Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 54: Cái chết
Chương 54

Cái chết

Cô chết vào buổi chiều.

Hắn biết vì phần cũ cho mảnh đó bằng ánh sáng: ánh sáng chiều, vàng, kiểu vàng mà nắng xế chiếu qua cây, kiểu vàng mà bóng dài trên đất, kiểu vàng mà mọi thứ đẹp hơn và buồn hơn cùng lúc. Ánh sáng đó không phải ánh sáng bình thường, mà ánh sáng kiểu ánh sáng mà ký ức giữ lại khi mọi thứ khác đã mờ: chính xác về sắc độ, chính xác về góc chiếu, chính xác đến mức đau.

Mảnh đó đến khi hắn đang ngồi bờ sông, đêm thứ tư, và nó không rời, không tan, không tắt kiểu các mảnh trước. Nó ở. Dài. Đau. Kiểu ký ức mà cơ thể cũng đau theo, kiểu đau mà xương đau, kiểu đau mà ngồi thẳng cũng khó vì vai muốn gục.

Hắn để nó chảy. Không chống.

Bạch Duyên nằm trên giường tre. Nhà nhỏ, vách đất, mái tranh thấp. Nắng chiều vào qua cửa sổ nhỏ, rọi lên mặt cô: trắng, trắng hơn bình thường (cô luôn trắng, nhưng giờ trắng kiểu trắng mà da mất máu, trắng kiểu trắng mà sáp mất nến). Ánh nắng rọi trên mặt cô tạo bóng sâu ở hốc mắt, ở xương gò má, ở chỗ lõm giữa cổ và vai, bóng kiểu bóng mà xương in qua da.

Trên tường đất có vết ám khói cũ. Trên bàn gỗ nhỏ cạnh giường có bát nước (nước trong, chưa uống, cô quên uống), có khăn vải gấp gọn (hắn gấp, vì cô đã quên cách gấp khăn từ tuần trước). Mùi nhà: mùi đất ẩm, mùi tranh khô, mùi gì đó ngọt nhẹ kiểu ngọt mà hoa dại ngoài cửa tỏa vào, và dưới tất cả, mùi gì đó không tên, mùi kiểu mùi mà phòng có người sắp đi mang theo.

Mộ Hà ngồi cạnh. Cầm tay cô. Tay cô lạnh (luôn lạnh, nhưng giờ lạnh hơn, lạnh kiểu lạnh mà nhiệt rút hết, kiểu lạnh mà đá bắt đầu giống nhau ở mọi chỗ). Hắn đã ngồi đây từ sáng. Không ăn. Không uống. Ngồi kiểu ngồi mà chờ đợi thứ gì đó mà mình không muốn nó đến nhưng biết nó sẽ đến, kiểu chờ mà mỗi giây vừa muốn nhanh vừa muốn chậm.

Cô không bệnh. Không vết thương. Không tai nạn. Cô chỉ đang mất. Mất dần, mất kiểu nến cháy mà sáp hết, kiểu cây trụi lá mà không cần gió. Quên lãng ăn cô từ bên trong: quên tên hắn, quên tên mình, quên cách nắm tay, quên cách thở. Mỗi ngày ít hơn ngày trước. Mỗi sáng mờ hơn sáng trước. Như thể cô là bức tranh mà ai đó đang xóa từng nét, cẩn thận, chậm rãi, không bỏ sót.

Tuần trước cô quên đường về nhà, đứng giữa đồng, nhìn quanh, mắt trẻ con. Hắn tìm thấy cô lúc xế chiều, đứng giữa cỏ, tay ôm vai mình vì lạnh. Cô nhìn hắn và hỏi: "Anh tìm ai?" Và khi hắn nói tên cô, cô nghiêng đầu, cười, nói: "Tên đẹp." Không nhận ra đó là tên mình.

