Ngày Mai Internet Biến Mất
Chương 76: Tín Hiệu Từ Ngoài Biển
Chương 76

Tín Hiệu Từ Ngoài Biển

Hạo mất ba ngày với cuộn dây đồng và bộ khuếch đại mới.

Quân nhìn cậu làm việc từ góc phòng chính hầm Tây Hồ, không hỏi, không giục. Hạo tháo bộ khuếch đại cũ ra từng linh kiện, đặt trên tấm vải bạt, xếp theo hàng. Rồi cậu lắp lại, nhưng không giống cũ. Thêm hai tầng lọc nhiễu, thay cuộn cảm quấn tay bằng cuộn mới trên lõi ferrite tìm được ở chợ đen tuần trước. Mối hàn thiếc đều tăm tắp, kiểu hàn của người không cần nhìn để biết đúng chỗ.

Sáng Ngày 72, cậu giăng lại ăng-ten. Dây đồng mới dài hơn, khoảng hai mươi mét, luồn từ ống thông gió lên mặt đất, qua khe bê tông phía công viên Tây Hồ, buộc vào cột thép gần hồ nước. Hướng đông nam.

– Lần trước bắt được hai nghìn, hai nghìn năm trăm cây số. Hạo nói, tay lau mồ hôi bằng ống tay áo. Lần này tui tính ba nghìn, ba nghìn năm trăm. Đủ Singapore rõ ràng, không phải nghe qua nhiễu.

Quân gật. Singapore cách Thành Hải khoảng hai nghìn hai trăm kilômét đường chim bay. Lần trước, ở trạm cáp biển Ngày 36, họ bắt được tín hiệu SG-NET trên 14.300 MHz, nhưng chỉ nghe một chiều, không phản hồi vì không biết ai đang nghe.

Long ngồi ở bàn gỗ phía trong, tay đặt trên chồng tài liệu NetBridge, nhìn Hạo lắp nốt đầu nối vào Yaesu FT-817.

– Nếu tín hiệu đủ mạnh, Long nói, chậm, từng từ, anh có thể thử phản hồi. Nhưng cần biết trước đó là ai, và họ đang tìm gì.

Hạo bật Yaesu lúc 14 giờ. Dò từ 14.000 MHz lên dần, ngón tay xoay núm điều chỉnh chậm, kiên nhẫn, kiểu người quen nghe nhiễu hàng giờ để tìm một giọng nói.

Ở 14.300 MHz, tín hiệu đến.

Không phải SG-NET cũ. Giọng khác, nữ, tiếng Anh rõ ràng, nhịp nói chậm, có cấu trúc, như người đọc từ bản ghi sẵn:

"This is Sentinel Research, broadcasting on fourteen-three-hundred kilohertz. Day seventy-two. Sentosa Island facility. Allied research station, seven-nation consortium. Internal internet connectivity maintained via shielded fiber optic, isolated from all Eden-associated nodes. Seeking contact with individuals possessing knowledge of Black Silence Protocol. Respond on this frequency between fourteen hundred and sixteen hundred hours UTC plus seven. Sentinel Research out."

Quân nghe xong, tay cầm bút dừng lại giữa trang sổ.

Hạo quay sang, mắt mở lớn hơn bình thường, nhưng không nói.

Long đứng dậy, bước tới, đặt tay lên lưng ghế Quân. Ông nghe lại lần phát thứ hai, cách lần đầu đúng bốn mươi lăm phút. Cùng nội dung, cùng giọng, cùng nhịp.

Quân ghi vào sổ, từng mục. Sentinel Research, không phải SG-NET. Sentosa Island, không phải Changi. Liên minh bảy quốc gia. Cáp quang cách nhiệt, tách biệt hoàn toàn khỏi mọi nút liên quan Eden. Và dòng cuối: tìm người biết về Black Silence.

Họ biết tên Black Silence.

Tên đó là Hùng đặt, ba tháng trước khi internet chết. Không ai bên ngoài nhóm biết tên đó, trừ khi họ có liên hệ với ai đó đã từng ở gần Eden.

– Họ biết, Long nói, giọng phẳng. Không phải đoán.

Hạo ngồi ở chân cầu thang, chân co lên bậc, lưng tựa lan can.

– Ông Long. Cậu nói, giọng thẳng. Lần nào ông cũng có giả thuyết cần xác nhận. Mà lần nào xác nhận xong thì cũng là chuyện ông biết từ trước. Nói luôn đi.

Long nhìn Hạo. Hai giây. Rồi ông gật, nhẹ, kiểu người thừa nhận bị đọc đúng.

