Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 13: Dấu vết bị xóa
Chương 13

Dấu vết bị xóa

Kho hồ sơ cổ nằm sâu hơn kho chính ba tầng cầu thang.

Dạ Khê hiếm khi xuống đây. Không phải vì cấm (không có biển cấm, không có khóa, không có hai bóng đen canh gác), mà vì không cần. Kho cổ chứa hồ sơ từ trước thời hắn, trước thời bất kỳ Người Thu Thuế nào hắn biết, từ khi hệ thống mới hình thành. Không ai tra cứu kho cổ, vì những linh hồn trong đó đã siêu thoát (hoặc thành Quỷ Rỗng, hoặc biến mất) từ hàng vạn năm trước, và lịch sử ở thế giới bên kia là thứ ít người quan tâm. Lịch sử cần ký ức để tồn tại, và ở nơi mà ký ức là hàng hóa bị đánh thuế, lịch sử là thứ xa xỉ.

Cầu thang xoắn. Đá ẩm. Ánh sáng bạc mờ dần, thay bằng thứ ánh sáng khác, xanh nhạt, yếu, kiểu ánh sáng mà lúc đầu hắn tưởng không có cho đến khi mắt quen bóng tối. Mùi (mùi mà hắn không ngửi được nhưng da hắn nhận biết): ẩm, cũ, mục, kiểu mùi của thứ gì đó đã tồn tại quá lâu và đang từ từ trở thành một phần của đá.

Tầng thứ nhất dưới kho chính: hồ sơ trăm năm. Tầng thứ hai: nghìn năm. Tầng thứ ba: trước đó. Trước đó bao lâu, hắn không biết. Cuộn giấy ở đây khác: không phải giấy mà là thứ gì đó giống da, mỏng, dai, màu vàng ngà ngả xám. Giá không phải đá mà là xương, hoặc thứ giống xương, trắng, cong, xếp thành hàng dọc theo tường.

Dạ Khê đi dọc các giá. Tìm.

Tìm gì, chính xác? Hắn không biết. Tìm dấu vết. Tìm bất kỳ cuộn nào nhắc đến linh hồn không ký ức, nhắc đến khoảng trống bất thường, nhắc đến ai đó bị xóa. Hắn biết mình đang tìm kim trong đống cỏ (hay kim trong đống xương, ở đây), nhưng hồ sơ của Bạch Duyên bị xóa quá sạch, quá kỹ, kiểu xóa mà phải có quyền lực rất lớn và kinh nghiệm rất lâu mới làm được. Kiểu xóa đó để lại dấu ở nơi khác, không phải trên hồ sơ bị xóa, mà trên những hồ sơ xung quanh, những chỗ mà tên cô đáng lẽ xuất hiện nhưng không có.

Nếu ai đó xóa tên cô khỏi hồ sơ cô, họ có xóa tên cô khỏi mọi hồ sơ khác không?

Hắn tìm được dấu vết đầu tiên vào lúc (thời gian không có ý nghĩa ở đây, nhưng nếu hắn phải ước, hắn đã tìm đủ lâu để quên mình bắt đầu tìm từ khi nào).

Cuộn giấy da, cũ, mỏng, ở giá xương thứ mười hai, hàng giữa. Hồ sơ hành chính, không phải hồ sơ linh hồn. Ghi chép về cấu trúc Cục Thuế thời kỳ đầu, kiểu tài liệu nội bộ mà không ai đọc lại, kiểu biên bản họp đã quá cũ để còn ý nghĩa. Hắn mở ra vì nó nằm gần vị trí mà dấu vết năng lượng dẫn đến (yếu, rất yếu, như vệt hương tàn trên vải cũ).

Dòng thứ tư:

"...Cục Thuế Linh Hồn được thành lập theo thỏa thuận giữa [____] và Người Giữ Sông, nhằm thiết lập trật tự cho linh hồn qua sông. Hệ thống thuế ký ức là giải pháp do [____] đề xuất, sau khi..."

Dừng. Hắn đọc lại.

Hai chỗ trống. Cùng vị trí: nơi đáng lẽ có tên. Nhưng tên không có. Không phải bị mờ (mực cũ mờ theo kiểu khác, kiểu phai dần, kiểu vẫn còn vệt nhạt). Mà bị cắt. Gọn. Sạch. Khoảng trống nằm giữa câu, vừa vặn, đúng kích thước một cái tên, và xung quanh nó mực vẫn đậm, vẫn rõ, chỉ chỗ đó trống.