Ba ngày trước cô quên cách nuốt. Hắn phải cho cô uống nước bằng khăn ướt chấm lên môi, giọt nhỏ, kiểu cho trẻ sơ sinh uống. Cô ngậm nước rồi để chảy ra khóe miệng, không nuốt, không phải từ chối mà vì cơ thể quên động tác nuốt là gì.

Hôm qua cô quên cách nắm. Hắn đặt tay cô trong tay mình, siết, và tay cô nằm yên, không siết lại, không phải vì không muốn mà vì quên rằng ngón tay có thể gập.

Bây giờ. Mắt cô mở. Nhìn trần. Nhưng không thấy trần, hắn biết vì mắt cô không di chuyển khi hắn đưa tay qua.

"Bạch Duyên."

Không trả lời. Ngực cô phập phồng, chậm, nhịp không đều, kiểu nhịp mà cơ thể đang quên cách giữ nhịp.

"Bạch Duyên, nghe ta không?"

Mắt cô chớp. Chậm. Kiểu chớp mà nặng nề, kiểu chớp mà mí mắt quên cách mở lại.

"Ai..." cô nói. Giọng mỏng, kiểu mỏng mà giấy mỏng, kiểu mỏng mà gió thổi qua.

"Ta. Mộ Hà."

"Mộ... Hà." Cô nhai tên hắn, chậm, kiểu nhai mà lần đầu nghe. Nhưng không phải lần đầu. Cô đã nghe tên này nghìn lần. Và bây giờ nó mới kiểu mới, vì cô quên rồi.

"Phải. Mộ Hà. Anh."

Cô im. Mắt nhìn hắn. Và trong mắt cô, thứ gì đó lóe: không phải nhớ, mà kiểu nhớ mà xương nhớ, kiểu nhớ mà sâu hơn ký ức. Cô nhận ra hắn không phải bằng đầu, mà bằng thứ gì đó cũ hơn đầu. Cũ hơn tên. Cũ hơn ngôn ngữ. Thứ gì đó ở chỗ mà quên lãng chưa chạm tới, hoặc không chạm tới được.

"Anh," cô nói. Một từ. Đúng cách xưng hô. Đúng giọng. Dù quên tên, cô nhớ cách gọi.

Hắn siết tay cô. Mắt ướt (mắt đen, mắt Mộ Hà, mắt từng ướt kiểu ướt mà nước mắt chảy không kiểm soát, kiểu ướt mà Thu Thuế bây giờ bắt đầu có nhưng chưa đủ).

"Ta ở đây," hắn nói. "Ta không đi đâu."

Cô nhìn hắn. Và cười. Nụ cười nhỏ, mỏng, kiểu cười mà môi cười nhưng mắt đã đi rồi. Kiểu cười mà cơ thể còn nhớ nhưng người đã quên lý do cười.

Thời gian trôi kiểu thời gian trôi khi ai đó đang mất: chậm, nặng, mỗi giây có trọng lượng. Nắng chiều dịch trên sàn đất, từ từ, vệt sáng thu hẹp rồi kéo dài rồi đổi hướng, đo thời gian bằng bóng thay vì kim.

Cô nói thêm vài lần. Ngắn. Rời.

"Nắng... đẹp."

"Tay... ai?"

"Mình... mình tên gì?"

Mỗi câu ngắn hơn câu trước. Mỗi câu ít chủ ngữ hơn. Cô đang mất bản ngã, mất kiểu mất mà tên rơi trước, rồi xưng hô rơi, rồi khuôn mặt rơi, rồi cảm giác rơi, rồi cuối cùng: im.

Và cô im.

Không phải ngủ. Không phải chết kiểu tim ngừng đập. Mà im. Mắt mở nhưng trống. Tay trong tay hắn nhưng không siết. Ngực vẫn phập phồng (hoặc hắn tưởng vậy, hoặc hắn muốn tin vậy), nhưng cô không còn ở đây. Cô đã rơi vào chỗ trống cuối cùng, chỗ mà quên lãng nuốt nốt thứ cuối cùng cần nuốt.

