Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 77: Im lặng
Chương 77

Im lặng

Thế giới bên kia im lặng suốt ba ngày.

Không phải im lặng kiểu sông dừng (sông vẫn chảy, chậm, xám nhạt dần, trong dần). Không phải im lặng kiểu Quên ngủ (Quên vẫn ngủ, sào Lão Đò giữ, nền mới nặng trên da Quên, giữ Quên yên). Im lặng kiểu im lặng mà thế giới im sau trận lụt: nước rút, bùn đọng, mọi thứ ướt, mọi thứ mệt, mọi thứ chờ.

Hắn đứng bên bờ sông. Ba ngày. Đứng kiểu đứng mà người đứng khi không nhớ phải đi đâu: chân trên đá, mắt nhìn nước, tay thõng, lưng hơi khom. Đứng vì không có lý do ngồi. Đứng vì không có lý do nằm. Đứng vì đứng bên bờ sông quen, quen kiểu quen mà cơ thể quen: chân biết chỗ đứng, mắt biết nhìn sông, tai biết nghe nước. Cơ thể nhớ dù đầu trống.

Mặc Thương mang thức ăn. Không phải thức ăn thật (ở thế giới bên kia không cần ăn). Mang trà. Trà nóng. Đặt cạnh hắn trên đá bờ sông. Không nói. Đặt rồi đi.

Hắn cầm chén trà. Nóng. Hơi bốc. Và hắn ngửi: mùi trà cũ, mùi lá, mùi khói. Không quen. Nhưng tay hắn tự cầm chén đúng cách (ngón cái trên miệng, bốn ngón dưới đáy, cầm kiểu cầm mà người cầm khi đã cầm vạn đêm). Cơ thể nhớ.

Ai đã dạy ta cầm chén kiểu này?

Không biết.

Nhưng ai đó đã dạy. Vì cơ thể nhớ kiểu cầm. Và kiểu cầm này cẩn thận hơn cần thiết, nhẹ hơn cần thiết, kiểu cầm của người cầm cho ai đó nhìn.

Hắn uống. Trà đắng. Đắng quen. Và khi uống, hắn nhìn sông. Linh hồn mới đến. Vài người. Hoang mang. Nhìn bờ sông không có ai thu thuế, nhìn sông không có ai cấm, nhìn thế giới bên kia trống và lạ.

Một ông lão đến bờ. Nhìn sông. Nhìn hắn.

– Phải nộp gì không?

– Không.

Ông lão nhìn hắn lâu. Nhìn kiểu nhìn mà người già nhìn khi không tin: nhìn tay hắn (bỏng), nhìn mắt hắn (trống), nhìn áo hắn (đen, rách).

– Vậy qua sông bằng cách nào?

– Lội. Hoặc đợi. Tùy.

– Đợi gì?

Hắn không biết. Không nhớ ai đó từng hỏi hắn câu tương tự (ông lão chương một, vạn năm trước, cũng hỏi). Chỉ biết: ông lão đang sợ. Sợ vì không hiểu. Sợ vì thế giới này không có quy trình.

– Đợi khi nào sẵn sàng, hắn nói. Không ai ép.

Ông lão nhìn sông. Nhìn nước. Nhìn lâu. Rồi ông ngồi xuống bờ đá. Không lội. Không đi. Ngồi. Ngồi kiểu ngồi mà người già ngồi khi mệt: thở nhẹ, mắt nhìn xa, tay đặt trên đầu gối.

– Vậy tôi ngồi đây.

– Được.

Hai người ngồi bên bờ sông. Một trống, một mệt. Không nói. Chỉ ngồi. Và sông chảy giữa.


Ngày thứ hai, Vô Thanh đến.

Cô ngồi cạnh hắn. Không nói. Chỉ ngồi. Chân thả xuống bờ sông, nước chạm ngón chân, lạnh. Mắt cô không đỏ nữa (đã ngủ, đã nghỉ, đã buông vòng tròn). Nhưng mắt vẫn mệt. Mệt kiểu mệt mà mắt mệt khi đã giữ quá lâu: đồng tử giãn, mí hơi sưng, nhìn xa nhìn gần đều chậm.

– Ngươi có nhớ ta không? cô hỏi. Giọng nhẹ. Giọng kiểu giọng mà đồng nghiệp hỏi khi biết câu trả lời.

– Quen. Nhưng không nhớ.

– Ta là Vô Thanh. Thu Thuế. Cùng Cục Thuế. Ngươi dặn ta "đừng hỏi" khi mới gặp. Ta không nghe.