Ai đó đã cắt tên ra khỏi văn bản.

Hắn nhìn kỹ hơn. Đưa ngón tay chạm lên chỗ trống, đọc (dấu vết trên vật, yếu, nhưng ở đây, trên da cổ đại, dấu vết giữ lâu hơn giấy). Có gì đó. Mờ. Không phải tên, mà là cảm giác của tên: một chuỗi âm tiết đã từng ở đây, đã từng được viết bằng bàn tay chắc chắn, đã từng thuộc về ai đó quan trọng đến mức tên họ xuất hiện trong văn bản thành lập Cục Thuế.

Và ai đó đã xóa nó. Không phải xóa bằng mực (mực để lại vết). Xóa bằng thứ gì đó khác. Xóa bằng thẩm quyền.

Hắn tìm tiếp. Mở thêm cuộn. Cuộn thứ hai, ba, năm, bảy. Mỗi cuộn, mỗi tài liệu cổ, hắn quét qua, tìm khoảng trống.

Tìm thấy. Nhiều.

Không phải ở mọi cuộn, nhưng đủ để thấy quy luật: bất cứ chỗ nào văn bản nhắc đến người đồng sáng lập hệ thống thuế, hoặc ai đó liên quan đến giai đoạn đầu, tên bị cắt. Không phải một tên. Cùng một tên, xuất hiện ở nhiều nơi, bị xóa ở tất cả.

Cuộn thứ chín, hồ sơ của một Người Thu Thuế cũ (đã không còn tồn tại, tên cũng mờ, nhưng vẫn đọc được: Vạn Lý), ghi chép cá nhân:

"...đã cùng [____] xây dựng hệ thống thuế ký ức từ buổi đầu. Lý tưởng ban đầu là tốt. Nhưng [____] thay đổi sau sự kiện [____]. Ta không hiểu vì sao [____] lại..."

Ba chỗ trống. Một là tên (cùng tên bị cắt ở mọi nơi). Hai là sự kiện. Ba là hành động. Câu bị cắt giữa chừng, nghĩa rơi, văn bản đọc như bức thư bị kiểm duyệt, chỉ còn lại xương câu mà không còn thịt.

Dạ Khê đọc lại. Chậm.

"...đã cùng [____] xây dựng hệ thống thuế ký ức..."

Ai đó đã cùng ai đó xây dựng hệ thống. Ai đó bị xóa tên. Sự kiện quan trọng bị xóa. Hành động bị xóa. Và tất cả đều bị xóa theo cùng cách: gọn, sạch, bằng thẩm quyền, không để lại dấu vết trên hệ thống ghi chép.

Giống hệt cách hồ sơ Bạch Duyên bị xóa.

Hắn ngồi xuống sàn đá lạnh. Cuộn giấy da trải quanh hắn, mở, vàng, cũ, mang theo mùi thời gian (mùi mà hắn không ngửi mà cảm). Ánh sáng xanh nhạt chiếu lên tay hắn, trên các chỗ trống trong văn bản, trên khoảng trắng nơi tên ai đó đã từng nằm.

Hắn nghĩ.

Một người bị xóa khỏi lịch sử. Không phải xóa ký ức (ký ức là thứ của cá nhân, xóa ký ức là lấy từ một linh hồn). Mà xóa khỏi lịch sử, khỏi văn bản, khỏi hồ sơ, khỏi mọi nơi mà tên họ từng xuất hiện. Xóa triệt để đến mức không ai nhớ người đó tồn tại. Và khi không ai nhớ, không hồ sơ nào ghi, không văn bản nào nhắc, thì người đó có từng tồn tại không?

Nếu không ai nhớ tới mình nữa... thì mình có từng tồn tại không?

Câu hỏi của Bạch Duyên vang lại trong đầu hắn, rõ, sắc, lạnh. Và bây giờ hắn hiểu: câu hỏi đó không phải triết lý. Nó là thực tế. Cô đã bị xóa. Bằng thẩm quyền. Bởi ai đó ở trên hắn.

Ai có quyền xóa lịch sử?

