Tổ Dân Phố Thiên Tài
Chương 36: Chương 36: Bác Tư lên mạng ngắn
Chương 36

Chương 36: Bác Tư lên mạng ngắn

Bé Tin quay video bác Tư lúc 9 giờ tối thứ Bảy, ở quán cà phê anh Tuấn, khi trận Việt Nam gặp Thái Lan đang hiệp 2.

Bác Tư không biết bị quay. Bác đang đứng trước tivi, tay cầm ly trà đá, mồm bình luận to hơn loa quán:

– Chạy cánh phải đi! Cánh phải trống! Ông thầy ơi, ông thay tiền đạo giữ gì? Thay trung vệ ra đá tấn công đi! Pressing! Pressing toàn sân! Messi mà đá đội này thì Messi cũng khóc!

Bác quay sang tôi, mắt đỏ ngầu:

– Khang, mày thấy không? Hàng thủ đứng như trồng cây! Bóng đá Việt Nam thiếu triết lý!

Rồi bác quay lại tivi, tay chỉ vào màn hình:

– Phạt góc! Phạt góc mà không ai nhảy! Trời ơi, ông trung vệ ơi, ông đứng đó chụp hình hả?

Cả quán cười. Bé Tin ngồi góc, điện thoại nghiêng 45 độ, quay từ đầu đến cuối. Em không nói gì, không can thiệp, chỉ quay.

Bé Tin quay video như ông Năm xem qua thiết bị giám sát: im lặng, kiên nhẫn, và biết chính xác khi nào cần bấm nút.

Hôm sau, bé Tin gửi cho tôi một đường dẫn. Tôi bấm vào. Video 47 giây: bác Tư bình luận bóng đá, cắt gọn, có phụ đề, nhạc nền nhẹ, và dòng chữ ở góc trái: "Bình luận viên hẻm cụt, tập 1."

– Em đăng hồi nào?

– Tối qua. 7 tiếng trước.

– Bao nhiêu lượt xem?

– 83.000.

83.000 người xem bác Tư bình luận bóng đá trong 7 tiếng. Bác Tư bình luận bóng đá cho hẻm 17 suốt 20 năm, tổng khán giả nhiều nhất là 11 người (trận Việt Nam gặp Indonesia, chương 22). Giờ 83.000. Tôi không biết nên vui cho bác hay lo cho hẻm.

Trưa hôm đó, con số lên 247.000. Chiều: 410.000. Tối: 523.000.

523.000 lượt xem. Bác Tư, 58 tuổi, nghỉ lái xe ôm vì Grab, không biết chỉnh cỡ chữ trên điện thoại, vừa trở thành người nổi tiếng trên mạng.

Bé Tin báo tin cho bác Tư lúc 7 giờ sáng. Tôi đi cùng, vì tôi muốn thấy mặt bác lúc nghe tin.

Bác Tư đang ngồi ngoài hiên nhà số 18, mặc áo ba lỗ, quần đùi, chân đi dép tổ ong, tay cầm tờ báo thể thao mà tôi chắc bác mua ở sạp đầu đường từ 5 giờ sáng.

– Bác Tư, video bác bình luận bóng đá có 523.000 người xem rồi.

Bác nhìn bé Tin. Nhìn tôi. Nhìn lại bé Tin.

– Năm trăm... bao nhiêu?

– 523.000. Nửa triệu người, bác.

Bác đặt tờ báo xuống đùi. Đứng dậy. Ngồi xuống. Đứng dậy lại. Rồi ngồi xuống lần nữa, lần này chậm hơn.

– Con quay hồi nào?

– Tối qua, lúc bác coi trận Thái.

– Tao không biết mà.

– Dạ, nếu bác biết thì không tự nhiên, bác.

Bác Tư im một lúc. Rồi cười, kiểu cười mà tôi chưa thấy trên mặt bác: không phải cười vì bóng đá, không phải cười vì câu nói hay, mà cười vì ai đó vừa nói cho bác biết rằng nửa triệu người muốn nghe bác nói.

