Giá phải trả
Đêm giả thứ nhất.
Hắn ngồi trên thuyền Lão Đò, sông chảy chậm, và trong lòng hắn có thứ gì đó đang đếm ngược. Ba đêm giả. Rễ ăn 200 mảnh mỗi đêm. Đêm giả thứ nhất bắt đầu từ khi hắn rời hang Giữ Nhớ, vì thời gian ở đây không cần đồng hồ, thời gian ở đây đo bằng mất mát.
Vô Thanh ngồi mũi thuyền. Lão Đò chèo giữa. Hắn ở cuối. Ba người trên một dòng sông đen, không ai nói.
Sông đưa họ về bờ nam.
Hắn nhìn mặt nước. Như mọi lần, nước không phản chiếu hắn. Chỉ đen. Và hắn nghĩ: sau khi mọi thứ xong, mặt nước có phản chiếu không? Không biết. Không quan trọng. Nhưng hắn nghĩ.
– Lão Đò, hắn nói.
Sào dừng. Thuyền trôi theo quán tính.
– Nhánh sông ngầm, hắn nói. Lão mở được bao nhanh?
Lão không quay. Sào nhúng nước, nhẹ, kiểu nhúng mà người ta nhúng tay vào nước để nghe nước nói.
– Sông ngầm không cần mở, lão nói. Sông ngầm luôn ở đó. Ta chỉ cần bảo nó chảy.
– Bao lâu?
– Nhanh hơn ngươi đi bộ từ bờ đến hang. Sông nghe ta. Sông luôn nghe.
Hắn gật. Vậy bước một (thả Tro qua nhánh sông ngầm) không phải vấn đề. Vấn đề là bước hai: đóng ba cửa đá cùng lúc. Ba người, ba nơi, một tín hiệu.
– Vô Thanh.
Cô ngẩng. Mắt sáng trong bóng tối. Tóc đen ngắn, cắt vội, xơ ở đuôi.
– Cửa đá Thành Phố Vong, hắn nói. Ngươi biết chỗ. Ngươi biết cách mở. Nhưng đóng khác mở. Đóng cần ấn hai tay lên rãnh và giữ cho đến khi rãnh nguội. Bao lâu?
– Nửa khắc, cô nói. Nhanh. Chắc. Kiểu trả lời mà người ta trả lời khi đã tính trong đầu từ trước. Rãnh dẫn Tro từ kho xuống Lõi. Khi Tro ngừng chảy (vì kho đã thả hết xuống sông), rãnh mất nhiệt. Nửa khắc là đủ.
– Trong nửa khắc đó, ngươi ở trong khu hành chính Thành Phố Vong. Một mình. Không ai biết ngươi đã quay lại.
Cô nhìn hắn. Lâu.
– Ta biết, cô nói.
– Thư lại sẽ thấy.
– Thư lại không thấy gì. Thư lại chỉ chép. Nhưng nếu ai đó đọc báo cáo thư lại sau này, sẽ thấy dấu vết cửa đóng. Và sẽ tìm người đóng.
– Sẽ không còn ai tìm, hắn nói. Sau khi hệ thống dừng, không còn Cục Thuế.
Cô cười. Nhẹ. Cười kiểu cười mà Vô Thanh cười: mỏng, nhanh, như đốm lửa chạm nước.
– Nếu thất bại, cô nói. Nếu hệ thống không dừng. Nếu Lõi ăn mọi thứ. Ta sẽ là người ở trong Thành Phố Vong khi nó sụp. Đó là giá.
Hắn nhìn cô. Và hắn muốn nói ngươi không phải trả giá đó, nhưng không nói. Vì cô không hỏi phép. Cô chọn.
– Đó là giá, hắn lặp lại.
Sào chạm nước. Thuyền lại trôi.
Bờ nam. Thuyền ghé. Hắn bước lên đá. Đá lạnh hơn bờ bắc (bờ bắc có ký ức ấm, bờ nam có sương lạnh). Vô Thanh bước theo. Lão Đò ở trên thuyền, hai tay trên sào, mắt mù nhìn sông.
– Lão.
– Ta nghe.
– Khi lão bảo sông chảy vào hang, hắn nói. Sông sẽ khác. Nước đã chảy một hướng từ khi có sông. Giờ lão bảo nó chia nhánh, chảy ngược, chảy vào nơi nó chưa từng chảy. Sông có... phản ứng không?
