Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 64: Chia phe
Chương 64

Chia phe

Hắn đỡ hai người Giữ Nhớ đi ngược hành lang.

Nước sông ngập nửa bắp chân, ấm, mang Tro mờ rì rầm yếu. Người nam tựa vai hắn, mắt nhắm, thở nông, tay trái cháy đen co quắp trước ngực. Người nữ tự đi, nhưng mỗi bước nghiêng, mỗi bước phải dùng tay lành vịn tường. Sương trong vùng giam mỏng hơn trước (ba cửa đóng, ba đường thở cắt, Lõi không còn bơm sương mới). Nhưng sương cũ vẫn lơ lửng, vẫn lạnh, vẫn quánh bụng kiểu sương mà bụng lạnh khi không có gì bên trong.

Ba mươi lăm phòng giam trống. Hắn đi qua không nhìn vào. Nhưng phòng ba mươi lăm, hắn nhìn. Bức tranh vẽ bằng Tro ướt vẫn lờ mờ dưới vết cào: mặt trời, sông, thuyền, hai người.

Ai đó đã vẽ trước khi quên. Ai đó đã vẽ vì biết sẽ quên.

Hắn đi tiếp.

Quảng trường Thành Phố Vong.

Hắn ra khỏi hành lang vùng giam và nhìn thấy: chiến trường.

Quảng trường rộng bằng ba sân chính điện, nền đá đen, đá nứt nhiều chỗ (nứt từ Lõi rung bên dưới). Sương đen cuộn ở rìa, mỏng hơn trước nhưng chưa hết. Quỷ Rỗng rải rác, có thể bốn mươi, năm mươi con, bò quanh quảng trường như chó hoang mất chủ. Chúng đói nhưng sương mỏng dần, chúng chậm dần, chúng lờ đờ dần, kiểu sinh vật mất nguồn sống.

Giữa quảng trường: Vô Thanh.

Cô đứng trong vòng tròn ánh sáng mờ, rộng chừng mười sải. Ba mươi hai linh hồn ngồi bên trong vòng tròn, xanh nhạt, im, sợ. Vô Thanh đang dùng năng lực Thu Thuế ngược: thay vì bóc ký ức ra, cô đẩy ngược vào, tạo màng bảo vệ bằng chính sức mà hệ thống dùng để cướp. Mặt cô trắng. Mắt cô nhắm nửa. Vai run. Đứng đã lâu.

Và phía bắc quảng trường, lưng tựa cổng Cục Thuế đổ nát: Mặc Thương.

Mặc Thương đứng thẳng, áo trắng lấm bụi đá, tay chắp sau lưng. Quanh Mặc Thương, sương co. Không phải mỏng, mà co lại, rút ra xa, kiểu sương mà sợ người đứng. Quỷ Rỗng trong phạm vi hai mươi sải quanh Mặc Thương nằm bẹp, không bò, không rền, mắt cúi. Quyền Vua Thuế. Quyền mà hệ thống ghi vào xương: mọi Thu Thuế phải quỳ, mọi sương phải tránh, mọi Quỷ Rỗng phải chùn.

Mặc Thương nhìn hắn đi ra. Nhìn hai người Giữ Nhớ. Không biểu cảm.

– Đóng rồi, hắn nói.

Mặc Thương gật. Nhẹ. Kiểu gật mà kiểm toán gật khi con số cuối khớp dự báo.

– Ta biết, Mặc Thương nói. Sương yếu đi khoảng ba mươi phần trăm từ khi ngươi vào. Giờ là sáu mươi. Lõi đang co.

Hắn đặt hai người Giữ Nhớ xuống gần vòng tròn Vô Thanh. Cô mở mắt nhìn hắn, mắt đỏ mạch máu, môi khô nứt, nhưng vòng tròn vẫn giữ.

– Hai người này cần nghỉ, hắn nói. Trong vòng tròn.

Vô Thanh gật. Vòng tròn hé. Hắn đỡ hai người vào. Vòng khép lại.

– Bao lâu nữa ngươi giữ được? hắn hỏi.

Vô Thanh nhìn hắn. Và trong mắt cô, hắn đọc: không biết. Không lâu. Nhưng không biết chính xác.

– Đủ, cô nói. Và hắn không hỏi thêm.