Bác Tư nghỉ lái xe ôm vì Grab. Vợ bán hàng ở chợ. Bóng đá là thứ duy nhất bác còn lại, chú Ba nói vậy hồi chương 22. Và giờ 523.000 người nói rằng thứ duy nhất đó có giá trị.

Bác gọi điện cho cô Hoa (vợ) ở chợ: "Bà ơi, tui nổi tiếng rồi! Nửa triệu người xem tui bình luận bóng đá!" Cô Hoa nói gì đó ở đầu dây bên kia, tôi không nghe rõ, nhưng bác cười to hơn, rồi cúp máy, mắt long lanh.

Tuần 1: bác Tư từ shock sang thích.

Bác nhờ bé Tin dạy dùng ứng dụng. Bé Tin tạo tài khoản "BinhLuanVienHemCut" cho bác, đặt ảnh đại diện là bác mặc áo đội tuyển, nền quán cà phê anh Tuấn.

Video thứ 2: bác Tư phân tích chiến thuật World Cup 2022. 120.000 lượt xem.

Video thứ 3: bác Tư so sánh 4-3-3 với 3-5-2. 87.000 lượt xem.

Video thứ 4: bác Tư dự đoán kết quả vòng loại châu Á. 210.000 lượt xem, vì bác đoán sai hoàn toàn nhưng cách đoán sai rất hài.

Bình luận tràn ngập: "Ông này là báu vật quốc gia." "Pressing toàn sân ạ!" "Ông ơi mở lớp dạy bình luận đi." "Tui coi ông vui hơn coi trận."

Bác Tư đọc bình luận mỗi tối trước khi ngủ. Tôi biết vì cô Hoa nhắn nhóm Zalo: "Bà con ơi, ổng đọc bình luận tới 12 giờ khuya. Ai biết cách tắt thông báo trên điện thoại không?"

Cô Hoa muốn tắt thông báo. 523.000 người muốn bật. Cuộc chiến không cân sức.

Tuần 2: bác Tư từ thích sang nghiện. Và từ tự nhiên sang diễn.

Bác bắt đầu chuẩn bị trước khi quay. Mặc áo sơ mi thay áo ba lỗ. Chải tóc. Kẻ viền mắt (cô Hoa kẻ cho). Và quan trọng nhất: bác bắt đầu viết kịch bản.

– Tin ơi, hôm nay quay bác phân tích chiến thuật SEA Games nha. Bác chuẩn bị slide rồi.

– Slide?

– Ờ, giấy A3. Bác vẽ sơ đồ chiến thuật.

Bé Tin quay. Video thứ 5: bác Tư cầm tờ giấy A3 vẽ sơ đồ, nói bằng giọng trầm hơn bình thường, nhìn vào ống kính thay vì nhìn tivi. 35.000 lượt xem.

Video thứ 6: bác Tư đeo kính (không cận, kính gọng đen mượn chú Ba). 28.000 lượt xem.

Video thứ 7: bác Tư ngồi bàn, trước mặt là laptop anh Hùng cho mượn, màn hình tắt. 19.000 lượt xem.

Từ 523.000 xuống 19.000. Đường cong đi xuống dốc hơn phong độ đội tuyển sau vòng bảng. Bác Tư diễn càng nhiều, khán giả bỏ càng nhanh. Vì mọi người yêu ông già dép tổ ong chửi tivi, không yêu ông già đeo kính giả ngồi trước laptop tắt.

Bác Tư không hiểu. Bác nghĩ lượt xem giảm vì thuật toán, vì giờ đăng, vì ánh sáng không đẹp. Bác hỏi bé Tin mỗi ngày: "Con xem lại đi, sao ít người xem vậy? Bác nói hay hơn lần trước mà."

Bé Tin nói: "Bác đang diễn, không phải bác đang nói."

Bác Tư không hiểu câu đó.

Chị Hạnh nhìn thấy cơ hội.