Hắn nhìn cô. Không nhớ dặn. Nhưng câu "đừng hỏi" vang trong đầu kiểu vang mà tiếng vọng vang: không rõ nguồn nhưng quen âm.

– Ta có hỏi gì?

– Ngươi hỏi ta tại sao không sợ. Ta nói: ta đã mất khả năng phân biệt bất thường từ lâu rồi.

Cô im. Nhìn sông. Rồi nói thêm:

– Nhưng bây giờ ta phân biệt được. Bất thường là khi sông chảy mà không có ai chèo thuyền. Bất thường là khi Quỷ Rỗng bắt đầu nói. Bất thường là khi cậu đứng đây ba ngày mà không nhớ gì.

Hắn nhìn sông. Thuyền Lão Đò trôi giữa dòng. Trống. Cũ. Chưa chìm.

– Có ai chèo thuyền không?

– Không. Linh hồn tự lội. Sông nông.

– Vậy thuyền để làm gì?

Vô Thanh nhìn thuyền. Lâu. Rồi:

– Có lẽ không để làm gì. Có lẽ chỉ ở đó. Vì sông cần thuyền. Dù không ai chèo.

Im lặng. Nước chảy nhẹ quanh chân Vô Thanh. Tro lấp lánh dưới nước, ít hơn, sông đang sạch dần.


Ngày thứ ba, Quỷ Rỗng đầu tiên đứng lên.

Hắn thấy từ bờ sông: ở quảng trường, giữa đá vỡ và rãnh nứt, một Quỷ Rỗng (con đã mở mắt từ hôm đầu, con đã nói "đâu") đứng. Chậm. Run. Chân lẩy bẩy kiểu chân lẩy bẩy mà trẻ sơ sinh lẩy bẩy khi tập đi: không phải yếu, mà mới. Mới đứng. Mới cảm nhận chân. Mới biết mình có chân.

Da nó vẫn trong suốt nhưng đặc hơn. Mắt có đồng tử. Và miệng nó mở. Nói. Chậm. Từng từ:

– Tôi... là... ai?

Câu hỏi cũ nhất. Câu hỏi mà mọi linh hồn mất ký ức đều hỏi. Và hắn nghe câu hỏi đó, và lỗ hổng trong ngực hắn rung, vì hắn cũng muốn hỏi câu đó. Hắn cũng không biết mình là ai. Chỉ biết tên (Mộ Hà, hoặc Dạ Khê, tùy chọn). Chỉ biết lỗ hổng. Chỉ biết đau.

Nữ già đến cạnh Quỷ Rỗng. Đỡ. Tay nhăn đỡ tay trong suốt. Và nữ già nói, giọng khàn:

– Ngươi chưa biết. Nhưng sẽ biết. Từ từ.

Quỷ Rỗng nhìn nữ già. Nhìn lâu. Nhìn kiểu nhìn mà người nhìn khi gặp thứ ấm lần đầu sau rất lâu lạnh. Và nó gật. Chậm.

Nền đang chữa lành.

Chậm. Không hoàn hảo. Không trả lại ký ức cũ (ký ức cũ đã tan, đã hòa, đã trở thành Tro rồi trở thành nền). Nhưng cho ký ức mới. Cho ký ức chung. Ký ức từ vạn người cho tự nguyện, ký ức rì rầm trong nền, ký ức bay lên qua kẽ đá dưới hình Tro mỏng, chạm da Quỷ Rỗng, cho lại đủ để hỏi mình là ai. Cho lại đủ để bắt đầu.

Và ta nhìn. Nhìn Quỷ Rỗng bắt đầu lại. Và ta cũng đang bắt đầu lại. Bắt đầu từ trống. Bắt đầu từ lỗ hổng. Bắt đầu từ đau.

Quỷ Rỗng và ta không khác nhau nhiều. Cả hai đều mất ký ức. Cả hai đều hỏi "tôi là ai?" Chỉ khác: ta có lỗ hổng. Và lỗ hổng là bản đồ. Lỗ hổng nói: đây là chỗ từng có gì đó. Đi tìm. Hoặc ở lại và để đau nhắc.

Hắn nhìn quảng trường. Mấy chục Quỷ Rỗng, một số cựa, một số nằm im (quá lâu, quá mất, nền chưa đủ). Một số bắt đầu nhúc nhích. Một ngồi dậy. Một nhìn quanh. Một nói thêm từ: "lạnh." "đau." "nhớ." Từng từ. Từng mảnh. Từng viên gạch ý thức xây lại từ đầu.

