Sụp đổ
Hắn không biết mình ngồi bao lâu.
Đá lạnh dưới chân, sương cuộn quanh, và ở đâu đó trong hang sau lưng, Lõi thu nhỏ đập. Đập chậm, đều, kiểu đập mà không quan tâm thế giới bên ngoài đang vỡ hay không. Kiểu đập mà quái vật đập khi quái vật chỉ biết đói.
Do ta tạo ra.
Câu đó chạy trong đầu, lặp, không dừng. Lặp kiểu Tro lặp khi rơi trong lọ, kiểu sương lặp khi cuộn quanh đá, kiểu vòng lặp (vòng lặp, lại vòng lặp, mọi thứ là vòng lặp, và hắn là nguồn gốc của vòng).
Hệ thống thuế. Lọ Tro. Quy trình thu. Tất cả. Do ta.
Hắn nhìn tay mình. Bàn tay bạc, nhợt, lạnh. Bàn tay đã chạm hàng vạn ký ức, đã tách, đã đặt vào lọ, đã giao cho hệ thống. Bàn tay mà hắn nghĩ là công cụ, là dao, là thứ được giao việc. Nhưng không. Bàn tay này là bàn tay tạo ra dao. Tạo ra lọ. Tạo ra quy trình. Rồi quên mình tạo, rồi cầm dao lên và cắt như thể dao là của ai khác.
Tay run. Nhẹ, kiểu run mà mắt thường không thấy, nhưng hắn cảm: từng ngón run, từng khớp run, kiểu run mà xương run khi nhận tội.
Bao nhiêu linh hồn?
Câu hỏi đó đến, nặng, đè. Bao nhiêu linh hồn đã bị thu ký ức? Bao nhiêu đã mất thứ quý nhất để nuôi Lõi? Bao nhiêu đã thành Quỷ Rỗng vì bị thu quá mức? Bao nhiêu ông lão mất ký ức về vợ? Bao nhiêu phụ nữ mất ký ức về con? Bao nhiêu đứa trẻ mất ký ức về mẹ ru?
Hàng triệu. Hàng vạn đêm giả nhân hàng trăm linh hồn mỗi đêm. Hàng triệu.
Và hắn, hắn tạo ra tất cả. Vì một người. Vì Bạch Duyên chết. Vì hắn không chấp nhận được cái chết của một người và đổi bằng ký ức của hàng triệu.
Thứ gì đổi được bằng hàng triệu?
Không gì. Không ai. Không tình yêu nào đủ lớn để biện minh cho hàng triệu linh hồn mất ký ức.
Nhưng ta đã làm.
Giữ Nhớ ra khỏi hang. Hắn nghe bước chân cô trên đá ẩm, nhẹ (nhẹ hơn trước, vì rễ bạc đang ăn cô, đang biến cô thành phần của tường, và phần nào đó cô đang mỏng dần).
Cô ngồi cạnh hắn. Không nói. Kiểu kiểu ngồi mà người ta ngồi cạnh kẻ vừa gãy: im lặng, ở đó, không cần làm gì.
Sau một lúc (bao lâu? hắn không biết), cô nói:
– Ta nghe. Từ trong hang, qua rễ. Rễ truyền âm.
Cô nghe Mặc Thương nói. Nghe hết.
Hắn không nhìn cô. Nhìn tay. Tay vẫn run.
– Ngươi tạo hệ thống, Giữ Nhớ nói. Giọng bình thường. Không giận. Không sợ. Không khinh. Bình thường kiểu bình thường mà cô nói mọi thứ: sự thật là sự thật, không cần cảm xúc thêm.
– Đúng.
– Và tường ta, mười hai nghìn hai trăm mảnh ký ức mà ta giữ, ký ức của mười ba linh hồn mà ta bảo vệ, thứ mà rễ đang ăn mỗi đêm, thứ đó tồn tại vì ngươi tạo ra hệ thống.
Hắn gật. Không có từ nào khác.
Giữ Nhớ im lặng. Rồi:
– Vậy ngươi nợ ta.
Hắn ngẩng lên. Nhìn cô. Mắt cô sáng, sáng bạc lẫn vàng (rễ + Tro), và trong mắt đó: không có tha thứ, không có kết tội. Chỉ có thực tế. Ngươi tạo ra hệ thống. Hệ thống tạo ra Tro. Tro tạo ra rễ. Rễ ăn tường ta. Vậy ngươi nợ ta giải pháp.
