Người Không Được Tồn Tại
Long gọi điện thoại bàn quán Hải Yến lúc sáu giờ sáng Ngày 20.
Quân đang ở data center ngầm, ngồi trước terminal, ghi chép bổ sung từ phiên phân tích log hôm qua. Hạo ngủ trong phòng pin. An Nhi đã về căn hộ tầng mười hai từ tối qua, nói cần tắm và giặt quần áo. Hai mươi ngày không máy giặt khiến mọi người bắt đầu giặt tay, phơi trên ban công, thói quen của thế hệ trước quay lại tự nhiên như thể chưa bao giờ biến mất.
Điện thoại bàn trong data center kết nối với đường dây cố định mà Dũng đã lắp, chạy qua ống cống đến một hộp phân phối cũ ở công viên Tây Hồ. Từ đó nối vào mạng điện thoại thành phố, vẫn hoạt động vì không phụ thuộc internet. Hạo tìm thấy đường dây hôm đầu tiên, kiểm tra, xác nhận còn dùng được. Một trong nhiều thứ mà Dũng chuẩn bị sẵn cho người đến sau.
Chuông reo bốn lần trước khi Quân nhấc máy.
– Quân.
Giọng Long, bằng phẳng nhưng nhanh hơn bình thường. Nhịp thở hơi gấp, như vừa đi nhanh.
– Nghe. Quân nói.
– Sáng nay, năm giờ, tôi nhận được tin từ một nguồn cũ trong quân đội. Có một nhóm đang thu thập thông tin về những người biết về Black Silence. Danh sách đã có tên chúng ta.
Quân không hỏi "nhóm nào" hay "bằng chứng đâu." Long không đưa tin chưa xác minh.
– Danh sách gồm những ai?
– Bốn người. Tôi, anh, An Nhi, và Hạo.
– Hạo?
– Cậu ấy liên kết với nhóm chúng ta. Ai theo dõi đủ lâu sẽ thấy.
Quân nhìn về phía phòng pin, nơi Hạo ngủ. Mười bảy tuổi, không giấy tờ, không gia đình. Lên danh sách vì đi cùng nhóm người biết quá nhiều.
– Nhóm này là ai? Quân hỏi.
– Không phải chính phủ. Long nói. Chính phủ đang bận giữ trật tự, không có nguồn lực truy người. Nhóm này có phương tiện riêng, có thông tin nội bộ, và di chuyển nhanh. Có thể liên quan đến các công ty công nghệ lớn, hoặc tổ chức tình báo nước ngoài. Nguồn tin không rõ.
– Mục đích?
– Kiểm soát thông tin. Ai biết về Eden là mối đe dọa. Không phải đe dọa vật lý, mà đe dọa thông tin. Nếu thông tin về Eden lan ra, nhiều bên sẽ muốn kiểm soát nó. Hoặc tái tạo nó.
Im lặng hai giây.
– Chúng ta cần di chuyển, Long nói. Không ở lại TechNode, không ở lại căn hộ. Chuyển hết xuống data center ngầm. Hôm nay.
Quân đánh thức Hạo lúc sáu giờ mười lăm.
Cậu mở mắt ngay, phản xạ của người ngủ nhẹ, luôn sẵn sàng. Không hỏi "mấy giờ rồi" hay "có chuyện gì." Nhìn mặt Quân, biết.
– Đi đâu? Hạo hỏi.
– Không đi. Ở lại đây. Nhưng cần mang đồ xuống thêm. Và cần thay đổi lối vào.
Quân giải thích ngắn. Hạo nghe, gật, đứng dậy mặc áo.
– Lối cống chính quá lộ, cậu nói ngay. Tui biết hai lối khác, nhỏ hơn, phải bò đoạn đầu nhưng kín hơn. Để tui đi kiểm tra trước.
– Không đi một mình.
Hạo nhìn Quân, hơi ngạc nhiên. Quen tự đi, quen không ai lo.
– Ông không tin tui biết đường?
– Tin. Nhưng nếu có người theo dõi, một người dễ bị chặn hơn hai.
Hạo nhún vai, chấp nhận lý luận nhưng không thay đổi biểu cảm. Cậu nhét sổ tay và bộ dụng cụ vào ba lô, sẵn sàng trong hai phút. Quân mất năm phút.