Lão im lâu. Sào rung nhẹ trên mặt nước, và hắn thấy sông rung theo, như sợi dây đàn chạm nhẹ.
– Sông không phản ứng, lão nói. Sông hỏi.
– Hỏi gì?
– Hỏi tại sao. Sông biết ta bảo gì. Sông luôn biết. Nhưng sông sẽ hỏi: tại sao bây giờ? Tại sao không phải trước? Và ta phải trả lời thật.
– Lão trả lời sao?
Lão ngẩng mặt. Mắt trắng đục nhìn trời (trời không có gì, nhưng lão nhìn kiểu nhìn mà người ta nhìn khi nhìn thứ mình nhớ chứ không phải thứ mình thấy).
– Ta nói: vì bây giờ ta có lý do.
Hắn đợi.
– Sông và ta, lão nói. Lão nói chậm, mỗi từ rơi vào nước. Ở với nhau từ trước mọi thứ. Trước hệ thống. Trước thuế. Trước cả ký ức. Sông không phải công cụ của ta. Ta không phải chủ sông. Ta là người ở cùng sông. Khi ta bảo sông chia nhánh, sông sẽ chia. Nhưng sông sẽ nhớ. Và sau khi chia, sông sẽ không quay lại hướng cũ.
Sông sẽ không quay lại.
– Lão nói gì?
– Ta nói, lão nói. Giọng trầm. Sông chia nhánh sẽ mất một phần dòng chảy chính. Nước vào hang, nước vào kho, nước mang Tro đi. Nhưng nước không quay lại. Nước đã qua hang sẽ chảy tiếp, xuống sâu hơn, và ta sẽ mất nhánh đó. Sông sẽ hẹp hơn. Vĩnh viễn.
Hắn nhìn sông. Đen. Rộng. Sông đã rộng từ khi hắn nhớ, và trước khi hắn nhớ, và trước cả khi có ai nhớ.
– Sông hẹp hơn, hắn nói. Nghĩa là thuyền lão...
– Thuyền ta vẫn chạy, lão nói. Sông hẹp không phải sông chết. Nhưng sẽ khác. Sông bớt sâu, thuyền bớt nổi, đò bớt xa. Ta sẽ không chèo được đến những chỗ sâu nhất nữa.
Lão im. Và trong im lặng đó, hắn nghe: tiếng sông chảy, tiếng sào rung, tiếng gỗ cọ nước. Âm thanh mà Lão Đò đã nghe suốt cả một đời dài hơn mọi đời. Âm thanh sẽ thay đổi.
– Đó là giá của lão, hắn nói.
– Đó là giá của sông, lão sửa. Ta chỉ trả cùng sông.
Hắn đi bộ dọc bờ nam. Vô Thanh bên cạnh. Sương mỏng quanh chân, lạnh kiểu lạnh mà sương luôn lạnh ở đây (lạnh có mùi, mùi kim loại nhẹ, mùi Tro bay).
– Ngươi đi Thành Phố Vong khi nào? hắn hỏi.
– Sáng giả, cô nói. Trước khi sông mở nhánh. Ta cần vào khu hành chính trước, kiểm tra cửa đá, xác nhận rãnh còn hoạt động. Nếu thư lại đã đóng rãnh (có thể, nếu thiếu Tro), ta phải mở lại trước khi đóng.
– Ngươi đi một mình.
– Ta đi một mình, cô nói. Phẳng.
Họ đi. Đá dưới chân lạnh, sương bám mắt cá. Hắn nhìn cô (nhỏ, tóc ngắn, vai gầy, bước nhanh kiểu bước mà người ta bước khi đã quyết) và hắn nghĩ: cô ấy không sợ. Không phải không sợ. Sợ đúng chỗ. Sợ vừa đủ. Sợ kiểu sợ mà người biết mình có thể chết nhưng vẫn đi.
– Vô Thanh.
– Gì?
– Tại sao ngươi nói tên mình cho ta? hắn hỏi. Ngày ở Thành Phố Vong. Thu Thuế không giới thiệu tên.
Cô bước chậm lại. Một nhịp. Rồi bước tiếp.
– Vì ta nghĩ ngươi cần nghe một cái tên, cô nói. Ngươi không có. Ta có. Cho ngươi nghe thử.
Hắn không đáp. Nhưng trong ngực, thứ gì đó ấm. Nhẹ. Kiểu ấm mà người ta ấm khi có ai nhớ đến mình trước khi mình biết mình cần được nhớ.
