Người Thu Thuế Linh Hồn
Chương 34: Thỏa thuận
Chương 34

Thỏa thuận

Bàn đá phía nam, nơi hắn ngồi mỗi đêm giả khi không có linh hồn, bây giờ lạnh hơn bình thường. Lạnh kiểu lạnh từ dưới lên, kiểu đá đang truyền hơi lạnh của thứ gì đó nằm sâu trong lòng đất, thứ vừa trở mình xong và chưa kịp ngủ lại.

Hắn đặt tay trên mặt đá. Vân đá chạy dưới ngón, quen thuộc, kiểu quen thuộc của kẻ đã ngồi đây hàng vạn đêm. Lọ Tro trong áo ấm nhẹ. Mảnh Tro mờ bên phải ấm hơn, ấm kiểu ấm khi gần nguồn, kiểu mảnh ký ức về hai người bên sông đang phản ứng với sông ở gần.

Hắn đang nghĩ.

Không phải nghĩ kiểu trước đây, kiểu xếp ký ức vào lọ, kiểu tính thuế, kiểu đo lường và định giá. Nghĩ kiểu khác: nghĩ về thỏa thuận, nghĩ về cái gì đổi cái gì, nghĩ về giới hạn của chuyện cho và nhận. Giữ Nhớ cần thông tin bên trong hệ thống. Hắn cần thông tin về Bạch Duyên. Đơn giản. Nhưng đơn giản kiểu đơn giản của bàn cờ: mỗi nước đều có hậu quả, mỗi quân đều có thể bị bắt.

Đá rung nhẹ dưới tay. Tín hiệu.

Hắn đứng dậy, đi ra bờ bắc.

Lần này Giữ Nhớ đón ở cửa hang.

Cô đứng trên đá, tóc trắng xõa, ánh đèn đá vàng yếu hắt từ dưới lên chiếu mặt cô từ dưới cằm, kiểu chiếu của bóng tối nhiều hơn ánh sáng. Mắt nâu đỏ, than cháy đều, đều hơn lần trước, kiểu kẻ đã quyết rồi và quyết định cho than cháy ổn định thay vì bùng rồi tắt.

Vệt bạc trên tay cô mờ hơn trong ánh đèn đá, nhưng hắn vẫn thấy, vẫn đọc được. Mười hai ngàn bốn trăm lần chạm.

– Ngươi nói sẽ quay lại, cô nói. Và ngươi quay lại.

– Thỏa thuận, hắn nói.

Giữ Nhớ gật. Quay người. Đi xuống.

Hắn theo.

Không phải hang Kho. Hang khác, nhỏ hơn, phía tây. Đá đen nhẵn, trần thấp vừa đủ đứng, một bàn đá giữa phòng, hai bên bàn hai phiến đá phẳng làm ghế. Đèn đá một ngọn, đặt trên bàn, sáng vàng ấm, kiểu sáng của phòng mà ai đó muốn nói chuyện thật và không muốn bóng tối nghe.

Giữ Nhớ ngồi một bên. Hắn ngồi bên kia.

Giữa bàn, cô đặt: một mảnh Tro. Nhỏ, bằng đốt ngón tay, sáng rất nhẹ, kiểu sáng của ký ức mờ, kiểu sáng của thứ đã qua nhiều tay và mỗi tay làm nó mờ thêm.

– Thỏa thuận, cô nói. Ngươi cho ta thông tin về hệ thống từ bên trong. Ta cho ngươi thông tin về cô gái không ký ức.

Hắn nhìn mảnh Tro trên bàn. Không đọc, chỉ nhìn.

– Ngươi biết về cô ấy, hắn nói. Không phải câu hỏi.

– Ta biết về nhiều thứ. Mười hai ngàn bốn trăm mảnh ký ức cho ta nhiều mảnh ghép mà hệ thống không muốn ai ghép.

Im lặng. Đèn đá rung nhẹ, kiểu rung khi không khí trong hang thay đổi vì hai người thở, kiểu rung của thứ sống trong phòng đá chết.

– Ta nói trước, hắn nói.

Giữ Nhớ nghiêng đầu nhẹ. Kiểu nghiêng của kẻ không quen ai chịu nhường trước.

– Được.

Hắn nói.

