Đồng minh bất ngờ
Hắn trồi lên như người chết đuối ngược.
Nước (hoặc thứ giống nước ở tầng giữa, nơi sông chưa hẳn sông nhưng Lõi đã bớt là Lõi) ôm hắn rồi nhả. Tro bám trên áo, trên tóc, trên da, mỗi mảnh một tiếng thì thầm yếu ớt. Hắn không phủi. Để Tro ở đó. Để tiếng thì thầm ở đó. Vì bây giờ hắn biết: mỗi mảnh Tro là một đời, và hắn không có quyền phủi đời ai khỏi mình.
Lão Đò đợi.
Thuyền nổi ở chỗ cũ, sào cắm vào thứ mềm hơn đá dưới đáy. Lão ngồi, lưng thẳng, mắt mù nhìn về phía hắn trồi lên. Và trên mặt lão, không có gì thay đổi. Không hỏi. Không lo. Kiểu mặt mà người ta có khi đã đợi quá nhiều lần và biết: đợi là phần dễ nhất.
– Con lên rồi.
– Dạ.
– Cô bé?
– Ở lại.
Lão im, sào nhích, thuyền quay. Và trong cách lão chèo (nhẹ, đều, kiểu chèo mà nước quen tay lão đến mức tránh sào thay vì sào rẽ nước), hắn cảm nhận: lão hiểu. Hiểu "ở lại" không phải bị bỏ. Hiểu "ở lại" là chọn.
Sông sáng dần. Tro thưa dần. Nước trở thành nước. Và khi thuyền chạm mặt sông thật (mặt sông có sóng, có lạnh, có mùi sương quen), hắn nhìn lên.
Bờ sông.
Mặc Thương không ở đó.
Bờ trống. Đá xám, sương mỏng, dấu chân mờ nơi Mặc Thương đã đứng. Hắn bước lên bờ, nước chảy khỏi áo, Tro trôi theo nước quay về sông. Lão Đò dừng thuyền sát bờ, không neo, không buộc, chỉ để thuyền nằm đó kiểu thuyền nằm khi biết chưa cần đi.
Hắn ngồi xuống. Mệt. Mệt kiểu mệt mà xương mệt, không phải cơ. Hai lần xuống Lõi trong thời gian ngắn, hai lần chìm qua thứ không phải nước, hai lần ở bên trong bụng của thứ ăn ký ức. Cơ thể hắn (nếu linh hồn có cơ thể) run nhẹ. Run kiểu run mà người ta run sau khi khóc lâu dù hắn không khóc.
Kế hoạch. Hắn cần kế hoạch. Sửa hệ thống. Dừng nhà hàng. Trả linh hồn. Và khi xong, Bạch Duyên lấp nền, Lõi co, mọi thứ trở về trước.
Nhưng "sửa hệ thống" không phải một câu. Hệ thống là: Thu Thuế thu ký ức, Tro được trộn và chuyển xuống Lõi qua cửa đá đen, Quỷ Rỗng canh giữ vùng rìa, thư lại chép lệnh, Thành Phố Vong vận hành như bộ máy. Để dừng, hắn cần dừng tất cả. Và hắn chỉ có mình.
Không chỉ mình.
Mặc Thương đã buông. Lão Đò ở đây. Bạch Duyên ở dưới. Nhưng cần thêm. Cần ai đó hiểu cách hệ thống vận hành từ bên trong, ai đó biết đường đi của Tro, biết lệnh thu phát từ đâu, biết cách tắt mà không làm tất cả sụp.
Hắn nghĩ đến Vô Thanh.
Cô ấy ở Thành Phố Vong. Thu Thuế như hắn, nhưng khác hắn: cô biết sợ sớm hơn, biết hệ thống có vấn đề sớm hơn, nhưng không làm gì vì không biết làm gì. Cô đã cùng hắn từ chối thu thuế cho tám linh hồn trong suốt. Cô đã không hỏi khi hắn giấu Bạch Duyên. Cô là đồng minh duy nhất hắn có bên trong bộ máy.
Nhưng Thành Phố Vong xa. Và hắn không biết cô có an toàn không sau khi Mặc Thương kiểm tra.
– Lão.
Lão Đò nghiêng đầu.
– Có cách nào đến Thành Phố Vong bằng sông không?