Rồi chúng đến.

Hắn đang ngồi tựa đống đổ nát gần vòng tròn, hai tay bỏng nhúng trong nước sông ấm (nước thấm qua đá nứt, nước mang Tro mờ, nước giảm đau hơn không khí), khi hắn nghe bước chân. Nhiều bước. Không phải Quỷ Rỗng. Bước chân Thu Thuế.

Từ phía đông, qua con đường nối quảng trường với khu thu thuế chính, bảy bóng người bước ra.

Bảy Người Thu Thuế.

Hắn nhận ra một số. Cao gầy mặt dài (từ trận đánh Quỷ Rỗng khu nam, cùng chiến đấu với Vô Thanh). Nữ thấp tóc ngắn (gặp ở hành lang Cục Thuế, chào nhau bằng ánh mắt, không tên). Năm người khác hắn không quen, hoặc quen mà quên. Thu Thuế không nói chuyện nhiều. Thu Thuế thu, giao Tro, nhận lệnh, đi. Phần lớn không tên, không hỏi tên, không cần tên. Tên là thứ xa xỉ khi nghề của ngươi là bóc tên người khác.

Nhưng đêm nay họ đến. Đêm nay, khi ba cửa đóng và sương mỏng và Lõi co, họ ra khỏi bàn thu thuế và đi đến quảng trường.

Cao gầy nhìn quanh. Nhìn Quỷ Rỗng bẹp dưới đất. Nhìn vòng tròn Vô Thanh. Nhìn Mặc Thương đứng tựa cổng. Nhìn hắn ngồi nước.

– Ai đóng cửa? cao gầy hỏi. Giọng bình. Giọng kiểu giọng mà Thu Thuế giọng: phẳng, không cảm xúc, quen với việc hỏi mà không quan tâm câu trả lời.

– Ta, hắn nói.

Im lặng. Bảy người nhìn hắn. Nhìn tay hắn trong nước. Nhìn vệt bỏng đỏ đen hằn rãnh.

– Cả ba cửa? nữ thấp hỏi.

– Cửa bờ tây ta đóng một mình. Cửa Thành Phố Vong, Vô Thanh đóng. Cửa vùng giam, ta và hai người Giữ Nhớ.

Im lặng dài hơn. Nước chảy. Sương cuộn chậm. Quỷ Rỗng rền nhỏ.

Rồi cao gầy nói.

– Ngươi biết chuyện gì xảy ra khi Lõi không còn đường thở.

Không phải câu hỏi. Khẳng định.

– Ta biết, hắn nói. Lõi co. Lõi sẽ co lại, tìm kẽ hở, cào, giật, phá. Nếu không có gì lấp nền, Lõi sẽ tự ăn. Và khi tự ăn, mọi ký ức Lõi đã nuốt sẽ trào.

– Vạn ký ức, cao gầy nói. Trào. Không kiểm soát. Ngươi hình dung không? Ký ức bạo lực, ký ức đau, ký ức yêu, ký ức chết, cả trăm vạn mảnh dội ngược, không ai chịu nổi. Linh hồn sẽ vỡ. Quỷ Rỗng sẽ đầy. Và không còn hệ thống nào để kiểm soát.

Hắn nhìn cao gầy. Mắt xám nhìn mắt xám. Thu Thuế nhìn Thu Thuế.

– Ngươi muốn ta mở lại cửa, hắn nói.

– Ta muốn ngươi nghĩ, cao gầy nói. Trước khi phá, ngươi có gì để thay không?

Bảy người. Bảy ý.

Cao gầy là người nói nhiều nhất. Giọng phẳng, lý luận rõ, kiểu người quen sắp xếp ký ức theo thứ tự, thu thuế theo quy trình, đặt từng lọ Tro đúng chỗ. Hắn không ghét Dạ Khê. Hắn không ghét hệ thống. Hắn sợ khoảng trống.

– Hệ thống tệ, cao gầy nói. Thuế quá cao. Lõi đói. Quỷ Rỗng tràn. Nhưng hệ thống là thứ duy nhất giữ trật tự. Không có hệ thống, không có con đường siêu thoát. Linh hồn đến bờ sông sẽ đi đâu? Ở lại? Tất cả ở lại? Bờ sông không chứa nổi.

