Tổ Dân Phố Thiên Tài
Chương 50: Ngày cả tổ không nói chuyện
Chương 50

Ngày cả tổ không nói chuyện

Vụ 87 không có tên.

Tôi không ghi tên vì không biết gọi nó là gì. Không phải cãi nhau, không phải tranh chấp, không phải mất đồ hay ồn ào. Vụ 87 là im lặng. Và im lặng thì không có tên.

Nó bắt đầu từ chiều Chủ nhật.

Ván cờ thứ 2 của chú Ba và bác Tư đang đến nước 22, 11 người xem, chị Hạnh bán nước suối bên lề, ông Chín ngồi cạnh bộ cờ như thường lệ. Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Cho đến khi bác Tư đi Xe ăn Mã, chú Ba phản đối, nói bác Tư gian (quân Mã đã di chuyển rồi, không được đổi). Bác Tư nói chú Ba nhìn nhầm. Chú Ba gọi ông Năm kiểm tra camera.

Camera số 6 không quay rõ bàn cờ vì nắng chói.

Chú Ba: "Camera ông Năm cũng vô dụng."

Ông Năm đứng dậy, đi vào nhà, đóng cửa. Không nói gì.

Ông Năm, người ghi lại tất cả cho lịch sử, vừa bị nói camera vô dụng. Chú Ba nói vì tức, không nghĩ. Nhưng ông Năm nghe, và ông Năm nhớ.

Bác Tư cười:

– Anh Ba, anh thua nên kiếm chuyện.

Chú Ba đứng dậy:

– Thua? Mày nói tao thua?

Mày. Chú Ba xưng "mày" với bác Tư. 49 chương, 86 vụ, chú chưa bao giờ xưng "mày." Đó là lúc tôi biết hôm nay khác.

Bác Tư cũng đứng:

– Anh gian mà anh đổ tui gian. Giống kinh tế anh: số liệu sai mà cứ đổ biến số ngoại sinh.

Cô Lan đi ngang, dừng lại:

– 2 ông cãi nhau vì ván cờ, 11 người bỏ việc ra xem, tổ trưởng ngồi không can thiệp. Hiệu suất phường bằng 0.

Tôi đứng lên:

– Chị Lan, tôi...

– Em là tổ trưởng mà 10 chương cãi nhau em không giải quyết được chương nào triệt để. Từ tiếng khoan, đèn, sầu riêng, ghế đá, cờ tướng. 10 vụ, 0 kết quả.

Cô Lan nói "10 chương" như đếm thất bại. Cô không sai. Nhưng cô cũng không đúng. Vì ở hẻm 17, không giải quyết triệt để không có nghĩa là không giải quyết.

Chị Hạnh xen vào:

– Chị Lan nói vậy thì ai làm tổ trưởng? Chị làm hả?

– Tôi không nói chuyện tổ trưởng. Tôi nói chuyện hiệu quả.

– Hiệu quả? Chị bán rèm cản sáng, bán nút bịt tai, bán bánh tráng bên ván cờ. Ai hưởng lợi từ mấy vụ cãi nhau?

Chị Hạnh vừa nói điều mà cả hẻm nghĩ nhưng chưa ai nói: chị Hạnh kiếm tiền từ drama. Nhưng chị Hạnh nói câu đó để bảo vệ tôi, và tôi không biết nên cảm ơn hay lo lắng.

Cô Lan im. Mặt đỏ. Quay đi.

Bé Tin, ngồi trên mặt đất cạnh ghế đá logo, nói nhỏ:

– Mọi người dừng lại đi.

Không ai nghe.

Chú Ba quay sang bác Tư:

– Mày nói kinh tế của tao sai? 20 năm kinh doanh, tao cần mày dạy?

Bác Tư quay sang chú Ba:

– 20 năm kinh doanh mà mất 20 triệu tiền số? Ai sai?

Im lặng. 3 giây. Chú Ba nhìn bác Tư. Bác Tư biết mình vừa chạm vào vết thương cũ, vụ CryptoStar, 73 triệu đồng, 8 hộ mất tiền, Hùng trốn 3 ngày. Vết thương đã lành nhưng sẹo còn.

Chú Ba lật bàn cờ.

Quân cờ gỗ rơi xuống đất. Bộ cờ 20 năm của ông Chín. Con gái ông mua năm 2006. 8 năm không ai chơi. Vừa được dùng lại 1 tuần.