Lão im. Lâu. Sào nhích trong tay lão, nhích kiểu nhích mà tay nhích khi đang nghĩ.
– Có, lão nói. Sông chảy qua mọi nơi. Nhưng con không cần đến Thành Phố Vong.
– Vì sao?
– Vì cô bé kia đang đến đây.
Hắn nhìn lão. Lão chỉ sào về phía thượng nguồn, nơi sương đặc hơn, nơi sông cong và mất dạng sau vách đá xám.
– Lão nghe bằng sông, lão nói. Giọng bình. Kiểu giọng nói chuyện thường ngày. Sông biết ai đang đi trên bờ. Có người đi từ phía Thành Phố Vong, đi bằng chân, đi nhanh kiểu đi khi sợ nhưng không chạy. Đi về phía sông.
– Vô Thanh?
– Lão không biết tên. Nhưng bước chân nhẹ. Nữ. Và trên người cô ấy có mùi Tro nhiều hơn bình thường. Tro dính kiểu dính mà Tro dính khi ai đó mang theo có ý thức.
Hắn đứng dậy. Nhìn về phía thượng nguồn. Sương đặc, trắng, di chuyển chậm kiểu sương di chuyển khi có thứ gì đó xuyên qua.
Và hắn thấy.
Bóng. Mờ. Nhỏ hơn hắn tưởng (hoặc hắn quên cô nhỏ thế nào). Đi. Không chạy. Bước đều, vai thẳng, nhưng tay cô nắm chặt thứ gì đó ở ngực, nắm kiểu nắm mà người ta nắm thứ quý khi biết ai đó có thể giật.
Sương tách khi cô đến gần bờ sông. Và mặt cô hiện.
Vô Thanh.
Tóc ngắn (ngắn hơn lần cuối hắn thấy, cắt vội kiểu cắt bằng thứ sắc không phải kéo). Mắt mở to, tỉnh, sáng kiểu sáng mà mắt sáng khi đã quyết và không quay lại. Áo Thu Thuế trên người cô rách ở vai trái, vết rách dài, không phải rách vì cũ mà rách vì giật. Và trên ngực cô, nắm trong hai tay, ba lọ Tro.
Ba lọ. Nhỏ. Một bạc (bình thường), một đen (Tro bạo lực), một trong suốt.
Lọ trong suốt.
Hắn nhớ. Lọ Tro trong suốt không nhãn, im lặng, nhẹ bất thường. Hắn đã thấy nó trong kho lưu trữ, ngày đầu tiên. Bí ẩn chưa giải.
Vô Thanh dừng cách hắn mười bước. Thở. Thở kiểu thở mà người ta thở khi đã đi rất xa rất nhanh và cuối cùng đến nơi.
– Dạ Khê.
– Vô Thanh.
Cô nhìn hắn. Nhìn lâu. Nhìn kiểu nhìn mà người ta nhìn khi cần chắc rằng người trước mặt vẫn là người mình biết.
– Ngươi khác rồi, cô nói. Giọng khàn. Khàn kiểu khàn mà giọng khàn khi đã không nói chuyện với ai nhiều ngày. Khác nhiều. Mắt ngươi không xám nữa.
– Ta biết.
– Ngươi đã nhớ.
Không phải câu hỏi.
– Đúng.
Cô gật. Chậm. Và trên mặt cô, thứ gì đó giống nhẹ. Nhẹ kiểu nhẹ mà người ta nhẹ khi điều mình nghi ngờ được xác nhận và điều đó nghĩa là mình không điên.
– Tốt, cô nói. Tốt. Vì ta mang đến thứ ngươi cần.
Cô ngồi xuống. Cách hắn ba bước. Đặt ba lọ Tro giữa hai người. Cẩn thận. Cẩn thận kiểu cẩn thận mà người ta cẩn thận khi đặt thứ có thể nổ.
– Mặc Thương đến Thành Phố Vong, cô nói. Không nhìn hắn, nhìn lọ. Bảy ngày giả trước. Kiểm tra ta. Kiểm tra tất cả Thu Thuế. Đọc sổ. Đọc Tro. Đọc từng mảnh.
– Hắn tìm gì?