Họ đến bàn đá thu thuế. Bàn đá ở đó, lạnh, trống, không có ai ngồi. Hắn đã không ngồi bàn này từ khi bỏ đi. Trên mặt đá, vệt Tro cũ (từ lần thu cuối cùng của hắn) vẫn còn. Tro không bay ở đây. Tro nằm yên, đợi ai đó gom.
Vô Thanh nhìn bàn đá.
– Ta từng sợ ngồi cạnh ngươi, cô nói. Ngày đầu tiên ta thấy ngươi ở Thành Phố Vong. Ngươi ngồi bàn, không nhìn ai, thu, ghi, thu, ghi. Mắt xám. Tay trắng. Không cảm xúc. Ta nghĩ: đó là Thu Thuế hoàn hảo. Và ta sợ vì ta không muốn thành thế.
– Ta cũng không muốn, hắn nói.
Cô nhìn hắn. Và trên mặt cô, lần đầu tiên, hắn thấy thứ gì đó mà hắn chưa thấy ở Vô Thanh: mệt. Mệt kiểu mệt mà người ta mệt khi đã gánh quá lâu mà không ai hỏi có nặng không.
– Giá của ta, cô nói. Nhẹ. Không phải chết trong Thành Phố Vong. Giá của ta là quay lại nơi ta đã bỏ đi. Đặt tay lên cửa đá mà ta đã từng đi qua mỗi ngày. Ngửi mùi Tro ghép mà ta đã cố quên. Và ở lại đủ lâu để đóng cửa mà ta từng mở.
Quay lại nơi mình đã bỏ.
– Ta hiểu, hắn nói.
Cô gật. Rồi quay người, bước về phía Thành Phố Vong. Không chào. Không nhìn lại. Bước kiểu bước mà sông chảy: một hướng, không quay.
Hắn nhìn cô đi cho đến khi sương nuốt bóng cô.
Một mình.
Hắn ngồi bàn đá. Lạnh quen. Mặt đá nhẵn (bao nhiêu linh hồn đã đặt tay lên đây, bao nhiêu ký ức đã chảy qua rãnh nhỏ trên mặt bàn, bao nhiêu tên đã biến thành Tro). Hắn đặt tay xuống. Và cảm nhận.
Không gì.
Bàn đá không nói gì. Bàn đá là đá. Nhưng tay hắn nhớ. Nhớ cảm giác ký ức chảy qua ngón, nhớ trọng lượng của nỗi nhớ người khác, nhớ cách Tro lắng trong lọ khi thu xong. Tay hắn nhớ công việc, dù đầu hắn đã bỏ.
Giá của ta.
Hắn nghĩ. Chậm. Cẩn thận. Vì hắn đã học (từ Bạch Duyên, từ Giữ Nhớ, từ lá thư trong phòng cấm) rằng vội là sai. Vội là kiểu sai mà hắn đã sai suốt: quyết trước, hỏi sau, mất trước, hiểu sau.
Khi Lõi co, hắn sẽ mất gì?
Lõi ăn ký ức. Lõi sống bằng Tro, bằng ký ức nghiền thành bụi, bằng đời người nát thành thức ăn. Khi Lõi co (kho cạn, cửa đóng, Bạch Duyên lấp nền), Lõi sẽ co như sinh vật đói, và sinh vật đói thì cào. Cào gì? Cào thứ gần nhất. Thứ gần Lõi nhất khi nó co: nền. Bạch Duyên. Và thứ gần Lõi thứ nhì, dù ở trên mặt: hắn. Vì hắn là người tạo. Vì dấu ấn hắn trên mọi cuộn giấy, mọi lệnh, mọi rãnh cửa đá. Lõi biết hắn. Lõi nhớ hắn. Và khi Lõi co, nó sẽ kéo.
Kéo gì?
Kéo ký ức.
Ký ức nào?
Mọi ký ức hắn vừa nhớ lại.
Mùi hoa. Bàn tay Bạch Duyên. Lá thư trong phòng cấm. Bốn lần mặc cả. Nắng vàng trên cỏ ướt. Nụ cười không mặt. Giọng nói nhẹ. Mọi thứ mà phần cũ trong hắn đã rỉ ra suốt bao ngày giả kể từ khi cô bước lên bờ.
Lõi sẽ lấy lại.
