Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 41: Chiến tranh lạnh
Chương 41

Chiến tranh lạnh

Sáng giả thứ năm kể từ khi mùi băng đến.

Hắn thu thuế. Bàn đá, sương, lọ Tro, linh hồn xếp hàng. Mặc Thương ngồi phía đông, lưng thẳng, mắt hẹp mở nửa chừng (kiểu mở mà không cần nhìn vì đã nhìn thấy từ trước), và quan sát. Không nói. Không hỏi. Chỉ ở đó, kiểu đá ở đó, kiểu sương ở đó, kiểu mùi lạnh ở đó.

Hắn ghét kiểu ở đó đó. Ghét hơn cả bị hỏi.

Linh hồn đầu tiên: phụ nữ trung niên, mắt sưng, tay nắm chặt thứ gì đó vô hình. Thuế cô là ký ức về con trai, về lần cuối cùng nó gọi "mẹ" trước khi bỏ đi. Hắn đọc, thấy: một đứa trẻ đứng cửa, ba lô, mặt cúi, và tiếng "con đi" không quay lại. Ký ức nặng bảy đơn vị, thuế ba.

Hắn thu ba. Không bớt. Không thêm. Bàn tay bạc chạm, tách, đặt vào lọ. Sạch.

Mặc Thương không nhìn lọ. Nhìn tay hắn.

Tay ta có gì để nhìn?

Hắn biết: Mặc Thương đọc cách hắn chạm. Đọc có nhanh hay chậm, có lưỡng lự hay dứt khoát, có lệch phần nào không. Thanh tra đọc người bằng cách đọc tay họ khi làm việc, giống cách hắn đọc linh hồn bằng cách đọc thứ họ nắm.

Linh hồn thứ hai: đàn ông già, bước chậm, hơi cong lưng. Thuế: ký ức về người vợ ngồi bên giường bệnh, bóp tay, và nói "đừng đợi". Nặng chín đơn vị. Thuế bốn.

Hắn thu bốn. Tay không run.

Mặc Thương gật nhẹ. Gật kiểu gật ghi nhận, gật mà không có cảm xúc nào kèm, và đó mới là thứ đáng sợ: gật như đã xem hàng vạn lần, gật kiểu sương gật khi gió thổi qua.

Sau ba linh hồn, Mặc Thương nói. Không đứng dậy, không thay đổi tư thế, chỉ nói, và giọng đó rơi vào không gian giữa hai bàn đá (hắn một bàn, Mặc Thương một bàn, khoảng cách năm bước, sương mỏng).

– Ngươi thu rất sạch.

Không phải khen. Không phải mỉa. Là nhận xét, kiểu nhận xét mà kẻ đọc biểu đồ nhận xét biểu đồ: sạch, nghĩa là đúng tỉ lệ, đúng lượng, không thừa không thiếu.

– Ta luôn thu sạch, hắn đáp. Ngắn, đặt lọ lên bàn, mở nắp chờ linh hồn tiếp.

– Bây giờ thì sạch, Mặc Thương nói. Và từ "bây giờ" nặng. Nặng kiểu nặng mà cả hai đều biết trước đó hắn thu thiếu, trước đó hắn giấu, trước đó hắn gian lận bảy phần trăm cho Vô Thanh để nuôi mạng lưới, trước đó hắn bẻ quy tắc. Bây giờ sạch vì ta ở đây. Và ngươi biết ta đọc tay.

Hắn không đáp. Đặt tay lên bàn đá, mở ra, úp xuống, kiểu kiểu mời kiểm tra, kiểu thách thức nhẹ mà không nói thành lời.

Mặc Thương nhìn bàn tay đó ba giây. Rồi nói:

– Tay ngươi từng ấm hơn.

Và câu đó, câu đó không phải thanh tra. Câu đó là cộng sự cũ. Câu đó là trà đêm qua, là chén đá, là vạn đêm. Câu đó là tâm lý chiến nhưng không phải dối, là thật nhưng được dùng như dao.

Mặc Thương dùng sự thật để cắt. Vì sự thật cắt sâu hơn dối trá.

Hắn rút tay về. Chậm, kiểu chậm không vội, kiểu chậm mà cả hai đều biết là vội nhưng giả không vội. Và tiếp tục thu thuế.

Chiều giả. Hàng linh hồn hết. Lọ đầy vừa đủ, Tro lắng đều, số liệu khớp. Hắn đóng nắp, ghi vào đá (kiểu ghi mà hệ thống yêu cầu, kiểu ghi mà Vua Thuế đọc từ xa, không biết Vua Thuế có thật hay không nhưng hệ thống hoạt động như có).