– Đúng, hắn nói lại. Và lần này, giọng đó ít run hơn. Vì "nợ" là thứ hắn có thể hiểu. Nợ là cụ thể. Nợ là hành động. Nợ không phải tội trừu tượng mà là thứ cần trả.
– Tốt, Giữ Nhớ nói. Đứng dậy. Thì trả. Tìm cách dời tường. Tìm cách dừng rễ. Tìm cách giữ mười ba linh hồn sống. Ngươi tạo ra vấn đề, ngươi sửa.
Cô quay lại hang. Bước nhẹ, mỏng, rễ bạc trên tường nhấp nháy khi cô đi qua (nhận ra cô, phản ứng với cô, vì cô đang thành phần của chúng).
Và hắn ngồi, một mình, và trong ngực, thứ gì đó dịch chuyển. Không phải nhẹ hơn. Tội vẫn nặng. Nhưng bên cạnh tội, giờ có thêm: hướng. Hướng là trả nợ. Hướng là sửa. Hướng là cụ thể, là hành động, là thứ tay có thể làm thay vì chỉ run.
Sáng giả. Hắn quay về phía nam.
Mặc Thương đứng ở bàn đá, chờ. Áo trắng, mắt hẹp, không hỏi hắn đêm qua ở đâu (biết rồi, không cần hỏi). Và khi hắn ngồi xuống bàn đá quen thuộc, Mặc Thương nói:
– Ngươi không chạy.
Không phải câu hỏi. Là nhận xét. Và trong nhận xét đó: ngạc nhiên nhẹ. Vì vòng trước, khi Mặc Thương nói sự thật này (khi DK tự nhớ, không phải được nói), DK chạy. Chạy khỏi bàn đá, chạy đến sông, chạy đến cô, chạy kiểu chạy mà kẻ có tội chạy về nạn nhân để xin tha. Và rồi đau. Và rồi xóa.
Lần này, hắn ngồi.
– Ta không chạy, hắn nói. Giọng phẳng. Và lần này, phẳng là thật, không phải vỏ bọc. Phẳng vì đã qua đêm với tội và sống sót. Phẳng vì Giữ Nhớ cho hắn hướng. Phẳng vì nợ rõ hơn tội.
Mặc Thương nhìn hắn. Lâu. Và trong mắt hẹp đó, hắn thấy: thứ gì đó mà hắn chưa từng thấy ở Mặc Thương. Không phải đau. Không phải mệt. Không phải tôn trọng. Mà... lúng túng. Nhỏ, chỉ phần trăm giây, nhưng có: Mặc Thương lúng túng vì kịch bản lệch.
Lần này đang khác thật.
– Vậy ngươi sẽ làm gì? Mặc Thương hỏi. Và câu hỏi đó thật. Không phải bẫy. Không phải tâm lý chiến. Thật kiểu thật mà cộng sự cũ hỏi khi kịch bản mới chưa viết.
Hắn nhìn Mặc Thương. Và lần đầu tiên, nhìn thẳng, nhìn kiểu nhìn mà không giấu, không phẳng, không vỏ bọc. Nhìn kiểu nhìn mà kẻ biết tội nhìn kẻ biết tội:
– Ta sẽ sửa.
– Sửa thế nào?
– Chưa biết.
Im lặng. Và Mặc Thương, kẻ luôn có đáp án, kẻ luôn ba bước trước, kẻ đó nhìn hắn và gật. Nhẹ. Kiểu gật mà ghi nhận, không phải đồng ý.
– Ta cho ngươi thời gian, Mặc Thương nói. Đứng dậy, phủi áo (áo trắng không bụi, thói quen vạn đêm). Vì ngươi không chạy. Vì lần này ngươi ngồi. Điều đó mới.
Bước đi. Một bước. Hai bước. Rồi dừng. Quay lại nửa người:
– Nhưng biến số đó, Mặc Thương nói, và giọng đó quay lại: giọng Thanh tra, giọng dao, giọng băng. Ta sẽ tìm thấy. Thời gian ta cho ngươi không phải vô hạn. Và nếu ngươi không sửa được trước khi ta tìm thấy cô ấy...
Không nói hết. Không cần. Cả hai đều biết phần còn lại: ...ta sẽ tiêu diệt biến số. Sẽ cắt mồi lửa. Sẽ dừng vòng lặp bằng cách dừng cô ấy.
Mặc Thương bước đi. Xa. Sương nuốt, mùi băng mỏng dần, và hắn ngồi lại bàn đá.
