Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 37: Mùi băng
Chương 37

Mùi băng

Mùi đến trước người.

Hắn đang ngồi bàn đá phía nam, tay trên mặt đá, vỏ bọc dày lại (vỏ bọc dày bằng ý chí, dày kiểu ép, kiểu kẻ biết mình sắp bị kiểm tra và cần mặt nạ hoàn hảo), khi mùi đến. Lạnh buốt. Không phải lạnh kiểu sương lạnh hay đá lạnh. Lạnh kiểu lạnh có hình dạng, có ý đồ, kiểu lạnh của thứ đã chọn lạnh thay vì bị lạnh. Mùi băng, kiểu băng trên mặt hồ mùa đông (hắn không nhớ mùa đông, nhưng thân cũ nhớ, và thân cũ co lại).

Sương thay đổi. Bình thường sương ở đây trôi, lười, kiểu trôi mà không có đích. Bây giờ sương dừng. Đứng yên, thẳng, kiểu sương bị xếp hàng, kiểu ai đó vừa bước vào phòng và mọi thứ trong phòng tự xếp thẳng.

Hắn đứng dậy chậm rãi. Đặt lọ Tro trên bàn (lọ thu sáng nay, quy trình bình thường, phải bình thường). Mặt phẳng, mắt xám, tay dọc thân. Thu Thuế. Chỉ Thu Thuế. Không có gì khác.

Và hắn đến.

Từ sương phía đông, bước ra, kiểu bước mà sương tự tách, không phải đi qua sương mà sương nhường đường, kiểu sương sợ. Cao, gầy, gầy kiểu gầy có chủ ý, kiểu cơ thể đã cắt bỏ mọi thứ thừa, mọi thứ mềm, chỉ giữ xương và ý chí. Áo trắng, trắng kiểu trắng không có bẩn, không phải trắng sạch mà trắng kiểu trắng không cho phép bẩn chạm vào. Mặt: dài, xương hàm sắc, mắt hẹp, và mắt đó không chớp. Không chớp kiểu không cần, kiểu mắt đã quyết rằng chớp là thừa, là yếu, là khoảnh khắc mù mà kẻ thù có thể khai thác.

Mặc Thương.

Hắn nhận ra không phải bằng mắt (chưa từng thấy mặt, ký ức về Mặc Thương đã bị xóa hoặc tự xóa). Nhận ra bằng lạnh. Bằng cách sương đứng thẳng. Bằng cách đá dưới chân hắn ngừng ấm, kiểu đá tự đóng lại, kiểu đá không muốn bị đọc. Và bằng mùi, cái mùi băng mà Vô Thanh đã nói, cái mùi mà hắn đã cảnh báo Giữ Nhớ.

Mặc Thương dừng cách hắn năm bước. Không gần hơn, không xa hơn. Năm bước, kiểu khoảng cách đã tính, kiểu khoảng cách đủ để nhìn rõ mà không đủ để chạm, kiểu khoảng cách thẩm vấn.

– Dạ Khê, hắn nói.

Giọng. Giọng đó. Hắn nghe giọng đó và ở chỗ sâu nhất trong hắn, ở chỗ mà phần cũ nằm dưới lớp xóa, chỗ đó rung. Không phải rung kiểu sợ, rung kiểu nhận ra, kiểu xương nhận ra xương, kiểu kẻ đã đi cùng nhau rất lâu nhận ra bước chân cũ. Giọng trầm, đều, mỗi từ cùng một âm lượng, không lên không xuống, kiểu giọng đã bỏ mọi giai điệu, chỉ giữ sự đơn điệu, vì đơn điệu là kiểm soát và kiểm soát là tất cả.

– Thanh tra, hắn nói. Giọng bằng. Mặt bằng. Mắt xám nhìn mắt hẹp.

Mặc Thương bước thêm một bước. Bốn bước.

– Lâu rồi, Dạ Khê. Hắn nói kiểu nói với đồng nghiệp, kiểu nói bình thường, nhưng bình thường có răng, bình thường có dao dưới lưỡi. Ta đến kiểm tra. Lệnh từ trung tâm. Khu vực ngươi có dấu hiệu bất thường.