Bé Tin bò xuống nhặt quân cờ. Từng quân. Tướng, Sĩ, Tượng, Xe, Pháo, Mã, Tốt. 32 quân, Tin nhặt hết, xếp vào hộp gỗ, đậy nắp.

Không ai giúp.

Bé Tin 15 tuổi nhặt 32 quân cờ trong khi 11 người lớn đứng nhìn. Tôi đứng nhìn. Tôi là tổ trưởng, và tôi đứng nhìn.

Tối Chủ nhật. 8 giờ.

Nhóm Zalo: 0 tin nhắn.

9 giờ. 0.

10 giờ. 0.

Tôi mở nhóm Zalo 14 lần trong 2 tiếng. Mỗi lần mở, thấy tin nhắn cuối cùng là của ông Năm lúc 2 giờ chiều: "Camera số 6 ghi ván cờ ngày 2." Trước khi chú Ba nói camera vô dụng. Trước khi tất cả đổ vỡ.

Nhóm Zalo tổ 17 từng có 427 tin nhắn/ngày. 1.247 tin nhắn/ngày ở đỉnh điểm. Tối nay: 0. Sự im lặng của 32 hộ dân nặng hơn 1.247 tin nhắn.

Ngày 1. Thứ Hai.

Tôi đi bộ 1 vòng hẻm lúc 7 giờ sáng, trước khi đi làm.

Nhà chú Ba: cửa đóng. Bình thường chú ngồi hiên uống cà phê, đọc giá vàng trên điện thoại. Hôm nay hiên trống.

Nhà bác Tư: cửa đóng. Bình thường bác ngồi ghế nhựa ngoài cửa, rung chân, xem tin bóng đá. Hôm nay ghế gấp dựa tường.

Nhà ông Năm: cửa đóng. Bình thường ông đóng cửa (ông luôn đóng cửa). Nhưng hôm nay khác. Hôm nay ông đóng cửa vì buồn, không phải vì thói quen. Tôi biết sự khác biệt vì đèn hồng ngoại camera trước cửa nhà ông tắt. Ông Năm không bao giờ tắt camera. Trừ khi ông không muốn nhìn ai.

Chị Hạnh nhà 15: cửa mở nhưng không livestream. Lần đầu tiên sáng thứ Hai chị không livestream bán hàng. Tôi đi ngang, chị nhìn ra, nói khẽ: "Hôm nay nghỉ bán." Chị Hạnh nghỉ bán. Như bác sĩ nghỉ khám, như ông Năm tắt camera.

Quán cà phê anh Tuấn: mở. Nhưng 0 khách tổ 17. Anh Tuấn lau ly, nhìn tôi:

– Sáng nay vắng. Chú Ba không ra. Bác Tư không ra. Ông Chín cũng không.

– Anh biết chuyện hôm qua?

– Biết. Chị Hạnh nhắn tui tối qua. Cả Zalo im re. Em, tui bán cà phê 10 năm, chưa bao giờ sáng thứ Hai mà hẻm im như vầy.

Tôi mua 1 ly cà phê sữa đá, ngồi bàn góc, nhìn ra hẻm. Ghế đá sân chung trống. 3 chiếc ghế, 0 người ngồi. Gốc xoài im, không có tiếng cờ, tiếng cãi nhau, tiếng bé Na hỏi mẹ. 28 chậu cây vẫn xanh, nhưng hẻm trông khác.

Hẻm 17 không phải hẻm vì có 32 căn nhà. Hẻm 17 là hẻm vì có người ngồi trước cửa, có tiếng cãi nhau lúc 3 giờ chiều, có ông già uống cà phê dưới gốc xoài. Khi tất cả đóng cửa, hẻm 17 chỉ là 1 con đường cụt dài 97 mét.

Nhóm Zalo: 0 tin nhắn cả ngày.

Ngày 2. Thứ Ba.

Vẫn 0.

Tôi đi làm, về, đi 1 vòng hẻm. Cửa vẫn đóng. Chú Ba ngồi trong nhà, tôi thấy bóng ông qua khe rèm. Bác Tư ra hiên 5 phút rồi vào. Ông Năm không xuất hiện.

Tôi gọi điện cho chú Ba lúc 12 giờ trưa. Chuông reo 6 tiếng, không bắt. Nhắn tin: "Chú Ba, ông Chín buồn vì bộ cờ." Không trả lời.

Tôi gọi ông Năm. Chuông reo 3 tiếng:

– Gì, Khang?

