Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 70: ALL IS LOST
Chương 70

ALL IS LOST

Hắn trồi lên mặt đá quảng trường và thế giới đã thay đổi.

Sông không chảy.

Lần đầu tiên từ khi hắn tồn tại (lâu hơn hắn nhớ), sông dừng. Nước đứng. Mặt sông phẳng kiểu phẳng mà gương phẳng: không gợn, không sóng, không chảy. Nước trong hơn trước, trong kiểu trong mà nước trong khi không có gì trong nước: không Tro, không rì rầm, không ký ức. Nước trống.

Và sương biến mất.

Không còn sương. Quảng trường Thành Phố Vong trần trụi dưới bầu trời xám. Bầu trời xám mỏng (bầu trời ở thế giới bên kia luôn mỏng, nhưng bây giờ mỏng hơn, mỏng kiểu mỏng mà giấy mỏng khi sắp rách). Không sương. Không mù. Chỉ có không khí, và không khí lạnh, lạnh kiểu lạnh mà phòng trống lạnh.

Mặc Thương đứng cạnh hắn. Tay bỏng đỏ. Mắt xám. Và giọng hắn, khi nói, có thứ hắn chưa bao giờ có trong bảy vòng:

– Sông dừng.

– Ta thấy.

– Khi sông dừng, hệ thống ngừng. Thu thuế ngừng. Linh hồn không qua được. Tro không tạo ra. Vòng tròn khép kín.

Hắn nhìn sông. Phẳng. Im. Và thuyền Lão Đò nổi giữa, trống, không sào, không người. Thuyền không trôi vì nước không chảy. Mặt sông phản chiếu bầu trời xám mỏng phía trên, phản chiếu hoàn hảo kiểu phản chiếu mà gương phản chiếu: không một gợn nào phá hình.

Sông là da Quên. Khi Quên ngủ, da ngừng. Sông ngừng.

Nhưng khi sông ngừng, không có Tro mới. Không có linh hồn mới qua. Không có ký ức mới nộp. Hệ thống đóng băng.

Và ta cần Tro. Cần ký ức. Cần gạch xây nền mới.

Mà sông không cho gì nữa.


Hắn chạy.

Chạy qua quảng trường. Qua Quỷ Rỗng nằm bẹp (chúng không bò nữa, nằm im, mắt mở nhưng không nhìn, không đói, không rền, chúng nằm kiểu nằm mà sinh vật nằm khi quá đói để cử động). Qua vòng tròn Vô Thanh (co còn sáu sải, ba mươi hai linh hồn ngồi sát nhau, nhìn hắn chạy qua, mắt trống, sợ). Qua nữ già và nam trẻ đứng canh (nữ già nhìn hắn chạy, không hỏi, nam trẻ mở miệng định hỏi nhưng không kịp).

Chạy đến bờ sông. Nhìn về phía bờ bắc.

Bờ bắc xa. Nửa ngày đi bộ. Hang Những Người Ghi Nhớ ở bờ bắc, sâu trong đá, nơi Giữ Nhớ gom mười hai nghìn bốn trăm mảnh Tro trên tường. Tro đó là hy vọng cuối. Tro đó là gạch xây nền mới.

Nhưng nửa ngày đi bộ.

Và Bạch Duyên đang mờ.

Không đủ thời gian.

Hắn quay lại. Nhìn Mặc Thương. Và hắn nói:

– Bờ bắc. Hang Giữ Nhớ. Tường ký ức. Mười hai nghìn bốn trăm mảnh Tro bản sao. Ta cần chúng.

Mặc Thương nhìn hắn. Và hắn hiểu. Bảy vòng nhìn người lặp lại, bảy vòng học cách đọc Mộ Hà qua mọi phiên bản. Hắn hiểu kế hoạch trước khi hắn nói hết.

– Nền mới. Không phải một người. Ký ức của nhiều người.

– Đúng.

– Nửa ngày đi bộ. Bạch Duyên không có nửa ngày.

Im lặng. Gió thổi qua quảng trường. Gió lạnh. Gió trống.

– Ta đi, Mặc Thương nói.

Hắn nhìn Mặc Thương. Và mắt hắn (mắt Dạ Khê, mắt xám, mắt đã mất năm mảnh) mở rộng.

– Quyền Vua Thuế cho ta di chuyển nhanh hơn, Mặc Thương nói. Sương nghe ta. Sương mang ta. Nhưng sương đã hết.

Hắn nhìn quảng trường. Trống. Không sương. Không gì để mang.

– Nước thì sao? Mặc Thương nói. Sông dừng. Nhưng nước vẫn có. Quyền Vua Thuế với nước sông yếu hơn với sương, nhưng có.

