Tổ Dân Phố Thiên Tài
Chương 44: Ai ăn trộm hoa giấy
Chương 44

Ai ăn trộm hoa giấy

Chậu hoa giấy biến mất vào đêm thứ Tư.

Cô Tám nhà 16 phát hiện sáng thứ Năm, lúc 5 giờ 47. Chậu hoa giấy đỏ, đất nung, để trước cửa nhà từ Tết năm ngoái. Tối qua còn đó. Sáng nay mất.

Cô nhắn nhóm Zalo 6 giờ sáng, đánh thức 17 người:

"Bà con ơi! Ai lấy chậu hoa giấy nhà tôi? Chậu đất nung, hoa đỏ, cao ngang hông. Để trước cửa từ Tết. Sáng nay mất! Ăn trộm!"

6 giờ sáng. Tin nhắn đầu tiên trong ngày là tin ăn trộm. Hẻm 17 bắt đầu mỗi ngày bằng drama đều đặn như báo thức.

14 tin nhắn trong 10 phút.

Ông Năm: "Để tôi kiểm tra camera."

Bà Sáu: "Hoa giấy hướng Đông. Khí xấu. Mất cũng tốt."

Chị Hạnh: "Chậu đất nung giá bao nhiêu? Em có nguồn chậu Bát Tràng giá gốc."

Chú Ba: "Hoa giấy (Bougainvillea) dễ trồng, chịu nắng, giá thị trường chậu lớn 150-300k tùy size. Nếu ăn trộm để bán, lợi nhuận thấp. Có thể có động cơ khác."

Bác Tư: "Ăn trộm chậu hoa giấy? Đá bóng người ta ăn trộm cầu thủ gọi là chuyển nhượng. Còn hoa giấy thì gọi là gì?"

Bác Tư so sánh mọi thứ với bóng đá. Tôi không chắc chậu hoa giấy liên quan gì đến chuyển nhượng, nhưng bác có hệ thống tham chiếu riêng, và ở hẻm 17, mỗi người đều có.

Ông Năm mất 2 tiếng xem lại camera.

Kết quả: camera số 5 hướng ra ngõ giữa nhà 14-16, quay được góc trước nhà cô Tám. Nhưng cây xoài che đúng vị trí chậu hoa. Lá xoài mùa này rậm, che kín. Camera số 3 hướng nhà văn hóa, quá xa. Camera số 7 hướng đoạn hẻm giữa nhà 20-22, không liên quan.

Ông Năm nhắn nhóm, giọng thất vọng (dù chỉ là chữ): "14 camera, 0 góc ghi được chậu hoa. Cây xoài che. Đây là lỗ hổng an ninh. Tôi sẽ bổ sung camera số 15 hướng trước nhà 16."

Ông Năm không buồn vì chậu hoa mất. Ông buồn vì camera của ông không quay được. 14 camera, 0 bằng chứng. Với ông Năm, đây là thất bại cá nhân, như thủ môn để lọt bóng từ giữa sân.

Bé Tin nhắn: "Anh Khang, camera số 5 ghi lúc 2 giờ 37 sáng có bóng di chuyển gần gốc xoài, nhưng tối, chỉ thấy dáng thấp, di chuyển nhanh. Không phải người. Hoặc người rất nhỏ."

Ông Năm: "Đúng. 2 giờ 37. Tôi cũng thấy. Bóng thấp, di chuyển ngang mặt đất. Khoảng 40cm."

Bóng thấp 40cm. Di chuyển ngang mặt đất. 2 giờ 37 sáng. Tôi có 1 giả thuyết nhưng chưa nói.

Ngày thứ Hai: cả tổ biến thành thám tử.

Bà Sáu đi quanh hẻm, tay cầm la bàn (lại la bàn), kiểm tra "luồng khí" nơi chậu hoa từng đứng.

– Hoa giấy hướng Đông, cung Chấn, mộc khí mạnh. Nhưng gần cây xoài (cũng mộc), quá nhiều mộc dồn 1 chỗ. Hoa tự rời đi vì khí bất hòa.

– Bà Sáu, hoa không tự rời đi được.

– Con ơi, khí đẩy vạn vật. Nước chảy xuống thấp, khí đẩy cây ra xa. Phong thủy là vậy.

Bà Sáu tin chậu hoa giấy tự đi vì phong thủy. Tôi không đồng ý, nhưng tôi cũng không có giải thích nào tốt hơn. Ít nhất bà Sáu có hệ thống.

