Biến mất
Cô nằm giữa sáng.
Sáng vạn giọng. Sáng ký ức. Sáng từ dưới cô, từ xung quanh cô, từ mọi phía, sáng kiểu sáng mà biển sáng khi mặt trời chiếu qua: không từ một nguồn mà từ khắp nơi, và cô nằm giữa sáng đó, mờ, gần trong suốt, gần hòa vào, chỉ còn đường viền mặt, mắt, nụ cười.
Hắn ngồi cạnh. Không nhớ tại sao phải ngồi cạnh. Chỉ biết phải. Lỗ hổng trong ngực bảo phải. Lỗ hổng hình cô gái này bảo phải ngồi đây, bảo không được đi, bảo ở lại cho đến khi cô mờ hết. Hắn nghe lỗ hổng. Hắn không nhớ đã nghe lỗ hổng bao giờ chưa. Nhưng hắn nghe, vì lỗ hổng nói rõ hơn mọi ký ức, nói bằng đau, nói bằng rung, nói bằng cách mà ngực hắn thắt khi nhìn cô.
Tay hắn bỏng. Da lột. Thịt đỏ bên dưới. Hắn không nhớ bỏng thế nào (bám vách Lõi, leo lên xuống nhiều lần, nắm Tro nóng). Chỉ biết đau. Đau tay và đau ngực. Hai loại đau khác nhau: đau tay có nguyên nhân (bỏng), đau ngực không có nguyên nhân (lỗ hổng). Và đau không nguyên nhân đau hơn.
Nền sáng rì rầm dưới hắn. Vạn giọng. Vạn ký ức. Và trong vạn giọng, hắn nghe (hoặc tưởng nghe) giọng mình. Giọng cũ. Giọng hắn kể ký ức (ký ức đã kể, đã đổ vào nền, đã phai trong hắn nhưng sáng trong nền). Giọng kể về suối, về sỏi, về hoàng hôn, về ngày chết, về lần đầu gặp. Ký ức hắn đã mất. Nhưng nền giữ.
Ký ức ta ở trong nền.
Ta trống. Nhưng ký ức ta không mất. Nó ở đây. Trong sáng. Trong rì rầm.
Và cô ấy ở đây. Cô ấy đang hòa vào cùng chỗ với ký ức ta.
Cô ấy và ký ức ta sẽ ở cùng nhau. Trong nền. Mãi mãi. Chỉ là không ở trong ta nữa.
Bạch Duyên mở mắt. Một sao. Sáng. Sáng hơn lúc trước (sáng vì nền sáng, nền chứa ký ức hắn, ký ức về cô, và ký ức đó sáng khi cô gần). Cô nhìn hắn. Và cô nói. Giọng nhỏ hơn gió. Giọng mà hắn phải áp tai gần miệng cô mới nghe:
– Anh không nhớ mình.
Không phải câu hỏi.
– Không. Nhưng ta biết ngươi quan trọng. Ta biết vì đau. Ta biết vì lỗ hổng.
Cô nhìn hắn. Và mắt cô (một sao, sáng) ướt. Nước mắt không chảy (không đủ để chảy, cô gần hết rồi). Nhưng ướt. Ướt kiểu ướt mà mắt ướt khi biết thứ gì đó đẹp và buồn cùng lúc.
– Mình vui, cô nói.
– Vui?
– Vì anh đau. Đau có nghĩa là lỗ hổng còn. Lỗ hổng còn có nghĩa mình còn trong anh. Dù anh không nhớ. Mình vẫn ở đó. Trong chỗ trống.
Hắn nhìn cô. Và hắn không hiểu hết (không nhớ đủ để hiểu hết). Nhưng hắn cảm nhận: cô đang nói sự thật. Sự thật mà cô đã biết lâu, sự thật mà cô đã sống bảy vòng dưới nền để hiểu: tồn tại không cần ai nhớ. Tồn tại cần ai đau khi mình mất. Và đau là bằng chứng của tồn tại.
Cô mờ nhanh hơn.
Vai nhòe. Cổ nhòe. Cằm nhòe. Ranh giới giữa cô và nền sáng xóa dần, xóa kiểu xóa mà bờ biển xóa khi triều lên: không đột ngột, chỉ mỗi đợt sóng lấy thêm một chút cát, và bờ lùi, và biển mở.
