Kế hoạch
Đá ấm dưới tay hắn.
Bờ bắc. Cùng chỗ. Cùng đá ấm, cùng rêu mỏng phát sáng yếu ớt, cùng cảm giác có thứ gì đó phía sau đá đang thở. Hắn đặt tay, đá rung nhẹ, rồi mở. Chậm. Nặng. Kiểu mở mà đá mở khi nhận ra người quen.
Vô Thanh đứng phía sau hắn. Lão Đò đợi dưới bờ, trên thuyền (lão đã xuống lại thuyền sau khi lên bờ, vì chân lão thuộc về sông, thuộc về gỗ, thuộc về nước, và đất cứng làm lão mệt hơn sóng).
Hang mở, tối và ấm. Mùi đá ướt, mùi ký ức cũ (mùi mà chỉ ai đã ở đây mới nhận ra: mùi của thứ từng sống, bây giờ nằm yên, nhưng chưa chết hẳn).
Hắn bước vào. Vô Thanh theo.
Và sau ba mươi bước, ánh sáng thay đổi. Không còn tối. Sáng mờ. Sáng kiểu sáng mà tường ký ức sáng: mười hai nghìn mảnh Tro bản sao phát yếu ớt, mỗi mảnh một màu (bạc, vàng nhạt, xanh mờ, đỏ tàn), mỗi mảnh một tiếng rì rầm. Tiếng cười. Tiếng gọi tên. Tiếng mưa rơi trên mái. Tiếng ru con. Mười hai nghìn đời, treo trên tường đá, sáng và buồn.
Nhưng ít hơn lần trước.
Hắn thấy. Tường có chỗ trống. Chỗ mà mảnh ký ức từng ở, bây giờ chỉ còn vệt bạc mờ trên đá. Rễ bạc (Lõi thu nhỏ) đã ăn. Lão Đò nói đúng: tường đang bị ăn mòn. Mười hai nghìn đã xuống mười hai nghìn trừ bao nhiêu, và con số vẫn giảm.
– Ai đó?
Giọng từ sâu trong hang. Nữ. Sắc. Giọng mà hắn nhớ: Giữ Nhớ.
– Dạ Khê, hắn nói. Và bạn.
Im lặng. Rồi bước chân. Nhẹ, đều, kiểu bước mà người bước khi đã biết mọi hòn đá trong hang bằng lòng bàn chân. Và cô hiện ra từ góc cong của hang, nơi ánh sáng tường ký ức yếu nhất.
Giữ Nhớ. Tóc trắng hơn (trắng kiểu trắng mà tóc trắng khi mất thêm, khi tường mất thêm, khi cô mất thêm). Mắt nâu đỏ vẫn sáng. Áo xám rách gấu hơn, vệt bạc trên tay lan đến cổ tay. Cô nhìn hắn. Nhìn Vô Thanh. Quay lại nhìn hắn.
– Ngươi mang Thu Thuế đến hang ta.
Không phải câu hỏi. Không phải tức giận. Nhận xét. Nhận xét kiểu nhận xét mà thủ lĩnh nhận xét khi cân nhắc: đây là rủi ro hay cơ hội?
– Cô ấy bỏ Thu Thuế rồi, hắn nói.
– Không ai bỏ Thu Thuế, Giữ Nhớ nói. Phẳng. Năng lực vẫn ở trong người. Mắt vẫn đọc được ký ức. Tay vẫn tách được. Bỏ là ý, không phải thực.
Vô Thanh bước lên nửa bước. Không nhiều. Đủ để Giữ Nhớ nhìn cô.
– Ta không tách ký ức ai nữa, Vô Thanh nói. Rõ. Nếu ngươi muốn ta chứng minh, ta không biết cách. Nhưng ta ở đây vì muốn sửa, không phải vì lệnh.
Giữ Nhớ nhìn cô lâu. Và hắn thấy: mắt Giữ Nhớ đọc. Không phải đọc ký ức (cô không có năng lực Thu Thuế). Đọc người. Đọc kiểu đọc mà thủ lĩnh 40 linh hồn đọc: ai đang nói thật, ai đang giấu, ai đang sợ.