Mặc Thương bước ra bờ sông. Đặt chân trên mặt nước phẳng. Và nước giữ. Giữ kiểu giữ mà băng giữ: cứng dưới chân, không chìm. Quyền Vua Thuế. Quyền với hệ thống. Sông là hệ thống.

– Ta đi bờ bắc. Lấy Tro. Mang về. Ngươi giữ ở đây.

– Giữ gì?

Mặc Thương nhìn hắn. Và mắt hắn (mắt xám, mắt lạnh, mắt bảy vòng) mềm. Mềm kiểu mềm chỉ có ở người đã mệt đủ lâu:

– Giữ cô ấy. Xuống đó. Ở cạnh. Và đừng để cô ấy mờ hết trước khi ta về.


Mặc Thương đi.

Chạy trên mặt nước. Nhanh. Nhanh hơn người chạy trên đất. Quyền Vua Thuế đẩy nước cứng dưới chân, mỗi bước như bước trên đá. Áo trắng bay. Tóc bay. Bóng hắn trượt trên mặt sông phẳng, nhỏ dần, xa dần, biến mất vào sương mờ (không phải sương thật, mà hơi nước, hơi sông bốc lên trong lạnh).

Hắn nhìn cho đến khi không còn thấy.

Vô Thanh nhìn Mặc Thương biến mất trên mặt sông. Rồi nhìn hắn. Mắt cô đỏ. Vai cô run. Vòng tròn bảo vệ co liên tục, giờ chỉ còn sáu sải. Ba mươi hai linh hồn ngồi sát nhau, vai chạm vai, mắt mở, sợ.

– Lão Đò đi rồi, cô nói. Giọng nhỏ. Giọng kiệt.

– Ta biết.

– Mặc Thương cũng đi. Còn lại gì?

Hắn nhìn quảng trường. Quỷ Rỗng nằm bẹp. Ba Thu Thuế mới đứng rải (nữ già bình tĩnh, nam trẻ run nhưng đứng, mờ mặt im lặng). Vô Thanh giữ vòng tròn. Và hắn.

– Còn lại đủ, hắn nói.

Vô Thanh nhìn hắn. Và trong mắt cô (mắt đỏ, mắt mệt, mắt Thu Thuế đã giữ quá lâu), hắn thấy: tin. Không phải tin vì hắn mạnh. Tin vì không còn ai khác để tin.

Hắn quay lại. Nhìn rãnh nứt giữa quảng trường. Nhìn tối bên dưới. Nhìn chấm sáng xa, nhỏ, mờ: nền sáng Bạch Duyên.

Xuống. Ở cạnh cô. Giữ.

Hắn nhảy.


Dưới sâu.

Tệ hơn.

Hắn chạm nền sáng và biết: tệ hơn. Nền sáng yếu hơn lúc hắn lên. Yếu kiểu yếu mà đèn yếu khi pin cạn: không tắt, nhưng nhấp nháy, nhấp nháy kiểu nhấp nháy mà mệt. Và mùi hoa nhạt hơn. Nhạt kiểu nhạt mà hoa nhạt khi héo: vẫn có, nhưng mỏng, nhưng xa.

Bạch Duyên nằm.

Không đứng nữa. Nằm. Nằm trên nền sáng, tóc tản quanh (đuôi tóc bạc lan cao hơn, bạc đến nửa sợi), mắt mở, nhưng mắt mờ. Mắt sao tắt gần hết. Chỉ còn vài ngôi, vài mảnh ký ức lấp lánh trong đáy mắt.

Và chân cô mờ đến đầu gối.

Quên ăn cô nhanh hơn ta tưởng.

Sào Lão Đò giữ chậm. Nhưng không dừng.

Hắn chạy đến. Quỳ cạnh. Nắm tay cô. Tay cô ấm (vẫn ấm, vì tay là phần chưa mờ). Nhưng nhẹ hơn. Nhẹ kiểu nhẹ mà tay người nhẹ khi xương mỏng đi.

– Bạch Duyên.

Cô quay đầu. Nhìn hắn. Và cô cười. Cười yếu. Cười kiểu cười mà người cười khi đã quá mệt để làm gì khác.

– Anh quay lại rồi.

– Mặc Thương đi lấy Tro. Bờ bắc. Tường ký ức. Hắn sẽ mang về.

– Bao lâu?

Hắn không biết. Nửa ngày đi bộ, nhưng Mặc Thương chạy trên nước, nhanh hơn, có thể nửa đó. Nhưng hắn không biết hang Giữ Nhớ có ai không. Không biết tường ký ức có nguyên vẹn không. Không biết mười hai nghìn bốn trăm mảnh Tro có đủ để mang về không.