Nói kiểu hắn, kiểu Thu Thuế, kiểu ngắn và chính xác và không thừa từ. Nhưng khác: lần này hắn nói thật, toàn bộ. Hắn bắt đầu bằng một từ.

– Lõi.

Cô nghe chữ đó và than trong mắt nhảy, nhanh, kiểu than bị gió.

– Lõi là thứ nằm dưới sông, hắn nói. Dưới đá. Dưới mọi thứ. Nó ăn Tro. Ăn ký ức. Mỗi lọ Tro ta thu, mỗi mảnh ký ức ta bóc, cuối cùng chảy xuống Lõi. Tro bạc trộn ghép trên giá, qua cửa đá đen, xuống dưới. Nó ăn.

Dừng. Cho cô tiêu hóa.

– Ăn đủ thì ngủ, hắn nói tiếp. Đói thì cựa. Cựa thì mọi thứ rung: sông, đá, sương, luật. Nếu nó thức hoàn toàn, ta không biết chuyện gì xảy ra. Nhưng Lão Đò sợ. Và Lão Đò không sợ nhiều thứ.

Giữ Nhớ im lặng. Tay trên bàn đá, ngón gõ nhẹ, kiểu gõ khi đang xếp thông tin, kiểu gõ của kẻ quen xử lý nhiều mảnh ghép một lúc.

– Vòng lặp, hắn nói. Lõi đói, thiếu Tro, thư lại ghi thiếu, lệnh tăng thu phát ra, Thu Thuế bóc thêm, linh hồn không đủ ký ức thành Quỷ Rỗng, ít linh hồn hơn, thiếu Tro nhiều hơn, lệnh tăng nữa. Vòng lặp tự hủy.

– Quỷ Rỗng, Giữ Nhớ nói nhẹ, kiểu nhẹ của kẻ vừa hiểu thứ đã nghi từ lâu. Không phải lỗi. Là sản phẩm.

– Đúng. Trước hệ thống thuế, không có Quỷ Rỗng.

Than trong mắt cô bùng. Không mạnh, kiểu bùng của lửa khi ai đó thêm củi nhỏ, kiểu bùng khi sự thật nuôi sự giận.

– Trước hệ thống, hắn nói, linh hồn tự nhạt dần. Kiểu mực phai, hương tan. Không đau, không thành Quỷ Rỗng. Tự nhiên. Ai muốn qua sông thì qua, ai muốn ở thì ở, và ở lâu thì phai, và phai không phải chết lần nữa, phai là tan kiểu sương tan khi nắng lên.

– Và rồi ai đó quyết định "làm tốt hơn", Giữ Nhớ nói. Giọng đắng, kiểu đắng của kẻ đã biết câu trả lời trước khi hỏi.

Hắn nhìn cô. Và ở chỗ mà vỏ bọc đang mỏng (vỏ bọc luôn mỏng khi nói thật), hắn cảm thấy: đau. Đau nhẹ, kiểu đau của kẻ đang nói về tội mình mà chưa biết mình là tội nhân.

– Hai người, hắn nói. Hai người đến bờ sông, nói "chúng ta có thể làm tốt hơn". Tạo hệ thống thu ký ức. Ban đầu tốt: nộp ít, qua sông nhẹ nhõm, không ép quá. Nhưng Tro phải đi đâu đó. Và Lõi ở dưới. Và Lõi ăn quen. Và ăn quen thì đói. Và đói thì đòi. Và vòng lặp bắt đầu.

Im lặng kéo dài. Đèn đá cháy yếu hơn, kiểu cháy khi ký ức nuôi nó đang cạn, kiểu cháy cuối.

– Hai người, Giữ Nhớ nói chậm. Ngươi biết là ai?

Hắn nhìn cô. Và trong mắt hắn, cô phải thấy: biết. Biết mà chưa muốn nói. Biết mà đang xếp lại.

– Một trong hai là ta, hắn nói.

Giữ Nhớ không giật mình. Không sốc. Mắt nâu đỏ nhìn hắn, bình, kiểu bình của kẻ đã nghi từ khi thấy chữ viết tay hắn trên cuộn giấy cũ.

– Ta nghi rồi, cô nói. Từ khi ngươi nhận ra chữ mình. Không ai viết "phải có cách thứ ba" trừ kẻ đã tạo ra hai cách đầu tiên.