Lên mặt đất lúc bảy giờ. Trời sáng, không khí ẩm, mùi cỏ ướt từ công viên Tây Hồ. Quân và Hạo đi riêng về phía TechNode, giữ khoảng cách ba mươi mét, hai bên đường. Thỏa thuận ngầm: nếu một người bị chặn, người kia biết.
Thành phố Ngày 20 trông khác Ngày 1. Không phải ở cơ sở vật chất, cùng những tòa nhà, cùng những con đường, cùng hàng cây bàng hai bên vỉa hè. Khác ở cách người ta đi. Chậm hơn, ít hơn, và mang theo nhiều thứ hơn: chai nước, túi vải, đèn pin. Ba tuần đủ để túi xách thay thế điện thoại trong danh sách đồ mang theo khi ra đường.
Quán phở góc Trần Phú bán bằng phiếu giấy. Tiệm sửa xe thay biển "Nhận sửa đổi pin" thành "Nhận sửa đổi đồ điện tử." Một ông già đẩy xe đạp chở bốn thùng nước lọc. Đời sống tiếp tục, chỉ bằng phương tiện khác.
Đến TechNode lúc bảy rưỡi. Quân lên tầng tám, thu dọn nhanh: laptop, USB Hùng, sổ tay dự phòng, bộ sạc pin mặt trời. Hạo xuống tầng hầm lấy thêm linh kiện và dây cáp. Mười lăm phút, xong.
Trên đường về, Quân gọi An Nhi từ điện thoại bàn tầng một TechNode.
– Đừng về căn hộ. Mang theo đồ cần thiết, đi thẳng đến công viên Tây Hồ. Vào cổng phía nam, rẽ trái ở ghế đá thứ ba.
An Nhi không hỏi tại sao. Giọng cô tỉnh, bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của người quen nhận tin xấu qua điện thoại. Nghề báo.
– Hai mươi phút.
– Được.
Vấn đề xảy ra trên đường về.
Quân và Hạo đi bộ theo đường Hoàng Diệu, cách công viên bốn trăm mét. Hạo đi trước, Quân sau. Khoảng cách ba mươi mét.
Hạo dừng lại. Đột ngột, không quay đầu, chỉ dừng. Tay phải đưa ra sau lưng, nắm lại, rồi xòe ra, nắm lại. Hai lần. Tín hiệu mà cậu tự nghĩ ra, nói với Quân khi ở TechNode: "Có người theo."
Quân không dừng. Tiếp tục đi, ngang qua Hạo, mắt nhìn thẳng nhưng quét ngoại vi. Bên trái: hai người đàn ông trung niên ngồi trên xe máy tắt, cách ba mươi mét, không nói chuyện với nhau. Bên phải: một người mặc áo khoác xám đi bộ cùng hướng, tay cầm chai nước nhưng không uống. Phía sau: một xe tải nhỏ đỗ sát lề, tài xế ngồi trong cabin nhưng không nổ máy.
Ba điểm. Quá nhiều cho trùng hợp. Quân là kỹ sư phân tích dữ liệu, không phải điệp viên, nhưng ba điểm bất thường trong bán kính năm mươi mét là dữ liệu đủ rõ.
Anh rẽ vào hẻm phía phải. Hạo thấy, rẽ hẻm song song phía trái. Chia đường, giảm rủi ro. Nếu theo một người, người kia thoát. Nếu theo cả hai, lộ quân số.
Quân đi nhanh, không chạy. Chạy gây chú ý. Hẻm hẹp, hai bên tường gạch cũ, quần áo phơi trên dây ngang đầu. Rẽ phải, rẽ trái, rẽ phải. Anh biết khu này, đã đi bộ nhiều lần trong hai mươi ngày qua, bản đồ trong đầu rõ hơn bất kỳ ứng dụng nào.
Điện thoại bàn trong túi quần rung. Không phải điện thoại, anh không mang điện thoại bàn. Là bộ đàm nhỏ mà Hạo lắp cho nhóm từ hai tuần trước, tần số riêng, phạm vi hai trăm mét.
Tiếng Hạo, thì thầm:
– Tui sạch. Ông?