– Ngươi sợ, Giữ Nhớ nói. Nhưng không sợ ta. Sợ thứ ngươi đã làm.
Vô Thanh không đáp. Nhưng vai cô hơi xuống, và Giữ Nhớ gật. Nhẹ. Kiểu gật mà người ta gật khi câu trả lời nằm trong im lặng chứ không phải lời.
– Vào, Giữ Nhớ nói. Rồi quay người đi vào hang sâu hơn.
Hang dự phòng nhỏ hơn hang chính. Trần thấp, đá ẩm, ánh sáng yếu từ vài mảnh ký ức treo rải rác. Ba mươi tám linh hồn ngồi, đứng, nằm. Ít hơn 40 (hai đã mất từ lần trước: Ngọc tan vào tường, một nữa chìm vào ký ức mồ côi). Họ nhìn hắn và Vô Thanh bước vào. Nhìn kiểu nhìn mà linh hồn bị bóc ký ức nhìn Thu Thuế: sợ, ghét, quen.
Giữ Nhớ đứng giữa. Không nói với 38 linh hồn. Nói với hắn.
– Ngươi nợ ta, cô nói. Dời tường. Dừng rễ. Giữ 13 linh hồn. Ngươi hứa.
– Ta biết, hắn nói. Và ta đến để trả. Nhưng không theo cách ngươi nghĩ.
Giữ Nhớ nhìn hắn. Đợi.
– Ta sẽ phá hệ thống, hắn nói.
Im lặng. Không phải im lặng kiểu không ai nói. Im lặng kiểu 38 linh hồn đồng loạt ngừng thở (dù linh hồn không thở, nhưng thói quen sống vẫn bám: khi nghe điều không tin, phổi dừng).
– Phá hệ thống, Giữ Nhớ lặp lại. Chậm.
– Tất cả. Thuế. Tro. Thu Thuế. Cửa đá. Lõi ăn. Tất cả. Trả linh hồn về tự do.
38 cặp mắt nhìn hắn. Và hắn thấy trong mắt họ: không phải tin. Không phải không tin. Sợ tin. Sợ tin kiểu sợ tin mà người ta sợ khi đã bị phản bội quá nhiều lần bởi hy vọng.
Giữ Nhớ nhìn hắn lâu, mắt nâu đỏ không chớp.
– Ngươi là người tạo ra hệ thống, cô nói. Nhẹ. Đủ cho cô nghe, không đủ cho 38 người nghe. Ta đã biết từ khi rễ truyền tin. Ngươi tạo ra thứ nuôi Lõi, thứ tạo ra Quỷ Rỗng, thứ bóc ký ức mọi linh hồn qua đây. Và bây giờ ngươi muốn phá nó.
– Đúng.
– Vì sao ta tin ngươi?
Hắn im. Và trong im lặng đó, hắn nghĩ: cô có quyền không tin. Cô có quyền đuổi hắn đi. Cô có quyền giữ 38 linh hồn của mình và đợi, đợi như đã đợi, đợi như lão Trần Văn Lợi đợi bờ tây, nhớ và chờ.
– Ngươi không cần tin ta, hắn nói. Ngươi cần nhìn cái này.
Hắn lấy lọ Tro trong suốt từ trong áo. Đặt giữa hang. Và khi lọ chạm đá, mười hai nghìn mảnh ký ức trên tường rung. Nhẹ. Đồng loạt. Rung kiểu rung mà tường rung khi thứ gì đó đi qua mà tường nhận ra: không phải ký ức, nhưng liên quan đến ký ức. Phần kia. Phần trống. Phần mà mười hai nghìn đời đã để lại khi bị thu mà không ai giữ.
Giữ Nhớ nhìn lọ. Và trên mặt cô, lần đầu tiên, thứ gì đó mở. Mắt cô mở hơn. Miệng cô hé. Tay cô (tay có vệt bạc, tay đã chạm mười hai nghìn mảnh) run nhẹ.
– Đây là gì? cô hỏi. Thấp.
– Tro quên lãng, Vô Thanh nói. Đứng phía sau hắn. Giọng bình. Phần trống mà ký ức để lại khi bị thu. Không phải ký ức. Là vết thương.