– Sẽ nhanh, hắn nói.

Bạch Duyên nhìn hắn. Và mắt cô (mắt mờ, mắt ít sao) nhìn kiểu nhìn mà cô đã nhìn hắn bảy vòng: biết hắn đang nói dối. Biết vì cô đã nghe hắn nói dối bảy lần trước. Biết vì mỗi lần hắn nói "sẽ nhanh" hoặc "sẽ ổn" hoặc "sẽ khác", cô đều biến mất.

– Mình mờ đến gối rồi, cô nói. Bình thản. Giọng nhẹ. Giọng kiểu giọng mà người nói khi nói về thời tiết.

Hắn nhìn. Đúng. Gối trở xuống: mờ. Không phải biến mất hẳn. Mờ kiểu mờ mà kính mờ khi hơi nước bám: vẫn thấy hình, nhưng chi tiết mất. Đầu gối cô không còn đường viền rõ. Ống chân cô hòa vào nền sáng, ranh giới giữa cô và nền nhòe đi.

Cô đang hòa vào nền. Lại.

Cô đang trở thành nền. Lại.

Và nếu Mặc Thương không mang Tro về kịp, cô sẽ hòa hoàn toàn.


Hắn ngồi cạnh cô. Nắm tay cô. Và hắn nói. Nói vì phải nói. Nói vì nếu không nói, im lặng sẽ nuốt cả hai.

– Ngươi có nhớ ông nội không?

Bạch Duyên nhìn hắn. Và mắt cô sáng một chút (sáng vì ký ức, sáng vì nhắc).

– Nhớ. Ông hay ngồi hiên nhà. Ông hay ngửi cỏ. Ông bảo mùi cỏ buổi sớm là mùi thời gian.

– Mùi thời gian.

– Ông nói vậy. Mùi cỏ ướt sương buổi sớm là mùi mà thời gian để lại khi đi qua. Ông nói ai ngửi được mùi đó thì sẽ không bao giờ quên mình đã sống.

Hắn nghe. Và hắn nhớ. Mùi cỏ. Mảnh ký ức đầu tiên Lõi đã ăn của hắn. Mùi cỏ ướt sương buổi sớm. Mùi Mộ Hà hồi nhỏ, mùi đồng cỏ gần nhà ông nội, mùi mà hắn đã mất. Mất vĩnh viễn. Lõi đã ăn. Không lấy lại.

Ta đã mất mùi cỏ.

Mùi thời gian.

Mùi đầu tiên ta có, và bây giờ không còn.

Và hắn hiểu. Hiểu tại sao ký ức quan trọng. Hiểu không phải bằng lý trí (hắn đã biết bằng lý trí từ lâu). Hiểu bằng mất. Bằng khoảng trống nơi mùi cỏ từng ở. Bằng lỗ hổng trong hắn, lỗ hình mùi cỏ, lỗ không gì lấp được.

Quên là lỗ hổng. Nhớ là lấp đầy. Nền là tổng của mọi thứ được lấp đầy.

Bạch Duyên nắm tay hắn chặt hơn. Tay cô run. Nhẹ. Run kiểu run mà cơ thể run khi đang mất dần: không phải lạnh, mà cấu trúc đang rời.

– Mình sợ, cô nói. Giọng thì thào.

Hắn nhìn cô. Cô chưa bao giờ nói sợ. Sáu mươi lăm chương trước, cô là người không sợ gì. Bây giờ cô sợ. Vì cô nhớ. Và nhớ cho cô thứ để mất. Và mất cho cô lý do sợ.

– Mình sợ không được nhớ anh, cô nói. Mờ hết rồi thì quên hết. Quên anh. Quên ông nội. Quên mùi cỏ. Quên lại.

– Ta ở đây.

– Anh ở đây. Nhưng mình đang mờ.

Hắn nắm chặt tay cô. Và hắn nói, giọng nhỏ, giọng vỡ, giọng mà Dạ Khê không bao giờ dùng nhưng Mộ Hà đã dùng suốt đời sống:

– Ta sẽ nhớ ngươi. Dù ngươi quên. Ta sẽ nhớ. Và nếu ta nhớ, ngươi vẫn tồn tại. Trong ta. Trong ký ức ta. Ngươi không mất. Ngươi chỉ ở trong ta thay vì ở cạnh ta.

Bạch Duyên nhìn hắn. Mắt ướt. Lần đầu tiên hắn thấy mắt Bạch Duyên ướt. Nước mắt chảy chậm, chảy trên má trắng, nhỏ xuống nền sáng. Và mỗi giọt nước mắt chạm nền, nền sáng lên một chút.