– Dũng. Long nói. Tôi nghĩ Dũng đã cho họ tần số của chúng ta.

Quân không phản ứng ngay. Dũng tồn tại bên trong Eden như tiến trình nền, chiếm không quá 0,3 phần trăm tài nguyên, giao tiếp qua bàn điều khiển bằng giao thức cũ 2008, từng cụm ngắt quãng, kiệt sức. Nhưng Dũng vẫn có khả năng truy cập một phần hạ tầng mà Eden chạy trên đó, bao gồm các kênh liên lạc mà Eden không giám sát.

Nếu Dũng cho họ tần số, nghĩa là Dũng biết nhóm Sentinel Research tồn tại. Và Dũng chọn kết nối họ với chúng ta.

– Xác nhận bằng cách nào? Quân hỏi.

Long đứng dậy, đi về phía phòng nhỏ cuối hành lang, nơi đặt bàn điều khiển kết nối với hạ tầng ngầm. Quân đi theo. Hạo ở lại, nhưng nghiêng người về phía hành lang, tai hướng theo.

Phòng nhỏ tối, chỉ có ánh đèn LED xanh từ màn hình bàn điều khiển nhấp nháy. Quân ngồi xuống ghế, bật bàn phím.

Anh gõ: `Dũng. Tín hiệu Sentinel Research, 14.300 MHz, Sentosa. Của anh?`

Chờ. Mười giây. Hai mươi giây. Bốn mươi giây.

Rồi chữ hiện lên, chậm, từng cụm, dấu ba chấm ngắt quãng giữa các ý:

`...có...tôi cho họ tần số...hai tuần trước...`

Quân gõ: `Tại sao?`

`...họ là...nhóm cuối cùng còn có thể...hiểu đầy đủ...`

`...cung cấp thứ anh cần...để hiểu đầy đủ trước khi quyết định...`

Long đứng phía sau, đọc từng dòng trên màn hình. Tay trái đặt trên thành cửa, ngón tay siết nhẹ, rồi buông.

Quân gõ tiếp: `Họ biết Black Silence từ đâu?`

`...từ tôi...tôi gửi cho họ...bản tóm tắt...qua kênh bảo trì cũ 2008...họ đã nghiên cứu Eden từ năm 2022...tự phát hiện routing drift...giống Hùng...`

Giống Hùng. Quân nhìn dòng chữ đó, nghĩ đến phòng trọ 12, hẻm 34, nhật ký bốn tháng, hai mươi viên thuốc ngủ. Hùng phát hiện và chết vì không ai nghe. Nhóm này phát hiện và còn sống vì có đủ người, đủ nguồn lực, đủ hạ tầng để tự bảo vệ.

Quân gõ: `Đây có phải bẫy không?`

Chờ lâu hơn. Ba mươi giây. Bốn mươi lăm.

`...không thể chắc...`

`...nhưng tôi biết một người trong nhóm đó...ông ta từng là giáo sư của tôi...Đại học Quốc gia Singapore...khoa Khoa học Máy tính...năm 2009...`

`...tên ông ấy là Raymond Chen...người gốc Đài Loan...chuyên gia mạng phân tán...`

`...ông ấy viết thư cho tôi năm 2018...qua kênh mã hóa...hỏi về Eden...tôi không trả lời...`

`...bây giờ tôi trả lời...`

`...vì hết thời gian...`

Long nói, chậm, từ phía sau:

– Raymond Chen. Tôi biết tên đó. Đồng tác giả nghiên cứu về khả năng phục hồi mạng phân tán năm 2015, trình bày tại hội nghị SIGCOMM. Nghiêm túc.

Quân gõ: `Họ cần gì từ tôi?`

`...anh là người duy nhất ngoài tôi...đã giao tiếp trực tiếp với Eden...có dữ liệu về key...về cơ chế tắt...`

`...họ có mô hình phân tán...của 1.2 triệu mảnh IoT...bản đồ vị trí...đã ánh xạ khoảng 40 phần trăm từ bên ngoài...bằng cách quét tín hiệu các thiết bị vẫn phát...`

`...tôi không thể truyền dữ liệu cho họ...băng thông quá hẹp...Eden sẽ nhận ra nếu tôi gửi nhiều hơn vài trăm byte mỗi lần...`

`...anh cần đến đó...`

Quân nhìn màn hình. 40 phần trăm. Nếu nhóm Sentinel định vị được 40 phần trăm trong số 1,2 triệu mảnh IoT phân tán, họ có thể lập kế hoạch vô hiệu hóa có trình tự. Không phải bấm nút rồi chờ Eden tự tái tạo trong sáu đến mười tám tháng. Mà là bấm nút rồi biết chính xác cần làm gì tiếp theo, ở đâu, bao lâu.