– Bác Tư ơi, bác có nửa triệu người theo dõi. Mình hợp tác bán áo đấu nha. Bác quay video mặc áo, chị bán, chia đôi lời.

Bác Tư không quan tâm tiền. Bác quan tâm lượt xem. Nếu bán áo mà nhiều người xem thì bác bán.

Video hợp tác: bác Tư mặc áo đội tuyển mới, giơ áo lên, nói: "Bà con ơi, áo đội tuyển mẫu mới, inbox chị Hạnh nha." Chị Hạnh đứng phía sau, giơ biển giá.

29.000 lượt xem. 3 áo bán được. Chị Hạnh vui (lời 150.000). Bác Tư buồn (lượt xem tiếp tục giảm).

3 cái áo. 150.000 đồng lời. Chị Hạnh biến mọi thứ thành doanh thu, kể cả sự nổi tiếng đang rơi tự do của bác Tư.

Ngày thứ 12: bác Tư quay video ở mọi nơi trong hẻm.

Sáng: quay ở quán anh Tuấn. Trưa: quay ở sân hẻm dưới gốc xoài. Chiều: quay ở trước nhà ông Năm (vì ông Năm có đèn sáng). Tối: quay ở hiên nhà mình.

Cả hẻm bắt đầu phiền.

Chú Ba: "Ông Tư ơi, tui đang phân tích lạm phát mà ông cứ kéo điện thoại vào mặt tui quay. Tui chưa chuẩn bị."

Cô Lan: "Bác Tư quay Phong mà không hỏi phép. Phong 16 tuổi, chưa đủ tuổi xuất hiện trên mạng xã hội mà không có sự đồng ý của phụ huynh."

Ông Năm nhắn Zalo: "Camera số 4 ghi bác Tư quay video 6 lần trong 1 ngày. Lần lượt: 7:12, 9:45, 11:30, 14:20, 16:55, 20:10. Đề nghị quy định giờ quay."

Ông Năm đề nghị quy định giờ quay video cho bác Tư. Bác Tư bị quản lý bởi 14 con mắt điện tử đếm chính xác 6 lần quay trong 1 ngày. Hẻm 17: nơi quyền riêng tư là khái niệm lý thuyết.

Bà Sáu: "Quay video nhiều quá hút vong. Âm thanh phát ra liên tục kéo vong theo sóng."

Tôi phải nói chuyện với bác Tư.

Tôi sang nhà bác lúc 8 giờ tối. Bác ngồi ngoài hiên, điện thoại trên tay, đang xem lại video cũ. Video 523.000 lượt xem, video đầu tiên, video mà bác không biết bị quay.

– Bác Tư, bà con phàn nàn bác quay video nhiều quá.

Bác không nhìn lên:

– Tao biết.

– Bác quay 6 lần trong 1 ngày. Cô Lan nói bác quay Phong không hỏi phép.

– Tao xin lỗi vụ đó. Nhưng Khang à...

Bác đặt điện thoại xuống, nhìn ra hẻm. Đèn đường nhấp nháy, hẻm vắng, chỉ có tiếng quạt máy từ nhà ai đó.

– Mày biết tao nghỉ lái xe mấy năm rồi không? Ba năm. Ba năm tao ngồi nhà, đọc báo thể thao, coi bóng đá, chửi tivi. Vợ tao đi chợ từ 4 giờ sáng, về 2 giờ chiều. Con tao đi làm xa. Tao ngồi đây từ sáng đến tối.

Bác cười, nhưng không vui:

– Rồi có cái video. 500.000 người coi. Tao vui thiệt, Khang. Lâu lắm rồi tao mới vui kiểu đó. Có người nghe tao nói. Không phải 5 người ở quán, không phải 32 hộ. Mà 500.000. Tao biết nó ảo. Nhưng vui thiệt.

Tôi ngồi cạnh bác, không nói gì. Nghe bác nói, và nhớ câu chú Ba kể hồi trận Việt Nam gặp Indonesia: bác Tư nghỉ taxi vì Grab, bóng đá là thứ duy nhất còn lại. Và giờ bóng đá cho bác thêm 500.000 người. Rồi lấy đi dần dần.