Mặc Thương đứng dậy. Lần đầu tiên trong năm đêm giả, hắn ta đi về phía bờ bắc. Không giải thích. Không mời. Chỉ đi.

Hắn ngồi yên. Đếm: một, hai, ba, bốn, năm (đếm bước Mặc Thương, vì mỗi bước Mặc Thương trên sương là một bước gần hang Giữ Nhớ hơn, và mỗi bước đó là một vết dao nhẹ trên ngực hắn).

Mặc Thương đi bờ bắc. Mặc Thương biết bờ bắc có gì. Hoặc biết, hoặc đoán, hoặc thử.

Hắn không đuổi theo. Ngồi bàn đá. Và nghĩ.

Nếu đuổi theo: lộ. Lộ rằng bờ bắc quan trọng, lộ rằng có thứ cần bảo vệ, lộ rằng "không chạy, đến" là thật và nơi đó có người đợi.

Nếu ngồi yên: Mặc Thương đi một mình, và Giữ Nhớ ở bờ bắc một mình, và nếu Mặc Thương tìm đúng hang thì mười ba linh hồn, 12.400 mảnh ký ức, và cô (cô không nhớ gì, cô chỉ biết giữ, và cô gọi hắn đến nhưng hắn ngồi đây).

Không có lựa chọn đúng. Chỉ có lựa chọn ít sai hơn.

Hắn ngồi yên. Vì nếu Mặc Thương thử thì hắn ngồi yên là đáp án duy nhất không cho thông tin. Và nếu Mặc Thương biết thật, nếu Mặc Thương đã đọc đá khu biệt lập đủ sâu, đã ngửi mùi lãng quên tự nhiên đủ kỹ, đã biết "biến số đó ở trên sông", thì hắn ngồi yên hay đuổi theo cũng không khác.

Nhưng ngực vẫn đập. Đập kiểu đập không phải nhịp tim (Thu Thuế không có tim đập), đập kiểu cái gì đó trong hắn gõ vào thành ngực, gõ và nói: đi đi đi.

Hắn ngồi. Và đếm.

Tối giả. Mặc Thương quay lại. Lưng thẳng, áo trắng không vết, bước bình thường. Và trên mặt: không gì. Phẳng. Mắt hẹp, không biểu cảm, kiểu kiểu mặt đó mỗi đêm giả kể từ khi đến.

Hắn không hỏi.

Mặc Thương ngồi lại vị trí đông. Và nói:

– Bờ bắc rộng.

Hai từ. Không thêm. Và trong hai từ đó, mọi thứ và không gì cả: rộng nghĩa là chưa tìm hết, rộng nghĩa là còn chỗ chưa đến, rộng nghĩa là hắn ta sẽ quay lại, ngày mai giả, ngày kia giả, cho đến khi bờ bắc không còn rộng nữa.

Hoặc: rộng nghĩa là rộng. Không gì hơn. Và hắn đang đọc quá nhiều vào hai từ vì hắn sợ, và sợ thì mọi từ đều có dao.

– Rộng, hắn lặp lại. Giọng phẳng, kiểu phẳng học từ Mặc Thương (và nhận ra: bao nhiêu thứ trong cách hắn nói, cách hắn ngồi, cách hắn phẳng, là học từ kẻ hắn không nhớ đã học?).

Mặc Thương nghiêng đầu, nhìn hắn. Và lần đầu tiên tối nay, mắt hắn ta mở rộng hơn bình thường, chỉ nhỉnh, chỉ phần mười, nhưng hắn thấy:

– Ngươi không hỏi ta tìm thấy gì.

Hắn giữ mặt phẳng. Đừng hỏi. Hỏi là cho thông tin.

– Không có gì để hỏi. Bờ bắc rộng. Ngươi sẽ tìm xong lúc nào đó.

Mặc Thương nhìn hắn thêm ba giây. Rồi:

– Ngươi giỏi hơn trước. Trước ngươi sẽ hỏi. Trước ngươi sẽ đuổi theo ta. Trước ngươi sẽ, Mặc Thương dừng, nhìn sang trái, nhìn sương, nhìn kiểu nhìn mà không nhìn gì cả mà nhìn vào trong, trước ngươi sẽ hét vào mặt ta rằng "đừng đụng vào cô ấy".

Trước.