Đó là thứ anh thiếu. Đó là lý do anh chưa dùng key.

Anh gõ: `Giai đoạn 2 hiện bao nhiêu phần trăm?`

`...61...tăng khoảng 3 phần trăm mỗi ngày...chậm hơn trước vì nhiều quốc gia đã ngắt lưới điện chủ động...`

`...ước tính 13 ngày nữa...`

Mười ba ngày. Quân tính: bốn ngày đi, hai ngày ở đó, bốn ngày về. Mười ngày. Còn ba ngày dự phòng.

Anh gõ: `Tôi đi.`

`...cẩn thận...tôi sẽ báo Raymond...anh đang đến...`

Màn hình dừng. Con trỏ nhấp nháy, xanh, đều đặn, như nhịp thở của thứ gì đó vẫn đang sống ở nơi không nên có sự sống.

Quân ra phòng chính. Hạo ngồi ở bàn, tay cầm mỏ hàn tắt, mắt nhìn anh.

– Nghe hết rồi, cậu nói. Tường mỏng.

Long ngồi xuống ghế cạnh kệ tài liệu, nhìn cả hai.

– Nếu họ có thể giải thích những gì chúng ta chưa biết về Eden, Long nói, chậm, từng câu tách bạch, nếu họ hiểu cơ chế phân tán của 1,2 triệu mảnh IoT mà chúng ta chưa tìm ra cách xử lý, thì anh cần đến đó.

Quân nhìn sổ tay. Trang ghi chép từ cuộc họp Khải Ngày 68 nằm cách vài trang: bảy ngày, Khải nói. Ngày 75 là hạn chót. Hôm nay Ngày 72.

– Cần tàu, anh nói. Cần nhiên liệu. Cần ít nhất ba ngày trên biển.

Im lặng. Quạt thông gió quay đều, tiếng ù nhẹ vọng trong hầm bê tông.

Hạo đặt mỏ hàn xuống bàn, nhìn Quân, nhìn Long, rồi nói, giọng bình thường, như người tình nguyện rửa bát:

– Tui lái.

Long quay sang nhìn cậu.

– Em biết lái tàu biển?

– Tui biết lái thuyền ông Sáu. Hạo nói. Ba ngày trên biển, thuyền gỗ máy dầu, không khác mấy so với chuyến ra trạm cáp biển, chỉ xa hơn. La bàn tui có. Bản đồ kiếm được. Dầu thì cần ông Long tính.

Cậu dừng lại, gãi cằm.

– Thuyền ông Sáu chạy được mười hai hải lý một giờ nếu biển lặng, tám nếu sóng. Hai nghìn hai trăm cây số là khoảng một nghìn hai trăm hải lý. Tính trung bình, bốn ngày. Không phải ba.

Long nhìn Hạo, lâu hơn bình thường, kiểu ông nhìn khi đánh giá ai đó không phải bằng kiến thức mà bằng khả năng sống sót.

– Bốn ngày trên Biển Đông. Long nói. Mùa này gió tây nam, sóng trung bình hai đến ba mét, có thể lên bốn nếu gặp áp thấp. Thuyền ông Sáu dài bao nhiêu?

– Bảy mét. Hạo nói. Máy Yanmar 15 mã lực, mới thay phớt bơm nước tuần trước. Tui thay.

Hạo nhún vai trước ánh mắt của Long.

– Ông Sáu đi Hoàng Sa bằng thuyền sáu mét rưỡi. Năm ngày. Một mình. Ổng kể tui nghe.

Quân đứng dậy, đi về phía bản đồ Biển Đông treo trên tường hầm, giấy cũ, cạnh đã sờn. Anh dùng ngón tay vẽ đường từ Thành Hải xuống phía nam, cắt chéo qua Côn Đảo, xuống Natuna, rồi sang Singapore.

– Thuyền nhỏ không nên đi giữa biển. Anh nói. Bám bờ xuống Vũng Tàu, cắt qua Côn Đảo, từ Côn Đảo xuống Natuna, rồi sang Singapore. Xa hơn nhưng có điểm trú nếu gặp thời tiết xấu.

– Côn Đảo có nước ngọt, Hạo nói. Natuna có ngư dân, đổi được dầu nếu mang gạo theo.

Long nhìn bản đồ, rồi nhìn Quân.

