Vị thần tỉnh giấc
Lõi không chết.
Hắn tưởng Lõi đang chết. Tưởng Lõi co lại vì kiệt, vì đói, vì nền sáng Bạch Duyên đang thay thế. Tưởng con thú bị bỏ đói đang gầy dần và sẽ gầy cho đến khi xương trắng.
Hắn sai.
Lõi không co vì kiệt. Lõi co vì tập trung.
Hắn cảm nhận trước khi thấy.
Nhiệt. Nhiệt tăng. Tăng đột ngột, tăng kiểu tăng mà lò tăng khi ai đó đóng tất cả cửa gió: nhiệt không thoát, nén, dồn, và nóng gấp đôi trong nửa thời gian. Nền dưới chân hắn (phần Lõi, không phải phần sáng) nóng lên. Nóng đến mức đau.
Hắn lùi. Bước lên nền sáng Bạch Duyên. Nền sáng mát hơn, ấm kiểu da, không bỏng.
Và hắn nhìn.
Lõi co. Nhưng không phải co kiểu nhường nữa. Co kiểu nắm tay. Co kiểu co mà bắp thịt co trước khi đấm: tích lực.
Vách co vào. Trần hạ xuống. Nền co lại. Mọi phần Lõi đang co về một điểm. Và điểm đó không phải giữa (nơi Bạch Duyên đứng, nơi nền sáng mạnh nhất). Điểm đó ở xa hơn. Sâu hơn. Dưới nền Lõi, dưới cả nền sáng, ở một tầng mà hắn chưa bao giờ chạm tới trong bốn lần xuống.
Có thứ gì đó ở sâu hơn.
Thứ mà cả ba cửa chỉ là đường thở.
Thứ mà toàn bộ Lõi chỉ là lớp vỏ.
Bạch Duyên dừng bước.
Cô đang trải nền (chậm, đều, mỗi bước một vệt) thì dừng. Cô quay đầu. Nhìn xuống. Nhìn xuyên nền sáng, xuyên nền Lõi, nhìn vào tầng sâu hơn. Và mặt cô thay đổi.
Sợ.
Bạch Duyên, người đã không sợ gì suốt sáu mươi lăm chương (không sợ Quỷ Rỗng, không sợ Mặc Thương, không sợ biến mất), bây giờ sợ.
– Nó đang tỉnh, cô nói.
Giọng nhỏ. Giọng run. Và hắn nhận ra: cô không nói về Lõi. Cô nói về thứ ở trong Lõi. Thứ mà Lõi chỉ là vỏ bọc.
– Gì đang tỉnh? hắn hỏi.
Bạch Duyên nhìn hắn. Mắt sao, nhưng sao đang tắt dần. Và cô nói:
– Thứ anh không biết. Thứ mình không biết cho đến khi nhớ lại. Thứ có trước cả sông. Có trước cả nền. Có trước cả mình.
Nền rung. Mạnh. Rung kiểu rung mà đất rung khi thứ ở bên dưới đang xoay mình.
Phía trên.
Mặc Thương đứng bật dậy.
Tay rời nền đá. Không phải vì hắn muốn buông. Vì nền đá nóng đến mức cháy. Lòng bàn tay hắn đỏ, phồng, bốc hơi. Đá quảng trường nứt ra. Không phải nứt từ Lõi co bên dưới. Nứt từ nhiệt. Nhiệt dưới sâu truyền lên, đẩy qua đá, đẩy qua nền, đẩy lên mặt.
Nước sông ở rìa quảng trường bắt đầu sôi. Bọt. Hơi. Mặt sông cuộn trắng, và trong hơi nước, mùi kim loại chua. Mùi Tro cháy. Mùi ký ức bị nấu.
Vô Thanh nhìn mặt sông. Vòng tròn cô giữ rung. Linh hồn bên trong bắt đầu khóc (không biết vì sao khóc, chỉ khóc vì thứ gì đó ở sâu đang gọi họ, kéo họ, bảo họ đến).
– Mặc Thương, Vô Thanh gọi. Giọng sắc. Giọng sợ.
Mặc Thương nhìn xuống rãnh nứt giữa quảng trường. Ánh sáng trắng từ nền Bạch Duyên vẫn chiếu lên. Nhưng bây giờ, bên dưới ánh sáng trắng: ánh đỏ. Đỏ tối. Đỏ kiểu đỏ mà lava đỏ: nóng, dày, sống.
Không phải Lõi.
Thứ ở dưới Lõi.
Thứ ta chưa bao giờ chạm tới trong bảy vòng.
Vì bảy vòng, ta sửa bề mặt. Chưa bao giờ xuống sâu đủ.
Mặc Thương nhắm mắt. Và dùng quyền Vua Thuế quét. Quét không phải Lõi. Quét sâu hơn. Quét qua Lõi, qua nền sáng, xuống tầng dưới cùng.
