Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 22: Bằng chứng
Chương 22

Bằng chứng

Sau trận Quỷ Rỗng, Thành Phố Vong im lặng kiểu im lặng của nơi đã quá mệt để rên. Linh hồn co vào góc tường, góc đường, góc mọi thứ có góc. Sương đen lắng xuống, đặc hơn trước, nặng hơn, kiểu sương có trọng lượng chứ không phải hơi nước. Dạ Khê đi qua quảng trường, đếm: sáu linh hồn đã biến mất hoàn toàn từ đêm qua (không phải biến mất kiểu đi, mà biến mất kiểu tan, kiểu nến cháy hết mà không ai thổi). Tám đang trong suốt dần, ngồi đó, nhìn tay mình xuyên qua tay mình, im lặng. Không kêu. Đã quên cách kêu.

Cô bé vẫn ở góc quảng trường. Ngồi, ôm đầu gối. Mắt mở. Hắn dừng lại, nhìn. Cô bé nhìn lại hắn, nhận ra (vẫn nhận ra, vẫn nhớ ai thu thuế cho mình, vẫn nhớ khuôn mặt lạnh này). Cô không nói gì. Hắn cũng không.

Hắn đi tiếp. Về phía khu hành chính.

Cầu thang đá xoắn. Xuống. Ánh sáng bạc nhấp nháy dọc tường, yếu hơn hôm qua (hoặc yếu hơn hôm kia, hắn không phân biệt được nữa, vì ánh sáng ở Thành Phố Vong đang chết dần, kiểu chết của đèn hết dầu, kiểu chết chậm mà ai cũng thấy nhưng không ai thay). Hắn xuống một mình. Vô Thanh không đi cùng (cô ở rìa tây, chăm linh hồn bị thương, kiểu chăm mà Người Thu Thuế không được thiết kế để làm nhưng cô làm, vì cô có tên, vì có tên nghĩa là có thứ gì đó bên trong chưa bị hệ thống mài phẳng).

Khu hành chính. Hành lang hẹp. Cửa đá. Thư lại sau cửa thứ nhất vẫn chép, chép, chép (hắn nhìn qua khe: bàn tay xám di chuyển trên giấy da, mực chảy từ đầu ngón, cuộn xong đặt trái lấy cuộn mới từ phải, không ngừng, không nhìn, không biết). Cửa thứ hai: phòng trống. Cửa thứ ba: phòng nhỏ hơn, giá đá, lọ Tro xếp hàng.

Hắn dừng.

Lọ Tro. Ở đây. Không phải ở kho lưu trữ dưới bờ sông (kho dưới bờ sông rộng vô tận, cầu thang 79 bậc, giá xương trắng, hàng vạn lọ). Ở đây, khu hành chính Thành Phố Vong, cũng có Tro. Lọ nhỏ hơn. Đặt trên giá đá thấp. Sắp theo hàng, kiểu sắp của người đang chờ chuyển, kiểu hàng hóa đợi vận chuyển, kiểu thứ gì đó đang trên đường đi nhưng chưa đến nơi.

Tro đi đâu sau khi thu?

Câu hỏi cũ. Câu hỏi mà hắn chưa bao giờ hỏi ở bờ sông (vì ở bờ sông, hắn thu, nộp, xong, hắn không theo Tro, không hỏi Tro đi đâu, không quan tâm, vì quan tâm không thuộc quy trình). Nhưng ở phòng cấm dưới kho cổ, cuộn giấy thứ hai đã nói: "Tăng thu Tro, nhu cầu Lõi tăng." Và danh sách bốn dòng ở tầng ba: "Tro là thức ăn, không phải tiền tệ."

Hắn bước vào phòng. Lọ Tro trên giá, bạc, nhỏ, lặng lẽ. Mười hai lọ. Không nhãn. Không ghi ngày. Không ghi tên linh hồn nguồn (ở kho bờ sông, mỗi lọ có nhãn da ghi mã hồ sơ, ghi loại ký ức, ghi trọng lượng). Ở đây, không. Như thể khi Tro đến giai đoạn này, danh tính nguồn không còn quan trọng, chỉ còn lượng.