Hắn gật chậm, nặng nề.

– Người còn lại? cô hỏi.

– Đó là phần ta cần từ ngươi, hắn nói.

Giữ Nhớ đứng dậy. Đi ra góc hang. Ở góc, hắn thấy: ổ đá đục sâu vào tường, kiểu ổ nhỏ hơn ổ ở hang Kho, kiểu ổ riêng, kiểu ngăn kéo cá nhân. Cô lấy ra: ba mảnh Tro. Không phải Tro bản sao. Tro gốc. Hắn nhận ra ngay, vì Tro gốc sáng khác, sáng kiểu sáng có trọng lượng, sáng kiểu ký ức chưa bị trộn ghép, chưa bị pha loãng, vẫn còn nguyên hơi người.

Cô đặt ba mảnh trên bàn. Xếp hàng. Trái qua phải.

– Mảnh một, cô nói, chỉ mảnh trái. Từ khoảng... lâu. Rất lâu. Trước khi ta thành Giữ Nhớ. Một Thu Thuế cũ, trước ngươi nhiều đời, thu ký ức của một linh hồn ở bờ đông. Trong ký ức đó có hình ảnh hai người đi trên bờ sông, buổi sáng, sương. Hai người. Một nam, một nữ. Nam có mắt xám. Nữ có tóc đen dài.

Hắn nhìn mảnh Tro. Không chạm. Chưa.

– Mảnh hai, cô chỉ mảnh giữa. Từ khoảng cùng thời, nguồn khác. Thu Thuế khác thu. Ký ức của linh hồn đã chứng kiến: hai người đứng trước bờ sông, nói chuyện với Lão Đò. Nữ nói nhiều hơn nam. Nữ nói "ký ức là thứ nặng nhất mà linh hồn mang". Nam im lặng. Nam gật.

Hắn cảm thấy: rung. Không phải đá rung. Mảnh Tro mờ trong áo rung. Mảnh ký ức về hai người bên sông, mảnh hắn nhận từ Giữ Nhớ đêm trước, đang rung vì gần hai mảnh kia, kiểu mảnh ghép nhận ra mảnh ghép cùng bộ.

– Mảnh ba, Giữ Nhớ nói, giọng nhẹ hơn, nhẹ kiểu nhẹ khi đến phần quan trọng nhất. Mảnh này ta tự giữ. Không phải từ linh hồn nào. Từ tường.

Cô dừng. Nhìn hắn.

– Trên tường ký ức ở Kho, có một mảnh bản sao mà không ai biết nguồn. Không có nhãn. Không có tên. Mảnh đó nằm ở góc sâu nhất, cũ nhất, từ trước khi ta xây tường. Nó đã ở đó khi ta tìm thấy hang này. Kiểu ai đó đã gắn nó lên đá từ rất lâu, từ trước NNGN, từ trước thuế tăng, có thể từ trước cả hệ thống.

Hắn nhìn mảnh thứ ba. Sáng khác hai mảnh kia. Sáng kiểu sáng cũ, kiểu sáng đã qua quá nhiều thời gian mà vẫn sáng, kiểu sáng của thứ ai đó cố giữ bằng mọi giá.

– Trong mảnh đó, Giữ Nhớ nói, có giọng nữ. Nói một câu. Lặp đi lặp lại. Câu đó là: *"Đừng để ai nhớ tới mình."*

Im lặng. Và trong im lặng, hắn nghe: mảnh Tro trong áo rung mạnh hơn, kiểu rung khi ai đó gọi tên mà không cần tên, kiểu rung khi ký ức nhận ra ký ức.

*Đừng để ai nhớ tới mình.*

Câu đó. Câu Bạch Duyên nói. Câu trong hồ sơ xóa ở phòng cấm. Câu xin bị xóa, tự nguyện, kiểu tự nguyện của kẻ đã biết giá và chọn trả.

– Ngươi biết giọng đó, Giữ Nhớ nói. Không phải câu hỏi.

Hắn gật chậm. Và ở chỗ mà mùi hoa mờ nằm, chỗ đó ấm lên, kiểu ấm khi ai đó nhắc tên người mà thân thể nhớ dù đầu quên.

– Ta cần nghe mảnh ba, hắn nói.

