Quỷ Rỗng tràn
Vùng giam không có tường nữa.
Hắn bước qua đá vỡ, qua rãnh nứt, qua mảnh tường hành chính đổ chắn lối. Phía trước: tối. Tối dày. Tối kiểu tối mà bụng tối khi đèn tắt, kiểu tối có vách, có trần, có sức ép. Sương đen cuộn trong tối, dày hơn ngoài quảng trường, dày đến mức hắn cảm nhận bằng da: sương có trọng lượng ở đây.
Và tiếng rền.
Tiếng Quỷ Rỗng. Không phải một. Nhiều. Hàng chục, có thể hàng trăm. Tiếng rền không phải tiếng hét hay gào, mà tiếng trống. Tiếng bụng rỗng vang. Tiếng khoảng trống bên trong cơ thể đói, vọng ra ngoài, trộn lẫn, thành hợp âm rỗng.
Hắn đi vào.
Sương tránh hắn. Hắn đi trong vùng trống di động, xung quanh sương cuộn dữ, và trong sương: bóng. Bóng di chuyển. Bóng bò. Bóng đứng. Bóng quỳ. Quỷ Rỗng khắp nơi, giải phóng khỏi vùng giam lần đầu tiên kể từ khi hắn tạo ra phong ấn, kể từ khi hệ thống nhốt chúng vào đây vì không còn chỗ nào cho thứ đã quên hết.
Hắn nhớ: vùng giam là ý tưởng của hắn. Của Mộ Hà. Linh hồn không nộp thuế thì thành Quỷ Rỗng. Quỷ Rỗng phải nhốt. Vùng giam là giải pháp. Hắn nghĩ vậy. Lúc đó, giải pháp có vẻ đúng. Sạch. Gọn. Như mọi thứ hắn thiết kế khi còn tin hệ thống là đúng.
Giải pháp. Nhốt ai đó vào tối vĩnh viễn là giải pháp.
Một Quỷ Rỗng bò ngang trước mặt hắn. Cũ. Da trong suốt đến mức hắn thấy bên trong: rỗng. Không nội tạng, không xương, không gì. Chỉ rỗng. Và đói. Nó không nhìn hắn (mắt trắng đục, không thấy), nhưng nó cảm nhận (bằng khoảng trống, bằng sức hút, bằng đói). Nó quay đầu về phía hắn, và hắn thấy: miệng nó mở. Không rộng. Chỉ hé. Kiểu hé mà miệng hé khi cơ thể tự phản xạ gần thức ăn.
Nhưng sương tránh hắn. Và khi sương tránh, Quỷ Rỗng chùn. Không phải vì nhận ra Người Thu Thuế. Vì bản năng: đi theo sương, sương tránh đâu thì không đi đó. Sương là mẹ của Quỷ Rỗng (sương bóc ký ức tạo khoảng trống tạo đói tạo Quỷ Rỗng), và con theo mẹ.
Hắn đi sâu hơn.
Hành lang vùng giam: đá đen, trần thấp, nước rỉ từ nền nứt (nước sông thấm qua, mang theo Tro mờ). Hắn bước qua nước, và nước ấm (ấm Tro, ấm ký ức tan). Dọc hành lang, hai bên: phòng giam. Mở. Cửa đá vỡ. Phong ấn nứt. Mỗi phòng từng nhốt năm, mười, hai mươi Quỷ Rỗng. Bây giờ trống.
Bao nhiêu phòng? Bao nhiêu Quỷ Rỗng? Hắn không nhớ con số. Hàng trăm. Có thể nhiều hơn. Cứ nhốt, cứ thêm, cứ giam, không bao giờ đếm, vì đếm thì phải nhìn thấy, và nhìn thấy thì phải thừa nhận.
Hắn dừng ở một phòng giam. Nhìn vào. Bên trong: vết cào trên tường. Vết cào của ngón tay (ngón tay linh hồn, không có xương nhưng có đói, và đói cào được đá). Vết cào chồng lên vết cào, lớp trên lớp, vạn đêm giả cào. Một số vết có hình. Hình mặt. Hình tay. Hình gì đó giống chữ nhưng không phải chữ. Quỷ Rỗng cào thứ nó còn nhớ lên tường, và rồi quên cả thứ nó cào, và rồi cào đè lên, và rồi quên tiếp.
Đây là nhà tù ta xây.
Đây là trật tự ta tạo.