– Bất thường nào? hắn hỏi.

Mặc Thương nghiêng đầu nhẹ. Và nụ cười. Nụ cười đầu tiên, và nụ cười đó sai, sai kiểu sai mà nhìn thấy ngay, kiểu nụ cười không phải nụ cười mà là thứ khác mang hình nụ cười, kiểu kẻ đã học cười từ sách thay vì từ vui.

– Thuế giảm. Quỷ Rỗng tăng. Và có mùi lạ trên người ngươi.

Câu cuối. Hắn nghe câu cuối và vỏ bọc siết lại, siết kiểu phản xạ, kiểu thân tự bảo vệ trước đòn. *Mùi lạ.* Mùi hoa mờ, mùi Bạch Duyên, mùi mà hắn đã biết không xóa được vì mùi đó không phải dấu vết vật lý, mùi đó là thứ khác, thứ mà năng lực Thu Thuế không viết đè được.

– Mùi sương, hắn nói. Bàn đá gần sông. Sương bám.

Mặc Thương nhìn hắn. Mắt hẹp, không chớp, và trong mắt đó, hắn không thấy: tin. Không tin. Biết hắn nói dối. Nhưng không phản bác. Chưa. Kiểu kẻ đang xếp bài, kiểu kẻ biết quân nào trong tay đối phương nhưng chưa vội lật.

– Sương, Mặc Thương lặp lại. Giọng phẳng. Không mỉa, không nghi, chỉ phẳng, phẳng kiểu phẳng của mặt dao.

Hắn bước sang bên. Ba bước. Để Mặc Thương đến bàn đá, xem lọ Tro, xem kệ, xem quy trình. Để hắn thấy: bình thường. Thu Thuế bình thường. Lọ Tro bình thường. Mọi thứ bình thường.

Mặc Thương đi đến bàn đá. Tay trắng (trắng hơn tay hắn, trắng kiểu trắng không có máu, kiểu trắng tự chọn) đặt trên lọ Tro. Và hắn thấy: Mặc Thương đọc. Không phải đọc kiểu hắn đọc (hắn đọc bằng cảm nhận, bằng nghe, bằng phần mở tự động). Mặc Thương đọc kiểu khác: chính xác, phẫu thuật, kiểu tách từng lớp ký ức trong Tro ra, đếm, đo, so sánh với chuẩn, kiểu kiểm toán viên đọc sổ sách.

– Tro chuẩn, Mặc Thương nói. Nhẹ hơn mức nên. Ngươi thu ít hơn quy định.

Sự thật. Hắn đã thu ít hơn, đã gian lận, đã bóc nhẹ tay hơn, đã để lại cho linh hồn nhiều hơn lệnh cho phép. Và Mặc Thương đọc được trong Tro, vì Tro không biết nói dối, vì ký ức đã bị bóc thì trọng lượng nằm đó, đo được, và thiếu thì thiếu.

– Dao động bình thường, hắn nói. Mỗi ký ức khác nhau.

– Dao động bình thường nằm trong khoảng ±7%, Mặc Thương nói. Ngươi thiếu 23%. Không phải dao động. Chọn.

Giọng phẳng. Mắt phẳng. Và từ "chọn" nằm giữa không khí như lưỡi dao nằm trên bàn, không ai cầm, nhưng ai cũng thấy.

Hắn im lặng. Và trong im lặng, hắn tính. Tính kiểu Thu Thuế, kiểu tính mà hắn đã làm hàng vạn lần: đánh giá tình huống, đo trọng lượng nguy hiểm, xem mình đang ở đâu trên bàn cờ.

– Ta thu theo thực tế, hắn nói. Ký ức gần đây yếu hơn. Linh hồn đến bờ sông ít hơn.