Cô Lan: "Có thể ai đó dọn nhầm? Đội vệ sinh phường?"

Chú Ba: "Đội vệ sinh phường làm việc 5h-7h sáng, không có lịch thu gom chậu cây. Tôi đã kiểm tra bảng phân công."

Chú Ba kiểm tra bảng phân công đội vệ sinh phường để tìm chậu hoa giấy. Ai nói chú Ba không tận tâm?

Chiều thứ Năm, nhóm Zalo bắt đầu nghi ngờ nhau.

Chị Hạnh nhắn: "Có ai nhìn thấy nhà nào mới có chậu hoa giấy không? Kiểm tra xung quanh đi."

Cô Lan: "Đừng nghi ngờ nhau. Có thể là người ngoài hẻm."

Bác Tư: "Hẻm cụt. Ai vào cũng phải đi ngang camera ông Năm. Mà ông Năm nói không thấy ai lạ."

Anh Hùng: "Hay là dùng nhận diện khuôn mặt? Em có ứng dụng..."

Bé Tin: "Anh Hùng, camera không ghi được mặt người. Ghi được bóng cao 40cm. Ứng dụng nhận diện khuôn mặt của anh nhận diện được cái gì cao 40cm?"

Bé Tin hỏi mà không cần trả lời. Anh Hùng im. 40cm là chiều cao của mèo, chó nhỏ, hoặc trẻ 1 tuổi bò. Không ai trong hẻm có con 1 tuổi.

Tối thứ Năm, tôi đi hỏi từng nhà gần nhà cô Tám. Không ai biết gì. Không ai nghe gì lúc 2 giờ sáng. Anh Bảy nhà 14 (đối diện nhà 16) nói: "Tui ngủ say lắm, chó sủa cũng không nghe."

Chị Ngọc nhà 31 nhắn riêng tôi: "Anh Khang, có phải nhà 20 không? Mèo nhà 20 hay đi lung tung."

Nhà 20 nuôi mèo mướp, tai trái bị cắt góc. Nhưng mèo mướp nhà 20 già rồi, nằm trên nắp thùng rác cả ngày, không đào đất nổi. Tôi biết vì tôi đi ngang mỗi sáng, nó nhìn tôi bằng mắt lười biếng, rồi nhắm lại ngủ tiếp.

Cô Tám ngồi trước cửa, nhìn chỗ chậu hoa từng đứng:

– Chậu đó tui mua ở chợ hoa Tết, 200k. Hoa đỏ, đẹp lắm. Tui tưới mỗi sáng. Giờ mất rồi.

– Cô yên tâm, em sẽ tìm.

– Khang ơi, cô không tiếc tiền. Cô tiếc cái hoa. Nó nở đúng Tết năm ngoái, cô coi như may mắn. Giờ ai lấy, coi như lấy luôn cái may mắn của cô.

Cô Tám nói "lấy luôn cái may mắn", mắt hơi đỏ. Tôi nhìn cô ngồi đó, trước cửa nhà, nhìn khoảng trống nơi chậu hoa từng đứng, và hiểu rằng không phải vụ nào cũng chỉ là chậu hoa. Đôi khi 200k mua được thứ không định giá được.

Ngày thứ hai: không ai tìm ra gì thêm.

Ông Năm lắp thêm đèn cảm ứng trước nhà cô Tám, nối vào camera số 5: "Nếu thủ phạm quay lại, lần này ghi được." Bà Sáu cắm 1 nhánh cây dâu tằm trước cửa nhà cô Tám để "trấn khí xấu". Chú Ba lập bảng thống kê các vụ mất cắp vặt trong hẻm 17 từ đầu năm: tổng 3 vụ (dép cô Tám hồi đầu, dây phơi đồ nhà 27, chậu hoa cô Tám lần này), giá trị thiệt hại trung bình 180k/vụ.

Chú Ba thống kê mất cắp vặt. 3 vụ, trung bình 180k. Không ai cần con số này, nhưng nó tồn tại trong nhóm Zalo, trong 1 bảng Excel có 4 cột, và chú Ba hài lòng.

Chiều thứ Sáu, tôi qua nhà Mai.

Không phải vì điều tra. Nhà Mai gần cuối hẻm, gần nhà tôi, và tôi đi ngang mỗi ngày. Nhưng hôm nay tôi có lý do: hỏi Mai có nghe gì đêm thứ Tư không.

Mai mở cửa, tay dính sơn xanh coban, mèo Chà Bông ngồi trên vai trái.