Nữ thấp đứng cạnh cao gầy, gật. Một người khác gật. Ba người gật.

Phía bên kia, hai người không gật.

Một nam trẻ (trẻ kiểu vừa chết, chưa quen, mắt còn sáng quá mức cho Thu Thuế). Và một nữ già (già kiểu Thu Thuế già, không phải già hình thể mà già kiệt, mắt sâu, tay gân, đã thu ký ức lâu hơn hầu hết những người ở đây).

– Trật tự gì? nữ già nói. Giọng khàn. Giọng kiểu giọng mà đá khàn khi bị mài quá lâu. Trật tự mà bóc ký ức người chết để nuôi thứ bên dưới? Trật tự mà biến linh hồn thành Quỷ Rỗng khi bóc quá nhiều? Ta đã thu thuế bao lâu, ngươi biết không? Lâu đến mức ta không nhớ. Và mỗi lần thu, ta biết: ký ức đó không đi đâu tốt. Ký ức đó đi nuôi đói.

– Nhưng có thể sửa, cao gầy nói. Giảm thuế. Giảm Lõi. Mở cửa từ từ, kiểm soát, để Lõi ăn đủ không ăn thừa.

– Sửa? nữ già cười. Khô. Ngắn. Cười kiểu cười mà tro cười khi gió thổi. Ai sửa? Vua Thuế sửa? Vua Thuế mấy đời rồi, ai sửa? Hệ thống không hỏng vì quản lý tệ. Hệ thống hỏng vì bản chất: thu ký ức nuôi Lõi là sai từ đầu. Sửa thế nào? Cho Lõi ăn ít hơn? Nó đói, nó cào, lại tăng thu. Vòng lặp không sửa bằng giảm liều. Phải cắt.

Im lặng.

Mặc Thương đứng tựa cổng, nghe. Không nói. Mắt nhắm nửa. Nghe kiểu kiểm toán nghe khi hai bên trình bày số liệu.

Hắn ngồi trong nước, hai tay bỏng, nghe. Và hắn biết: cả hai phía đều đúng.

Cao gầy đúng. Nếu Lõi vỡ không kiểm soát, ký ức trào ngược, tai họa lớn hơn cả hệ thống thuế. Mặc Thương đã nói vòng thứ năm (gần xảy ra). Vạn ký ức dội vào linh hồn không chuẩn bị sẽ phá vỡ mọi thứ.

Nữ già cũng đúng. Hệ thống không sửa được vì cấu trúc. Thu ký ức nuôi Lõi là vòng lặp, giảm không dừng, chỉ chậm.

Nhưng ta có thứ cả hai bên không biết.

Bạch Duyên.

Hắn mở miệng.

– Cả hai đều đúng, hắn nói. Giọng bình. Giọng Thu Thuế cũ, phẳng, lạnh, kiểu giọng hắn dùng khi thu ký ức hàng vạn linh hồn. Và cả hai đều thiếu.

Bảy người nhìn hắn.

– Phá hệ thống không có nghĩa Lõi vỡ, hắn nói. Lõi đang co. Sẽ co. Nhưng có thứ đang lấp chỗ Lõi co lại.

Im lặng.

– Thứ gì? cao gầy hỏi.

Hắn nhìn Mặc Thương. Mặc Thương mở mắt. Nhìn lại. Và trong mắt Mặc Thương, hắn thấy: biết. Mặc Thương biết hắn sắp nói gì.

– Bạch Duyên, hắn nói.

Im lặng sâu hơn. Tên đó không ai trong bảy người biết (tên đó đã bị xóa khỏi mọi hồ sơ, mọi ký ức, mọi lịch sử). Nhưng họ nghe kiểu nghe mà tai nghe tên lạ và xương cảm thấy quen.

– Bạch Duyên là đồng sáng lập hệ thống, hắn nói. Cùng với ta. Cô ấy bị xóa. Bị xóa khỏi mọi thứ. Nhưng cô ấy vẫn ở đây. Bên trong Lõi. Và cô ấy là phần nền tảng. Khi Lõi co lại, Bạch Duyên lấp vào. Không phải thay hệ thống bằng hệ thống mới. Mà thay phần ăn bằng phần giữ.

– Thay thế Lõi? cao gầy hỏi. Bằng một linh hồn?