– Vết thương, Giữ Nhớ lặp lại. Và khi cô lặp lại, giọng cô có thứ gì đó thay đổi. Không còn phẳng. Không còn thủ lĩnh. Giọng kiểu giọng mà người ta có khi nhìn thấy thứ mình đã tìm mà không biết mình đang tìm.
Cô quỳ xuống. Chạm lọ. Và khi tay cô chạm (tay có vệt bạc, tay từng chạm mười hai nghìn mảnh ký ức), lọ sáng. Nhẹ. Trong. Và từ lọ, thứ gì đó tỏa ra: không phải ánh sáng, không phải âm thanh, mà cảm giác. Cảm giác kiểu cảm giác mà người ta cảm khi nhìn chỗ trống trong nhà nơi ai đó từng ngồi. Không phải buồn. Không phải nhớ. Biết. Biết rằng ai đó từng ở đây.
Tường ký ức rung mạnh hơn. Mười hai nghìn mảnh rung, phát sáng nhịp nhàng, kiểu tim đập. Và hắn hiểu: tường nhận ra Tro quên lãng. Ký ức nhận ra phần trống của mình. Nhận ra kiểu nhận ra mà tay phải nhận ra tay trái: cùng một cơ thể, hai phần, tách nhau.
– Mỗi ký ức bị thu để lại một vết trống, Giữ Nhớ nói. Thấp. Chậm. Và vết trống đó cũng thành Tro. Nhưng không ai giữ. Không ai nhìn. Hệ thống chỉ thu ký ức, không thu phần còn lại.
– Đúng, hắn nói.
– Vì sao?
– Vì ta không biết, hắn nói. Thật. Khi tạo hệ thống, ta chỉ nghĩ đến ký ức. Chỉ nghĩ đến thu, giữ, trộn, chuyển. Không nghĩ đến phần trống. Không nghĩ đến chỗ mà ký ức từng ở sau khi nó rời đi.
Như ta không nghĩ đến Bạch Duyên. Không nghĩ đến quên lãng. Chỉ nghĩ đến nhớ.
Giữ Nhớ đứng dậy. Quay nhìn 38 linh hồn. Và khi cô nói, cô nói với họ.
– Hắn muốn phá hệ thống, cô nói. Tất cả. Thuế. Tro. Lõi. Hắn là người tạo ra nó, và hắn muốn phá.
38 linh hồn nhìn nhau. Nhìn hắn. Nhìn lại Giữ Nhớ.
– Hắn cần chúng ta, cô nói.
– Để làm gì? Giọng từ phía sau. Già. Khàn. Một linh hồn nam, tóc bạc, mắt mờ (mất quá nhiều ký ức, mắt bắt đầu nhạt). Để chết thay hắn à?
– Không, hắn nói. Để thả Tro.
Im lặng.
– Kho Tro ở Thành Phố Vong có khoảng bốn nghìn lọ, Vô Thanh nói. Bước lên, đứng cạnh hắn. Giọng bình, rõ, kiểu giọng Thu Thuế khi báo cáo số liệu, nhưng lần này không phải cho hệ thống mà chống lại nó. Bốn nghìn lọ ký ức bị nhốt. Bốn nghìn đời. Nếu mở lọ, đổ Tro xuống sông, sông sẽ đưa ký ức về dòng chảy tự nhiên. Ký ức không cần chủ. Ký ức cần chảy.
– Sông làm phần còn lại, hắn nói. Lão Đò đã xác nhận.
– Lão Đò, Giữ Nhớ nói. Giọng nhẹ hơn khi nhắc tên lão. Lão vẫn ở sông.
– Lão đợi dưới bờ, hắn nói.
Giữ Nhớ gật. Và hắn thấy: khi nghe tên Lão Đò, mắt cô bớt cứng. Bớt thủ lĩnh. Lão Đò là thứ cũ hơn hệ thống, và thứ cũ hơn hệ thống là thứ Giữ Nhớ tin.
– Bốn nghìn lọ, cô nói. 38 người. Mỗi người mang...
– Không mang, hắn nói. Đổ. Mở lọ, đổ Tro xuống sông. Không cần mang ra khỏi kho. Ta sẽ dẫn sông vào.