Hắn chạm lọ đầu tiên. Đọc. Tay sáng bạc, và qua ánh sáng, hắn thấy: Tro này đã được trộn. Không phải Tro nguyên từ một linh hồn. Đây là Tro ghép, nhiều nguồn, nhiều cảm xúc, trộn vào nhau thành hỗn hợp đồng nhất, kiểu ngũ cốc xay thành bột, không còn phân biệt hạt lúa nào, hạt gạo nào, chỉ còn bột, chỉ còn chất.

Ai trộn Tro?

Không phải Người Thu Thuế (hắn thu nguyên lọ, nộp nguyên lọ). Không phải thư lại (chúng chép giấy, không chạm Tro). Ai đó ở giữa, ở khâu nào đó mà hắn không biết, ở bước nào đó mà hệ thống không cho Người Thu Thuế thấy, đã trộn Tro của hàng chục, hàng trăm linh hồn thành hỗn hợp không tên, không mặt, không quá khứ.

Vì thứ nhận Tro không cần biết Tro từ ai. Chỉ cần Tro.

Hắn mở lọ thứ hai. Lọ thứ ba. Giống nhau. Tro ghép. Bạc, mịn, không rì rầm (Tro nguyên từ một linh hồn vẫn rì rầm, vẫn giữ tàn dư cảm xúc, nhưng Tro ghép thì im, vì khi trộn nhiều cảm xúc thành một, chúng triệt tiêu nhau, kiểu nhiều tiếng nói cùng lúc thành ù tai thành im lặng).

Lọ thứ tư. Khác. Nặng hơn. Tro không bạc mà xám sẫm, gần đen. Hắn đọc: Tro đen. Ký ức bạo lực. Không ghép (Tro đen không trộn được, nó từ chối hòa lẫn, hắn biết từ lần thu thuế người binh sĩ, từ tên sát nhân). Lọ Tro đen đứng riêng, giá riêng, nhãn nhỏ bằng mực đỏ sẫm: "Ưu tiên."

Ưu tiên. Tro đen được ưu tiên. Ưu tiên gì? Ưu tiên vận chuyển? Ưu tiên đến nơi nào đó trước? Hắn nhìn lọ. Mực đỏ sẫm, kiểu mực mà hắn thấy ở phòng cấm, kiểu mực thuộc về thẩm quyền cao, kiểu mực mà chỉ Vua Thuế hoặc ai đó gần Vua Thuế dùng.

Tro đen ưu tiên. Tro đen từ ký ức bạo lực, ký ức giết, ký ức đau. Thứ nhận Tro... thích Tro đen hơn.

Hắn đặt lọ xuống. Tay không run (đã qua giai đoạn run, run là cho kẻ mới biết sự thật, hắn đã biết sự thật từ phòng cấm, bây giờ hắn đang ở giai đoạn sau run, giai đoạn lạnh, giai đoạn kiểu nước đá không tan mà chìm).

Nhìn quanh phòng. Giá đá ba tầng. Tro bạc ghép ở hai tầng trên. Tro đen ở tầng dưới, ít lọ hơn nhưng mỗi lọ nặng hơn, và mỗi lọ đều có nhãn đỏ "Ưu tiên."

Và ở cuối phòng, cửa.

Cửa đá. Không giống cửa phòng khác (cửa phòng khác thấp, hẹp, đá xám thường). Cửa này lớn hơn. Đá đen. Kiểu đá đen mà hắn đã thấy ở phòng cấm dưới kho cổ, kiểu đá hấp thụ ánh sáng, kiểu đá mà mắt nhìn vào và không phản hồi. Trên cửa, không có dấu ấn tròn (kiểu khóa ở phòng cấm). Thay vào đó: rãnh. Rãnh dài, từ trên xuống dưới, hẹp, vừa bàn tay đặt vào. Và từ rãnh, hơi ấm. Nhẹ. Kiểu ấm mà hắn biết.

Hơi ấm của Tro.