Hắn biết câu trả lời. Biết từ lúc nhìn thấy khoảng trống đầu tiên. Biết nhưng không muốn nghĩ, vì nghĩ đến đó thì mọi thứ hắn biết, mọi thứ hắn tin, mọi thứ hắn dựa vào để tồn tại và làm việc và không trôi, sẽ rung.

Vua Thuế.

Chỉ Vua Thuế có quyền xóa lịch sử. Chỉ Vua Thuế có thẩm quyền chạm vào hồ sơ gốc, vào văn bản thành lập, vào nền tảng của hệ thống. Dạ Khê là cấp cao, nhưng hắn chỉ xóa được ký ức linh hồn, không xóa được lịch sử. Lão Đò không thuộc hệ thống. Mặc Thương (cái tên mà hắn nhớ mùi nhưng không nhớ mặt) là Thanh tra, có quyền đọc nhưng không có quyền xóa.

Chỉ Vua Thuế.

Vua Thuế đã xóa ai đó khỏi lịch sử. Và người đó có thể là Bạch Duyên.

Nhưng có thêm điều lạ.

Hắn quay lại cuộn thứ chín, hồ sơ của Vạn Lý. Đọc lại:

"...đã cùng [____] xây dựng hệ thống thuế ký ức từ buổi đầu."

Câu này nói: ai đó đã xây dựng hệ thống. Không phải linh hồn bình thường (linh hồn không xây gì, linh hồn chờ xử lý). Không phải Quỷ Rỗng. Không phải Lão Đò (Lão Đò có trước hệ thống). Người xây dựng hệ thống phải là ai đó ở cấp Vua Thuế, hoặc ngang hàng, hoặc đồng sáng lập.

Hệ thống có đồng sáng lập.

Vua Thuế không tạo ra hệ thống một mình. Có người thứ hai. Và người thứ hai bị xóa.

Hắn nhìn khoảng trống trên cuộn giấy da, ánh sáng xanh nhạt chiếu qua, và khoảng trống đó nhìn lại hắn, trống, im, giống khoảng trống quanh Bạch Duyên, giống khoảng trống trong hồ sơ cô, giống khoảng trống ở mọi nơi mà cô đáng lẽ tồn tại nhưng không.

Có phải cô ấy là đồng sáng lập?

Suy nghĩ đó đến nhanh, sắc, kiểu suy nghĩ mà hắn không kiểm soát, kiểu mà phần cũ trong hắn đẩy lên bề mặt trước khi đầu kịp cân nhắc. Và hắn không gạt đi. Vì nó khớp. Khoảng trống khớp. Cách xóa khớp. Mức độ triệt để khớp. Nếu cô là đồng sáng lập, thì việc xóa cô phải triệt để đến mức mọi hồ sơ, mọi văn bản, mọi linh hồn từng biết cô đều bị quét sạch. Vì cô không phải linh hồn bình thường có thể quên. Cô là nền tảng. Xóa cô là xóa một phần lịch sử cấu trúc.

Nhưng tại sao? Vua Thuế xóa đồng sáng lập vì lý do gì?

Hắn không biết. Chưa. Lý do bị cắt, giống tên, giống mọi thứ liên quan.

Hắn mở thêm một cuộn. Cuộn cuối cùng trên giá xương này, mỏng hơn các cuộn khác, da sẫm hơn, như đã bị ngâm trong thứ gì đó (nước sông? Tro? hắn không biết). Cuộn này không phải hồ sơ hành chính hay ghi chép cá nhân. Nó là danh sách. Danh sách ngắn, chỉ bốn dòng, viết bằng nét chữ khác hẳn những cuộn trước, nét chữ chắc chắn, cứng, kiểu nét chữ của người quen ra lệnh:

"Những điều không được quên: 1. Sông có trước luật. 2. [____] có trước Cục. 3. Tro là thức ăn, không phải tiền tệ. 4. [trang bị xé mất]"

Dòng thứ hai: lại khoảng trống. Cùng kích thước. Cùng kiểu cắt. Dòng thứ ba: Tro là thức ăn, không phải tiền tệ. Hắn đọc lại. Đọc lần nữa. Câu đó chạm vào thứ gì đó trong hắn, sâu, lạnh, giống cảm giác khi Lão Đò nói "Tro không chết, nó chỉ đổi chủ." Tro là thức ăn. Ai ăn? Thức ăn cho gì?