– Ngươi. Cô nhìn lên. Tìm dấu vết ngươi. Tìm ai ngươi liên lạc, ai ngươi giấu, ai ngươi nói chuyện. Và tìm bằng chứng ngươi thu thiếu.
Hắn im. Hắn biết Mặc Thương kiểm tra, nhưng không biết kỹ đến mức nào.
– Hắn tìm thấy gì?
– Tất cả. Cô nói phẳng. Biết ngươi thu thiếu 23%. Biết ngươi gian lận cho cô bé hồi đó. Biết ngươi giấu ai đó ở khu biệt lập. Biết ngươi liên lạc bờ bắc.
– Rồi sao?
Cô im lâu. Và trên mặt cô, lần đầu tiên, hắn thấy thứ gì đó giống hoang mang.
– Rồi hắn đi, cô nói. Chậm. Không phạt. Không xử lý. Không ghi vào hồ sơ. Hắn đọc xong, đứng dậy, nhìn ta, nói "Ta biết rồi," rồi đi. Đi về phía sông.
Vì Mặc Thương đã buông.
Hắn hiểu. Mặc Thương kiểm tra không phải để phạt, mà vì thói quen. Vì hắn đã làm Vua Thuế quá lâu, đã giữ hệ thống quá lâu, và kiểm tra là cách hắn giữ mọi thứ ngăn nắp trong đầu trước khi buông. Kiểu người ta dọn nhà sạch sẽ trước khi bỏ đi.
– Nhưng đó không phải lý do ta đến, Vô Thanh nói. Cô chỉ lọ trong suốt. Đây mới là.
Cô nhặt lọ lên. Trong suốt. Không nhãn. Im lặng. Nhẹ đến mức hắn từng nghĩ nó rỗng.
– Sau khi Mặc Thương đi, ta vào kho, cô nói. Giọng thấp. Kho vẫn mở (ai mở? không biết). Ta tìm lọ này. Lọ ngươi đã nhìn nhưng không chạm. Lọ trong suốt, không nhãn, không âm thanh. Ngươi nhớ không?
– Nhớ. Ngày đầu tiên. Ta đã thấy nó nhưng không hiểu.
– Ta cũng không hiểu. Cho đến khi ta chạm.
Cô giơ lọ lên ngang mắt. Ánh sáng mờ của bờ sông xuyên qua, và bên trong, thứ gì đó. Không phải Tro. Không phải bạc. Trong. Trong kiểu trong mà nước mắt trong khi chưa rơi.
– Đây không phải Tro ký ức, cô nói. Đây là Tro quên lãng.
Tro quên lãng.
Hắn nhìn lọ. Và khi nhìn, khi thật sự nhìn, hắn cảm nhận. Nhẹ. Nhẹ kiểu nhẹ mà lỗ hổng nhẹ, kiểu nhẹ mà chỗ trống nhẹ. Không phải không có gì bên trong. Có. Có thứ đối lập với ký ức: phần trống, phần quên, phần mà ai đó đã để lại khi ký ức bị thu.
– Khi Thu Thuế thu ký ức, cô nói, chậm, chọn từ, ký ức thành Tro bạc. Nhưng chỗ mà ký ức từng ở thì sao? Chỗ trống đó không biến mất. Nó cũng thành Tro. Tro trong suốt. Tro không ai thấy vì không ai nhìn.
Vì không ai nhìn.
– Có bao nhiêu? hắn hỏi. Giọng thấp.
– Một, cô nói. Chỉ một. Và ta nghĩ... ta nghĩ nó là của cô gái ngươi giấu.
Hắn nhìn lọ. Và trong ngực hắn, thứ gì đó rung. Rung kiểu rung mà xương rung khi nhận ra thứ mình tìm đang ở ngay trước mặt.
Tro quên lãng của Bạch Duyên. Phần trống cô để lại khi bị xóa.
– Vì sao ngươi mang đến đây? hắn hỏi. Nhỏ.
Vô Thanh nhìn hắn. Và trên mặt cô, hoang mang nhường chỗ cho thứ khác. Chắc hơn. Cứng hơn.