Nước mắt cô sáng.

Nước mắt cô là ký ức lỏng.

Nhưng sáng rồi tắt. Nền nhấp nháy. Mờ lại. Và chân cô mờ đến giữa đùi.

Nhanh quá. Mờ nhanh quá.

Mặc Thương, mau lên.


Hắn ôm cô. Ôm trên nền sáng, giữa tối (Lõi đã co gần hết, chỉ còn vách xa xa, trần xa xa, mọi thứ là nền sáng và tối). Ôm vì không biết làm gì khác. Ôm kiểu ôm mà người ôm khi biết mình sắp mất: chặt, đau, thở nặng qua vai người kia.

Và dưới hai người, sâu hơn, xa hơn: Quên cựa. Lần nữa. Mạnh hơn lần trước. Sào Lão Đò rung (hắn cảm nhận qua nền sáng, qua đá, qua tầng). Sào giữ. Nhưng rung. Và mỗi lần Quên cựa, sào rung, và thứ đỏ sánh dâng lên một chút, phủ lên nền sáng thêm một vệt mỏng, và Bạch Duyên mờ thêm một chút.

Quên đang thức dần. Sào chỉ giữ được giấc ngủ nông. Không phải giấc ngủ sâu.

Và giấc ngủ nông thì sớm muộn sẽ tỉnh.

Hắn nhìn mặt cô. Mặt vẫn rõ (mặt, tay, ngực: phần trên chưa mờ). Nhưng eo trở xuống đã gần hòa vào nền sáng, ranh giới nhòe, cô đang trở thành nền mà không muốn, không chọn, chỉ vì Quên đang ăn cô từ chân lên.

Và hắn kể.

Kể vì Bạch Duyên đang mờ, và kể là cách duy nhất giữ cô: kể ký ức, kể để cô nghe, kể để ký ức giữ cô ở lại lâu hơn.

Kể về buổi sáng ông nội dẫn ra đồng cỏ. Kể về mùi cỏ (mùi hắn đã mất, nhưng hắn kể bằng dấu vết: mùi ướt, mùi sương, mùi thời gian). Kể về bàn tay Bạch Duyên lần đầu chạm tay hắn (mảnh đã mất, nhưng hắn nhớ cảm giác: nhỏ, ấm, run nhẹ). Kể về lời hứa bên mộ ông nội: "Mình sẽ nhớ. Cho cả những người không ai nhớ."

Bạch Duyên nghe. Mắt mở. Mắt ướt. Và nền sáng dưới cô nhấp nháy, sáng, tối, sáng, tối, kiểu nhấp nháy mà tim nhấp nháy khi đang kiệt: vẫn đập, nhưng yếu, nhưng thưa.

Chân cô mờ đến hông.

Mặc Thương.

Mau lên.

Hắn ôm chặt hơn. Và hắn kể tiếp. Kể vì đó là thứ duy nhất hắn có. Ký ức. Thứ mà Quên muốn xóa. Thứ mà hắn giữ.

Nền sáng nhấp nháy. Bạch Duyên mờ. Và sông trên kia im, nước phẳng, thuyền trống, thế giới chờ.

Sông dừng. Sương hết. Lão Đò dưới sâu. Mặc Thương ở xa. Bạch Duyên đang mờ. Quên đang đợi. Và hắn ở đây, ôm cô, kể ký ức, kể bằng giọng vỡ, kể bằng mảnh còn sót, kể trong khi thế giới chờ.

Không biết Mặc Thương có tìm được hang không. Không biết tường ký ức có còn nguyên không. Không biết mười hai nghìn bốn trăm mảnh Tro có đủ không. Không biết linh hồn có cho ký ức tự nguyện không. Không biết kế hoạch có hoạt động không.

Chỉ biết: Bạch Duyên đang mờ. Mờ đến hông. Mờ tiếp. Và hắn đang kể. Kể vì đó là thứ duy nhất giữ cô. Kể vì ký ức là ánh sáng, và ánh sáng là thứ Quên không thích.

Nền sáng nhấp nháy. Yếu hơn. Yếu nữa. Bạch Duyên nhắm mắt. Không phải ngủ. Mệt. Mệt kiểu mệt mà nền mệt khi giữ quá lâu: nền nứt, nền mỏng, nền sắp gãy.

Mọi thứ mất. Mọi thứ mờ. Mọi thứ đang trôi về phía trống.

Nhưng hắn vẫn kể.

Ch.70/79
2.465 từ