Cửa này dẫn đi đâu? Hắn không biết (chưa bao giờ đến Thành Phố Vong trước đây, chưa bao giờ xuống khu hành chính này). Nhưng hắn đoán. Đoán bằng logic, bằng dòng chảy: Tro thu từ linh hồn → vào lọ → trộn ghép → xếp trên giá → và sau đó? Sau đó đi qua cửa này. Đi xuống. Đi sâu hơn. Đi đến nơi mà cuộn giấy gọi là Lõi.

Hắn đặt tay vào rãnh. Ấm. Rãnh ấm kiểu Tro ấm, kiểu ấm của ký ức vẫn cháy, và dọc theo rãnh, hắn cảm thấy rung. Nhẹ. Nhịp đều. Kiểu nhịp không phải máy móc mà sinh học, kiểu nhịp thở, kiểu nhịp tim, kiểu thứ gì đó đang sống ở phía dưới đang hít vào thở ra, và mỗi lần hít vào, rãnh rung, và mỗi lần thở ra, rãnh im.

Nó đang thở.

Hắn rút tay. Nhìn ngón tay: bụi Tro bám nhẹ, kiểu bụi không nhìn thấy nhưng cảm được, kiểu bụi của rất nhiều ký ức đã đi qua rãnh này, rất nhiều Tro đã trượt qua khe này xuống sâu hơn, và bụi bám là tàn dư, là vết, là bằng chứng.

Tro đi qua đây. Tro đi xuống. Tro đi vào thứ gì đó đang thở ở phía dưới.

Hắn quay lại giá Tro. Đếm lại. Mười hai lọ bạc ghép. Bốn lọ đen ưu tiên. Tổng mười sáu. Nhưng giá có vết trống: vị trí mà lọ đã đứng nhưng bây giờ không có. Hắn đếm vết: hai mươi ba. Hai mươi ba lọ đã được chuyển đi gần đây (gần đây bao lâu? không biết, nhưng bụi trên giá ở vị trí trống mỏng hơn vị trí có lọ, nghĩa là lọ mới rời, mới kiểu ngày chứ không phải tháng).

Hai mươi ba lọ. Mỗi lọ ghép từ bao nhiêu linh hồn? Mười? Hai mươi? Nếu mỗi lọ ghép trung bình từ hai mươi nguồn, hai mươi ba lọ là bốn trăm sáu mươi phần ký ức. Bốn trăm sáu mươi mảnh của bốn trăm sáu mươi người. Chỉ từ một thành phố. Trong vài ngày.

Và Thành Phố Vong không phải nơi duy nhất. Hắn biết (biết kiểu biết bằng xương): có nhiều khu vực thu, nhiều bờ sông, nhiều Người Thu Thuế, nhiều nơi Tro được ghép và chuyển. Nếu mỗi nơi chuyển hai mươi ba lọ mỗi vài ngày, và có mười nơi, hoặc năm mươi, hoặc một trăm...

Bao nhiêu Tro? Bao nhiêu ký ức? Bao nhiêu người bị xóa để nuôi thứ ở dưới?

Hắn không tính nổi. Không phải vì toán khó. Vì con số vượt quá khả năng chứa của thứ gì đó bên trong hắn mà hắn mới bắt đầu gọi là lương tâm.

Hắn đi ngược lên. Hành lang. Thư lại vẫn chép (hắn dừng nhìn qua khe cửa: bàn tay xám, cuộn giấy, mực chảy, chép, chép). Trên cuộn giấy mà thư lại đang chép, hắn đọc được vài dòng ngược chiều (ánh sáng bạc yếu, phải nghiêng mắt): "...lượng Tro cung ứng tuần [không đọc được]: 47 đơn vị. Thiếu so với chỉ tiêu: 12 đơn vị. Biện pháp: tăng thu bổ sung tại các khu vực [danh sách]."