– Vì ta không muốn thu nữa, cô nói. Rõ. Từng chữ rõ. Ta đã thu 47 linh hồn từ khi ngươi đi. 47 đời. 47 lần nhìn họ mất thứ quý nhất. Và mỗi lần, ta nghe Tro kêu. Ngươi biết Tro kêu không? Trong lọ, Tro rì rầm. Tiếng cười. Tiếng ru. Tiếng ai gọi tên ai đó lần cuối. Và ta đã giả điếc. Tất cả Thu Thuế đều giả điếc.
Cô ngừng. Thở. Thở kiểu thở mà người ta thở khi nén lâu quá và bắt đầu không nén được.
– Nhưng ta không giả điếc được nữa, cô nói. Nhẹ hơn. Mệt hơn. Từ khi ngươi nói "ta không muốn thu nữa," từ khi ngươi từ chối lần đầu, ta bắt đầu nghe. Nghe thật sự. Và bây giờ ta không tắt được.
Hắn nhìn cô. Và hắn thấy: cô mệt. Mệt kiểu mệt mà hắn mệt. Mệt vì biết sự thật và vẫn phải làm. Mệt vì hệ thống không cho phép mệt.
– Ngươi bỏ trốn, hắn nói. Không phải câu hỏi.
– Ta bỏ đi, cô sửa. Không trốn. Trốn là sợ. Ta không sợ. Ta quyết định rằng nếu ngươi đã nhớ, nếu ngươi đang làm gì đó, ta muốn ở đây. Không phải vì ngươi cần ta. Vì ta cần ở đây.
"Vì ta cần ở đây."
Giống Bạch Duyên. Giống cách cô ấy nói "mình không hỏi anh đồng ý." Hai người phụ nữ. Hai câu. Cùng một thứ: tự quyết.
Lão Đò lên bờ.
Lần đầu tiên hắn thấy lão rời thuyền. Lão bước trên đá bằng chân trần, chậm, chắc, kiểu bước mà người mù bước khi đã biết mặt đất bằng lòng bàn chân. Sào vẫn trong tay, chống đất thay gậy.
Lão đi đến chỗ Vô Thanh. Dừng. Nghiêng đầu. Ngửi.
– Cô bé mang theo Tro, lão nói. Giọng bình. Nhưng trong bình có thứ gì đó khác. Thận trọng. Tro này không giống Tro lão biết.
– Lão là ai? Vô Thanh hỏi. Tay co lại, ôm lọ về phía ngực. Bản năng Thu Thuế: bảo vệ Tro.
– Lão Đò, hắn nói. Người chèo thuyền. Ở đây trước hệ thống.
Vô Thanh nhìn lão. Lâu. Và trên mặt cô, tính toán. Tính toán kiểu tính toán mà Thu Thuế tính: đo lường, đánh giá, quyết định tin hay không.
– Trước hệ thống, cô lặp lại. Chậm.
– Trước thuế, lão nói. Trước Tro. Trước Thu Thuế. Trước Quỷ Rỗng. Khi linh hồn tự chọn qua sông hay ở lại. Lão chèo đò cho họ. Đơn giản vậy thôi.
Vô Thanh nhìn hắn. Hắn gật. Xác nhận.
Cô thả lọ về giữa hai người. Chậm. Như đặt vũ khí xuống.
– Lọ trong suốt, cô nói. Hướng về phía lão. Bên trong là Tro quên lãng. Tro của phần trống mà ký ức để lại khi bị thu.
Lão Đò im. Lâu. Và trên mặt lão, lần đầu tiên, thứ gì đó thay đổi. Không nhiều. Mắt mù lão khẽ nhíu. Miệng lão hé, rồi khép. Kiểu mặt mà người ta có khi nghe điều mình nghi ngờ từ lâu nhưng chưa ai nói thành lời.
– Tro quên lãng, lão lặp lại. Thấp. Gần thì thầm.
– Lão biết về nó? hắn hỏi.
– Lão nghi, lão nói. Chậm. Từ lâu. Khi Thu Thuế thu ký ức, lão luôn thắc mắc: phần trống đi đâu? Ký ức rời đi, nhưng chỗ nó từng ở không mất, không biến thành không khí, không tan. Nó phải ở đâu đó. Và bây giờ lão biết: nó cũng thành Tro. Tro mà không ai nhìn.
Vì không ai nhìn.