– Ông Năm ơi, chú Ba nói vậy thôi, ông đừng...

– Tôi biết. Nhưng thôi. Kệ.

Ông Năm cúp máy. 2 từ: kệ. Ông Năm nói "kệ" lần đầu tiên. Ông, người không bao giờ kệ, người ghi lại tất cả, người camera 14 cái, vừa nói kệ.

Bé Tin nhắn riêng tôi lúc 4 giờ chiều:

"Anh Khang, em mang bộ cờ về nhà ông Chín rồi. Có 1 quân Tốt bị sứt góc. Em dán keo lại."

Tôi nhắn lại: "Cám ơn Tin."

"Anh, nhóm Zalo im 2 ngày rồi."

"Anh biết."

"Hồi nhóm Zalo ồn, em muốn nó im. Giờ nó im, em lại muốn nó ồn."

Bé Tin 15 tuổi, nhưng nói đúng hơn tôi. Khi nhóm Zalo có 427 tin/ngày, tôi mong nó im. Giờ nó im, tôi sợ.

Tối thứ Ba, tôi đến nhà Mai.

Cô đang vẽ. Giá vẽ nửa phòng, sơn acrylic xếp hàng, mùi coban và cadmium quen thuộc. Chà Bông nằm trên ghế, đuôi quấn quanh ống sơn trắng.

– Hẻm im 2 ngày rồi, tôi nói.

Mai không ngẩng lên:

– Em biết.

– Không ai nói chuyện. Zalo 0 tin. Sân chung trống. Tôi đi 1 vòng hẻm 2 lần, không gặp ai.

Mai đặt cọ xuống, nhìn tôi:

– Kệ đi. Mọi người cần thời gian.

– Nhưng tôi không quen im lặng.

– Anh quen ồn ào vì anh là tổ trưởng. Anh nghĩ im lặng là thất bại. Nhưng có khi im lặng chỉ là nghỉ ngơi.

Mai nói "nghỉ ngơi." Tôi muốn tin. Nhưng tôi biết sự khác biệt giữa im lặng vì nghỉ và im lặng vì giận. Cái này là giận.

– Chú Ba lật bàn cờ, tôi nói. Bộ cờ ông Chín. 20 năm.

Mai im. Rồi:

– Ông Chín có biết không?

– Bé Tin mang về, dán lại quân bị sứt.

– Vậy thì ông Chín sẽ là người tha thứ đầu tiên.

Mai đúng. Ông Chín luôn là người tha thứ đầu tiên. Vì ông biết bộ cờ không phải để giữ. Bộ cờ là để chơi. Và chơi thì phải chấp nhận có lúc quân rơi.

Tôi ngồi thêm 30 phút. Không nói gì. Mai vẽ. Chà Bông ngủ. Phòng có mùi sơn, mùi trà lài nguội, và tiếng cọ chạm vải.

30 phút không nói gì, nhưng đây không phải im lặng đáng sợ. Đây là im lặng có người bên cạnh.

Ngày 3. Thứ Tư. 6 giờ sáng.

Nhóm Zalo: 0 tin nhắn. 48 tiếng.

Tôi nằm nhìn trần nhà. Cuốn sổ bìa xanh coban trên bàn, mở trang vụ 87. Trang trắng. Không có gì để ghi vì không có gì xảy ra.

Vụ 87. Không có sự kiện. Không có cãi nhau. Không có giải quyết. Chỉ có im lặng. Và im lặng thì viết gì?

7 giờ sáng. Tôi mở Zalo lần thứ 3 trong ngày (tôi đếm).

1 tin nhắn mới.

Chú Ba. 6 giờ 47 phút sáng.

Một cái link. Bài viết về giá vàng trên VnExpress.

Không bình luận. Không phân tích. Không "biến số ngoại sinh." Chỉ 1 cái link.

Bình thường.

Bình thường đến mức tôi nhìn màn hình 10 giây mà không nhận ra mình đang cười.

7 giờ 02: Bác Tư thả 👍. Không bình luận bóng đá. Chỉ 👍.

7 giờ 05: Chị Hạnh nhắn: "Giá vàng tăng rồi hả? Ai mua inbox em." Bình thường.

7 giờ 08: Bé Tin thả ❤️.

7 giờ 11: Ông Năm gửi 1 ảnh chụp từ camera số 6: gốc xoài sáng nay, 3 ghế đá trống, ánh nắng xiên qua lá. Không caption.