Giữ Nhớ nhìn hắn.
– Dẫn sông vào kho, cô lặp lại.
– Lão Đò chèo thuyền qua nhánh sông dưới lòng đất. Nhánh đó nối với kho (lão đã dùng nó để vào kho trước). Nếu mở nhánh rộng hơn, nước sông sẽ tràn vào kho. Tro gặp sông, sông mang đi.
– Và bốn nghìn đời sẽ tự do, Vô Thanh nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà người ta nhẹ khi nói thứ mình muốn tin.
Im lặng lâu. Và trong im lặng đó, hắn nghe: tường ký ức rung nhẹ. Mười hai nghìn mảnh (ít hơn, nhưng vẫn nhiều) rung kiểu rung mà mười hai nghìn đời rung khi nghe ai đó nói "tự do."
Linh hồn già tóc bạc lên tiếng:
– Kho có canh không?
– Thư lại, Vô Thanh nói. Nhưng thư lại không phải lính. Họ chép, đếm, phân loại. Không chiến đấu. Và sau khi Mặc Thương bỏ đi, không ai ra lệnh mới. Hệ thống vẫn chạy, nhưng chạy theo quán tính, không có người lái.
– Còn cửa đá? Giữ Nhớ hỏi. Cửa dẫn Tro xuống Lõi.
– Ba cửa, hắn nói. Thành Phố Vong (chính), vùng giam giữ (phụ), bờ tây (bí mật). Phải đóng cả ba. Nếu không, Lõi vẫn hút Tro qua cửa dù kho cạn.
– Ai đóng?
Hắn nhìn Vô Thanh. Vô Thanh nhìn hắn.
– Ta đóng cửa Thành Phố Vong, Vô Thanh nói. Ta biết đường, biết kho, biết thư lại. Có thể vào mà không bị cản.
– Bờ tây, hắn nói. Ta đóng. Quyền Vua Thuế mở được cửa, cũng đóng được.
– Vùng giam? Giữ Nhớ hỏi.
Im lặng. Vùng giam giữ. Nơi Quỷ Rỗng bị nhốt. Tối hơn bóng đêm, xa hơn vùng rìa. Không ai muốn đến đó.
– Ta sẽ cử người, Giữ Nhớ nói. Chậm. Hai người. Biết đường. Vào, tìm cửa đá phụ, đóng, ra.
– Quỷ Rỗng ở đó, hắn nói.
– Quỷ Rỗng ở đó, cô lặp lại. Giọng không thay đổi. Quỷ Rỗng ở đó từ khi hệ thống tạo ra chúng. Chúng ta sống cạnh chúng từ khi bị nhốt. Hai người của ta biết cách đi qua mà không bị hút.
Hắn nhìn cô. Và hắn thấy: cô không bốc đồng. Cô tính. Tính kỹ. Tính kiểu tính mà thủ lĩnh tính khi giao mạng người mình cho nhiệm vụ: biết giá, chấp nhận giá, không nói giá cho đến khi phải nói.
– Thứ tự, Vô Thanh nói. Đứng thẳng hơn, vai vuông. Giọng cô rõ, cứng, kiểu giọng Thu Thuế khi vạch kế hoạch. Không phải thứ tự nào cũng được. Lão Đò nói rồi: nếu sai thứ tự, Lõi tự ăn.
– Bước một, hắn nói. Dẫn sông vào kho. Tro gặp sông, sông mang đi. Kho cạn.
– Bước hai: đóng ba cửa đá. Cùng lúc, Vô Thanh nói. Nếu đóng lần lượt, Lõi sẽ dồn hút qua cửa còn mở. Phải ba cửa cùng đóng.
Cùng lúc.
– Làm sao biết cùng lúc? Giữ Nhớ hỏi. Không có cách liên lạc giữa ba nơi.
Im lặng. Và trong im lặng đó, hắn nghĩ. Nghĩ kiểu nghĩ mà Mộ Hà nghĩ khi thiết kế hệ thống: tìm cách nối thứ không nối được. Lần trước hắn nối bằng Lõi (Tro chảy qua Lõi nối mọi nơi). Lần này...