Không phải đoán. Hắn biết. Biết bằng xương. Biết kiểu biết mà người tạo hệ thống biết hệ thống: Lõi không trả thù, Lõi chỉ ăn. Và ký ức gần nhất, tươi nhất, nóng nhất, là ký ức hắn vừa nhớ. Lõi sẽ kéo chúng xuống trước.
Hắn sẽ quên Bạch Duyên. Lần nữa.
Không.
Không, lần này khác.
Lần trước, ta tự xóa. Ta chọn quên. Ta ký lệnh. Ta viết thư rồi bước ra, và ký ức rời đi vì ta bảo nó rời.
Lần này, Lõi kéo. Không phải ta chọn. Không phải ta ký. Là Lõi đói và cào.
Và ta không biết phần nào sẽ mất trước.
Hắn nhắm mắt. Và thử. Thử nhớ. Nhớ mùi hoa (mờ, mỏng, sắp tắt nhưng chưa tắt). Nhớ bàn tay lạnh trong tay hắn (lạnh kiểu lạnh mà băng lạnh, nhưng sống). Nhớ giọng cô nói "Mình biết. Mình luôn biết." Nhớ vết nứt trên nền, và cách nền đón cô khi cô chạm (đất nhớ rễ). Nhớ Bạch Duyên nói "Anh đừng xin lỗi. Hãy sửa."
Mỗi mảnh nhớ, nóng. Nóng kiểu nóng mà than hồng nóng: không cháy ngọn, nhưng chạm vào thì bỏng.
Nếu Lõi lấy chúng, ta sẽ quay lại như cũ. Mắt xám. Tay trắng. Thu, ghi, thu, ghi. Không cảm xúc.
Vô Thanh nói đúng: "đó là Thu Thuế hoàn hảo." Và ta sẽ lại thành thế.
Hắn mở mắt. Sương quanh bàn đá dày hơn (Lõi đang thở mạnh hơn, hắn nhận ra, vì đêm giả là lúc Lõi thở sâu nhất, và sương dày nhất, và thu tự động nhiều nhất). Sương chạm da hắn. Lạnh. Có mùi kim loại. Có mùi đói.
Đó là giá của ta.
Quên cô. Lần nữa. Không vì ta chọn, mà vì sinh vật ta tạo ra đòi ăn.
Hắn đứng dậy. Bước xuống bờ sông. Lão Đò vẫn ở đó, trên thuyền, sào ngang gối.
– Đưa ta xuống, hắn nói.
Lão không hỏi xuống đâu. Lão biết.
Thuyền trôi. Sông chảy. Và chậm, thuyền chìm. Không chìm kiểu chìm vì hỏng, chìm kiểu chìm mà sông dẫn xuống: mặt nước mở, thuyền trượt qua, nước khép lại phía trên. Đường xuống Lõi.
Lão Đò dừng ở giới hạn. Như lần trước. Sông lão chỉ chảy đến đây.
Hắn bước xuống thuyền. Đá ướt dưới chân. Bóng tối ấm (ấm kiểu ấm mà bụng sinh vật ấm, ấm vì đang tiêu hóa). Hắn đi.
Xuống. Sâu hơn. Sâu hơn nữa. Đá hẹp dần, trần thấp dần, và tiếng rung bắt đầu. Tiếng Lõi. Tiếng thở của sinh vật ăn ký ức. Hít vào (đá rung), thở ra (đá im). Nhịp đều. Nhịp kiểu nhịp mà tim đập: không suy nghĩ, chỉ cần.
Và rồi, nền.
Hắn thấy nền. Chỗ mà Lõi mọc lên từ đó, chỗ mà vết nứt rộng hơn lần trước (rộng đủ để vừa hai bàn tay xòe), chỗ mà ánh sáng lờ mờ phát ra từ dưới.
Bạch Duyên ngồi ở đó.
Cô ngồi cạnh vết nứt, chân gấp, tay trên đùi, mắt nhắm. Tóc trắng dài hơn (lần nào hắn xuống tóc cũng dài hơn, vì cô không phải Thu Thuế, không bị luật thời gian chi phối). Vòng tròn trống quanh cô rộng hơn lần trước, và trong vòng tròn đó, Lõi im. Hoàn toàn im. Như đứa con nằm im cạnh mẹ.
Cô mở mắt khi hắn đến gần.
– Anh lại xuống, cô nói. Không hỏi. Nhận xét. Giọng nhẹ, kiểu nhẹ mà gió nhẹ khi không mang gì.