Ông Năm không nói "camera vô dụng." Ông gửi 1 bức ảnh đẹp. Đó là cách ông nói: tôi vẫn ở đây, tôi vẫn nhìn, camera vẫn quay.

7 giờ 12: Anh Hùng nhắn: "Sáng nay mạng chậm, ai bị không?" Không ai trả lời câu hỏi, nhưng 3 người thả 👍. Anh Hùng không cần câu trả lời. Anh cần biết nhóm vẫn sống.

7 giờ 15: Cô Lan nhắn: "Hôm nay trời đẹp."

3 chữ. Cô Lan, người viết bài 4 trang về giáo dục, người tính hiệu suất phường, hôm nay nói 3 chữ. Không có phần trăm. Không có Phần Lan. Chỉ trời đẹp.

7 giờ 18: Ông Chín gửi voice message 4 giây: "Sáng nay tui hấp cá cho con mèo."

Ông Chín nói về cá và mèo. Không ai trả lời, nhưng 5 người thả ❤️. Ông Chín không cần trả lời. Ông cần biết ai đó nghe.

8 giờ sáng, tôi ra khỏi nhà. Chú Ba ngồi ghế đá sân chung, ly cà phê trên tay, nhìn giá vàng trên điện thoại. Bình thường.

Bác Tư ra hiên, rung chân, cầm quạt giấy ông Chín. Bình thường.

2 ông không nhìn nhau. Chưa. Nhưng cả 2 đều ra sân. Và ra sân là bước đầu tiên.

Ông Chín ra sân lúc 8 giờ 10, mang bộ cờ gỗ ra, đặt lên bàn nhựa xanh. Mở hộp, xếp quân. Quân Tốt bị sứt đã được bé Tin dán keo, nhìn kỹ mới thấy vết nứt. Ông không mời ai chơi. Ông chỉ xếp, rồi ngồi. Chà Bông nhảy lên lòng ông, nằm cuộn tròn.

Tôi đi ngang, gật đầu chào. Chú Ba gật lại. Bác Tư gật lại. Không nói gì. Chưa cần.

Vụ 87. Không tên. 48 tiếng im lặng. 0 tin nhắn. 0 sự kiện. Rồi 1 link giá vàng, 1 ảnh gốc xoài, 1 voice message về cá hấp, và 3 chữ "hôm nay trời đẹp." Hẻm 17 không cần ai giải quyết. Hẻm 17 chỉ cần 1 người gửi tin nhắn đầu tiên. Và người đó là chú Ba, vì chú không chịu nổi 48 tiếng không nói về giá vàng.

Tối thứ Tư, tôi nằm nhìn trần nhà.

Cuốn sổ bìa xanh coban trên bàn, mở trang vụ 87. Tôi viết:

Vụ 87. Ngày cả tổ không nói chuyện. Nguyên nhân: tích tụ. Thời gian im lặng: 48 tiếng. Người phá vỡ: chú Ba (link giá vàng). Thiệt hại: 1 quân Tốt bị sứt (bé Tin dán lại). Kết quả: chưa biết.

Tôi gấp sổ. Nhìn trần nhà. Và nghĩ.

Mình sợ mất cái gì?

Không phải sợ mất chức tổ trưởng. Chức đó không ai muốn. Không phải sợ mất tiền quỹ. 1.280.000 đồng ai cũng bù được. Không phải sợ mất thời gian. 87 vụ trong mấy tháng, tôi đã quen.

Sợ mất hẻm 17.

Sợ sáng thứ Hai ra sân mà không có ai ngồi ghế đá. Sợ nhóm Zalo 0 tin nhắn. Sợ ông Chín hấp cá mà không có mèo đến ăn. Sợ gốc xoài im, 3 ghế trống, 28 chậu cây xanh mà không có người tưới.

Từ lúc nào?

Tôi không biết. Từ lúc xé đơn từ chức? Từ lúc Mai nói "anh làm tổ trưởng vui không?" Từ lúc ông Năm mở cửa lần đầu? Từ lúc bé Tin nhặt 32 quân cờ trong khi 11 người lớn đứng nhìn?

Tôi không biết từ lúc nào. Nhưng tôi biết bây giờ. Và bây giờ thì đủ.

Vụ 87. Ngày cả tổ không nói chuyện. Vụ tệ nhất. Không phải vì ai cãi nhau. Vì không ai nói gì cả.

Ch.50/71
2.403 từ