– Vì Quỷ Rỗng ở Thành Phố Vàng đã ăn hết, Mặc Thương nói. Ta biết. Ta đã đến TPV trước khi đến đây. Nữ Thu Thuế ở đó (hắn dừng, nhẹ, kiểu dừng để xem phản ứng hắn), cô ấy cũng thu thiếu. Giống ngươi. Cùng kiểu thiếu.

*Vô Thanh.* Hắn nghĩ tên cô mà không để mặt thay đổi. Mặc Thương đã đến TPV. Đã gặp Vô Thanh. Và "cùng kiểu thiếu" nghĩa là Mặc Thương đang nối điểm, đang vẽ đường thẳng giữa hắn và Vô Thanh, đang tìm xem có mạng lưới nào không.

– Trùng hợp, hắn nói.

Mặc Thương không cười lần này. Và việc không cười đáng sợ hơn việc cười sai.

– Có thể, hắn nói. Mắt hẹp nhìn hắn, kiểu nhìn mà không cần chớp vì mắt đó đã đông thành băng và băng không chớp. Ta sẽ ở đây một thời gian. Kiểm tra. Đánh giá. Quan sát.

Hắn không phản ứng. Vỏ bọc dày, mặt phẳng, mắt xám.

– Thanh tra có quyền, hắn nói. Bàn đá, kệ Tro, hồ sơ, khu vực thu. Ta sẽ phối hợp.

Mặc Thương gật chậm rãi và bước đi. Quay lưng, đi về phía đông, sương tự tách, đá dưới chân hắn kêu kiểu kêu khác (kêu lạnh, kêu kiểu đá bị đóng băng mỏng rồi vỡ khi bước lên).

Và khi hắn đi đủ xa, khi sương đã nuốt bóng trắng nhưng mùi băng vẫn còn vương, hắn thở. Thở kiểu thở mà không biết đã nín từ lúc nào.

Đêm giả.

Hắn ngồi bàn đá, không đi bờ bắc. Không đi gặp Giữ Nhớ. Không đi thăm tường, thăm rễ, thăm mười ba linh hồn đang chìm. Vì Mặc Thương ở đâu đó trong sương phía đông, và Mặc Thương không ngủ (Thanh tra không ngủ, hắn biết kiểu biết bằng xương, kiểu biết mà phần cũ nhớ dù phần mới quên: Mặc Thương không bao giờ ngủ, vì ngủ là mất kiểm soát và mất kiểm soát là chết).

Hắn ngồi và nghĩ.

Mặc Thương biết hắn thu thiếu. Biết Vô Thanh cũng thu thiếu. Biết có mùi lạ trên người hắn. Và sẽ ở đây kiểm tra, đánh giá, quan sát. Mặc Thương là kiểu kẻ kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn của băng (băng không vội, băng chỉ cần thời gian, băng phủ từ từ và khi phủ xong thì mọi thứ đông cứng).

Hắn cần cảnh báo Giữ Nhớ. Nhưng không thể đi bây giờ, vì đi bây giờ = để lộ hướng bắc, để lộ đá ấm, để lộ hang. Phải chờ. Phải tìm cách.

Và hắn cần bảo vệ Bạch Duyên. Cô trên sông, sông thuộc Lão Đò, và Lão Đò bảo vệ cô kiểu sông bảo vệ. Nhưng Mặc Thương là Thanh tra, và Thanh tra có quyền đi mọi nơi, kể cả lên thuyền, kể cả ra sông. Và nếu Mặc Thương ngửi thấy mùi hoa mờ từ hắn, thì hắn sẽ đi theo mùi, vì mùi dẫn đến cô, và cô là "biến số" mà hắn muốn tiêu diệt.

*"Biến số đó."*

Hắn nhớ cách Mặc Thương gọi cô. Không phải từ ký ức (ký ức đã mất). Từ hồ sơ, từ bản ghi gốc về chính hắn mà hắn không truy cập được. Nhưng hắn biết: Mặc Thương gọi Bạch Duyên là "biến số đó", vì với Mặc Thương, cô không phải người, không phải linh hồn, cô là lỗi trong phương trình, là thứ cần loại bỏ để phương trình cân bằng.