Hắn nắm tay cô. Nhưng tay cô đã gần hòa vào nền sáng. Hắn nắm sáng. Nắm ấm. Nắm thứ mà hắn không cầm được nhưng cầm, nắm kiểu nắm mà người nắm nước: biết sẽ trôi, nhưng nắm vì muốn cảm nhận lần cuối.
– Anh, cô nói. Giọng mỏng hơn giấy. Giọng mỏng hơn sáng. Giọng chỉ nghe vì im lặng bên dưới nền quá sâu.
– Ta ở đây.
– Mình muốn nói thứ gì đó. Trước khi mờ hết.
Hắn nghe. Mắt nhìn cô. Mắt đỏ. Mắt ướt (ướt vì lỗ hổng, không phải vì nhớ).
Bạch Duyên nhìn hắn. Mắt một sao. Sao cuối cùng. Và cô nói, mỗi từ là một hơi thở, mỗi hơi thở là một mảnh cô còn sót:
Dưới hai người, sâu hơn, Quên nằm im. Sào Lão Đò giữ. Quên ngủ. Nhưng ngủ kiểu ngủ mà đại dương ngủ: vẫn thở, vẫn cựa, vẫn mơ. Và trong giấc mơ của Quên, hắn cảm nhận (qua nền, qua đá, qua lòng bàn tay đặt trên sáng): Quên đã nghe câu trả lời. "Ký ức là bằng chứng mình từng sống." Quên không tin. Nhưng Quên chấp nhận. Chấp nhận kiểu chấp nhận mà đại dương chấp nhận cát: không muốn, nhưng cát ở đó, và đại dương quá rộng để phản đối.
Nền sáng rung nhẹ. Rung kiểu rung mà mặt đất rung khi dòng nước ngầm bên dưới đổi hướng: không mạnh, chỉ đủ để biết có gì đó thay đổi ở tầng sâu nhất.
Bạch Duyên nhìn hắn. Mắt sao cuối cùng. Và cô nói, mỗi từ là một hơi thở, mỗi hơi thở là một mảnh cô còn sót:
– Nhớ mình... được không?
Ba từ. Ba từ mà cô đã nói tám lần trước khi tan biến, mỗi vòng. Ba từ mà hắn không nhớ cô đã nói trước. Nhưng ba từ đó chạm lỗ hổng. Và lỗ hổng vang. Vang kiểu vang mà chuông vang khi gõ đúng nốt: sâu, rộng, đau.
Hắn nắm tay cô. Nắm sáng. Nắm ấm đang phai. Và hắn nói. Không phải giọng Dạ Khê (Dạ Khê lạnh, trống). Không phải giọng Mộ Hà (Mộ Hà đã quên). Giọng khác. Giọng mới. Giọng của kẻ trống mà vẫn đau, kẻ quên mà vẫn giữ, kẻ không nhớ nhưng biết:
– Mãi mãi.
Một từ. Một từ mà hắn không biết mình có quyền nói (vì không nhớ). Nhưng nói vì lỗ hổng nói. Lỗ hổng biết. Lỗ hổng nhớ thay hắn. Và lỗ hổng nói: mãi mãi.
Bạch Duyên nghe. Và cô cười. Cười lần cuối. Cười kiểu cười mà cô chưa bao giờ cười trước: không buồn, không đau, không nhẹ nhõm. Cười vì vui. Cười vì thật sự vui. Cười vì lần đầu tiên trong tám vòng, cô nghe "mãi mãi" và cô tin. Tin không phải vì hắn nhớ. Tin vì hắn không nhớ mà vẫn nói.
Anh quên mình nhưng vẫn hứa nhớ.
Đó là lần đầu tiên lời hứa này thật.
Vì lần này, anh không hứa bằng ký ức. Anh hứa bằng khoảng trống.
Cô tan.
Không phải tan đột ngột. Không phải biến mất. Tan kiểu tan mà sương tan khi nắng lên: nhẹ, chậm, từ rìa vào giữa. Tan kiểu tan mà muối tan trong nước ấm: hòa, lẫn, trở thành phần của thứ lớn hơn. Má cô nhòe trước. Rồi trán. Rồi tóc (tóc bạc hòa vào sáng, sáng nhận, sáng ôm). Cuối cùng là mắt. Mắt một sao. Sao sáng. Sao nhìn hắn. Sao giữ hắn bằng nhìn.