Giữ Nhớ nhìn hắn. Than trong mắt cháy đều, kiểu cháy khi đang cân nhắc, kiểu cháy của kẻ đang quyết định tin hay không tin.

– Ngươi chắc không? cô hỏi. Mảnh đó cũ. Rất cũ. Và ký ức cũ khi chạm vào Thu Thuế thì ta không biết chuyện gì xảy ra. Ngươi đã mất ý thức một lần (ta biết, vì sương kể). Lần nữa có thể không tỉnh lại.

– Ta chắc, hắn nói.

– Tại sao?

– Vì cô ấy xin bị xóa. Và ta cần biết tại sao.

Giữ Nhớ im lặng. Nhìn hắn. Và trong mắt cô, hắn thấy: hiểu. Cô hiểu kiểu kẻ đã giữ mười hai ngàn bốn trăm ký ức vì tin rằng mất ký ức là chưa từng sống. Cô hiểu kẻ muốn nhớ, muốn biết, dù giá cao.

– Được, cô nói. Nhưng không phải bây giờ.

Hắn nhìn cô.

– Tường đang giết người, cô nói. Mười một trên ba mươi chín. Ngươi nói sẽ tìm cách. Ngươi nói "lần này khác". Ta cho ngươi mảnh ba khi ngươi cho ta cách.

Thỏa thuận mới. Nằm trong thỏa thuận cũ. Kiểu hộp trong hộp, kiểu ký ức trong ký ức, kiểu mọi thứ ở đây đều lồng nhau.

– Ngươi giữ mảnh ba làm con tin, hắn nói. Giọng bằng, không giận, nhận xét.

– Ta giữ mảnh ba làm động lực, cô sửa. Ngươi muốn nghe. Ta muốn cách cứu người. Thỏa thuận công bằng, Người Thu Thuế.

Hắn nhìn cô. Và ở chỗ mà kính trọng nằm (chỗ đó mới, chỗ đó lớn dần), hắn cảm thấy: cô đúng. Không phải đúng kiểu đúng sạch, đúng kiểu đúng bẩn, đúng của kẻ đang tuyệt vọng và dùng mọi con bài, kể cả con bài hắn cần nhất.

– Thỏa thuận, hắn nói.

– Thỏa thuận, cô lặp lại.

Và giữa hai người, trên bàn đá, ba mảnh Tro nằm im, sáng nhẹ, kiểu sáng của thứ đã chờ rất lâu và sắp được mở.

– Hai mảnh còn lại, hắn nói. Ta đọc bây giờ?

Giữ Nhớ gật.

Hắn đặt tay trên mảnh Tro thứ nhất. Tro gốc, nặng hơn bản sao, nặng kiểu nặng có trọng lực riêng. Năng lực Thu Thuế mở, không phải mở kiểu bóc mà mở kiểu nghe, kiểu đặt tai xuống đất nghe tiếng bước chân từ xa.

Ký ức chảy vào.

Bờ sông. Sương. Buổi sáng (buổi sáng thật, không giả, kiểu buổi sáng mà sáng thật sự từ phía đông). Hai người đi. Chậm. Nam cao, gầy, áo không phải đen (xám, xám kiểu xám chưa quyết là đen), mắt xám nhưng sáng hơn bây giờ, sáng kiểu mắt còn biết cười. Nữ bên cạnh, tóc đen dài, thấp hơn nam nửa đầu, và cô ấy... hắn không thấy mặt. Ký ức này từ linh hồn quan sát từ xa, hình ảnh nhỏ, mờ, kiểu nhìn qua sương mà sương dày. Nhưng tóc đen, và cách cô ấy đi, cách cô ấy đặt bàn chân trên đá ướt, kiểu đi nhẹ, kiểu đi mà đá dưới chân không nhớ cô ấy đã bước qua.

Mảnh Tro trong áo rung, mạnh, và mùi hoa bùng, nhanh, rồi tắt.

Hắn rút tay.

– Cô ấy đi kiểu không để lại dấu, hắn nói, giọng nhẹ.

Giữ Nhớ nhìn hắn.

– Ngươi nhận ra.