– Không thay, hắn nói. Lấp. Lõi là khoảng trống đói. Bạch Duyên là khoảng trống khác: khoảng trống không đói, khoảng trống chỉ rỗng. Rỗng bình yên. Khi Lõi co, khoảng trống Bạch Duyên lấp vào, và nền ổn định. Không cần nuôi. Không cần Tro. Không cần thuế.

Im lặng. Quỷ Rỗng rền nhỏ ở rìa quảng trường. Nước chảy. Sương cuộn chậm, mỏng hơn mỗi phút.

Cao gầy nhìn hắn lâu.

– Ngươi chắc không?

– Không, hắn nói.

Im lặng.

– Ta không chắc, hắn nói. Ta biết lý thuyết. Bạch Duyên là nền tảng. Cô ấy chọn ở lại Lõi. Và sẹo cô ấy để lại, Lõi không ăn được. Nhưng chắc không? Không. Chưa ai thử. Chưa ai phá hệ thống kiểu này.

Nữ già nhìn hắn. Mắt sâu. Mắt kiểu mắt mà đá nhìn khi đã chịu mài quá lâu, mặt phẳng, bóng, lạnh.

– Vậy tại sao ta phải tin ngươi? nữ già hỏi. Nhưng giọng không giận. Giọng hỏi thật.

– Vì ta là kẻ tạo ra hệ thống, hắn nói. Và ta đang phá nó. Nếu ta sai, ta chịu trước. Không phải các ngươi.

Mặc Thương bước ra khỏi cổng.

Bảy người quay. Mặc Thương đi qua quảng trường, bước chậm, bước kiểu bước mà Vua Thuế bước: không vội, không sợ, sương rẽ đường. Quỷ Rỗng nằm bẹp khi Mặc Thương đi qua, cúi thấp hơn, rền nhỏ hơn.

Mặc Thương dừng giữa hai nhóm. Nhìn cao gầy. Nhìn nữ già. Nhìn hắn.

– Ta đã giữ hệ thống chạy bảy vòng lặp, Mặc Thương nói. Giọng phẳng. Giọng kiểm toán đọc số liệu. Bảy lần Dạ Khê phá, bảy lần ta sửa, bảy lần hệ thống chạy tiếp. Vì ta tin trật tự tốt hơn hỗn loạn. Vì ta tin hệ thống dù hỏng vẫn có thể sửa.

Im lặng.

– Ta sai, Mặc Thương nói.

Không ai nói. Mặc Thương nói tiếp, giọng không đổi, phẳng, đều, kiểu phẳng mà nước phẳng khi sâu.

– Không phải sai vì hệ thống tệ. Hệ thống tệ từ đầu, ta biết. Nhưng ta nghĩ sửa được. Ta nghĩ giảm thuế, kiểm soát Lõi, cân bằng. Bảy lần nghĩ. Bảy lần sai. Vì Lõi không cân bằng. Lõi đói. Đói không giảm. Chỉ tăng. Mỗi lần ta sửa, Lõi thích nghi. Mỗi lần ta cắt, Lõi mọc lại. Vòng lặp không phải lỗi vận hành, mà là thiết kế.

Cao gầy nhìn Mặc Thương. Mắt mở hơn. Thu Thuế không quen nghe Vua Thuế nói nhiều. Mặc Thương phẳng đến mức phần lớn Thu Thuế nghĩ Mặc Thương không suy nghĩ, chỉ quản lý.

– Lần này Dạ Khê có thứ ta không có, Mặc Thương nói. Không phải sức mạnh. Không phải kế hoạch. Mà là phần nền tảng. Phần ta đã xóa khỏi hồ sơ bảy lần. Phần ta đã cố xóa vì nghĩ cô ta là biến số.

Mặc Thương quay nhìn hắn. Và trong mắt Mặc Thương, hắn thấy thứ chưa từng thấy.

Mệt mỏi.

Không phải mệt cơ thể. Mệt kiểu mệt mà người mệt khi đã gánh quá lâu thứ không nên gánh một mình. Bảy vòng lặp. Bảy lần xóa ký ức Dạ Khê. Bảy lần dọn hậu quả. Bảy lần giữ hệ thống chạy khi nó muốn sụp. Một mình.