Mỗi vết cào là một đời đã quên.
Hắn rời phòng giam. Đi tiếp. Sương đen dày hơn. Quỷ Rỗng nhiều hơn. Chúng đi ngược hắn, hướng ra quảng trường, hướng ra nơi có linh hồn, hướng ra nơi có ký ức để hút. Hắn đi ngược dòng. Ngược Quỷ Rỗng. Ngược sương. Ngược tất cả. Và mỗi bước, sương nhường, và Quỷ Rỗng tản, và hắn đi qua giữa chúng như đi qua giữa rừng cây (cây không thấy, cây không biết, cây chỉ ở đó, và hắn chỉ đi qua).
Cho đến khi hắn gặp loại khác.
Quỷ Rỗng tiến hóa.
Hắn cảm nhận trước khi thấy. Cảm nhận bằng phần Thu Thuế: sức hút mạnh hơn, sức hút có hướng, sức hút không phải bản năng mà có ý chí. Rồi hắn thấy.
Ba con. Đứng. Không bò. Đứng thẳng, hình dáng linh hồn nhưng đặc hơn (đặc kiểu đặc mà nước đặc khi đông, kiểu đặc mà đói đặc khi ăn đủ lâu). Da không trong suốt, da đen (đen Tro đen, đen ký ức bạo lực, đen thứ chúng đã nuốt). Mắt không trắng, mắt đen (đen kiểu đen mà mắt đen khi nhìn quá nhiều tối). Và chúng có hướng. Chúng nhìn hắn.
Không phải nhìn bằng đói. Nhìn bằng biết.
Sương không tránh chúng. Sương quanh chúng cuộn khác, cuộn kiểu sương cuộn quanh đá: vòng, tránh, nhưng không phải vì sợ, vì chúng chiếm chỗ. Chúng có trọng lượng trong hệ thống.
Hắn dừng lại. Ba bước giữa hắn và ba con Quỷ Rỗng tiến hóa.
Con ở giữa mở miệng. Và nó nói.
– Cha.
Giọng không phải giọng. Giọng ghép. Giọng nhiều người, nhiều ký ức bạo lực, nhiều tiếng hét, nhiều tiếng gào, trộn lại thành một từ. Một từ mà hắn không ngờ nghe từ miệng Quỷ Rỗng.
Cha. Nó gọi ta là cha.
– Ngươi biết ta, hắn nói. Không phải hỏi. Nói.
– Biết, nó nói. Giọng ghép rung. Tro đen trong người nó rung theo, rung kiểu rung mà thứ sống rung khi gặp thứ tạo ra nó.
Con bên trái tiến một bước. Hắn giữ nguyên. Sương tránh hắn, nhưng ba con này không theo sương. Chúng không chùn. Chúng không phải Quỷ Rỗng thường.
– Ngươi muốn gì? hắn hỏi.
– Ra, con giữa nói. Và trong từ đó, hắn nghe: không phải đói. Không phải muốn ăn. Muốn ra. Ra khỏi vùng giam. Ra khỏi tối. Ra khỏi nơi đã nhốt chúng.
– Rào đã vỡ, hắn nói. Ngươi đã ra rồi.
– Chưa, nó nói. Ra khỏi cái ngươi tạo. Không phải tường. Cái bên trong. Cái khiến ta thành thứ này.
Hắn nhìn nó. Nhìn lâu. Mắt đen gặp mắt đen. Và hắn hiểu: Quỷ Rỗng tiến hóa không chỉ đói. Chúng giận. Giận đúng chỗ. Giận người tạo ra hệ thống đã biến chúng từ linh hồn có tên thành thứ rỗng đói.
Chúng có quyền giận.
– Ta không thể sửa ngươi, hắn nói. Ký ức đã mất không quay lại. Ta chỉ có thể dừng hệ thống để không ai khác bị như ngươi.
Con giữa nghiêng đầu. Chậm. Kiểu nghiêng mà thú lớn nghiêng khi đánh giá con mồi hay đồng loại.
– Cửa, nó nói. Ở cuối. Hai con người nhỏ đang ở đó. Sống.
Hắn hít vào.
Hai người Giữ Nhớ. Sống.
– Nhưng không lâu, nó nói. Sương bóc. Chúng ta đói. Và cửa đang nóng.