Không phải câu hỏi. Hắn nhận ra. Không phải nhận ra bằng mắt (không thấy mặt), bằng tên (không ai nói tên). Nhận ra bằng cách cô ấy đi. Bằng cách cô ấy không để lại dấu. Bằng cách đá quên cô ấy ngay khi cô ấy bước qua, kiểu đá quên Bạch Duyên bây giờ, kiểu sương tránh cô ấy bây giờ, kiểu mọi thứ xung quanh cô ấy quên cô ấy, luôn luôn, từ trước.

*Hiệu ứng lãng quên không phải bắt đầu sau khi bị xóa. Nó luôn ở đó. Là bản chất.*

Câu đó hình thành trong đầu hắn, kiểu câu tự đến, kiểu hiểu mà không qua suy nghĩ.

Hắn đặt tay trên mảnh thứ hai.

Ký ức khác. Cùng bờ sông, cùng sương, nhưng góc nhìn gần hơn. Hai người đứng trước thuyền gỗ, và Lão Đò ngồi trên mũi thuyền, trẻ hơn (không phải trẻ, Lão Đò không bao giờ trẻ, nhưng ít nhăn hơn, hoặc nhăn khác, kiểu nhăn chưa quen nhìn hệ thống). Nữ nói, giọng nhẹ (ký ức cũ, giọng mờ như nói qua nước):

*"Ký ức là thứ nặng nhất mà linh hồn mang. Nếu có cách giúp họ đặt xuống nhẹ nhàng..."*

Nam đứng bên cạnh. Im lặng. Hắn nhìn nam từ trong ký ức này, nhìn kiểu nhìn người lạ quen, và thấy: mình. Mình trước đây. Mình khi mắt còn sáng, khi áo còn xám, khi tay chưa chạm hàng vạn ký ức, khi vỏ bọc chưa cần vì chưa có gì để bọc.

*"Chúng ta có thể làm tốt hơn,"* nam nói. Giọng hắn. Giọng hắn khi chưa lạnh, khi câu nói còn mang hy vọng thay vì quy trình.

Lão Đò nhìn cả hai. Và cười. Cười kiểu cười của kẻ đã biết kết cục nhưng không nói, kiểu cười của kẻ chèo đò mấy vạn năm và biết mọi con nước đều chảy về sông.

Hắn rút tay. Thở. Thở kiểu thở mà Thu Thuế không cần nhưng thân cũ nhớ.

– "Chúng ta có thể làm tốt hơn", Giữ Nhớ lặp lại, giọng nhẹ. Cô đã biết câu đó từ khi nghe mảnh hai. Hai người. Ngươi và cô ấy. Tạo hệ thống. Và bây giờ hệ thống đang giết mọi người, kể cả cô ấy.

Hắn nhìn hai mảnh Tro trên bàn. Sáng yếu hơn sau khi được đọc, kiểu sáng của ký ức đã bị nhìn thấy, kiểu sáng mệt.

– Cô ấy tên gì? hắn hỏi.

– Trong ký ức này, không ai gọi tên, Giữ Nhớ nói. Linh hồn quan sát không biết tên. Chỉ thấy. Nhưng mảnh ba có giọng. Và giọng đó nói "mình". Xưng "mình".

*Mình.*

Bạch Duyên xưng "mình".

– Ta biết cô ấy là ai, hắn nói, nhẹ mà nặng.

Giữ Nhớ cất ba mảnh Tro. Mảnh một và hai trả lại ổ đá. Mảnh ba cầm trong tay, nhìn, rồi đặt vào túi áo, gần ngực, kiểu đặt thứ quý vào chỗ an toàn nhất trên người.

– Phần ngươi, cô nói. Thông tin ta đã cho. Hai mảnh ký ức xác nhận: ngươi và cô gái đó là hai người tạo hệ thống. Và cô ấy có bản chất đặc biệt, kiểu bản chất mà mọi thứ xung quanh quên cô ấy. Không phải bị xóa, mà bản chất.

Hắn gật chậm. Đang xếp lại mọi thứ trong đầu, kiểu xếp lại kho sau khi bão.

– Hiệu ứng lãng quên, hắn nói. Từ trước. Luôn luôn. Và có thể đó là lý do cô ấy xin bị xóa. Vì cô ấy nghĩ mình đã gây ra quên lãng. Vì cô ấy nghĩ nếu không ai nhớ cô ấy, thì cô ấy sẽ không làm ai quên nữa.