Câu đó lặp lại trong đầu hắn. Không ai nhìn phần trống. Cả hệ thống xây trên ký ức (thu ký ức, trộn Tro, nuôi Lõi), nhưng không ai hỏi: phần mà ký ức để lại thì sao? Chỗ trống thì sao? Quên lãng thì sao?
Bạch Duyên thì sao.
– Ta cần biết, hắn nói. Ngồi thẳng. Nhìn Vô Thanh. Hệ thống vận hành cụ thể thế nào. Từ lúc linh hồn đến bờ sông đến lúc Tro xuống Lõi. Mọi bước. Mọi mắt xích. Vì ta sẽ phá nó.
Vô Thanh nhìn hắn. Không bất ngờ. Không sợ. Gật.
– Thu Thuế thu ký ức ở bờ sông. Tro đưa về kho lưu trữ ở Thành Phố Vong. Thư lại chép vào sổ, đếm, phân loại: Tro bạc (bình thường), Tro đen (bạo lực), Tro vàng (ký ức nghệ sĩ, hiếm). Sau đó Tro chuyển xuống qua cửa đá đen. Xuống Lõi.
– Ai chuyển?
– Không ai. Cô lắc đầu. Tro tự chảy. Khi đặt Tro lên cửa đá, đá mở, Tro rơi. Như nước chảy xuống rãnh. Hệ thống thiết kế để Tro tìm đường về Lõi tự nhiên.
– Vậy nếu ngừng thu, Tro ngừng chảy?
– Không đơn giản. Cô nhìn xuống. Kho còn Tro. Nhiều. Hàng nghìn lọ. Và Lõi đói. Nếu ngừng thu mà không xử lý kho, Lõi sẽ tự hút. Hắn đã nói (hắn biết cô nói Mặc Thương). Lõi tự ăn khi đói quá: ăn sông, ăn bờ, ăn linh hồn qua mặt đất.
Đúng. Mặc Thương đã cảnh báo.
– Vậy phải làm gì với kho? hắn hỏi.
– Trả, Lão Đò nói.
Hai người nhìn lão.
– Trả Tro cho ai? Vô Thanh hỏi. Ký ức đã tách khỏi chủ. Tro không còn biết mình thuộc về ai.
– Tro không biết, lão nói. Nhưng sông biết. Sông nhớ ai đã qua. Sông nhớ mỗi linh hồn, mỗi ký ức. Nếu thả Tro xuống sông, sông sẽ đưa về đúng chỗ. Không phải về chủ cũ (chủ có thể đã siêu thoát hoặc thành Quỷ Rỗng). Về nơi ký ức thuộc về. Về dòng chảy tự nhiên.
Trước thuế, ký ức rơi tự do khi người chết. Loang, phai trên đường xuống. Tự nhiên.
– Sông đưa về dòng chảy tự nhiên, hắn nói. Chậm. Hiểu dần. Ký ức không cần chủ. Ký ức cần chảy. Như nước. Thuế chặn dòng, nhốt Tro vào lọ, ép chảy về Lõi thay vì chảy tự do.
Lão Đò gật.
– Vậy bước một: thả Tro, hắn nói. Mở kho. Thả Tro xuống sông thay vì xuống Lõi.
– Hàng nghìn lọ, Vô Thanh nói. Hai Thu Thuế không đủ.
– Không cần hai Thu Thuế. Hắn nhìn cô. Cần ai đó biết cách mở kho, biết đường đi, biết vị trí cửa đá. Ngươi biết.
– Ta biết, cô nói. Và ta biết thêm: không chỉ có một cửa đá. Có ba. Một ở Thành Phố Vong (chính). Một ở vùng giam giữ (phụ). Một ở bờ tây (bí mật, chỉ thư lại cấp cao biết).
Ba cửa. Ba đường Tro chảy về Lõi.
– Phải đóng cả ba, hắn nói.
– Đóng không đủ, Lão Đò nói. Giọng chậm. Nặng. Đóng cửa mà Lõi vẫn đói, Lõi sẽ phá cửa. Phải thả Tro về sông TRƯỚC, để kho cạn, rồi đóng cửa, rồi dừng thu. Theo thứ tự. Nếu sai thứ tự, Lõi sẽ tự ăn.
Im lặng. Sóng nhỏ vỗ bờ. Tro trên sông lấp lánh mờ.