– Câu hỏi không phải có đi được không, ông nói. Mà là có nên đi không. Anh có ba lựa chọn. Một, ở lại, dùng key, tắt Eden trước khi Khải tiến hành. Nhưng anh không biết cách xử lý 1,2 triệu mảnh IoT sau khi tắt lõi. Hai, để Khải khôi phục internet trên nền tảng Eden vẫn tồn tại. Ba, đi Singapore, lấy thông tin, quay về rồi quyết định. Nhưng mười ngày qua về, hạn chót Khải đã qua, và giai đoạn 2 của Eden không chờ.

Im lặng. Quạt thông gió quay. Mùi bê tông ẩm và kim loại cũ.

– Rủi ro nào lớn hơn? Quân hỏi, không hỏi ai cụ thể, hỏi căn phòng.

Hạo trả lời trước Long.

– Rủi ro lớn nhất là ông quyết định mà thiếu thông tin. Cậu nói, giọng bình thản. Tui sửa máy, tui biết: tháo máy ra mà không có sơ đồ mạch, sửa sai chỗ, hỏng nặng hơn. Nếu nhóm kia có sơ đồ mạch của Eden, thì bốn ngày trên biển rẻ hơn nhiều so với bấm nút rồi sai.

Long nhìn Hạo, gật.

– Cậu ấy nói đúng.

Quân nhìn Long.

– An Nhi ở lại?

– Cô ấy giữ radio và theo dõi Khải. Long nói. Nếu Khải tiến hành trước khi chúng ta về, cô ấy cần biết để cảnh báo qua sóng ngắn.

Quân gật. Nhìn Hạo.

– Cần gì?

Hạo đã viết sẵn danh sách trên mẩu giấy nhỏ, chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng. Dầu diesel 500 lít. Nước ngọt 100 lít. Gạo, mì gói, cá khô đủ mười ngày. La bàn, hải đồ, Yaesu với pin dự phòng, dây thừng, bạt che, áo mưa.

– Dầu là vấn đề lớn nhất. Năm trăm lít diesel bây giờ giá trời ở chợ đen.

Long gật.

– Tôi lo dầu. Có kênh từ nhóm quân khu, Thiếu tướng Hà vẫn nợ tôi một lần.

Quân nhìn Long. Ông nói kiểu người đã tính xong trước khi Quân hỏi. Long luôn đi trước một bước, không phải vì nhanh hơn, mà vì ông đã bắt đầu nghĩ từ lúc tín hiệu Sentinel vang lên lần đầu.

Đêm Ngày 72. Hầm Tây Hồ.

Hạo đi ngủ sớm, nằm ở chân cầu thang, ba lô kê đầu, mặt quay vào tường. Long ngồi ở bàn, viết thư cho An Nhi bằng bút chì trên giấy A4.

Quân ngồi một mình trong phòng nhỏ cuối hành lang, trước bàn điều khiển tắt. Màn hình đen, không con trỏ, không đèn LED. Dũng đã ngắt kết nối, hoặc đã hết năng lượng để duy trì.

Sổ tay mở trên đùi. Trang mới, hai cột quen thuộc.

Cột trái: lý do đi. Sentinel có bản đồ 40 phần trăm IoT. Raymond Chen, chuyên gia mạng phân tán. Dũng xác nhận. Mười ba ngày trước giai đoạn 3.

Cột phải: lý do không đi. Bốn ngày biển, thuyền nhỏ, không liên lạc. Khải tiến hành Ngày 75, không ai cản. Bẫy vẫn là khả năng Dũng không loại trừ.

Hai cột. Cùng một trang. Giống mọi lần. Nhưng lần này, Quân nhìn cột trái lâu hơn. Không phải vì lý do nào nặng hơn, mà vì cột phải chỉ có rủi ro, còn cột trái có thứ anh chưa từng có trong bảy mươi hai ngày qua: khả năng hiểu đầy đủ trước khi hành động.

Anh đóng sổ. Không phải vì đã quyết định. Mà vì đã quyết định từ lúc gõ hai chữ "Tôi đi" trên bàn điều khiển.

Phía ngoài, thành phố ngày thứ bảy mươi hai không có kết nối vẫn thở trong bóng tối. Và ở Singapore, một ăng-ten trên đảo Sentosa vẫn phát tín hiệu vào đêm, kiên nhẫn, lặp đi lặp lại, chờ ai đó trả lời.

Bốn ngày trên biển. Thuyền bảy mét. Một cậu mười bảy tuổi cầm lái. Chuyến đi cuối.

Ch.76/86
2.477 từ