– Ta buông, Mặc Thương nói. Không phải vì tin Dạ Khê. Vì đã hết cách khác.

Cao gầy im lặng. Lâu. Nhìn Mặc Thương. Nhìn hắn. Nhìn vòng tròn Vô Thanh. Nhìn Quỷ Rỗng nằm bẹp. Nhìn sương mỏng dần.

Rồi cao gầy nói.

– Nếu Lõi vỡ, ta không cản được. Tất cả chúng ta không cản được. Nhưng nếu ngươi đúng, nếu phần nền tảng lấp được, thì sẽ ra sao? Linh hồn đến bờ sông, không thuế, không Tro, không Lõi, sẽ đi đâu?

– Qua sông, hắn nói. Như trước khi có hệ thống. Linh hồn tự chọn. Muốn ở lại thì ở. Muốn qua thì qua. Ký ức là của họ. Không ai bóc.

– Ai giữ trật tự?

– Không ai, hắn nói.

Im lặng.

– Không ai, cao gầy lặp lại. Giọng lạnh hơn. Không ai giữ trật tự. Không ai hướng dẫn. Không ai quản lý. Linh hồn tự đi. Quỷ Rỗng vẫn ở đây. Và không ai biết bước tiếp là gì.

– Đúng, hắn nói.

Cao gầy nhìn hắn. Và hắn nhìn thấy trong mắt cao gầy: sợ. Không phải sợ Lõi. Không phải sợ Quỷ Rỗng. Sợ khoảng trống. Sợ thế giới không có quy trình, không có bước tiếp, không có lệnh từ trên xuống, không có lọ Tro phải giao. Thu Thuế sợ nhất khi không còn gì để thu.

Ta hiểu. Ta cũng từng sợ thế.

– Không ai hứa bước tiếp sẽ tốt hơn, hắn nói. Nhưng ta hứa bước này sẽ dừng bóc. Dừng nuôi. Dừng vòng lặp.

Cao gầy không đáp. Quay lưng. Bước đi. Ba người theo cao gầy. Bốn bóng đen mờ trong sương mỏng, về phía khu thu thuế phía đông. Không nói. Không chống. Chỉ đi.

Nữ già đứng lại. Nam trẻ đứng lại. Một người nữa (hắn không nhận ra, Thu Thuế mặt mờ kiểu Thu Thuế mà hắn gặp hàng ngàn lần mà không nhớ) đứng lại.

– Ba người ở, hắn nói.

Nữ già nhìn hắn. Mắt sâu, đá mài bóng.

– Không ở vì tin, bà nói. Ở vì hết chỗ đi. Hệ thống sụp, đi đâu? Về bàn thu thuế ngồi đợi lệnh mới? Không có lệnh mới.

Nam trẻ nhìn vòng tròn Vô Thanh. Nhìn ba mươi hai linh hồn ngồi im, sợ, xanh nhạt.

– Tôi giúp được gì? nam trẻ hỏi. Giọng nhỏ. Giọng kiểu giọng mà người giọng khi lần đầu nói câu đó: không chắc, nhưng muốn nói.

Hắn đứng dậy. Nước rỏ từ ống quần. Tay bỏng đau khi rời nước, gặp không khí lạnh, rát kiểu rát mà da rát khi bị lột tầng ngoài. Nhưng hắn đứng.

Nhìn quảng trường.

Sương mỏng hơn nữa. Hắn cảm nhận qua da: Lõi đang co. Không phải co chậm. Co giật. Co kiểu co mà cơ co khi bị chuột rút, không kiểm soát, không chủ ý, chỉ phản xạ. Đá dưới chân rung nhẹ, nhịp không đều (nhịp thở Lõi trước đây đều, bây giờ loạn). Nước sông thấm qua đá nứt ấm hơn (Lõi nóng khi co, nóng vì ép, nóng vì cố tìm kẽ hở).

Lõi đang giãy.

Bạch Duyên ở bên trong.

Cô ấy có sao không?

Hắn nhìn xuống. Dưới đá. Dưới nước. Dưới quảng trường. Dưới Thành Phố Vong. Dưới tất cả: Lõi.

Và hắn nhớ: mùi hoa Lõi gửi qua rãnh. Mùi Bạch Duyên. Lõi dùng mùi cô làm vũ khí. Nhưng chính vì Lõi phải dùng, nghĩa là Bạch Duyên vẫn ở đó. Vẫn có mùi hoa. Vẫn có sẹo. Vẫn có phần mà Lõi không ăn được.