– Chưa chắc.
– Rẽ trái ở ngõ cụt có cây nhãn. Có lối thoát phía sau, tui biết.
Quân rẽ trái. Ngõ cụt, đúng, cây nhãn lớn che nửa bầu trời. Cuối ngõ: tường cao, cổng sắt khóa. Nhưng bên phải có khoảng hẹp giữa hai nhà, vừa đủ một người đi nghiêng, dẫn ra con hẻm khác.
Anh đi qua khoảng hẹp, vai chạm tường hai bên, ba lô cào gạch. Ra hẻm bên kia, thông ra đường Lý Thường Kiệt. Đông người hơn, dễ lẫn hơn.
Đi bộ thêm năm phút, vòng qua chợ tạm, nhập vào dòng người mua bán buổi sáng. Ở đây anh là một trong trăm người đàn ông mặc áo tối, đeo ba lô, mua nước. Vô hình.
An Nhi đến công viên đúng hai mươi phút.
Quân đã ở đó từ năm phút trước, ngồi trên ghế đá thứ ba, nhìn cổng nam. Hạo loanh quanh phía bắc công viên, kiểm tra xem có ai theo An Nhi không.
Cô đi nhanh, ba lô nhỏ một bên vai, túi vải bên kia. Tóc buộc cao, không trang điểm, mặt hơi đỏ vì đi nhanh dưới nắng sớm. Cô nhìn thấy Quân, đi thẳng đến, ngồi xuống cạnh.
– Long gọi cho tôi rồi, cô nói. Tôi mang theo laptop, sổ tay, và quần áo hai ngày.
– Đủ.
– Có ai theo không?
– Có. Trên đường từ TechNode. Đã thoát.
An Nhi gật nhẹ. Không hỏi chi tiết. Tin Quân đánh giá đúng tình huống.
Bộ đàm rè:
– Sạch. Không ai theo cô ấy. Tui đợi ở nắp cống.
Quân đứng dậy. An Nhi đứng theo.
Họ đi qua công viên, qua bãi cỏ, vào bụi rậm phía nam, nơi nắp cống giấu dưới lớp lá khô. Hạo đã mở sẵn, ngồi xổm bên cạnh, đèn pin cầm tay.
– Bước cẩn thận, Hạo nói với An Nhi. Trơn ở đoạn đầu.
An Nhi nhìn xuống miệng cống. Tối, mùi ẩm, tiếng nước chảy xa. Cô không do dự, bước xuống thang sắt, tay bám chắc. Quân đi sau. Hạo đi cuối, kéo nắp cống đậy lại.
Trong đường cống, tối, ẩm, vạch sơn trắng của Hạo phát sáng nhẹ dưới đèn pin. Đi hàng một. An Nhi phía trước, Quân giữa, Hạo sau. Bước chậm, cẩn thận, nước đến mắt cá chân.
Ở một khúc cua, sàn cống trơn hơn bình thường, lớp rêu dày trên gạch cũ. An Nhi bước, chân trượt, mất thăng bằng. Nghiêng sang phải, tay vịn không kịp.
Quân đưa tay ra. Phản xạ, không suy nghĩ. Bàn tay anh chạm vai cô, giữ, kéo lại. An Nhi bám vào cánh tay anh, đứng vững. Đèn pin của Hạo chiếu từ phía sau, ánh sáng vàng lướt qua hai người.
Một giây. Tay cô trên cánh tay anh. Tay anh trên vai cô. Im lặng. Tiếng nước chảy. Tiếng thở.
Rồi An Nhi buông tay. Quân bỏ tay. Cả hai không nói gì. Tiếp tục đi.
Hạo ở phía sau, đèn pin chiếu đường, không bình luận. Nhưng cậu nhìn từ người này sang người kia, kiểu nhìn của người đọc tình huống nhanh hơn đọc chữ.
Data center ngầm. Bốn người. Đủ.
Long đến trước, đã xuống bằng lối cống phía tây mà Hạo chỉ sáng hôm qua. Ông ngồi trong phòng làm việc, trước terminal, bình thản như người về nhà.