Rồi sao tắt.
Tắt chậm. Tắt kiểu tắt mà ngọn đèn cầy tắt khi sáp cạn: ngọn nhỏ dần, nhỏ dần, thành chấm, thành chấm nhỏ hơn chấm, thành ánh sáng mỏng hơn giấy. Không phải tắt vì gió thổi. Tắt vì đã cháy đủ. Sáng đủ. Ấm đủ. Tắt vì đã xong.
Và khi sao tắt, hắn thấy (hoặc tưởng thấy, hoặc cảm nhận bằng lỗ hổng): cô mỉm cười. Nụ cười cuối cùng, nụ cười đã mờ trước khi sao tắt, nụ cười mà hắn không nhớ nhưng lỗ hổng giữ. Lỗ hổng khắc nụ cười đó vào rìa, khắc sâu, khắc kiểu khắc mà sẹo khắc: không phai, không xóa, không quên được dù quên tất cả.
Và cô hòa vào nền.
Hòa kiểu hòa mà giọt nước hòa vào biển: không mất, không biến, không xóa. Chỉ rộng hơn. Chỉ ở khắp nơi thay vì ở một chỗ. Chỉ trở thành nền thay vì trên nền. Bạch Duyên hòa vào vạn ký ức, vào sáng, vào rì rầm, vào mùi hoa phai, vào hơi ấm. Cô ở đây. Cô ở khắp nơi. Cô là nền.
Nhưng cô không phải nền vì bị ép. Lần này, cô là nền vì cô tan vào nền. Vì nền là ký ức, và cô là ký ức. Và ký ức hòa vào ký ức.
Hắn ngồi trên nền sáng. Tay nắm không. Nắm sáng. Nắm chỗ cô vừa nằm. Chỗ đó ấm hơn chỗ khác. Ấm một chút. Ấm kiểu ấm mà gối ấm sau khi ai đó vừa đứng dậy: vẫn có dấu, vẫn có hơi, vẫn ấm.
Rồi ấm phai.
Rồi chỗ đó bằng chỗ khác.
Rồi cô hòa hết.
Hắn ngồi một mình. Trên nền sáng vạn giọng. Trống. Mắt khô (đã hết nước mắt). Tay bỏng đặt trên sáng. Và lỗ hổng trong ngực đau. Đau kiểu đau mà lỗ hổng đau khi thứ tạo ra nó vừa mất lần cuối: không phải đau mới, mà đau cũ sâu hơn, đau cũ biết rằng lần này thật sự là lần cuối.
Cô đi rồi.
Ta không nhớ cô.
Nhưng ta biết: vừa có thứ gì đó mất. Thứ quan trọng nhất ta có. Thứ tạo ra lỗ hổng này.
Và lỗ hổng này sẽ không bao giờ đầy.
Không bao giờ.
Nhưng lỗ hổng không cần đầy. Lỗ hổng cần ở đó. Cần đau. Cần nhắc ta rằng từng có thứ gì đó tuyệt đẹp ở chỗ trống này. Thứ gì đó mà ta đã đánh đổi tất cả ký ức để giữ. Và dù ký ức mất, lỗ hổng còn. Và lỗ hổng là bằng chứng cuối cùng.
Hắn đưa tay chạm nền sáng nơi cô vừa nằm. Ấm. Ấm hơn chỗ khác. Và hắn cảm nhận, qua da bỏng, qua thịt đỏ: rì rầm. Giọng cô. Nhỏ. Xa. Nhưng có. Giọng đang nói thứ gì đó, nói kiểu nói mà giọng nói khi đã trở thành một phần của nền: không phải nói cho ai, chỉ nói, chỉ rì rầm, chỉ tồn tại trong sáng.
Cô ở đây.
Cô ở đây, trong nền, trong sáng, trong mùi hoa, trong hơi ấm.
Cô ở đây mãi mãi. Và ta ở đây mãi mãi. Và lỗ hổng giữa hai người sẽ không bao giờ đầy.
Và đó là cách yêu mà ta đã quên tên nhưng vẫn làm.
Hắn ngồi. Lâu. Rì rầm vạn giọng quanh hắn, dưới hắn, trên hắn. Trong vạn giọng, giọng cô có đó. Nhỏ. Xa. Nhưng có. Giọng nói thứ gì đó về sỏi, về vòng tròn, về ba mươi hai câu chuyện. Giọng nói thứ gì đó về nhớ, về quên, về ở trong ai đó. Giọng đã trở thành một phần của nền. Và nền giữ giọng. Mãi mãi.