Từ đó rơi vào hắn như đá rơi vào nước: sâu, lạnh, và tạo gợn lan dài. Trước, nghĩa là vòng lặp trước, nghĩa là phiên bản hắn đã quên, phiên bản đã hét, đã lộ, đã cho Mặc Thương mọi thông tin cần thiết và rồi đau và rồi xóa và rồi quên.

Lần này ta không hét. Lần này ta ngồi yên. Lần này khác.

Nhưng Mặc Thương nói tiếp, và giọng đó nhẹ hơn, nhẹ kiểu nhẹ mà không ai nghe trừ hắn:

– Ngươi giỏi hơn. Nhưng mắt ngươi thì không.

Hắn chớp. Không kiểm soát được, chớp kiểu chớp mà người ta chớp khi bị bắt quả tang, và Mặc Thương, Mặc Thương mà không chớp bao giờ, Mặc Thương thấy.

– Mắt ngươi khi ta nói "bờ bắc", Mặc Thương nói, giọng mỏng, giọng thầm, giọng giữa hai người. Mắt ngươi nháy. Lần nào ta nói "bờ bắc" mắt ngươi cũng nháy. Ngươi kiểm soát được tay, được giọng, được mặt, nhưng mắt thì không. Mắt ngươi vẫn là mắt cũ.

Im lặng.

Hắn ngồi trong im lặng đó và cảm: mắt hắn đang phản bội. Cơ thể hắn, cái vỏ bạc lạnh này, cái vỏ Thu Thuế này, đang rò rỉ. Rò rỉ qua mắt, qua cách chớp, qua phản xạ mà lý trí không kiểm soát được. Và Mặc Thương đọc điều đó dễ như đọc lọ Tro.

– Ta không cần ngươi nói, Mặc Thương nói, đứng dậy, phủi áo (kiểu phủi mà áo trắng không có bụi, phủi là thói quen, là vạn đêm). Ta chỉ cần ngươi chớp.

Bước đi. Sương tách. Đá đóng băng mỏng.

Và hắn ngồi lại, bàn đá lạnh, mùi băng loãng dần (Mặc Thương đi xa, mùi theo), và nghĩ:

Hắn đọc mắt ta. Mỗi lần nói "bờ bắc", mắt ta nháy. Hắn biết bờ bắc quan trọng. Chưa biết chỗ nào, chưa biết ai, nhưng biết quan trọng.

Và ngày mai giả, hắn sẽ đi bờ bắc lần nữa. Và lần nữa. Và lần nữa.

Giữ Nhớ gọi ta đến. Mặc Thương đang tìm. Thời gian đang cạn.

Hắn nhìn phía bắc. Sương dày, tối, và ở đâu đó trong đó: hang đá, tường ký ức, 12.400 mảnh, mười ba linh hồn, và cô gái có vết bạc trên ngón tay đang giữ tất cả bằng ý chí mà mỗi ngày mỏng hơn.

Hắn phải đi. Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay Mặc Thương vẫn gần, vẫn tỉnh, vẫn đọc mắt.

Phải tìm cách đi mà không bị đọc.

Hắn nhắm mắt. Và lần đầu tiên kể từ vạn đêm, hắn cố tập: không chớp khi nghe từ "bờ bắc". Không nháy khi nghĩ đến cô. Không rò rỉ.

Nhưng trong bóng tối sau mí mắt, thứ hắn thấy: mảnh Tro bạc bay trên sương, mang hai từ quay lại, và giọng đó, giọng Giữ Nhớ mà không phải giọng mà nghĩ, giọng bản năng đã giữ quá lâu đến nỗi thành xương:

"Không chạy. Đến."

Và hắn biết: dù tập bao nhiêu, dù kiểm soát mắt, kiểm soát tay, kiểm soát giọng, thì phần cũ trong hắn vẫn đang rò rỉ. Vì phần cũ không biết giấu. Phần cũ chỉ biết nhớ, biết đau, biết đi đến nơi có người cần.

Lần này khác, hắn tự nhắc.

Nhưng trong bóng tối, phần cũ hỏi lại: Khác chỗ nào?

Hắn không có đáp án. Chưa có. Nhưng sẽ tìm. Phải tìm. Vì lần này, nếu không tìm được cách khác, vòng lặp sẽ tiếp tục, Mặc Thương sẽ đúng, và hắn sẽ lại quên mọi thứ đang nhớ.

Sương bạc. Bờ bắc tối. Và ở phía đông, mùi băng loãng nhưng không tan, vì Mặc Thương không bao giờ ngủ.

Ch.41/79
1.851 từ