*"Đừng để ai nhớ tới mình."*

Không phải lời xin tha. Lời xin bảo vệ. Bảo vệ người khác. Khỏi chính mình.

Giữ Nhớ nhìn hắn. Và trong mắt cô, than cháy khác, cháy kiểu cháy khi hiểu thứ buồn hơn buồn.

– Cô ấy nghĩ mình là nguyên nhân, Giữ Nhớ nói nhẹ. Và ngươi nghĩ cô ấy sai.

– Ta nghĩ cô ấy tin mình sai. Và ta không biết cô ấy đúng hay sai. Nhưng ta biết: bị xóa khỏi mọi ký ức không phải giải pháp. Vì cô ấy vẫn tồn tại. Vẫn ở đây. Vẫn đang ngồi trên thuyền Lão Đò không biết mình là ai.

Im lặng kéo dài. Đèn đá lung linh, yếu dần.

– Thông tin thêm, hắn nói. Thanh Tra.

Giữ Nhớ ngồi thẳng hơn. Than bùng nhẹ.

– Mặc Thương, hắn nói. Tên hắn. Thanh tra Cục Thuế. Chuyên săn Thu Thuế phản bội. Hắn biết ta đang giấu Bạch Duyên. Hắn sẽ đến. Và khi hắn đến, hắn sẽ tìm thấy các ngươi trước.

Giữ Nhớ nhìn hắn. Mắt hẹp lại, kiểu hẹp khi đang tính, kiểu hẹp của thủ lĩnh.

– Hắn mạnh? cô hỏi.

– Hắn là cộng sự cũ của ta. Cùng thời. Cùng cấp. Và hắn không mất ký ức.

Câu cuối nặng. Nặng vì ý nghĩa: Mặc Thương nhớ tất cả. Mặc Thương biết DK là ai, biết BD là ai, biết hệ thống ra đời thế nào. Và Mặc Thương chọn giữ trật tự bằng mọi giá.

– Ngươi đang nói, Giữ Nhớ nói chậm, rằng kẻ sắp đến là kẻ biết tất cả và tin rằng trật tự quan trọng hơn mọi thứ.

– Đúng.

– Và hắn biết nơi này?

– Chưa. Nhưng hắn sẽ tìm ra. Hắn luôn tìm ra.

Im lặng. Và trong im lặng, hang rung nhẹ, kiểu rung từ sâu, kiểu Lõi trở mình, kiểu thứ ở dưới biết có ai đó đang nói về nó, về hệ thống, về bí mật mà nó nuôi.

– Thời gian, Giữ Nhớ nói. Bao lâu?

– Không biết. Nhưng không lâu. Hắn đã theo dõi hồ sơ ta. Đã ngửi thấy mùi cảm xúc. Và bây giờ ta đang ở ngoài quá lâu, đang không thu đủ thuế, đang để dấu vết khắp nơi. Hắn sẽ đến.

Giữ Nhớ đứng dậy. Đi quanh bàn. Tay chạm tường đá, nhẹ, kiểu chạm khi đang nghĩ, kiểu chạm của kẻ quen xếp ký ức trên đá.

– Ta cần di chuyển Kho, cô nói. Thấp hơn. Sâu hơn. Xa bờ hơn.

– Có thể, hắn nói. Nhưng mười hai ngàn bốn trăm mảnh nặng. Và mười một người đang chìm. Di chuyển lúc này...

– Ta biết, cô cắt ngang. Giọng sắc, kiểu sắc khi bị nói điều mình đã biết. Di chuyển thì mất người. Ở yên thì mất tất cả khi Thanh Tra đến.

Cô quay lại nhìn hắn.

– Ngươi cho ta bao lâu?

– Ta không biết.

– Đoán.

– Từ khi hắn nhận ra ta sai lệch đến khi hắn đến nơi... Ta đoán vài chu kỳ đêm giả. Có thể ít hơn.

Giữ Nhớ gật chậm, nặng nề. Kiểu gật của kẻ vừa nhận thêm trọng lượng vào vai đã nặng.

– Thỏa thuận bổ sung, cô nói. Ngươi báo ta khi Thanh Tra xuất hiện. Ngay lập tức. Đổi lại, ta giữ mảnh ba an toàn cho ngươi. Nếu ta phải chạy, mảnh ba đi theo ta. Ngươi muốn nghe, ngươi tìm ta.