Ba Thu Thuế mới giúp. Nữ già đỡ. Nam trẻ mang nước (nước sông, xám nhạt, nhưng nước). Mờ mặt ngồi cạnh Quỷ Rỗng im lặng nhất, ngồi kiểu ngồi mà người ngồi khi biết có khi chỉ cần ngồi cạnh là đủ.

Vô Thanh quản. Không quản kiểu Cục Thuế quản (lệnh, quy trình, phong ấn). Quản kiểu chăm: ai cần gì, ai ở đâu, ai đang sáng hơn, ai đang mờ lại. Quản vì cô đã giữ vòng tròn cho ba mươi hai linh hồn, và giữ thành thói quen, và thói quen thành trách nhiệm.

Mặc Thương không quản. Mặc Thương đứng xa. Nhìn. Tay chắp sau lưng. Mắt xám, tỉnh, quan sát. Quan sát kiểu quan sát mà Thanh tra quan sát: kỹ, lạnh, nhưng lần này không tìm lỗi. Quan sát vì muốn hiểu. Hiểu thế giới mới hoạt động thế nào. Hiểu hệ thống không có hệ thống trông ra sao.

Mặc Thương nhìn hắn. Và bước đến. Đứng cạnh. Tay chắp sau lưng buông xuống. Lần đầu hắn thấy Mặc Thương không chắp tay sau lưng. Tay thõng. Tay mệt.

– Ngươi sẽ ở đây bao lâu? Mặc Thương hỏi.

– Ở đâu?

– Bờ sông. Ngươi đứng đây ba ngày rồi.

Hắn nhìn sông. Ba ngày. Ba ngày hắn đứng, ngồi, nằm bên bờ sông. Ba ngày hắn ngửi mùi hoa trong sương. Ba ngày hắn để lỗ hổng đau.

– Ta không biết, hắn nói. Nhưng ta không muốn đi.

Mặc Thương nhìn hắn. Và hắn nói thứ mà Mặc Thương cũ (Mặc Thương trước chiến tranh, Mặc Thương trước khi thấy Lão Đò nhảy vào Quên) sẽ không bao giờ nói:

– Ta hiểu.

Im lặng. Gió thổi nhẹ. Sương bay.

– Ngươi nhớ gì về ta? Mặc Thương hỏi. Giọng phẳng. Nhưng dưới phẳng có rung.

Hắn nhìn Mặc Thương. Mắt xám. Áo trắng rách. Cao, gầy, mệt. Và hắn tìm trong đầu trống: có gì không? Có mảnh nào không?

– Hoàng hôn, hắn nói. Ta nhớ hoàng hôn. Và ngươi nói thứ gì đó. Và ai đó cười. Không nhớ ai cười. Nhưng hoàng hôn có ba người.

Mặc Thương nhìn hắn. Và mắt hắn (mắt xám, mắt lạnh, mắt bảy vòng) ướt. Ướt nhanh. Ướt rồi khô. Ướt kiểu ướt mà mắt ướt khi ai đó nhớ mình dù đã quên gần hết.

– Ba người, Mặc Thương nói. Giọng nhỏ. Đúng. Ba người. Và hoàng hôn đẹp. Và ta nói thứ gì đó ngu ngốc về hoàng hôn. Và cô ấy trả lời thứ gì đó thông minh. Và ngươi cười.

– Ta cười?

– Ngươi cười.

Im lặng. Hai người đứng bên bờ sông. Và giữa hai người, giữa im lặng, giữa sương mỏng bay qua mặt, có thứ gì đó bắt đầu lại: không phải tình bạn (tình bạn cần ký ức), mà thứ gì đó trước tình bạn. Thứ gì đó mà hai người xa lạ cảm nhận khi nhìn thấy nhau lần đầu và biết: sẽ quen. Sẽ quan trọng. Sẽ nhớ.

Bắt đầu lại.

Ta và hắn bắt đầu lại. Từ đầu. Từ hoàng hôn.

Và hắn (Mộ Hà, Dạ Khê, kẻ trống bên bờ sông) nhìn tất cả. Nhìn mà không nhớ đã xây. Nhìn mà không nhớ đã phá. Nhìn mà chỉ biết: thế giới này quen. Bờ sông này quen. Sông này quen. Và lỗ hổng trong ngực nói: ngươi đã đứng đây rất lâu. Lâu hơn ngươi nhớ. Lâu hơn bất kỳ ai nhớ.