Hắn gật. Và hắn bước tới. Đi qua giữa ba con Quỷ Rỗng tiến hóa. Chúng không cản. Chúng đứng đó. Nhìn hắn đi qua. Và hắn cảm nhận: sức hút từ ba con (mạnh, sâu, kéo ký ức trong hắn), nhưng chúng kìm. Kìm kiểu kìm mà người đói kìm trước thức ăn vì đang nói chuyện với người nấu.
Hắn đi qua.
Không quay lại.
Sâu hơn. Tối hơn. Sương đen dày đến mức hắn gần không thấy tay mình. Nước từ nền ngập đến mắt cá chân (nước sông thấm qua đá nứt, nước mang Tro mờ, ấm, rì rầm yếu). Quỷ Rỗng thường bò ngược hắn, hướng ra, hướng lên, hướng về phía ký ức. Chúng va hắn (va vai, va tay, va cơ thể), và mỗi lần va, hắn cảm nhận: lạnh. Lạnh khoảng trống. Lạnh kiểu lạnh mà phòng lạnh khi không ai ở.
Hắn đếm phòng giam. Mười. Hai mươi. Ba mươi. Phòng nào cũng mở. Phòng nào cũng vết cào. Phòng nào cũng trống.
Tất cả đã ra.
Phòng thứ ba mươi lăm có thứ khác. Hắn dừng. Nhìn vào. Trong phòng, trên tường, không phải vết cào. Vẽ. Ai đó đã vẽ. Không phải Quỷ Rỗng (Quỷ Rỗng không vẽ, chỉ cào). Ai đó khác. Vẽ bằng ngón tay ướt Tro, vẽ lên đá: hình mặt trời. Hình sông. Hình thuyền. Hình hai người đứng bờ sông.
Vẽ của linh hồn trước khi thành Quỷ Rỗng. Vẽ của ai đó còn nhớ khi bị nhốt vào đây, nhớ nắng, nhớ sông, nhớ thuyền, nhớ người bên cạnh. Và rồi quên. Và rồi cào. Và vết cào đè lên hình vẽ, nhưng hình vẫn lờ mờ bên dưới.
Hắn nhìn lâu hơn hắn nên nhìn.
Rồi đi tiếp.
Cuối hành lang. Cửa đá phụ.
Hắn thấy trước khi đến: ánh sáng. Không phải ánh sáng thường (vùng giam không có ánh sáng). Ánh sáng mờ, xanh nhạt, từ hai bóng người phía trước. Hai linh hồn phát sáng. Mờ. Yếu. Đang tắt dần.
Hai người Giữ Nhớ.
Hắn chạy. Nước bắn dưới chân. Sương tản. Và hắn thấy rõ hơn.
Hai linh hồn, một nam một nữ, đang ngồi ép lưng vào cửa đá phụ. Cửa giống cửa bờ tây (nhỏ, đen, rãnh giữa), nhưng rãnh đang đỏ. Nóng đỏ. Lõi thở mạnh qua cửa này (đường thở cuối cùng, gánh toàn bộ), và rãnh nóng gấp ba cửa bờ tây. Hai người Giữ Nhớ đã đặt tay lên rãnh. Và rãnh bỏng. Và họ đã không rời tay.
Người nam nằm nghiêng, tay trái dính rãnh (bỏng đen, da cháy), mắt mở nhưng mờ. Người nữ ngồi, tay phải trên rãnh (bỏng, da phồng rộp), mắt nhìn hắn.
– Anh, cô nói. Giọng nhỏ. Giọng kiệt. Giọng kiểu giọng mà nến nói khi gần hết sáp.
– Cửa đã đóng chưa? hắn hỏi. Quỳ xuống. Nước ngập đầu gối.
– Không, cô nói. Rãnh nóng quá. Kháng quá mạnh. Cửa bờ tây và cửa Thành Phố Vong đã đóng, sức kháng dồn hết về đây. Hai người ta không đủ.
Hắn nhìn tay cô. Bỏng. Đen ở rìa. Da linh hồn không chảy máu nhưng mất ánh. Tay cô đang tắt.
Hắn nhìn người nam. Mắt mở, mờ, nhưng còn.
– Anh ấy, cô nói. Giữ tay trên rãnh từ khi tín hiệu đến. Không rời. Sương bóc anh ấy ba mảnh khi đang giữ.
Ba mảnh. Bị bóc ngay khi đang cố đóng cửa.