– Anh Khang, vào không?

– Hỏi nhanh thôi. Đêm thứ Tư em có nghe gì lạ không?

– Chà Bông ra ngoài lúc 2 giờ sáng. Em mở cửa cho nó. Ngoài ra không nghe gì.

Chà Bông ra ngoài lúc 2 giờ sáng. Camera ghi bóng thấp 40cm lúc 2 giờ 37. Tôi nhìn Chà Bông trên vai Mai. Nó nhìn lại tôi, mắt vàng, không tội lỗi. Mèo không có tội lỗi, chỉ có bản năng.

– Chà Bông hay đi đâu ban đêm?

– Đi lung tung. Nó thích đào đất. Có lần nó tha về 1 con thằn lằn chết, đặt trước cửa như quà tặng.

Tôi nhìn xuống sân nhà Mai. Góc sân có 1 chậu nhựa nhỏ, trong đó có cây gì đó đang mọc. Lá nhỏ, thân cứng, quen quen.

– Mai, cây đó là cây gì?

– Không biết. Tự mọc. Em thấy nó nhô lên khỏi đất một sáng, tưởng cỏ dại, định nhổ. Nhưng nhìn kỹ thấy lá đẹp, nên để. Tưới mỗi ngày. Được 5 hôm rồi.

– 5 hôm. Đúng từ thứ Năm tuần trước.

– Ừa. Sao anh biết?

Tôi không trả lời ngay. Cúi xuống nhìn kỹ. Lá hình trứng, mép lá nhẵn, thân cứng có gai nhỏ. Đất trong chậu xốp, trộn lẫn mụn dừa. Hoa giấy con.

Hoa giấy. Cây con, mọc từ cành giâm hoặc hạt. Trong chậu nhựa ở sân nhà Mai. Chà Bông ra ngoài 2 giờ sáng, đào đất, tha cành về. Mèo không ăn trộm, mèo chỉ mang đồ về cho chủ.

– Mai, em có thấy Chà Bông mang gì về nhà đêm thứ Tư không?

– Sáng thứ Năm em thấy đất rải trên sân, nghĩ nó đào vườn ai. Dọn rồi. Nhưng chậu này, nó mang cành về từ hôm nào em không nhớ. Tại sao?

– Chậu hoa giấy cô Tám mất. Em nhìn cây này.

Mai nhìn cây con. Nhìn Chà Bông. Nhìn tôi.

– Trời ơi.

Chiều thứ Sáu, tôi và Mai đến nhà cô Tám.

Mai ôm chậu nhựa có cây hoa giấy con, Chà Bông đi theo, quấn quanh chân Mai như biết lỗi (dù nó không biết).

– Cô Tám, em xin lỗi. Con mèo nhà em đào cành hoa giấy của cô mang về. Em không biết cho đến khi anh Khang phát hiện cây con mọc ở sân nhà em.

Cô Tám nhìn cây con, nhìn Chà Bông, rồi cười:

– Con mèo này à? Nó đào chậu hoa cô?

– Dạ. Camera ông Năm ghi được bóng thấp 40cm di chuyển lúc 2 giờ 37 sáng. Đúng lúc Chà Bông ra ngoài.

Cô Tám ngồi xuống ghế nhựa trước hiên, nhìn Chà Bông lâu hơn nhìn Mai. Rồi cúi xuống, vuốt đầu nó. Chà Bông ngước lên, mắt vàng, kêu một tiếng nhỏ, rồi chui vào lòng cô Tám nằm cuộn tròn.

– Cô không giận. Mèo mà, nó thích đào đất. Nhưng chậu cô mất rồi, đất đổ hết rồi, cây lớn chắc gãy.

Mai nhìn xuống:

– Em sẽ mua chậu mới cho cô. Cây con này em trồng lại, khi lớn em mang sang trả cô.

– Thôi, con giữ đi. Coi như mèo con tặng cô cây con cho con. Hoa giấy dễ sống, trồng đâu cũng mọc.

Cô Tám mất chậu hoa 200k, được câu chuyện về con mèo. Mai mất buổi chiều đi xin lỗi, được cô Tám tha thứ bằng nụ cười. Chà Bông không mất gì cả, vì nó là mèo.

Tôi đứng cạnh, cầm sổ bìa xanh mà không ghi gì. Có những vụ không cần ghi biên bản. Hoặc đúng hơn, biên bản đã viết xong trong cách Mai cúi đầu xin lỗi, cách cô Tám vuốt đầu mèo, cách Chà Bông kêu một tiếng nhỏ rồi nằm xuống giữa sân.