Và hắn thấy.
Thứ ở dưới cùng không phải Lõi.
Lõi là kho chứa Tro. Lõi đói vì ăn Tro để giữ hình dạng nền. Nhưng Lõi không phải thứ đầu tiên ở đây. Lõi được xây bên trên thứ đầu tiên. Và thứ đầu tiên đang tỉnh.
Mặc Thương quét, và hắn cảm nhận: lớn. Lớn hơn Lõi. Lớn hơn sông. Lớn hơn toàn bộ thế giới bên kia mà hắn từng quản lý bảy vòng. Thứ đó nằm cuộn, nằm cuộn kiểu cuộn mà con rắn cuộn khi ngủ: vòng chồng vòng, đầu giấu dưới bụng, đuôi quấn quanh mình.
Và thứ đó đang mở mắt.
Không phải mắt vật lý. Mở ý thức. Mở nhận biết. Mở kiểu mở mà người mở khi tỉnh giấc: trước hết biết mình tồn tại, rồi biết mình nằm đâu, rồi biết mình muốn gì.
Nó muốn gì?
Mặc Thương quét sâu hơn. Và câu trả lời đến: đói. Nhưng không phải đói kiểu Lõi đói (Lõi đói Tro, đói ký ức, đói thức ăn). Đói kiểu đói mà thứ đã ngủ vạn năm đói: đói mọi thứ. Đói ánh sáng. Đói ký ức. Đói nền. Đói linh hồn. Đói sông. Đói sương. Đói tồn tại.
Lõi chỉ là cái miệng của nó.
Ba cửa đá chỉ là ống thở.
Hệ thống thu thuế chỉ là cách cho nó ăn mà không ai biết.
Và bây giờ, khi Lõi co lại, khi ba cửa đóng, khi nền Bạch Duyên đang thay thế, nó không có gì ăn.
Nên nó tỉnh.
Mặc Thương rút quyền Vua Thuế khỏi Lõi. Không phải vì muốn buông. Vì quyền Vua Thuế không chạm tới thứ này. Quyền Vua Thuế là quyền với hệ thống. Và thứ này có trước hệ thống. Quyền Vua Thuế chạm nó kiểu tay chạm mặt trời: quá xa, quá nóng, không có bề mặt để nắm.
Hắn đứng giữa quảng trường, đá nóng dưới chân, nước sôi xung quanh, Quỷ Rỗng nằm bẹp phục tùng, và hắn nhìn rãnh nứt. Ánh đỏ phụt lên mạnh hơn. Nhiệt đẩy tóc hắn ngược.
Lão Đò.
Hắn quay đầu. Lão Đò đứng ở rìa sông, trên thuyền, chống sào. Thuyền không di chuyển dù nước sôi quanh. Lão Đò đứng im, mắt trắng đục nhìn rãnh nứt, nhìn ánh đỏ. Và mặt lão (nhăn nheo, cũ, mặt đã chèo đò từ trước hệ thống) thay đổi. Không phải sợ. Nhận ra.
– Nó, Lão Đò nói. Giọng khàn. Giọng cũ hơn giọng bình thường.
– Lão biết thứ đó, Mặc Thương nói. Không phải hỏi.
– Ta biết. Ta đã chèo đò trên lưng nó. Sông là da nó. Nước là mồ hôi nó. Ta luôn biết.
Mặc Thương nhìn lão. Bảy vòng. Bảy vòng hắn quản lý Lão Đò, coi lão là nhân viên cũ, người chèo đò kỳ quặc, thực thể bên lề. Bảy vòng hắn không bao giờ hỏi: lão biết gì?
– Tại sao lão không nói?
Lão Đò nhìn hắn. Mắt trắng đục. Và lão cười. Cười mệt. Cười kiểu cười mà người cười khi biết câu trả lời từ lâu nhưng không ai hỏi đúng câu hỏi.
– Không ai hỏi. Và nếu nói, ai tin? Các ngươi bận giữ hệ thống. Hệ thống chỉ là lớp phấn trên mặt nước. Có ai nhìn xuống dưới đâu.
Nước sôi mạnh hơn. Thuyền Lão Đò lắc. Nhưng lão đứng vững. Lão đã đứng trên thứ này vạn năm.
Dưới sâu.
Nền nứt.
Không phải nền sáng Bạch Duyên nứt (nền sáng cứng, giữ). Nền Lõi nứt. Nền cũ, nền nóng, nền mà Lõi là. Nứt từ dưới lên. Và qua vết nứt, hắn thấy: đỏ sâu thăm thẳm, và di chuyển.
Thứ ở dưới đang trồi lên.