– Rãnh kháng gấp ba, hắn nói. Vì hai cửa kia đã đóng, Lõi dồn toàn bộ sức kháng về đây.
– Vâng, cô nói. Và Quỷ Rỗng tràn qua. Hành lang phía sau đầy. Chúng bò qua chúng tôi mà không cắn. Vì chúng tôi đang chạm cửa Lõi, và Lõi... nó che chúng tôi. Kiểu che mà mẹ che con. Lõi không muốn cửa đóng, nên Lõi giữ người ở gần cửa an toàn. Để tay chúng tôi tiếp tục dính rãnh mà không đóng được.
Lõi thông minh. Lõi giữ hai người này sống để giữ cửa mở. Không giết họ vì giết thì họ rời tay, và Dạ Khê sẽ đến đóng. Giữ họ sống, giữ họ yếu, giữ họ bám rãnh nóng vô vọng.
– Bỏ tay ra, hắn nói.
Người nữ nhìn hắn. Mắt mỏi. Mắt kiểu mắt mà Giữ Nhớ mắt: nâu đỏ, than cháy chậm, nhưng bây giờ than gần tàn.
– Nếu bỏ, sẽ không đóng được.
– Ta đóng, hắn nói. Bỏ tay ra. Cả hai.
Cô nhìn hắn. Và trong mắt cô, hắn thấy: không tin. Không phải không tin hắn mạnh hơn. Không tin sẽ có ai đến. Hai người đã ở đây (bao lâu? từ khi tín hiệu đến, qua Quỷ Rỗng, qua sương, qua bỏng, qua ba mảnh ký ức bị bóc), và không ai đến, và họ đã nghĩ không ai sẽ đến.
– Bỏ tay ra, hắn nói. Nhẹ hơn.
Cô rút tay. Chậm. Da dính rãnh (bỏng dính), kéo, rời. Tay phồng rộp, đen rìa, run. Cô ôm tay vào ngực. Và khóc. Không tiếng. Chỉ vai rung.
Hắn quay sang người nam. Mắt mờ, nhưng nghe.
– Ta sẽ đóng. Bỏ tay.
Người nam không trả lời. Nhưng tay trái rời rãnh. Chậm. Dính. Rời. Tay cháy đen từ ngón đến cổ tay. Anh ta không nhìn tay mình. Nhìn trần. Nhìn thứ chỉ anh ta thấy.
Anh ta đã mất ba mảnh ký ức. Ba mảnh nào? Tên? Mặt? Giọng ai đó?
Hắn không hỏi. Không đủ thời gian.
Hắn đặt hai tay lên rãnh.
Nóng.
Nóng hơn cửa bờ tây gấp nhiều lần. Nóng kiểu nóng mà lõi đất nóng: nóng sáng, nóng trắng, nóng không phải lửa mà là sức sống bị ép. Rãnh rung mạnh (rung gấp ba, nhịp thở Lõi hổn hển, nhịp thở của thứ đang ngạt từ từ). Hắn ấn. Rãnh kháng.
Kháng mạnh hơn bờ tây. Mạnh hơn rất nhiều. Cửa này là đường thở cuối, và Lõi dồn toàn bộ sức kháng vào đây, toàn bộ bản năng tự bảo vệ, toàn bộ sức sống hàng vạn năm ăn ký ức.
Tay hắn bỏng ngay lập tức. Vệt đỏ từ cửa bờ tây chưa kịp lành, bây giờ thêm vệt mới. Đỏ chồng đỏ. Bỏng chồng bỏng.
Hắn ấn mạnh hơn.
Rãnh không nhúc nhích.
Hai người Giữ Nhớ đã ấn bao lâu? Và không nhúc.
Vì đây không phải cửa thường. Đây là cửa cuối cùng. Lõi sẽ chết nếu cửa này đóng.
Và Lõi không muốn chết.
Hắn ấn hết sức. Chân đạp nền (nước bắn, đá trơn). Vai ấn. Tay ấn. Toàn thân ấn. Rãnh nóng đến mức hắn ngửi mùi da cháy (mùi da Người Thu Thuế, mùi da trắng nhợt, mùi da đã chạm vạn ký ức bây giờ cháy).
Rãnh không nhúc.
Hắn thở. Nặng.
Không đủ. Sức một người không đủ.