Thiếu. Thiếu mười hai đơn vị. Và "biện pháp: tăng thu bổ sung." Đó là nguồn gốc lệnh tăng thuế. Không phải Vua Thuế ngồi trên cao ra lệnh vì ác (có thể vì ác, có thể không, hắn chưa biết). Mà vì hệ thống tự vận hành: Lõi đói → thiếu Tro → thư lại ghi thiếu → lệnh tăng thu → Người Thu Thuế bóc thêm → linh hồn thành Quỷ Rỗng → Quỷ Rỗng phá rào → thiệt hại → ít linh hồn hơn để thu → thiếu nhiều hơn → tăng thu nhiều hơn.

Vòng lặp. Tự nuôi. Tự phá. Tự giết.

Và ở trung tâm, ở dưới cùng, ở nơi rãnh đá thở nhịp đều, thứ gì đó đang ăn. Không biết no. Không biết đủ. Chỉ biết đói. Và hệ thống mà hắn (hắn, ở một kiếp nào đó, ở phiên bản nào đó mà hắn không nhớ) đã xây, đang nuôi nó. Đã nuôi nó. Sẽ tiếp tục nuôi nó cho đến khi không còn linh hồn nào để bóc.

Hắn ngồi ở chân cầu thang. Không lên. Chưa. Ngồi trên bậc đá thứ ba từ dưới, lưng cong (Người Thu Thuế không cong lưng, vì cong lưng là tư thế mệt, và mệt cần ký ức về mệt). Nhưng hắn cong. Vì hắn đang mệt bằng thứ không phải cơ thể, mệt bằng thứ mới mọc trong ngực từ khi đọc lá thư trong phòng cấm, mệt kiểu biết quá nhiều mà không làm được gì.

Hệ thống ta phục vụ không phải để cứu linh hồn.

Suy nghĩ rõ. Chậm. Từng chữ, kiểu viên đá rơi xuống giếng.

Nó đang nuôi thứ gì đó.

Viên đá chạm đáy. Tiếng vọng. Và trong tiếng vọng, hắn nghe âm thanh khác, mờ, kiểu âm thanh mà hắn đã nghe ở kho lưu trữ bờ sông, kiểu rì rầm của Tro trong lọ, nhưng lớn hơn, sâu hơn, xa hơn, kiểu rì rầm vọng từ dưới chân qua đá, qua bậc cầu thang, qua hành lang, kiểu rì rầm của bốn trăm sáu mươi mảnh ký ức đang bị nghiền thành thức ăn cho thứ không ai nhìn thấy.

Hắn đứng dậy. Đi lên. Ra ánh sáng (ánh sáng gì? sương đen không có ánh sáng, chỉ có bạc mờ trên tay hắn). Ra quảng trường. Ra thành phố đang chết.

Nhìn tay mình. Bàn tay bạc dưới sương đen, bàn tay đã thu hàng vạn ký ức, đã gian lận một cho cô bé, đã tách mười hai kết nối khỏi Quỷ Rỗng, đã chạm rãnh đá nơi thứ gì đó thở. Bàn tay này từng xây hệ thống. Bàn tay này từng ký lệnh xóa. Bàn tay này đang nuôi thứ gì đó mà chính hắn không biết mình đã tạo ra hay chỉ phục vụ.

Quỷ Rỗng tăng không phải lỗi hệ thống. Quỷ Rỗng là sản phẩm tất yếu. Và nếu Lõi đói hơn nữa...

Hắn không nghĩ hết câu. Vì hết câu nghĩa là nhìn thẳng vào kết luận, và kết luận là: hệ thống sẽ bóc sạch mọi linh hồn. Tất cả. Không trừ ai. Và bờ sông hắn đứng mỗi ngày, bờ sông nơi Bạch Duyên xuất hiện trong sương, bờ sông nơi Lão Đò chèo thuyền, sẽ trở thành bờ sông không ai đến. Vì không còn ai.

Sương đen. Mùi kim loại chua. Mùi Tro. Mùi thứ gì đó thở dưới đất. Và ở rất xa, mỏng, kiểu mỏng của sợi tơ mà gió sắp đứt, mùi hoa.

Vẫn đó.

Vẫn chưa tắt.

Ch.22/79
2.196 từ