Bạch Duyên bước lùi. Lùi về phía hắn. Và lần đầu tiên từ khi cô tỉnh, cô đứng cạnh hắn thay vì đứng giữa ánh sáng.
– Anh biết nó không? cô hỏi.
– Không, hắn nói. Ký ức của Mộ Hà không có mảnh nào về thứ này.
– Ký ức của mình cũng không. Nhưng xương mình biết. Xương mình sợ.
Nền Lõi nứt rộng hơn. Ánh đỏ phụt lên qua vết nứt. Nóng. Mùi cũ. Mùi không phải kim loại chua (đó là mùi Tro cháy). Mùi này cũ hơn. Mùi đất. Mùi đá. Mùi thứ đã nằm dưới lòng đất lâu hơn đất.
Và tiếng.
Không phải tiếng rì rầm ký ức. Không phải tiếng Quỷ Rỗng rền. Tiếng khác. Tiếng thở. Chậm và dài và sâu. Tiếng thở mà mỗi nhịp hít vào kéo dài bằng mười nhịp thở người. Tiếng thở mà khi thở ra, nhiệt tăng, và khi hít vào, mọi thứ quanh bị kéo xuống.
Nó hít vào.
Và hắn bị kéo.
Không phải kéo kiểu Lõi kéo ký ức (nhẹ, dai, từng mảnh). Kéo kiểu kéo mà hố đen kéo: mọi thứ, cùng lúc, toàn bộ. Hắn bị kéo về phía vết nứt đỏ. Bạch Duyên bị kéo. Nền sáng bị kéo. Lõi bị kéo. Mọi thứ bị kéo về một điểm.
Hắn bám. Bám nền sáng. Nền sáng giữ (nền sáng Bạch Duyên, cứng, không bị kéo dễ). Hắn giữ.
Bạch Duyên không bám. Cô đứng. Cô đứng giữa sức kéo, tóc bay ngược, áo bay ngược, ánh sáng cô bay ngược, nhưng cô đứng. Nền sáng dưới chân cô giữ cô. Cô là nền. Nền không bị kéo bởi thứ xây trên nền.
Nhưng thứ này không xây trên nền.
Thứ này có trước nền.
Vết nứt mở rộng. Và từ trong vết nứt, thứ gì đó trồi. Không phải trồi kiểu đầu trồi lên mặt nước. Trồi kiểu tràn. Kiểu thứ lỏng tràn qua khe hở khi áp suất quá lớn. Đỏ. Dày. Sánh. Chảy lên nền Lõi, chảy qua vết nứt, lan ra.
Và khi chạm nền sáng Bạch Duyên, nó dừng.
Dừng. Nhưng không rút. Đợi. Quây quanh nền sáng kiểu nước quây quanh đảo: bao vây.
Hắn nhìn Bạch Duyên. Cô nhìn thứ đỏ quanh chân. Và mặt cô (trắng, sáng, đầy sao) nhợt thêm.
– Mình biết nó là gì, cô nói. Giọng thì thào.
Hắn đợi.
– Nó là thứ có trước sông. Trước nền. Trước hệ thống. Nó là thứ mà sông xây trên. Nền mình xây trên. Hệ thống anh xây trên. Nó là lớp dưới cùng.
– Lớp dưới cùng là gì?
Bạch Duyên nhìn hắn. Và cô nói một từ. Từ mà giọng cô run khi nói, từ mà ánh sáng cô nhấp nháy khi nói, từ mà nền sáng dưới chân cô rung khi nói:
– Quên.
Im lặng.
– Nó là Quên. Không phải quên kiểu người quên. Quên kiểu vũ trụ quên. Quên kiểu mà trước khi có gì, mọi thứ đều bị quên. Nó là trạng thái mặc định. Nó là cái-trước-khi-nhớ.
Hắn nhìn thứ đỏ sánh đang bao quanh nền sáng. Và hắn hiểu.
Lõi đói vì Lõi là miệng Quên. Thu thuế ký ức vì Quên cần ăn ký ức. Sông tồn tại vì Quên cần đường chuyển linh hồn đến miệng. Toàn bộ hệ thống, toàn bộ thế giới bên kia, xây trên Quên. Và khi hệ thống ngừng cho ăn (ba cửa đóng, Tro không đổ, Lõi co), Quên tỉnh. Vì đói quá lâu.
Mộ Hà không tạo ra hệ thống. Mộ Hà chỉ xây nhà trên lưng quái vật.
Và bây giờ quái vật tỉnh.
Phía trên.
Mặc Thương mở mắt. Và mắt hắn (mắt xám, mắt lạnh, mắt bảy vòng) có thứ hắn chưa bao giờ có: không hiểu.