Và rồi, từ phía sau, tiếng bước chân. Không phải Quỷ Rỗng (Quỷ Rỗng không có bước chân rõ, chúng bò, chúng lê). Bước chân. Nước bắn. Và một bàn tay đặt lên rãnh, cạnh tay hắn.
Tay bỏng. Tay đen rìa. Tay người nữ Giữ Nhớ.
– Hai người, cô nói. Không đủ. Ba người, có thể.
Và bàn tay thứ ba. Tay nam. Cháy đen. Run. Nhưng đặt lên rãnh.
Ba người. Sáu bàn tay trên rãnh nóng trắng.
– Ấn, hắn nói.
Ấn. Ba người. Rãnh kháng. Lõi kháng. Nóng. Nóng hơn. Nóng đến mức hắn không cảm nhận nóng nữa (quá nóng trở thành lạnh, quá đau trở thành tê, cơ thể đóng cảm giác để chịu đựng).
Rãnh nhúc.
Nhúc nhẹ. Rất nhẹ. Hai mép đá bắt đầu dịch. Chậm. Chậm kiểu chậm mà đá chậm khi không muốn nhúc nhưng bị ép. Lõi đang thua. Lõi đang mất. Và Lõi biết.
Hắn cảm nhận: qua rãnh, qua nóng, qua đá, Lõi gửi thứ gì đó. Không phải hình ảnh (như lần trong Lõi). Cảm giác. Cảm giác đói. Cảm giác đói thuần khiết, đói không có gì ngoài đói, đói kiểu đói mà đứa trẻ đói khi bụng trống và không ai cho ăn.
Lõi đang xin.
Đừng.
Hắn cảm nhận rõ. Qua tay. Qua bỏng. Qua rãnh. Lõi không giận. Lõi sợ. Lõi sợ kiểu sợ mà sinh vật sợ khi mất nguồn sống. Lõi đã ăn ký ức hàng vạn năm, và bây giờ nguồn cạn, cửa đóng, sông chia, và Lõi sợ chết đói.
Và ta là kẻ đã nuôi nó.
Và ta đang giết nó.
Hắn ấn mạnh hơn. Bên cạnh, hai người Giữ Nhớ ấn. Run. Đau. Nhưng ấn.
Rãnh co. Chậm hơn cửa bờ tây. Chậm hơn rất nhiều. Mỗi phân đá co lại là một trận chiến nhỏ giữa ba người và Lõi. Lõi ép ngược. Lõi thở mạnh qua rãnh (hơi nóng trắng, hơi đẩy tay). Nhưng ba người giữ.
Và rồi, từ phía sau, tiếng rền lớn hơn. Quỷ Rỗng tiến hóa. Ba con. Đang đến.
Hắn không quay đầu. Hai người Giữ Nhớ không quay đầu. Giữ tay trên rãnh. Ấn.
Quỷ Rỗng tiến hóa dừng sau lưng hắn. Hắn cảm nhận: sức hút. Mạnh. Ba con, mỗi con hút ký ức quanh mình, và ký ức trong hắn rung. Rung kiểu rung mà nước rung gần hố đen: bị kéo, chưa rơi, nhưng rung.
– Cha, con giữa nói. Phía sau.
Hắn không quay.
– Đóng cửa này, nó nói. Thì hệ thống chết.
– Đúng, hắn nói. Giữ tay trên rãnh. Ấn.
– Hệ thống chết, thì sương mất. Sương mất, thì không ai thành Quỷ Rỗng nữa.
– Đúng.
Im lặng. Nước chảy. Rãnh nóng. Lõi rung.
– Nhưng chúng ta vẫn rỗng, nó nói. Và giọng ghép run. Run kiểu run mà giận run khi chạm đau.
– Ta biết, hắn nói.
– Ngươi dừng hệ thống. Không ai bị bóc nữa. Tốt. Nhưng chúng ta đã bị bóc rồi. Ký ức đã mất. Tên đã quên. Mặt đã xóa. Ngươi dừng hệ thống, nhưng ngươi không trả lại gì cho chúng ta.
Hắn im. Rãnh nóng. Tay bỏng.
Đúng. Ta dừng nhưng không sửa. Dừng không đủ.
– Ta không thể trả lại, hắn nói. Ký ức đã nghiền thành Tro thì không hoàn nguyên. Ta đã thả Tro xuống sông. Tro tự do. Nhưng không trở lại thành ký ức.
Im lặng.
Rồi con giữa nói, giọng ghép trầm hơn.