– Được, hắn nói.

– Và ngươi tìm cách cứu tường, cô nói. Vì nếu ta phải di chuyển Kho, ta cần biết có nên mang tường hay không. Nếu tường giết, thì mang tường đi là mang cái chết đi. Nếu ngươi tìm được cách cho ký ức mồ côi không giết... thì tường sống.

*Ký ức mồ côi.*

Cô dùng từ của hắn. Từ hắn đặt đêm qua. Và từ đó bây giờ nằm giữa họ như mảnh Tro trên bàn, sáng nhẹ, chờ ai đó đọc.

– Ta sẽ tìm, hắn nói.

Hắn bước lên mặt đất.

Đá đóng sau lưng. Bờ bắc. Sương loãng. Đá xám. Sông đen, phẳng, kiểu phẳng giả, kiểu phẳng của thứ đang chứa nhiều bên dưới mà mặt trên không cho thấy.

Hắn đi về phía nam, chậm, nặng hơn mỗi lần xuống hang, vì mỗi lần xuống hắn mang lên thêm: thông tin, trách nhiệm, trọng lượng mà không ai đặt lên vai hắn trừ hắn tự đặt.

Thỏa thuận. Thỏa thuận lồng nhau.

Vòng ngoài: thông tin đổi thông tin. DK cho hệ thống, NNGN cho lịch sử.

Vòng trong: cách cứu tường đổi mảnh Tro thứ ba. Giọng cô ấy. *"Đừng để ai nhớ tới mình."*

Và ở vòng sâu nhất, vòng mà không ai nói thành lời: hắn cần NNGN sống vì NNGN giữ mảnh ghép về cô ấy. Và NNGN cần hắn vì hắn là kẻ duy nhất từ bên trong hệ thống chịu nói thật. Cộng sinh. Kiểu cộng sinh của hai thứ đều đang chết và cần nhau để chết chậm hơn.

Hắn ngồi xuống bàn đá phía nam. Lọ Tro trong áo ấm. Mảnh Tro mờ bên phải ấm. Và bây giờ hắn biết thêm: cô ấy đã đi trên bờ sông này, bên cạnh hắn, trong sương, buổi sáng. Cô ấy nói *"ký ức là thứ nặng nhất mà linh hồn mang"*. Và hắn nói *"chúng ta có thể làm tốt hơn"*.

Và họ đã không làm tốt hơn. Họ đã tạo ra vòng lặp ăn ký ức, tạo ra Quỷ Rỗng, tạo ra mười hai ngàn bốn trăm mảnh Tro mồ côi trên tường đá dưới lòng đất, tạo ra Ngọc cười trong mùa hè vĩnh viễn, tạo ra ông già nghe mưa giả, tạo ra Giữ Nhớ có vệt bạc trên tay.

*Nhưng cô ấy xin bị xóa. Vì cô ấy nghĩ mình là nguyên nhân.*

Hắn nhìn sông. Đen. Phẳng. Và ở đâu đó trên sông, trên thuyền gỗ cũ, cô ấy đang ngồi, không biết mình là ai, không biết mình đã tạo hệ thống, không biết mình đã xin bị xóa, không biết hắn đang ngồi đây nhớ cô ấy bằng mảnh ký ức mồ côi của người khác.

*Nhớ khác giữ.* Ông Lợi nói.

*Ký ức mồ côi tìm chủ mới.* Hắn nói.

*Đừng để ai nhớ tới mình.* Cô ấy nói.

Ba câu. Ba mảnh. Ba góc nhìn về cùng một thứ: ký ức. Và ở giữa ba góc, hắn thấy lờ mờ: hình dáng của cách thứ ba. Chưa rõ. Chưa đủ. Nhưng ở đó, kiểu ở đó của mặt trời sau sương, kiểu biết nó ở đó vì sáng nhưng chưa thấy.

Sương bạc. Đá nhẵn. Sông đen. Và Lõi dưới sông trở mình, chậm, kiểu thứ đang đói biết có ai đó mang thêm ký ức trên người, và hắn mang nhiều, nhiều hơn mỗi ngày, nhiều kiểu nhiều sẽ không dừng.

Ch.34/79
4.091 từ