Mai đi bên cạnh tôi trên đường về.

– Anh Khang, anh biết từ khi nào?

– Từ lúc bé Tin nói bóng cao 40cm. Chỉ có mèo hoặc trẻ con. Và trẻ con không đào đất lúc 2 giờ sáng.

– Anh giỏi.

– Không giỏi. Anh chỉ quen suy luận kiểu hẻm 17 rồi. Mọi vụ đều bắt đầu to, kết thúc nhỏ. Bắt đầu bằng "ăn trộm", kết thúc bằng 1 con mèo.

Mai cười, và tôi nghe tiếng cười của cô rõ hơn mọi lần. Hẻm chiều vắng, đèn đường chưa bật, ánh nắng cuối ngày xiên qua mái nhà, vẽ sọc trên mặt đường. Mùi sơn acrylic thoáng từ áo Mai, trộn với mùi đất ẩm sau trận mưa trưa. Chà Bông chạy trước, đuôi dựng đứng, như dẫn đường cho hai người phía sau.

Tôi nhìn cô đi bên cạnh, tay vẫn dính sơn xanh, dép lê quệt nhẹ trên mặt đường. Cô không mang túi, không cầm điện thoại, chỉ đi và nói chuyện. Ở hẻm 17, ai cũng vừa đi vừa nhìn điện thoại. Mai là người duy nhất nhìn hẻm bằng mắt thật.

– Anh Khang.

– Gì?

– Lần sau Chà Bông gây chuyện, anh cứ qua nhà em. Không cần lý do điều tra.

Mai nói "không cần lý do điều tra". Tôi ghi nhận. Ghi trong đầu, không ghi trong sổ, vì có những thứ sổ bìa xanh không chứa được.

Tối thứ Bảy, tôi nhắn nhóm Zalo: "Đã tìm ra thủ phạm vụ chậu hoa cô Tám. Thủ phạm: mèo Chà Bông nhà Mai (cuối hẻm). Mèo đào cành hoa giấy mang về nhà. Cô Mai đã xin lỗi trực tiếp, cô Tám không truy cứu. Cây con đang mọc ở sân nhà Mai, cô Tám tặng luôn."

23 tin nhắn.

Ông Năm: "Tôi nghi từ đầu. Bóng 40cm. Nhưng không muốn kết luận khi chưa có bằng chứng trực tiếp."

Bác Tư: "Mèo ăn trộm hoa! Giống mấy ông cầu thủ ăn vạ, mặt ngây thơ mà đá lén."

Chị Hạnh: "Mai ơi, lần sau Chà Bông phá chậu cứ gọi chị, chị có chậu Bát Tràng giá gốc 120k."

Bé Tin: "Em nói rồi, 40cm."

Bé Tin chỉ cần 3 từ. "Em nói rồi." Ngắn gọn, chính xác, và hơi đắc thắng. 15 tuổi.

Tôi về phòng, mở sổ.

Vụ 81. Chậu hoa giấy cô Tám nhà 16 biến mất. Camera ông Năm: bóng thấp 40cm, 2h37 sáng. 14 camera, 0 bằng chứng trực tiếp. Bà Sáu: khí xấu hướng Đông. Chú Ba: kiểm tra lịch đội vệ sinh. Thủ phạm: mèo Chà Bông nhà Mai, đào cành hoa mang về sân. Mai xin lỗi, cô Tám tha thứ, tặng luôn cây con.

Rồi viết thêm, rồi xóa, rồi viết lại:

Lần sau Chà Bông gây chuyện, qua nhà Mai. Không cần lý do.

Tôi gấp sổ, nhìn ra cửa sổ. Hẻm tối, đèn đường nhấp nháy theo nhịp quen thuộc. Nhà 26 bóng đèn vàng ấm hắt xuống vỉa hè gọn gàng. Nhà 23 cửa đóng, không có mùi sầu riêng tối nay. Cuối hẻm, nhà Mai đèn sáng, bóng ai đó ngồi trước giá vẽ. Chà Bông nằm trên bệ cửa sổ, đuôi đung đưa.

Thủ phạm: 1 con mèo. Nạn nhân: 47 tin nhắn Zalo. Người được lợi: tôi, vì có lý do qua nhà Mai 3 lần trong 3 ngày. Và bây giờ, có lời mời không cần lý do.

Ch.44/71
2.422 từ