– Sông, hắn nói. Sông chảy qua mọi nơi. Lão Đò nghe bằng sông. Lão Đò sẽ cho tín hiệu. Khi sông rung, đóng cửa.
– Sông rung? Giữ Nhớ hỏi.
– Lão Đò sẽ đập sào xuống mặt sông, hắn nói. Sông mang tiếng đi. Ai đứng gần nước sẽ nghe. Mỗi cửa đá đều gần nhánh sông dưới lòng đất. Khi nghe tiếng sào, đóng.
Giữ Nhớ nhìn hắn. Và trên mặt cô, lần đầu tiên, thứ gì đó giống tin. Không phải tin hắn. Tin kế hoạch. Tin sông. Tin thứ cũ hơn hệ thống.
– Bước ba, Vô Thanh nói. Dừng thu. Tất cả Thu Thuế ngừng.
– Chỉ còn ta, hắn nói. Ngươi bỏ rồi. Mặc Thương buông rồi. Ta là Thu Thuế duy nhất còn hoạt động. Dừng ta là dừng tất cả.
– Không, Vô Thanh nói. Hệ thống không cần Thu Thuế để thu. Hệ thống tự thu khi đủ lớn. Thuế tự động bóc 1 ký ức mỗi linh hồn qua bờ sông kể từ lệnh tăng thu lần 3. Ngươi không biết vì ngươi vẫn thu bằng tay, nhưng hệ thống đã tự chạy nền.
Hệ thống tự thu.
Hắn nhìn Vô Thanh. Và trong ngực hắn, thứ gì đó lạnh. Lạnh kiểu lạnh mà người ta lạnh khi biết con quái vật mình tạo ra đã lớn hơn mình.
– Từ khi nào?
– Từ lệnh tăng thu lần 3, cô nói. Khi hệ thống quá lớn, Lõi quá đói, và không đủ Thu Thuế. Hệ thống tự mở rộng. Tự tạo quy trình thu. Linh hồn đặt chân lên bờ, sương bóc 1 ký ức nhẹ nhất ngay lập tức, trước khi Thu Thuế nào kịp đến. Ngươi không thấy vì nó xảy ra trong lúc sương chạm.
Sương. Sương mà hắn thở mỗi ngày. Sương đã bóc ký ức linh hồn trước khi hắn kịp gặp họ.
– Vậy dừng Thu Thuế không đủ, Giữ Nhớ nói. Phải dừng sương.
– Phải dừng nguồn sương, hắn nói. Chậm. Sương sinh từ Lõi thở. Lõi thở, hơi lên, thành sương. Sương mang đói. Nếu Lõi co (sau khi kho cạn, cửa đóng, Bạch Duyên lấp nền), Lõi ngừng thở, sương tan, thu tự động dừng.
– Bạch Duyên, Giữ Nhớ nói. Tên đó.
– Người phụ nữ ta giấu, hắn nói. Người đồng sáng lập hệ thống. Người bị xóa. Cô ấy đang ở dưới Lõi. Cô ấy là nền tảng mà Lõi mọc lên từ đó. Và cô ấy sẽ lấp nền khi ta sửa xong phía trên.
Giữ Nhớ im lâu. Và hắn thấy cô nghĩ. Nghĩ kiểu nghĩ mà cô đã nghĩ suốt bao lâu giữ 40 linh hồn sống: tính rủi ro, tính giá, tính người sẽ mất.
– Nếu thất bại, cô nói. Lõi ăn mọi thứ.
– Đúng.
– Nếu thành công, linh hồn tự chọn.
– Đúng.
Cô nhìn tường ký ức. Nhìn mười hai nghìn mảnh đang rung nhẹ. Nhìn chỗ trống nơi rễ bạc đã ăn. Nhìn vệt bạc trên tay mình.
– Tường này, cô nói. Nhẹ. Nếu thành công, tường này không cần nữa. Mười hai nghìn mảnh Tro bản sao sẽ tự do. Ký ức mồ côi sẽ về dòng chảy tự nhiên. Và ta sẽ không cần giữ nữa.
Giữ Nhớ sẽ không cần giữ nhớ nữa.