Hắn nắm tay. Nhẹ. Dưới bàn đá, nơi không ai thấy.

Sáng giả. Mặc Thương xuất hiện ở bàn đá, đúng khi hắn chuẩn bị thu thuế linh hồn đầu tiên trong ngày.

Áo trắng, sạch, không nhăn. Mắt hẹp, không chớp. Đứng cách bàn ba bước, quan sát. Không nói. Chỉ đứng. Và linh hồn trước bàn đá (bà lão, ký ức về cháu gái, ký ức đó ấm kiểu nắng chiều) nhìn Mặc Thương và run. Run kiểu run mà không biết vì sao run, kiểu run bản năng, kiểu run khi đứng gần thú ăn thịt mà không thấy nanh.

Hắn thu thuế. Đầy đủ. Đúng quy trình. Bóc ký ức, tách, cuộn, lọ. Tay bạc trên trán bà lão, tách ký ức về cháu gái, cháu gái chạy trên đồng, tóc bay, gió, nắng. Ký ức đó ấm, sáng, nặng kiểu nặng vì đẹp. Và hắn bóc hết. Không thiếu 23%. Không gian lận. Bóc đầy đủ, vì Mặc Thương đang đứng ba bước sau lưng, và ba bước đó nặng hơn bàn đá.

Tro rơi vào lọ. Bạc, xoáy, rì rầm. Bà lão bước lên thuyền, nhẹ hơn khi đến, nhẹ kiểu nhẹ khi mất đi nửa cuộc đời. Hắn nhìn theo. Và ở chỗ sâu trong hắn, chỗ mà ông Lợi nói *"nhớ khác giữ"*, chỗ mà hắn đã bắt đầu tin rằng bóc ký ức là sai, chỗ đó đau. Đau vì hắn vừa làm đúng thứ mà hắn biết là sai, đau vì hắn phải làm, đau kiểu đau của kẻ đang mang mặt nạ và mặt nạ đang ăn vào da.

– Chuẩn, Mặc Thương nói, sau lưng hắn. Giọng phẳng. Kiểu phẳng của kẻ vừa xem hắn chứng minh mình bình thường, và kẻ đó không tin nhưng không có bằng chứng.

Hắn không quay lại.

– Linh hồn tiếp, hắn nói.

Và thu tiếp. Và Mặc Thương đứng. Và sương đứng thẳng. Và đá lạnh. Và mùi băng dày hơn, kiểu dày khi Mặc Thương ở gần lâu, kiểu dày khi lạnh có thời gian ngấm.

Và hắn nghĩ, giữa quy trình, giữa bóc ký ức và rót Tro: *đây mới là kẻ thù thật. Không phải Quỷ Rỗng. Không phải Lõi. Kẻ thù thật là kẻ đứng ba bước sau lưng, mặc áo trắng, không chớp mắt, và tin rằng trật tự quan trọng hơn mọi thứ. Vì kẻ đó không ác. Kẻ đó đúng, một phần, đúng kiểu đúng nguy hiểm nhất: đúng vì lý trí, đúng vì nếu không có hệ thống thì hỗn loạn. Và đúng kiểu đó không tranh luận được, không đánh bại được bằng cảm xúc, chỉ bại được bằng sự thật lớn hơn.*

*Và sự thật lớn hơn, hắn chưa có.*

Lọ Tro thứ hai. Thứ ba. Mặt trời giả lên cao. Mặc Thương đứng, sương đứng, và giữa hai thứ đứng đó, hắn làm việc, kiểu làm việc mà mỗi động tác là diễn, kiểu diễn mà không được phép sai một nhịp.

Sau linh hồn thứ năm, Mặc Thương bước đến gần bàn. Hai bước. Gần hơn bình thường, gần kiểu gần có mục đích.

– Bàn đá này cũ, hắn nói. Giọng phẳng, kiểu nhận xét về thời tiết. Nhưng mắt hẹp không nhìn bàn. Nhìn hắn.