Một mình.
Tay trên bàn đá lạnh. Không run nữa. Và trong đầu, không phải tội lặp (tội vẫn đó, sẽ luôn đó, nhưng không lặp vô ích nữa). Trong đầu, giờ là:
Sửa. Nhưng sửa bằng cách nào?
Hệ thống thuế hắn tạo ra đang: (1) thu ký ức linh hồn, (2) biến thành Tro, (3) nuôi Lõi. Để sửa, hắn cần: dừng Lõi hoặc dừng việc nuôi Lõi hoặc thay đổi cách Lõi ăn. Nhưng Lõi đã tồn tại quá lâu, đã quá lớn, đã ăn quá nhiều vạn đêm. Dừng cho ăn có thể khiến nó thức dậy (đói thì tìm ăn tự do, và điều đó còn tệ hơn cho ăn có kiểm soát).
Chưa có đáp án. Nhưng có hướng: hiểu Lõi. Hiểu hệ thống ta tạo. Nhớ lại tại sao ta thiết kế nó theo cách này. Nhớ lại có điểm yếu nào ta cài vào không.
Phần cũ. Phần cũ có đáp án. Phần cũ là kiến trúc sư, là kẻ thiết kế, và kẻ thiết kế luôn biết nơi yếu nhất. Nhưng phần cũ đang rò rỉ chậm, không thể ép, không thể vội.
Cần nhớ. Cần để phần cũ mở. Cần dũng cảm nhìn vào thứ ta đã xóa.
Hắn nhìn sông. Đen, phẳng. Và ở đâu đó trên sông: cô. Cô không biết hắn tạo ra hệ thống giết ký ức hàng triệu linh hồn. Cô không biết cô chết là nguyên nhân. Cô không biết hắn từng yêu cô đủ để phá thế giới.
Và hắn, bây giờ, biết tất cả điều đó. Và vẫn muốn cứu cô.
Nghĩ đó nặng. Nặng vì: có quyền gì? Kẻ tạo ra hệ thống giết triệu linh hồn có quyền gì cứu một người? Kẻ hy sinh mọi thứ vì tình yêu có quyền gì yêu tiếp?
Nhưng nếu không cứu, vòng lặp tiếp tục. Nếu không cứu cô, ta sẽ lại đau, lại xóa, lại quên. Và Mặc Thương sẽ lại nhớ. Và hệ thống vẫn chạy. Và Lõi vẫn ăn.
Cứu cô không phải vì quyền. Cứu cô vì nếu không, không ai sửa được gì.
Hắn đứng dậy. Nhìn phía bắc (hang Giữ Nhớ, tường bị ăn, mười ba linh hồn). Nhìn phía sông (cô, thuyền, Lão Đò). Nhìn phía đông (mùi băng mỏng, Mặc Thương cho thời gian nhưng không nhiều).
Ba hướng. Ba vấn đề. Và một câu trả lời duy nhất mà hắn chưa có: sửa bằng cách nào?
Phần cũ. Mở phần cũ. Nhớ lại.
Hắn nhắm mắt. Và gọi, gọi vào trong, gọi vào phần sâu, phần đã xóa, phần đã giấu:
Ta đã biết. Ta đã nhận. Bây giờ cho ta nhớ. Cho ta nhớ tại sao ta tạo hệ thống. Cho ta nhớ điểm yếu. Cho ta nhớ cách sửa.
Không có đáp án ngay. Phần cũ im. Kiểu im mà cửa đóng, kiểu im mà vạn đêm tự xóa tạo ra. Nhưng ở kẽ nứt (kẽ nứt mà mỗi đêm giả rộng thêm, kẽ nứt mà mắt ướt và tay nhớ cách đặt chén và lưỡi nhớ vị trà), ở đó, thứ gì đó nhúc nhích.
Sớm. Sẽ nhớ sớm.
Hắn mở mắt. Mắt xám, nhưng, ở đâu đó sâu trong tròng, thứ gì đó ấm hơn xám. Thứ gì đó cũ, thứ gì đó trước-khi-xám, thứ gì đó mà Mặc Thương nói "mắt ngươi từng có màu".
Sương bạc. Bàn đá lạnh. Sông đen. Lõi đập sâu bên dưới.
Và hắn, kẻ tạo ra tất cả, ngồi giữa đống đổ nát của sự thật, và chọn: không chạy. Không xóa. Không lặp.
Lần này, sửa.