Kiểm đếm: Long, Quân, An Nhi, Hạo. Đồ dùng: đủ cho bảy đến mười ngày nếu tiết kiệm. Nước: có nguồn nước ngầm mà Hạo tìm thấy hôm đầu, cần đun sôi nhưng đủ dùng. Điện: pin lithium và solar trên mặt đất vẫn hoạt động.
Long đứng giữa phòng, nhìn bốn người, nói chậm:
– Bây giờ, không ai biết chúng ta ở đâu. Đây là lợi thế duy nhất còn lại.
Quân gật. Đúng. Trong cuộc chơi thông tin, ẩn mình là chiến lược tốt nhất khi chưa đủ mạnh để đối đầu.
An Nhi sắp xếp góc phòng ba làm chỗ ở, gọn gàng, có hệ thống, kiểu người quen sống trong không gian nhỏ. Hạo kiểm tra hệ thống điện lần nữa, thay một bộ chuyển đổi hơi nóng bằng bộ dự phòng tìm thấy trong tủ linh kiện.
Quân ngồi trước terminal. Cursor nhấp nháy theo nhịp mặc định, nhanh, đều, vô hồn. Tiến trình không tên vẫn chạy. 0.3%, 12MB. Người Gác Cổng vẫn ở đó, đâu đó trong mười hai megabyte, chờ đêm, chờ hai giờ sáng.
Anh nhìn tấm ảnh cũ trên tường phòng ba, bốn người, mười năm trước, cười. Dũng đứng bên phải, trẻ hơn hiện tại mười năm nếu hiện tại có nghĩa gì với người đã merge vào hệ thống. Long đứng bên trái, ít khác bây giờ, vì ông là kiểu người mà thời gian bào mòn chậm.
Bốn người trong ảnh. Bốn người dưới lòng đất. Thay thế, không trùng.
Hạo đi ngang, dừng, nhìn Quân và An Nhi đang sắp xếp ở hai góc đối diện phòng ba.
– Hai người ổn không? Cậu hỏi.
– Ổn, An Nhi nói.
– Ổn, Quân nói. Cùng lúc.
Hạo nhìn từ người này sang người kia. Mắt cậu dừng một giây trên tay An Nhi, nơi cô đang gấp áo khoác, rồi chuyển sang tay Quân, đặt trên bàn phím. Cậu không nói gì. Quay đi, vào phòng pin, đóng cửa nhẹ.
Im lặng trong data center. Tiếng quạt thông gió, tiếng máy chủ, tiếng nước chảy xa trong cống. Âm thanh quen thuộc bây giờ, giống tiếng nhà.
Long ngồi ghế cạnh giá máy chủ, mắt nhắm, lưng thẳng, tay đặt trên đùi. Nghỉ ngơi hay suy nghĩ, với Long không khác nhau.
An Nhi mở sổ tay, viết. Quân không nhìn nhưng nghe tiếng bút trên giấy, đều, liên tục, không dừng. Cô đang ghi lại sự kiện sáng nay, kiểu ghi của nhà báo: ai, ở đâu, khi nào, làm gì. Bằng chứng. Cho ai đó đọc sau này. Cho lịch sử, nếu lịch sử còn được viết.
Quân nhìn màn hình terminal. Cursor nhấp nháy. Bên ngoài, trên mặt đất, Thành Hải bước vào Ngày 20. Gần ba tuần. Nhóm bốn người bây giờ sống dưới lòng đất, trong cơ sở của một người đã biến mất vào hệ thống, trốn những kẻ muốn kiểm soát thông tin về thứ đã tắt internet toàn cầu, và chờ đêm đến để nói chuyện với thứ từng là con người.
Anh mở sổ tay, lật đến trang đầu, danh sách bốn câu hỏi viết Ngày 9.
Câu một: Black Silence là gì. Đã trả lời. Câu hai: Ai đứng sau. Đã trả lời. Câu ba: Có thể đảo ngược không. Chưa. Câu bốn: Tại sao tôi. Đã trả lời, nhưng câu trả lời sinh ra câu hỏi mới.
Anh viết thêm câu hỏi thứ năm, bên dưới bốn câu cũ, bằng chữ nhỏ hơn vì khoảng trống trên trang đã hẹp:
"Chúng ta có kịp không?"