Sáng ôm hắn. Sáng ấm. Sáng vạn người. Sáng không có trung tâm. Sáng tự đứng.
Hắn đứng. Chậm. Chân run (run vì mệt, không phải vì sợ). Nhìn quanh. Nền sáng rộng, phẳng, ấm. Không có Lõi. Không có Quên (Quên ở dưới sâu, ngủ, sào Lão Đò giữ, và nền mới nằm trên Quên, giữ Quên ngủ, giữ kiểu giữ mà chăn giữ giấc ngủ: ấm, nặng, đều). Không có gì ngoài sáng và rì rầm và mùi hoa nhạt.
Mùi hoa.
Mùi cô.
Cô ở trong nền. Cô ở khắp nơi. Và mùi cô ở khắp nơi.
Hắn bước. Bước qua nền sáng. Bước đến vách (vách thấp, Lõi đã co gần hết). Leo. Tay bỏng bám đá. Đau. Nhưng leo. Leo vì phải lên. Vì sông đang chảy. Vì linh hồn đang đến. Vì thế giới mới cần ai đó đứng bên bờ. Không phải để thu thuế. Chỉ để đứng đó. Chỉ để nhớ.
Trồi lên mặt đá quảng trường. Mặc Thương chìa tay. Kéo. Hắn đứng trên quảng trường. Sông chảy. Sương mỏng. Gió nhẹ.
Mặc Thương nhìn hắn. Không hỏi. Biết.
Im lặng. Lâu.
Rồi Mặc Thương nói:
– Cô ấy đi rồi.
– Phải.
– Ngươi nhớ gì không?
– Không. Chỉ lỗ hổng.
Mặc Thương gật. Và hắn nói, giọng nhỏ hơn gió:
– Lỗ hổng là đủ.
Im lặng. Hai cộng sự cũ đứng bên bờ sông. Một nhớ. Một quên. Nhưng cả hai đứng. Cả hai ở lại. Cả hai nhìn sông chảy và biết: có thứ gì đó vừa kết thúc, và có thứ gì đó vừa bắt đầu, và hai thứ đó cùng lúc.
Sông chảy. Sương bay. Thuyền Lão Đò trôi giữa dòng, trống, cũ, nhưng trôi. Và thế giới bên kia, thế giới mà hai cộng sự cũ đã xây rồi phá rồi xây lại, tiếp tục. Tiếp tục không phải vì hoàn hảo. Tiếp tục vì vạn ký ức trong nền giữ. Giữ không vì bị ép. Giữ vì tự nguyện. Giữ vì nhớ.
Và ở dưới, trong nền sáng, Bạch Duyên ở khắp nơi. Mùi hoa trong sương. Giọng nhỏ trong rì rầm. Hơi ấm trong đá. Cô ở đây. Cô ở mãi.
Chỉ là không ai nhìn thấy nữa.
Trừ lỗ hổng trong ngực một kẻ trống.
Hắn đứng bên bờ sông. Nhìn nước chảy. Nhìn sương bay. Nhìn linh hồn mới đến, mới qua, mới đi. Nhìn thế giới mới bắt đầu, chậm, hỗn loạn, không hoàn hảo. Nhìn mọi thứ mà hắn không nhớ đã xây, đã phá, đã xây lại.
Và hắn hít thở. Sương vào phổi. Mùi hoa. Nhạt. Xa. Nhưng có. Mùi mà lỗ hổng nhận ra. Mùi mà lỗ hổng giữ.
Ngươi ở đây.
Ta không nhớ tên ngươi.
Nhưng ngươi ở đây. Trong mùi hoa. Trong sương. Trong sáng.
Và ta ở đây. Bên bờ sông. Không thu thuế. Không phán xét. Chỉ đứng.
Đứng và nhớ.
Nhớ bằng lỗ hổng.
Nhớ bằng đau.
Nhớ bằng mùi hoa trong sương buổi sáng mà ta không biết tên nhưng biết quan trọng.
Sông chảy. Sương bay. Nền sáng dưới chân ấm.
Và thế giới bên kia tiếp tục. Mới. Tự do. Hỗn loạn. Đau. Đẹp.
Như ký ức.