Nhưng Lõi đang co. Và khi Lõi co đủ mạnh, Lõi sẽ ép. Ép mọi thứ bên trong. Kể cả cô.

– Phải xuống dưới, hắn nói.

Mặc Thương nhìn hắn.

– Xuống Lõi?

– Lõi đang co. Bạch Duyên cần thời gian để lấp nền. Nhưng Lõi co nhanh hơn cô lấp. Ta phải xuống giữ Lõi chậm lại.

Im lặng.

Mặc Thương nhìn hắn. Lâu. Mắt xám nhìn mắt xám.

– Ngươi xuống Lõi với hai bàn tay cháy, Mặc Thương nói. Phẳng. Không phải câu hỏi.

– Ta đã xuống hai lần. Lần thứ ba.

– Lần trước ngươi xuống khi Lõi còn ăn đủ. Bây giờ Lõi đói. Đói ba cửa. Ngươi xuống, Lõi sẽ bóc ngươi.

– Ta biết.

Im lặng.

Mặc Thương nhìn hắn. Và rồi Mặc Thương nói thứ hắn không ngờ.

– Ta đi cùng.

Hắn nhìn Mặc Thương.

– Quyền Vua Thuế giữ được sương, giữ được Quỷ Rỗng, Mặc Thương nói. Nếu ngươi xuống một mình, ai giữ phía trên? Nhưng nếu ta ở trên, ai giữ ngươi phía dưới?

– Vô Thanh giữ trên, hắn nói. Cô ấy có vòng tròn. Và ba Thu Thuế mới.

– Vô Thanh gần giới hạn, Mặc Thương nói. Phẳng. Lý trí. Vô Thanh không giữ nổi toàn quảng trường. Vòng tròn cô ấy đang nhỏ lại.

Đúng. Hắn nhìn vòng tròn. Mười sải lúc trước, bây giờ chín. Vô Thanh đang co vòng tròn vì kiệt sức. Ba mươi hai linh hồn ngồi sát hơn.

– Vậy thì ai xuống cùng ta?

Mặc Thương không đáp. Nhìn hắn. Và hắn hiểu.

Mặc Thương muốn đi cùng. Nhưng biết không thể bỏ đây.

Và ta phải xuống một mình.

– Khi nào? Mặc Thương hỏi.

Hắn nhìn quảng trường. Sương. Quỷ Rỗng. Linh hồn sợ. Thu Thuế đã đi. Thu Thuế đã ở. Đá rung. Nước ấm.

– Bây giờ, hắn nói.

Mặc Thương gật.

– Ta giữ ở đây, Mặc Thương nói. Và dừng. Và nói thêm, giọng không đổi, phẳng, nhưng chậm hơn một nhịp.

– Đừng quên lần này.

Hắn nhìn Mặc Thương. Bảy vòng lặp. Bảy lần quên. Bảy lần Mặc Thương đứng một mình sau khi Dạ Khê tự xóa ký ức. Bảy lần dọn dẹp, sửa hệ thống, giữ trật tự, chờ Dạ Khê quay lại và lặp lại.

– Sẽ không, hắn nói.

Và hắn đi.

Hắn đi qua quảng trường. Qua Quỷ Rỗng nằm bẹp. Qua sương mỏng. Qua nước.

Đến miệng rãnh lớn giữa quảng trường (rãnh nứt từ Lõi rung, rãnh sâu, nhìn xuống tối, hơi nóng phả lên). Rãnh này không phải cửa. Rãnh này là vết thương, nơi Lõi co mạnh quá đến nứt nền.

Hắn ngồi xuống. Chân thòng vào rãnh. Nóng. Tối. Sâu.

Phía sau, Vô Thanh nhìn hắn. Mặc Thương nhìn hắn. Ba Thu Thuế mới nhìn hắn. Ba mươi hai linh hồn nhìn hắn. Và Quỷ Rỗng nằm bẹp ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn không quay lại.

Cô ấy đã chọn. Ta đã hứa. Sẽ không quên lần này.

Hắn buông tay, và rơi vào tối.

Ch.64/79
3.409 từ