– Có thứ ta cần nói, hắn nói. Ngồi xuống cạnh cô. Đá lạnh dưới hắn. Hơi ấm cô bên cạnh (ấm mỏng, ấm kiểu ấm mà nến gần tắt ấm, nhưng vẫn ấm).
– Nói đi.
– Tro quên lãng, hắn nói.
Cô nghiêng đầu. Chờ.
– Khi Thu Thuế thu ký ức, hắn nói. Phần ký ức thành Tro bạc. Nhưng phần trống mà ký ức để lại, chỗ trống trong linh hồn, cũng thành Tro. Tro trong suốt. Không ai nhìn. Không ai đặt tên. Nó nằm trong kho hàng trăm năm giả, trong lọ không nhãn, và không ai biết nó ở đó.
Cô nhìn hắn. Mắt trống (luôn trống, vì không có ký ức nào lấp đầy), nhưng không rỗng. Có thứ gì đó phía sau mắt, thứ mà hắn đã học gọi là hiểu.
– Vô Thanh mang một lọ, hắn nói. Và khi ta đặt nó trong hang Giữ Nhớ, mười hai nghìn mảnh ký ức trên tường cộng hưởng. Ký ức nhận ra phần trống của mình.
– Mình nghe, cô nói.
– Ta nghĩ... hắn dừng. Vì câu này quan trọng, và câu quan trọng thì phải nói đúng. Ta nghĩ Tro quên lãng của em có thể là mảnh nền bị thiếu. Phần trống mà nền để lại khi em bị tách. Nếu em nhận nó, em có thể... không cần thành "rộng hơn". Em có thể giữ được chính mình.
Im lặng lâu. Lõi thở, đá rung, rồi im. Thở, rung, im.
Cô nhìn xuống vết nứt. Ánh sáng dưới nền phát lên, mờ, kiểu sáng mà bình minh sáng trước khi mặt trời lên: biết sẽ sáng, nhưng chưa.
– Mình hiểu, cô nói.
– Em không hỏi gì?
– Mình hiểu, cô lặp lại. Rồi ngẩng. Anh nói: Tro quên lãng có thể lấp chỗ trống mà không cần mình lấp bằng chính mình. Mình giữ hình. Giữ tên. Giữ mình.
– Đúng. Có thể. Ta không chắc.
– Anh muốn mình chọn, cô nói.
– Ta muốn em biết. Chọn là của em.
Cô cười. Mỏng. Cười kiểu cười mà Bạch Duyên cười: không vui, không buồn, chỉ nhẹ. Kiểu nhẹ mà lá rơi nhẹ khi không có gió.
– Mình đã nói với anh, cô nói. Mình muốn biết mình là gì. Không phải giữ mình là gì.
Không phải giữ. Biết.
– Nếu Tro quên lãng lấp nền thay mình, cô nói. Nhìn xuống. Mình vẫn là Bạch Duyên nhỏ. Vẫn tóc trắng. Vẫn không ký ức. Vẫn ngồi đây. Nhưng mình sẽ không biết. Mình sẽ không biết mình là nền. Mình sẽ giữ hình mà mất hiểu.
Hắn im. Vì cô đúng. Và hắn biết cô đúng. Và hắn ghét cô đúng.
– Nếu mình tự lấp, cô nói. Mình sẽ biết. Biết mình là gì. Biết nền ra sao. Biết Lõi và mình là hai nửa cùng gốc. Mình sẽ rộng hơn. Không phải Bạch Duyên nhỏ nữa. Nhưng mình sẽ BIẾT.
– Em sẽ không còn là em.
– Mình chưa bao giờ là "mình", cô nói. Nhẹ. Không đau. Mình không có ký ức. Không có quá khứ. Không có tên thật. "Bạch Duyên" là tên anh đặt. Mình không mất gì khi rộng hơn, vì mình chưa bao giờ có gì để mất.
Hắn nhìn cô. Và trong mắt hắn, thứ gì đó cháy. Cháy kiểu cháy mà than hồng cháy: không lửa, nhưng nóng, nhưng đỏ, nhưng đau.
– Ta sẽ quên em, hắn nói.
Cô dừng.
– Khi Lõi co, hắn nói. Lõi sẽ kéo ký ức gần nhất. Ký ức về em. Mọi thứ ta nhớ lại. Mùi hoa. Tay em. Giọng em. Hết.