"Bạch Duyên."

Cô không trả lời. Mắt vẫn mở, vẫn nhìn, nhưng nhìn kiểu nhìn mà gương nhìn: phản chiếu mà không thấy.

"Bạch Duyên, xin ngươi."

Vẫn im. Im kiểu im mà không phải im lặng, mà im kiểu trống, kiểu căn phòng không có ai dù cơ thể vẫn nằm đây.

Hắn quỳ xuống. Quỳ bên giường tre, trán chạm tay cô, và ở đó, trong tư thế đó, hắn khóc. Khóc kiểu khóc mà không phải khóc thường, mà khóc kiểu mà thế giới vỡ, kiểu trước-và-sau, kiểu mà sau tiếng khóc này mọi thứ sẽ khác, mọi quyết định sẽ khác, mọi lời hứa sẽ nặng hơn.

Nước mắt chảy lên tay cô. Ấm. Và tay cô lạnh. Và khoảng cách giữa ấm và lạnh đó là khoảng cách giữa sống và thứ-gì-đó-không-phải-sống-nữa.

Nắng chiều chuyển dần. Vàng thành cam. Cam thành tím. Tím thành tối. Và hắn vẫn quỳ. Và cô vẫn nằm. Và giữa hai người, khoảng cách không phải khoảng cách thường mà khoảng cách kiểu khoảng cách giữa nhớ và quên, giữa ở đây và không ở đây, giữa người còn biết đau và người đã quên cách đau.

Đêm xuống. Nhà tối. Hắn không thắp đèn. Ngồi trong tối, tay vẫn nắm tay cô, nghe tiếng dế ngoài vách, nghe gió qua mái tranh, nghe tất cả những âm thanh mà trước đây hai người cùng nghe nhưng giờ chỉ một người nghe. Thỉnh thoảng hắn nhìn mặt cô trong tối: chỉ thấy đường viền trắng, trắng kiểu trắng mà phát sáng nhẹ, hoặc hắn tưởng vậy vì mắt quen bóng tối hay tưởng.

Sáng hôm sau. Hắn dậy (đã ngủ? hay chỉ mất ý thức? không rõ, ranh giới giữa ngủ và tỉnh đã mờ từ đêm qua). Cô vẫn nằm. Mắt đóng (ai đóng mắt cô? hắn? hoặc cô tự đóng ở khoảnh khắc cuối mà hắn không thấy?). Da trắng chuyển xám nhẹ. Tay trong tay hắn: lạnh, lạnh kiểu lạnh mà không ấm lại được nữa, kiểu lạnh mà đá dưới suối mùa đông cũng chỉ lạnh đến thế.

Cô chết rồi. Không phải vì bệnh, vì thương, vì tai nạn. Mà vì quên. Quên hết. Quên đến mức cơ thể cũng quên cách sống. Quên thở. Quên đập tim. Quên tồn tại. Quên lãng không phải kẻ thù từ bên ngoài, mà thứ cô mang từ lúc sinh, thứ nằm trong xương, trong máu, trong cách cô nhìn thế giới: nhìn rồi mất, nghe rồi quên, yêu rồi không nhớ đã yêu.

Hắn ngồi bên cô cho đến khi nắng lên cao. Ngồi kiểu ngồi mà đá ngồi, kiểu ngồi mà không di chuyển, không thở đều, không nghĩ. Chỉ ngồi và nhìn mặt cô: mặt bình yên (kiểu bình yên mà chết mang đến, kiểu bình yên mà chỉ có khi không còn gì để quên, không còn gì để mất, không còn gì để sợ mất). Nắng sáng chiếu lên mặt cô khác nắng chiều hôm qua: trắng hơn, lạnh hơn, kiểu nắng mà sáng mới.