Dòng thứ tư bị xé. Không phải xóa bằng thẩm quyền. Xé bằng tay. Ai đó đã giữ danh sách này và xé dòng cuối, bằng bạo lực nhỏ, bằng sự vội vã, bằng nỗi sợ (hoặc giận, hắn không phân biệt được vì giấy da không giữ cảm xúc rõ như ký ức).

Ai đó đã viết danh sách này để nhớ. Và ai đó khác đã tìm thấy và hủy một phần.

Hắn đặt cuộn xuống. Nhìn bốn dòng. Ba dòng rưỡi, chính xác. Ba sự thật và một khoảng trống. Như mọi thứ ở đây: gần đủ để hiểu, nhưng luôn thiếu mảnh cuối cùng.

Hắn đứng dậy. Cuộn cuộn giấy da lại, đặt về chỗ. Tay run nhẹ (tay hắn không run bao giờ, tay hắn đã thu ký ức của hàng vạn linh hồn mà không run, nhưng bây giờ run, vì thứ hắn đang chạm vào không phải ký ức linh hồn, mà là ký ức hệ thống, và hệ thống là thứ mà hắn từng nghĩ không thể bị chạm vào).

Hắn leo cầu thang, từng bậc, chậm. Đá ẩm dưới chân. Ánh sáng chuyển từ xanh nhạt sang bạc mờ sang xám. Từ kho cổ lên kho chính, từ quá khứ lên hiện tại, từ bí mật lên bề mặt.

Nhưng bề mặt không còn như trước.

Bề mặt có vết nứt. Hắn đã nhìn thấy vết nứt, và khi đã nhìn thấy thì không thể quay lại lúc chưa nhìn. Vết nứt nằm trong văn bản cổ, trong khoảng trống nơi tên bị cắt, trong sự thật rằng hệ thống hắn phục vụ được xây bởi hai người và một trong hai bị xóa bằng quyền lực tối cao.

"...đã cùng [____] xây dựng hệ thống thuế ký ức nhằm..."

Câu tiếp theo bị xóa hoàn toàn. Hắn nhớ: không phải cắt tên, mà xóa nguyên cả câu. Ai đó không chỉ muốn xóa tên, mà muốn xóa cả mục đích. Hệ thống được xây dựng nhằm... gì? Cứu linh hồn? Duy trì trật tự? Hay thứ gì đó khác mà Vua Thuế không muốn ai biết?

Hắn ra đến kho chính. Ánh sáng bạc dọc tường nhấp nháy. Hành lang đá hẹp quen thuộc. Mọi thứ y như trước, nhưng hắn nhìn chúng khác.

Ai đã cùng ai xây dựng hệ thống?

Và tại sao phải xóa?

Lần đầu tiên, Dạ Khê nghi ngờ cấp trên. Không phải nghi ngờ kiểu "cấp trên có sai không" (hắn đã nghi ngờ hệ thống từ đứa trẻ sơ sinh, từ sát nhân, từ linh hồn mệt mỏi). Mà nghi ngờ kiểu "cấp trên có chủ ý giấu không". Kiểu nghi ngờ mà khi đã bắt đầu thì không dừng được, vì mỗi câu trả lời dẫn đến câu hỏi sâu hơn, và mỗi câu hỏi sâu hơn đều chỉ về cùng một hướng: lên trên, lên cao, lên nơi mà Vua Thuế ngồi (hoặc đứng, hoặc tồn tại, hắn không biết Vua Thuế ở đâu, chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ cần gặp).

Hắn bước ra hành lang. Đi về phía bờ sông. Sương đón hắn, dày, mát, quen thuộc.

Nhưng sương không còn quen thuộc nữa.

Mọi thứ ở đây, sương, sông, đá, ánh sáng, hệ thống, đều được tạo ra bởi ai đó, vì mục đích gì đó, và mục đích đó đã bị xóa cùng với tên người tạo ra nó. Hắn đang sống trong một thế giới mà nền tảng đã bị kiểm duyệt, mà lịch sử đã bị cắt, mà sự thật nằm trong khoảng trống giữa những dòng chữ cổ.

Và ta đang đứng trên khoảng trống đó.

Mỗi ngày.

Từ lâu hơn ta nhớ.

Ch.13/79
2.399 từ