Tối đến. (Tối ở thế giới bên kia không như tối thế giới sống. Tối là bầu trời xám tối hơn. Tối là sương dày hơn. Tối là sông im hơn. Nhưng tối ở thế giới mới có thứ mà tối cũ không có: ánh sáng từ nền. Ánh sáng mờ, ấm, lọt lên qua kẽ đá, qua rãnh, qua mặt đất, sáng kiểu sáng mà than hồng sáng trong bếp tối: không đủ sáng để đọc, nhưng đủ sáng để biết mình không một mình.)

Mọi người ngồi quanh ánh sáng nền. Vô Thanh ngồi gần rãnh, chân xếp bằng, mắt nhắm, nghỉ. Ba Thu Thuế mới ngồi cạnh nhau: nữ già dựa lưng vào đá, nam trẻ gục đầu trên vai nữ già (ngủ, ngủ kiểu ngủ mà trẻ ngủ khi đã quá mệt để giữ), mờ mặt ngồi đối diện, mặt vẫn mờ nhưng lần đầu tiên mờ mặt cởi áo ngoài, và dưới áo ngoài: da thường. Không mờ. Chỉ mặt mờ. Và hắn nhìn: mờ mặt là người chọn mờ. Chọn giấu. Chọn không để ai thấy mặt. Không phải vì mất mặt.

Linh hồn ngồi rải. Ông lão từ ngày đầu vẫn ngồi bờ sông, chưa qua. Mười hai tình nguyện viên ngồi gần nhau, nói chuyện nhỏ, kể ký ức của mình (ký ức thật, ký ức họ chưa nộp vì không ai thu, ký ức họ giữ vì bây giờ ký ức là của họ). Và Quỷ Rỗng đang tỉnh ngồi rải, im, nhìn sáng nền, nhìn kiểu nhìn mà người nhìn khi nhìn thứ mình chưa hiểu nhưng thấy đẹp.

Hắn ngồi xa hơn. Bên bờ sông. Một mình. Chén trà nguội cạnh. Sương mỏng bay quanh. Và hắn ngửi: mùi hoa. Mùi hoa nhạt trong sương. Mùi mà lỗ hổng nhận ra. Mùi mà hắn đã ngửi mỗi khi sương bay, mỗi khi gió đổi, mỗi khi nền sáng dưới chân rì rầm to hơn.

Mùi cô ấy.

Cô ấy ở trong nền. Ở trong sương. Ở khắp nơi.

Ta không nhớ cô ấy. Nhưng ta ngửi cô ấy. Và ngửi là loại nhớ mà không cần ký ức.

Hắn nhìn sông. Nước chảy. Sương bay. Thuyền trôi. Im lặng.

Im lặng ba ngày. Và im lặng sẽ kéo dài. Vì thế giới mới cần im lặng. Cần nghỉ. Cần thở. Cần lành.

Và hắn cần im lặng. Cần ngồi bên bờ sông. Cần ngửi mùi hoa. Cần để lỗ hổng đau. Cần để đau nhắc hắn: từng có ai đó. Từng có thứ gì đó. Từng có.

Và từng có là đủ.

Hắn nằm xuống bờ đá. Lưng trên đá lạnh. Mắt nhìn bầu trời xám (bầu trời thế giới bên kia, mỏng, xám, nhưng lần đầu tiên hắn thấy: có sao. Không phải sao thật. Tro bay lên từ nền, bay cao, bay vào bầu trời, lấp lánh. Tro sao. Ký ức sao. Sao từ vạn ký ức).

Sao.

Mắt cô ấy từng có sao.

Ta không nhớ. Nhưng lỗ hổng nhớ.

Hắn nhìn sao Tro bay trên bầu trời xám. Lấp lánh. Mỗi ngôi sao là một ký ức. Mỗi ký ức là một mảnh đời ai đó. Và vạn sao là vạn đời, vạn mùa hè, vạn tiếng cười, vạn lần yêu, vạn lần mất.

Đẹp. Đẹp kiểu đẹp mà thứ đau đẹp: không muốn nhìn, nhưng không thể quay mặt.

Im lặng.

Sông chảy.

Sương bay.

Và sao Tro lấp lánh trên bầu trời thế giới bên kia, cho lần đầu tiên, bầu trời có gì đó ngoài xám.

Ch.77/79
2.391 từ