Ruồi bay vào qua cửa sổ. Đậu trên vách đất. Bay đi. Và hắn nghĩ: ruồi không biết cô chết. Gió không biết. Nắng không biết. Cả thế giới vẫn chạy bình thường, vẫn sáng vẫn tối vẫn gió vẫn mưa, và chỉ hắn biết rằng mọi thứ đã khác.

Và rồi hắn đứng dậy. Và rồi hắn đi.

Không phải đi đâu. Đi đến sông. Con sông nhỏ nước trong, sông mà hai người hay ngồi, sông mà cô đếm sỏi (đếm rồi quên đã đếm, đếm lại, cười vì thấy mình đếm lại, rồi quên cả việc đã cười), sông mà hắn gọi tên cô rồi im. Đến sông, đứng bờ, nhìn nước chảy. Nước trong. Sỏi dưới đáy. Cá nhỏ trốn bóng hắn.

Và quyết.

Không phải quyết kiểu quyết mà suy nghĩ lâu. Quyết kiểu quyết mà xương quyết, kiểu quyết mà không có lựa chọn khác, kiểu quyết mà đau đến mức chỉ còn một hướng: đi. Xuống bên kia. Tìm Lõi. Đổi chấp. Lấy cô về.

"Ta sẽ nhớ thay." Câu đó giờ không phải lời hứa nữa. Là lời nguyện. Lời nguyện kiểu lời nguyện mà người ta bán linh hồn, bán tương lai, bán tất cả, vì thứ duy nhất còn quan trọng đã mất. Hắn nói câu đó ra tiếng, nói vào mặt sông, và sông không trả lời, chỉ chảy, chảy kiểu chảy mà sông nào cũng chảy khi ai đó đứng bên bờ đau đến mức muốn chết.

Hắn mở mắt. Sông đen. Sương bạc. Và trên mặt hắn: ướt. Ướt nhiều hơn mọi lần. Ướt kiểu ướt mà nước chảy đến cằm, chảy xuống cổ, chảy vào áo đen.

Hắn đưa tay lên. Sờ mặt. Ướt thật. Không phải sương. Không phải nước sông. Nước mắt. Thu Thuế đang khóc.

Không, không phải Thu Thuế. Mộ Hà đang khóc. Khóc qua cơ thể Thu Thuế, khóc qua mắt xám (đang có màu ở rìa, màu tối, kiểu tối mà đen nhưng chưa đủ đen), khóc vì mảnh ký ức này bây giờ đã có đầy đủ bối cảnh: nhà tranh, giường tre, nắng chiều, cô mất dần từ quên đến chết. Không phải khái niệm nữa. Cụ thể. Xương gò má cô in qua da. Tay cô lạnh trong tay hắn. Ruồi trên vách đất.

Cô không chết vì hy sinh. Cô chết vì quên.

Hắn từng nghĩ cô hy sinh. Từng tưởng cô chết vì chọn chết, vì cứu ai, vì ngăn thứ gì đó lớn. Nhưng phần cũ cho thấy: không phải hy sinh anh hùng. Cô chết vì bẩm sinh quên lãng, quên đến mức cơ thể quên cách sống. Cô không chọn chết. Cô bị quên lãng giết. Chậm. Từng mảnh. Từng ngày. Cho đến khi không còn gì để quên nữa thì cơ thể dừng lại, dừng kiểu đồng hồ hết cót.

Nhận ra đó xếp lại mọi thứ. Nếu cô chết vì quên, thì lý do hắn tạo hệ thống không phải để "trả thù" hay "đảo ngược hy sinh." Mà để cứu cô khỏi quên. Để tìm cách trả lại ký ức cho cô. Để cô nhớ. Để cô sống lại bằng nhớ.

Và hệ thống thu thuế ký ức: thu từ người khác, nuôi Lõi, đổi lấy cách đưa ký ức cho cô.

Từ tình yêu. Qua mất mát. Đến tội ác.