Cô quay nhìn 38 linh hồn.
– Ai muốn tham gia? cô hỏi. Rõ. Không ép. Không ngọt. Rõ kiểu rõ mà người ta rõ khi nói sự thật: đây là nguy hiểm, đây là cơ hội, ngươi chọn.
Im lặng lâu. Và rồi, từ phía sau, linh hồn già tóc bạc đứng dậy, chậm, đau. Mắt mờ nhưng nhìn thẳng.
– Ta không còn nhiều ký ức, lão nói. Giọng khàn. Nhưng ta nhớ một thứ: tự do. Ta nhớ tự do. Và ta muốn mọi linh hồn sau ta cũng nhớ.
Một nữa đứng dậy. Rồi một nữa. Rồi hai. Ba. Năm. Và chậm, kiểu chậm mà sóng chậm khi dâng (không vội, nhưng không dừng), 38 linh hồn đứng dậy. Tất cả. Không thiếu ai.
Giữ Nhớ nhìn họ. Và trên mặt cô, thứ gì đó vỡ. Vỡ nhẹ. Vỡ kiểu vỡ mà mặt nước vỡ khi giọt mưa đầu tiên rơi: không phải hỏng, mà mở. Mắt cô ướt (lần đầu tiên hắn thấy mắt cô ướt). Cô không lau.
– Tốt, cô nói. Giọng run nhẹ. Rồi chắc lại. Tốt.
Trước khi ra khỏi hang, hắn dừng. Quay nhìn Giữ Nhớ.
– Có thứ ta cần nói, hắn nói. Nhẹ. Giữa hai người. Tường ký ức đang bị ăn mòn. Rễ bạc. Lõi thu nhỏ. Nếu đợi quá lâu, tường sẽ mất hết.
– Ta biết, cô nói. Phẳng.
– Kế hoạch này cần thời gian. Chuẩn bị. Di chuyển. Phối hợp. Trong thời gian đó, tường sẽ mất thêm.
– Ta biết, cô lặp lại.
– Ngươi có thể giữ được bao lâu?
Cô nhìn tường. Nhìn mười hai nghìn mảnh (ít hơn, đang ít dần). Nhìn vệt bạc trên tay.
– Ba đêm giả, cô nói. Rễ ăn 200 mảnh mỗi đêm. Ba đêm là 600. Sau đó, tường yếu quá, cô sẽ không giữ được người. Người ta sẽ chìm vào ký ức mồ côi kiểu Ngọc.
Ba đêm giả.
– Đủ, hắn nói.
– Phải đủ, cô sửa.
Hắn gật. Quay người. Và trước khi bước ra cửa hang, Giữ Nhớ nói:
– Dạ Khê.
Hắn dừng.
– Ngươi tạo ra hệ thống vì tình yêu, cô nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà giọng cô hiếm khi nhẹ. Ta hiểu. Ta giữ tường 12.000 mảnh cũng vì tình yêu. Vì muốn giữ thứ mất. Vì sợ quên. Ta và ngươi giống nhau. Cả hai đều giữ quá chặt.
Hắn nhìn cô. Và hắn thấy: mắt nâu đỏ cô có thứ gì đó mới. Không phải tin hắn. Không phải tha thứ hắn. Hiểu hắn. Hiểu kiểu hiểu mà người cùng bệnh hiểu nhau: giữ quá chặt, mất quá nhiều, và bây giờ phải học buông.
– Cảm ơn, hắn nói.
Cô lắc đầu.
– Đừng cảm ơn. Làm đi.
Giống Bạch Duyên. "Đừng xin lỗi. Hãy sửa."
Hắn bước ra. Vô Thanh theo. Đá đóng sau lưng. Và trên đường xuống bờ sông, nơi Lão Đò đợi trên thuyền, hắn nghĩ:
Ba đêm giả. Thả Tro. Đóng ba cửa cùng lúc. Dừng hệ thống. Và rồi, xuống dưới, đưa Tro quên lãng cho Bạch Duyên.
Nhưng trước khi đưa, ta sẽ hỏi cô. Lần này ta hỏi trước.
Sông chảy dưới chân hắn. Sông biết hắn đang đi. Sông đợi.