– Vậy chúng ta sẽ rỗng mãi.
– Ta không biết, hắn nói. Ta không biết rỗng có hết không. Ta không biết có cách nào. Nhưng ta biết: nếu ta không đóng cửa này, sẽ thêm hàng nghìn người rỗng như ngươi. Và ta chọn dừng.
Im lặng dài hơn. Nước chảy. Rãnh co thêm một phân. Hai người Giữ Nhớ rên (nhỏ, đau, nhưng giữ).
– Đóng, con giữa nói.
Và ba con Quỷ Rỗng tiến hóa quay lưng. Đi ngược hành lang. Vào tối. Không cản. Không giúp. Chỉ đi.
Chúng cho phép.
Chúng không tha thứ. Nhưng chúng cho phép.
Rãnh co. Chậm. Từng phân. Từng phân.
Tay hắn không còn cảm giác. Tay hai người Giữ Nhớ run liên tục. Nước sông ngập đến nửa bắp chân. Sương quanh họ mỏng dần (cửa đang đóng, đường thở đang hẹp, sương giảm). Và tiếng rền Quỷ Rỗng xa dần (chúng tràn ra ngoài, nhưng ở đây, cuối hành lang, yên hơn).
Và rồi Lõi gửi thứ cuối cùng qua rãnh.
Không phải đói. Không phải sợ. Mùi. Mùi hoa.
Mùi Bạch Duyên.
Lõi biết. Lõi biết mùi nào khiến hắn dừng. Mùi nào khiến hắn nhớ. Mùi nào khiến tay hắn yếu. Lõi gửi mùi hoa qua rãnh, qua đá, qua bỏng, vào mũi hắn.
Cô ấy ở trong ta. Nếu ngươi đóng, ta co, và cô ấy...
Hắn nhắm mắt.
Mùi hoa. Sẹo. Thứ Lõi không ăn được.
Nhưng Lõi có thể dùng.
Hắn mở mắt.
– Cô ấy đã chọn, hắn nói. Thì thầm. Nói với Lõi qua rãnh. Nói với rãnh. Nói với nóng. Nói với thứ đang sợ chết ở phía bên kia.
– Cô ấy đã chọn ở lại. Và lần này ta nghe cô ấy.
Hắn ấn.
Và rãnh đóng.
Tiếng đá chạm đá. Tiếng khóa. Lần thứ ba. Lần cuối.
Và rồi, tất cả dừng.
Rãnh im. Không rung. Không nóng. Không thở. Cửa đá phụ, lần đầu tiên kể từ khi được tạo ra, im lặng.
Hắn rời tay. Tay đỏ đen. Bỏng nặng hơn bờ tây nhiều lần. Da cháy ở nhiều chỗ, phồng rộp, vệt rãnh in sâu từ ngón đến cổ tay cả hai bên. Hai bàn tay mà hắn đã dùng để thu ký ức vạn linh hồn, bây giờ cháy.
Hai người Giữ Nhớ ngồi bệt. Nước ngập ngang đùi. Tay họ tệ hơn hắn (giữ lâu hơn, yếu hơn). Người nam nhắm mắt. Thở. Sống. Người nữ nhìn hắn. Mắt nâu đỏ, than gần tàn, nhưng cháy.
– Đóng rồi, cô nói.
– Đóng rồi, hắn nói.
Và hắn ngồi xuống. Nước ấm (Tro ấm). Lưng tựa cửa đá im. Tay buông hai bên, chìm trong nước. Và hắn thở.
Ba cửa đóng. Lõi mất toàn bộ đường thở. Sương sẽ mỏng. Rồi tan. Rồi dừng.
Nhưng ngoài kia, hàng trăm Quỷ Rỗng đã tràn ra. Linh hồn đã bị bóc. Thành phố đã sụp. Và Lõi, bị chặn hết đường thở, sẽ không chết yên. Nó sẽ co. Nó sẽ giật. Nó sẽ cào. Trước khi Bạch Duyên lấp nền và Lõi chấp nhận, nó sẽ chiến đấu.
Chiến tranh chưa bắt đầu. Chiến tranh mới chuẩn bị.
Hắn nhắm mắt. Mùi hoa vẫn ở đó. Nhẹ. Mờ. Nhưng ở đó.
Sẹo. Thứ Lõi không ăn được.
Và lần này, ta không xóa.