Cô nhìn hắn lâu. Và trên mặt cô, lần đầu tiên, hắn thấy thứ gì đó không phải nhẹ. Nặng. Nặng kiểu nặng mà đá nặng khi nằm dưới sông: không ai thấy, nhưng đè.
– Anh sẽ quên mình, cô nói. Chậm. Như nếm từng từ.
– Có thể. Có thể mất hết. Có thể chỉ mất một phần. Ta không biết. Nhưng ta biết Lõi sẽ kéo. Và thứ nóng nhất, tươi nhất, là thứ ta nhớ về em.
– Vậy tại sao anh vẫn làm?
Hắn nhìn cô. Nhìn mắt trống. Nhìn tóc trắng. Nhìn bàn tay nhỏ trên đùi. Và hắn nói, chậm, từng từ:
– Vì lần trước ta quên em là ta chọn. Lần này ta quên em không phải vì ta muốn. Và em sẽ biết. Em sẽ rộng hơn. Em sẽ là nền. Và nền sẽ nhớ, dù ta không nhớ.
Cô im lâu. Rất lâu. Lõi thở ba nhịp (rung, im, rung, im, rung, im). Và rồi cô đưa tay, chạm tay hắn. Lạnh. Kiểu lạnh cũ.
– Mình chọn tự lấp, cô nói. Không vì anh nói. Vì mình đã chọn từ lần trước. Nhưng mình muốn anh biết: nền nhớ. Nền nhớ mọi thứ mọc trên nó. Và anh đã mọc trên mình rất lâu.
Hắn nắm tay cô. Lạnh. Nhưng hắn không rụt. Đã không rụt từ lâu rồi.
– Ba đêm giả, hắn nói. Đêm giả thứ nhất đang chạy. Khi xong, ta sẽ lên trên, sửa hệ thống, và em lấp nền. Sau đó...
– Sau đó anh quên, cô nói.
– Sau đó ta quên.
Cô nắm chặt hơn. Không nhiều. Nhưng hắn cảm nhận được: ngón tay siết thêm một phần, kiểu siết mà người ta siết khi biết sẽ buông.
– Mình muốn anh nhớ một thứ, cô nói. Một thứ mà Lõi không lấy được.
– Gì?
– Mùi hoa, cô nói. Anh ngửi được mùi hoa từ khi gặp mình. Mùi đó không phải ký ức. Mùi đó là vết cháy. Cháy quá sâu thì không phải ký ức nữa, mà thành sẹo. Lõi ăn ký ức, nhưng Lõi không ăn sẹo.
Sẹo. Không phải ký ức.
– Sau khi anh quên, cô nói. Anh sẽ không nhớ mình. Không nhớ tên. Không nhớ tóc trắng. Không nhớ tay lạnh. Nhưng anh sẽ ngửi mùi hoa. Và anh sẽ không biết tại sao. Nhưng mũi anh sẽ biết. Xương anh sẽ biết. Nền biết.
Hắn nhắm mắt. Và trong bóng tối sau mí, hắn ngửi. Mùi hoa. Mờ. Mỏng. Nhưng sâu. Sâu hơn ký ức. Sâu hơn xương. Sâu kiểu sâu mà rễ sâu khi đã mọc quá lâu.
Sẹo không phải ký ức. Lõi không ăn sẹo.
– Được, hắn nói.
Cô buông tay. Chậm. Từng ngón.
– Đi đi, cô nói. Sửa đi.
Hắn đứng dậy. Nhìn cô lần cuối. Tóc trắng. Mắt trống. Ngồi cạnh vết nứt dẫn xuống nền. Nhỏ. Và sắp rộng.
– Bạch Duyên.
– Gì?
– Cảm ơn, hắn nói. Vì đã cho ta biết giá.
Cô lắc đầu.
– Mình không cho. Anh tự biết. Mình chỉ ngồi đây.
Hắn quay người. Bước đi. Lên. Từng bậc. Từng bậc. Và sau lưng hắn, Lõi lại thở, và trong hơi thở đó, hắn nghe: tiếng nền rung nhẹ, tiếng Bạch Duyên ngồi im, tiếng lạnh chạm nóng, tiếng hai thứ sắp thành một.
Hắn lên bờ. Lão Đò đợi.
– Đi, hắn nói.
Thuyền trôi. Đêm giả thứ nhất đang qua. Còn hai.