– Có bao nhiêu người ở đây? Vô Thanh hỏi. Ngoài ta và ngươi?
Hắn nghĩ. Mặc Thương: đã buông, đi đâu không biết, nhưng không cản. Lão Đò: ở đây, biết sông, biết cách trả Tro. Bạch Duyên: ở dưới Lõi, chờ lấp nền. Giữ Nhớ: ở hang bờ bắc, có 40 người, đang dời.
– Những Người Ghi Nhớ, hắn nói. Bờ bắc. 40 linh hồn.
Vô Thanh nhìn hắn. Mắt cô mở hơn.
– Ngươi biết về họ.
– Giữ Nhớ, thủ lĩnh. Tóc trắng. Mắt nâu đỏ. Cô ấy có 12.000 mảnh ký ức bản sao trên tường hang. Và cô ấy đang cần giúp, tường đang bị ăn mòn.
– Nếu 40 linh hồn giúp thả Tro... Vô Thanh tính. Kho có khoảng 4.000 lọ cộng dồn mấy trăm năm giả. 40 người, mỗi người mang 100 lọ ra sông. Có thể được.
– Không phải mang, Lão Đò nói. Đổ. Mở lọ, đổ Tro xuống sông. Sông làm phần còn lại.
– Vậy vấn đề là: ai mở cửa kho?
– Ta, hắn nói. Quyền Vua Thuế thuộc người tạo. Ta có quyền mở bất kỳ cửa nào trong hệ thống.
Vô Thanh nhìn hắn. Lâu.
– Ngươi là người tạo ra hệ thống.
Không phải câu hỏi. Cô đã nghi. Có thể từ lâu. Có thể từ khi thấy hắn phong ấn Quỷ Rỗng bằng nét vẽ giống phong ấn cổ, từ khi hắn dùng năng lực Thu Thuế theo cách không ai dạy. Cô chỉ chưa nói.
– Đúng, hắn nói. Ta và cô gái ta giấu. Chúng ta tạo ra hệ thống. Và bây giờ ta sẽ phá nó.
Vô Thanh nhìn hắn. Và trên mặt cô, tính toán biến mất. Thay vào đó, thứ gì đó khác. Đơn giản hơn. Gần hơn.
– Tốt, cô nói. Khi nào bắt đầu?
Hắn nhìn sông. Nhìn Tro lấp lánh trên mặt nước. Nhìn lọ trong suốt giữa ba người.
– Khi ta liên lạc được Giữ Nhớ, hắn nói. Và khi ta hiểu lọ Tro quên lãng này. Vì ta nghĩ nó là chìa khóa.
Lọ trong suốt nằm trên đá, im lặng, nhẹ, gần như không có. Nhưng hắn cảm nhận: bên trong lọ, thứ gì đó đợi. Đợi kiểu đợi mà chỗ trống đợi: không đòi, không kêu, chỉ ở đó, và ở đó là đủ.
Tro quên lãng của Bạch Duyên. Phần trống cô để lại khi bị tách khỏi nền.
Nếu Bạch Duyên là nền, và Tro này là phần trống cô để lại...
Thì Tro này là mảnh nền bị thiếu. Mảnh mà Lõi mọc vào. Mảnh mà nếu trả lại, nền sẽ đầy. Và Bạch Duyên không cần thành "rộng hơn." Cô có thể thành chính mình.
Hắn không nói. Chưa. Vì đó là hy vọng, và hy vọng ở đây nguy hiểm hơn tuyệt vọng. Hy vọng sai lần, và hắn sẽ lại mặc cả, lại cứu, lại quyết thay.
Lần này, ta nghe. Lần này, ta hỏi cô trước.
Hắn nhặt lọ lên. Nhẹ. Trong. Im.
– Ta cần xuống dưới một lần nữa, hắn nói. Nhẹ. Nhưng không phải bây giờ. Trước hết: Giữ Nhớ. Kho Tro. Ba cửa đá. Thứ tự.
Vô Thanh gật. Lão Đò gật. Sông chảy.
Và ở đâu đó phía dưới, ở sâu, ở nền, Bạch Duyên ngồi, mắt nhắm, tay trên vết nứt, và nền nhớ cô, và cô nhớ nền, và giữa hai thứ đó, thứ gì đó đang lành.