Ba bước. Mỗi bước có lý. Mỗi bước dẫn tới bước sau một cách tất yếu. Không có bước nào nhảy. Không có lúc nào hắn chọn ác. Hắn chỉ chọn yêu, và yêu đến mức không chịu nổi, và không chịu nổi đến mức sẵn sàng trả giá, và giá đó là vạn linh hồn.

Hắn ngồi trong đêm. Nước mắt khô dần trên mặt, khô kiểu muối khô: kéo da, ngứa nhẹ, dấu vết vật lý của thứ mà Thu Thuế trước đây không có. Gió lạnh. Sương quanh hắn dày hơn bình thường, kiểu dày mà sương biết ai đó đang đau, kiểu dày mà che, mà phủ, mà im lặng cùng.

Và ở đâu đó, trên thuyền, cô ngồi (hoặc nằm), trắng như giấy, tóc dài đen, mắt nhìn vào nơi rất xa. Cô bây giờ cũng trống. Cũng quên. Cũng kiểu quên mà ở thế giới bên trên đã giết cô. Nhưng ở đây quên không giết, vì ở đây cô đã chết rồi, không có gì để giết thêm. Quên ở đây chỉ là trạng thái, không phải bản án.

Nhưng cô sống. Ở đây, ở thế giới bên kia, cô sống kiểu sống mà linh hồn sống: không thở, không tim đập, nhưng ở. Và cô quên, nhưng cô ở. Và đó là khác biệt: ở trên, quên giết cô vì cơ thể cần nhớ cách sống. Ở dưới, không cần cơ thể, nên quên chỉ là trống, không phải chết.

Và ta nhớ. Bây giờ ta nhớ. Và ta sẽ không để quên lãng giết cô lần nữa.

Lọ Tro trên bàn đá rung. Nhẹ. Rung kiểu rung mà đồng xu rung khi xe chạy qua: không ai để ý trừ người đang nhìn. Lõi cựa dưới sông, nhẹ. Và hắn ngồi giữa, nhớ, khóc, và bắt đầu hiểu: cách sửa không phải phá hệ thống đơn thuần. Phá hệ thống mà không cứu cô thì vòng lặp sẽ bắt đầu lại. Phải tìm cách cứu cô khỏi quên, đồng thời dừng Lõi, đồng thời trả ký ức cho vạn linh hồn.

Ba thứ cùng lúc. Và hắn chưa biết cách nào.

Nhưng hắn nhớ. Và nhớ là bắt đầu.

Sương nhạt dần ở phía đông. Bình minh giả sắp đến, hoặc không, hoặc chỉ là sương mỏng đi vì gió. Hắn ngồi bờ sông, mặt khô, mắt mở, và trong đầu hắn, hai hình ảnh xếp chồng: mặt cô lúc chiều (nắng vàng, xương gò má, mắt trống), và mặt cô ở thế giới này (trắng, tóc đen, mắt nhìn xa). Hai mặt cùng một người. Hai lần mất cùng một cô. Và hắn ở giữa, nhớ cả hai, đau cả hai, và biết rằng lần này hắn phải làm khác.

Không phải bằng cách chết thêm lần nữa. Không phải bằng cách tạo hệ thống khác. Mà bằng cách nhớ cho đúng, nhớ cho đủ, rồi tìm ra lối mà không ai phải trả giá bằng quên.

Gió mang mùi sông đến. Mùi rong, mùi bùn nhẹ, mùi lạnh. Và dưới tất cả, mờ đến mức gần không có, mùi cỏ ướt. Mùi cô. Mùi từ ký ức vừa mở. Mùi bám vào khứu giác hắn kiểu mùi bám vào áo sau khi ôm ai đó: nhẹ, sắp mất, nhưng chưa mất.

Hắn hít sâu. Giữ.

Và đợi mảnh tiếp theo.

Ch.54/79
2.705 từ