đứng lại, một mình, bàn đá trống, chén đã mang đi, vị đắng ngọt trên lưỡi (vị mà lưỡi nhớ dù đầu không nhớ), và trong ngực, thứ không nên có đập. Đập nặng, đập kiểu đập của kẻ vừa hiểu thêm một mảnh: hắn từng có bạn. Bạn mang trà, bạn nói "bình tĩnh", bạn đứng cạnh vạn đêm. Và hắn đã quên bạn, nhiều lần, và bạn đã nhớ, nhiều lần, và nhớ mà bị quên thì đau kiểu đau mà không cách nào chữa ngoài đông cứng.
Mặc Thương đông cứng vì ta.
Suy nghĩ đó nặng. Nặng hơn bất kỳ lọ Tro nào hắn từng thu.
Đêm giả. Hắn ngồi bàn đá, và ở phía bắc, trên sương, thứ gì đó bay đến. Nhẹ, nhỏ, bạc mờ, kiểu bụi Tro trên sương, kiểu mảnh ký ức bay ngược chiều gió.
Hắn đưa tay. Mảnh đó rơi vào lòng bàn tay bạc, và hắn nghe: tiếng, rất nhẹ, rất nhỏ, tiếng mà không phải tiếng nói mà tiếng nghĩ, kiểu Giữ Nhớ gửi trả. Mảnh Tro hắn đã thổi đi, mảnh mang từ "chạy", mảnh đó quay lại, và mang theo thứ khác:
"Không chạy. Đến."
Hai từ. Giữ Nhớ không chạy. Giữ Nhớ gọi hắn đến.
Hắn nắm mảnh Tro trong tay, siết nhẹ. Và nghĩ: cô ấy không chạy vì tường. Vì mười ba linh hồn. Vì 12.400 mảnh ký ức. Giữ Nhớ không bỏ tường, dù tường đang mọc rễ, dù rễ đang biến tường thành Lõi thu nhỏ, dù hang có thể bị tìm thấy bất cứ lúc nào.
Giữ Nhớ gọi hắn đến. Vì cô cần giúp. Vì Mặc Thương đang mở rộng vòng tìm. Vì thời gian đang cạn.
Hắn nhìn phía đông. Mùi băng, sương đứng thẳng. Mặc Thương ở đó, không ngủ, không chớp, không quên.
Và hắn biết: hắn sẽ phải đi bờ bắc. Sẽ phải đi dù Mặc Thương theo. Sẽ phải chọn giữa giấu và cứu, và hắn đã chọn.
Lần này khác.
Hắn tự nói, tự nói kiểu tự nói mà biết Mặc Thương đã nghe câu đó nhiều lần. Nhưng hắn nói, vì nếu không nói thì vòng lặp thắng. Và hắn, kẻ đứng trên đường biên, kẻ đã gặp ông Lợi, đã nghe "nhớ khác giữ", đã giữ mảnh Tro mờ trong áo, đã nói với Bạch Duyên "ngươi là đủ", kẻ đó không chấp nhận vòng lặp.
Lần này khác. Vì lần này ta nhớ mà không xóa.