– Cũ, hắn đáp.

– Ngươi ngồi đây bao lâu rồi? Vạn đêm? Hai vạn?

Hắn không trả lời. Vì câu hỏi đó không cần trả lời, câu hỏi đó là thăm dò, là xem hắn phản ứng thế nào khi bị hỏi về thời gian, vì thời gian ở đây là thước đo ký ức, và ký ức là thứ mà Mặc Thương đang tìm.

Mặc Thương đặt tay trên mặt bàn đá. Và hắn thấy: đá dưới tay Mặc Thương đổi màu. Không nhiều, nhẹ, kiểu đá xám thành đá trắng ở chỗ chạm, kiểu lạnh từ tay Mặc Thương truyền vào đá và đá nhận, kiểu đá bị đóng băng mỏng.

– Đá ấm, Mặc Thương nói. Giọng phẳng. Nhưng trong phẳng, hắn nghe: tìm thấy. Mặc Thương đã thấy thứ gì đó trên bàn đá, thứ mà hắn không kiểm soát được, thứ mà vỏ bọc không che được vì vỏ bọc che người chứ không che đá.

Đá ấm. Vì hắn đã ngồi đây quá lâu với lọ Tro ấm trong áo, với mảnh Tro mờ ấm bên phải, với cảm xúc ấm rỉ qua kẽ nứt. Đá nhớ hơi ấm của hắn. Và Mặc Thương đọc đá.

– Thu Thuế không có hơi ấm, Mặc Thương nói. Giọng vẫn phẳng, mắt vẫn không chớp. Thu Thuế lạnh. Đá lạnh. Tro lạnh. Mọi thứ lạnh. Đó là trật tự.

Hắn nhìn Mặc Thương. Và trong mắt hẹp đó, hắn thấy: biết. Mặc Thương biết nhiều hơn hắn nói. Biết đá ấm, biết mùi lạ, biết thuế thiếu 23%, biết có thứ gì đó đang thay đổi ở khu vực này, ở người Thu Thuế này, ở kẻ đã ngồi bàn đá vạn đêm mà bây giờ bàn đá ấm.

Nhưng Mặc Thương không hỏi thêm. Rút tay, quay lưng, bước đi, sương tự tách nhường đường. Đá lạnh lại chỗ hắn vừa chạm.

Và hắn biết: đây mới là bắt đầu. Mặc Thương không vội. Băng không vội. Băng chỉ cần thời gian, và thời gian ở đây không có giới hạn.

Chiều giả. Hắn ngồi bàn đá một mình. Mặc Thương ở đâu đó phía đông (hắn cảm nhận được, cảm nhận kiểu cảm nhận lạnh, kiểu biết hướng gió lạnh). Và hắn nghĩ.

Phải cảnh báo Giữ Nhớ. Nhưng không đi được, vì Mặc Thương đang quan sát. Phải bảo vệ Bạch Duyên. Nhưng không đến sông được, vì đến sông = để lộ hướng, để lộ mùi hoa, để lộ cô.

Hắn bị nhốt. Nhốt bằng băng, nhốt bằng sự hiện diện, nhốt kiểu nhốt mà không có tường nhưng có cái lạnh bao quanh.

Và ở dưới chân hắn, đá nứt mỏng (vết nứt từ khi Lõi trở mình, vẫn ở đó, chưa liền, kiểu sẹo trên mặt đất) nhắc hắn: Lõi đang đói. Tường ký ức đang mọc rễ. Mười ba người đang chìm. Giữ Nhớ đang dời người. Và bây giờ Mặc Thương ở đây, bằng thêm lạnh vào thế giới đã nứt.

Cuộc chiến bắt đầu. Không bằng kiếm, không bằng năng lực. Bằng im lặng, bằng quan sát, bằng bước đi kẻo dấu, bằng Tro đầy đủ, bằng mặt phẳng, bằng vỏ bọc dày mà bên trong vỏ bọc, trái tim mà Thu Thuế không nên có đang đập. Và sợ.

Ch.37/79
2.769 từ