Bảy vòng, Mặc Thương hiểu mọi thứ. Hiểu Lõi. Hiểu hệ thống. Hiểu vòng lặp. Hiểu Mộ Hà. Hiểu Bạch Duyên. Hiểu tại sao sương tồn tại, tại sao Thu Thuế cần thiết, tại sao Quỷ Rỗng sinh ra. Hắn hiểu vì hắn ở đây bảy vòng, nhìn mọi thứ chạy, nhìn mọi thứ hỏng, sửa, hỏng, sửa.
Nhưng thứ này hắn không hiểu.
Hắn chưa bao giờ quét sâu đến mức này. Chưa bao giờ cần. Bảy vòng, hắn quản lý bề mặt. Giữ Lõi ổn. Giữ sương đều. Giữ Thu Thuế làm việc. Giữ cân bằng. Chưa bao giờ hỏi: dưới Lõi có gì?
Bây giờ ta biết.
Và ta ước không biết.
Hắn nhìn quảng trường. Đá nứt. Nước sôi. Quỷ Rỗng (bốn mươi con vẫn còn, ba Thu Thuế mới đang tách) đang nằm bẹp. Không phải vì sương đè. Vì thứ ở dưới kéo. Chúng nằm bẹp kiểu nằm mà thú nằm trước thú lớn hơn: phục tùng. Bản năng.
Vô Thanh nhìn hắn.
– Ngài biết thứ đó không?
Mặc Thương không trả lời. Vì lần đầu tiên trong bảy vòng, Vua Thuế không có câu trả lời.
Dưới sâu.
Thứ đỏ sánh dâng. Chậm. Đều. Nhưng dâng.
Nền sáng Bạch Duyên giữ. Nhưng bị bao quanh. Đảo giữa biển đỏ. Và đảo đang nhỏ dần. Không phải vì nền sáng co (nền sáng cứng, không co). Vì thứ đỏ dâng cao hơn, tràn qua rìa, bắt đầu phủ lên bề mặt nền sáng. Mỏng. Nhưng phủ.
Và mỗi chỗ thứ đỏ phủ lên nền sáng, nền sáng tối đi.
Quên. Nó đang phủ lên nền. Đang quên nền.
Đang quên Bạch Duyên.
Hắn nhìn cô. Cô đứng giữa. Ánh sáng cô yếu hơn. Không nhiều. Nhưng yếu hơn. Thứ đỏ chạm chân cô (chảy qua nền sáng, mỏng kiểu dầu trên nước). Và ở chỗ chạm, ngón chân cô mờ đi.
Nó đang quên cô.
Không phải ăn. Không phải nuốt. Quên. Xóa sự tồn tại. Biến cô thành chưa-từng-có.
– Bạch Duyên, hắn gọi.
Cô nhìn hắn. Và trong mắt cô, hắn thấy: bình tĩnh. Không phải bình tĩnh vì không sợ. Bình tĩnh vì biết. Biết thứ này. Biết cách nó hoạt động. Biết vì xương cô là nền, và nền nằm trên Quên vạn năm, nền biết Quên như người biết nền nhà mình.
– Mình giữ được, cô nói. Nhưng không lâu. Nó mạnh hơn mình. Nó có trước mình.
– Bao lâu?
Cô không trả lời. Nhưng mắt cô trả lời: không đủ.
Hắn đứng. Nhìn thứ đỏ dâng. Nhìn cô mờ dần ở ngón chân. Nhìn nền sáng bị phủ.
Phải lên trên. Phải nói Mặc Thương. Phải tìm cách.
Nhưng cách nào? Thứ này có trước hệ thống. Có trước nền. Có trước cả ta.
Hắn không biết. Nhưng hắn biết một điều: hắn không để cô biến mất. Không lần thứ tám.
Hắn nắm tay cô. Tay cô sáng, ấm, run nhẹ dưới ngón hắn. Và qua chỗ chạm, hắn cảm nhận: sợ. Cô sợ thật. Không phải sợ biến mất (cô đã biến mất bảy lần, đã quen). Sợ thứ ở dưới. Sợ Quên. Sợ thứ có trước cô, lớn hơn cô, cũ hơn cô. Sợ vì cô biết: nền nằm trên Quên. Nếu Quên muốn, Quên xóa nền. Xóa cô. Xóa mọi thứ xây trên cô. Xóa trở về trạng thái trước khi có bất kỳ thứ gì.
– Ta phải lên trên, hắn nói. Nói Mặc Thương. Nói Lão Đò.
– Lão biết, Bạch Duyên nói. Lão luôn biết.
Hắn nhìn cô. Cô nhìn hắn. Và giữa hai người, mùi hoa nhạt dần. Vì thứ đỏ đang phủ lên mùi. Đang quên mùi. Đang quên cô.
Thứ đỏ dâng. Nền sáng giữ. Bạch Duyên đứng.
Và từ sâu bên dưới, tiếng thở tiếp tục. Chậm, dài, và đói không đáy.