– Nhưng giờ ít người coi rồi.

– Em biết.

– Tao không hiểu. Tao nói hay hơn mà.

– Bác nói hay hơn, nhưng bác đang diễn.

Bác nhìn tôi:

– Diễn là sao?

– Video đầu, bác chửi tivi vì bác thật sự tức. Những video sau, bác chuẩn bị, bác cố, bác diễn. Người ta thấy.

Bác im lâu. Lâu hơn bất kỳ lúc nào tôi thấy bác im. Bác Tư không quen im lặng, giống cầu thủ tấn công không quen ngồi ghế dự bị.

– Vậy tao làm gì?

– Bác cứ coi bóng đá. Nếu bác tức thật, bác chửi thật. Bé Tin sẽ quay.

Hai ngày sau: trận Việt Nam gặp Malaysia, vòng loại châu Á.

Bác Tư không chuẩn bị gì. Áo ba lỗ. Dép tổ ong. Ly trà đá. Tờ báo thể thao nhét sau lưng ghế. Bác ngồi ở quán anh Tuấn, mắt dán vào tivi, và quên mất rằng bé Tin đang quay.

Phút 73, Việt Nam bị phạt đền. Bác Tư đứng phật dậy, ly trà đá đổ, tay chỉ vào tivi:

– Phạt đền cái gì! Ông trọng tài ơi! Ông có mắt không? Vai chạm vai, không phải tay kéo áo! VAR đâu? Gọi VAR đi!

Phút 88, Việt Nam gỡ hòa. Bác ôm chú Ba (đang ngồi cạnh, lần này không phản đối). Bác nhảy lên, dép tổ ong văng ra, bác không thèm nhặt. Bác quay sang tôi:

– Thấy chưa! Pressing! Pressing toàn sân! Tao nói hoài mà không ai nghe!

Không ai nghe, trừ 500.000 người trên mạng. Và bé Tin, đang quay.

Bé Tin đăng video đêm đó. 47 giây, cắt gọn, phụ đề, dòng chữ: "Bình luận viên hẻm cụt, tập 8."

Sáng hôm sau: 612.000 lượt xem. Cao hơn cả video đầu tiên.

Bé Tin nhắn bác Tư: "Bác thấy không? Bác thật bao giờ cũng hay hơn bác diễn."

Bác Tư nhắn lại: "Ờ. Nhưng tao tức thiệt mà. Trọng tài mù."

Tôi ngồi ở quán anh Tuấn, mở sổ bìa xanh, ghi:

Vụ 73. Bác Tư lên mạng ngắn. Bé Tin quay video bác bình luận bóng đá, 523.000 lượt xem. Bác từ shock sang thích sang nghiện. Bắt đầu diễn: mặc áo đẹp, đeo kính giả, viết kịch bản, lượt xem giảm từ 523.000 xuống 19.000. Chị Hạnh hợp tác bán áo, sold 3 cái, lời 150.000. Bác quay video 6 lần/ngày, cả hẻm phàn nàn. Bé Tin quay lén trận Việt Nam gặp Malaysia, bác tức thật, chửi thật, 612.000 lượt xem.

Rồi viết thêm, nét chữ chậm:

Bác Tư 58 tuổi, nghỉ lái xe 3 năm, ngồi nhà từ sáng đến tối. Vợ đi chợ, con đi xa. Bác nói bóng đá vì bóng đá là thứ duy nhất còn nghe bác. Rồi 500.000 người nghe, và bác vui kiểu lâu lắm rồi mới vui. Nhưng vui quá nên bác diễn, mà diễn thì mất. Bé Tin 15 tuổi nói: "Bác thật bao giờ cũng hay hơn bác diễn." Giống bóng đá: đội chơi tự nhiên luôn đẹp hơn đội cố gắng đá đẹp.

Ch.36/71
2.188 từ