Ngày Mai Internet Biến Mất
Chương 10: Packet Cuối Cùng
Chương 10

Packet Cuối Cùng

Quân về đến căn hộ lúc nửa đêm, quần áo ướt nhẹ vì mưa phùn trên sân thượng.

Không bật đèn, vì không có điện. Anh để mắt quen bóng tối rồi đi thẳng đến bàn làm việc, nhận ra đường viền các vật dụng quen thuộc bằng trí nhớ hơn bằng thị giác: góc bàn, thành ghế, sợi dây mạng cuộn trên sàn. Lấy khăn lau mặt, thay áo khô, ngồi xuống.

Trên bàn, bản sơ đồ chuỗi sụp đổ ghim trên tường vẫn ở đó, dù trong bóng tối anh chỉ nhìn thấy hình chữ nhật trắng mờ của tờ giấy. Bên cạnh là sổ tay, bút bi, và tờ giấy ông Phúc đưa buổi sáng. Tần số 7.038, cấu trúc lặp, không theo chuẩn đã biết.

Anh mở máy tính xách tay. Màn hình sáng lên, hắt ánh xanh nhạt lên tường phòng tối. Thanh pin: bốn mươi ba phần trăm. Không có nguồn sạc, mỗi phút mở máy là một phút tiêu hao không phục hồi. Quân ước tính: bốn mươi ba phần trăm cho khoảng hai giờ rưỡi nếu tắt hết tiến trình nền, giảm độ sáng màn hình xuống mức thấp nhất.

Anh đã không mở máy từ tối hôm qua, khi tắt để tiết kiệm pin trước lúc xuống quán. Bây giờ có lý do.

Quân vào thư mục công cụ cũ, nơi lưu các phần mềm anh giữ lại từ thời làm kỹ sư hạ tầng trục chính. Phần lớn đã lỗi thời, nhưng có một thứ vẫn hoạt động không cần kết nối ngoài: chương trình phân tích gói tin, cài sẵn từ năm 2019, chạy trực tiếp trên giao diện mạng cục bộ mà không cần máy chủ trung gian. Anh đã dùng nó để kiểm tra tuyến cáp quang từ Thành Hải đến Hong Kong bảy năm trước, khi một lỗi nhỏ trong bảng định tuyến khiến ba mươi phần trăm lưu lượng khu vực bị chậm hai trăm mili giây.

Anh cắm dây mạng vào cổng Ethernet. Mạng nội bộ tòa nhà, không phải internet. Hệ thống dây mạng trong chung cư Phú Minh vẫn còn nguyên: switch tầng hầm, cáp đồng lên từng tầng, cổng RJ45 trong mỗi căn hộ. Tất cả vẫn hoạt động về mặt vật lý, chỉ không đi ra ngoài được.

Bật chương trình. Màn hình hiện dòng lệnh xanh trên nền đen, con trỏ nhấp nháy. Anh gõ lệnh bắt toàn bộ gói tin trên giao diện eth0, lọc theo thời gian thực. Dữ liệu bắt đầu chạy.

Phần lớn là nhiễu: các thiết bị trong tòa nhà vẫn phát tín hiệu tự động dù không có internet. Router gia đình gửi yêu cầu DHCP lặp đi lặp lại, cứ mỗi ba mươi giây một lần, như gõ cửa vào căn phòng trống. Switch tầng hầm phát gói ARP tìm cổng mặc định đã không còn tồn tại. Một vài máy in, tivi thông minh, nồi cơm có kết nối mạng, tất cả vẫn cố liên lạc với máy chủ đã chết, lặp lại cùng một yêu cầu mà không bao giờ nhận phản hồi.

Quân ngồi xem luồng dữ liệu chạy trên màn hình. Trong bóng tối, ánh sáng xanh nhạt từ giao diện dòng lệnh là nguồn sáng duy nhất, chiếu lên mặt anh và tờ giấy ông Phúc bên cạnh. Mưa nhẹ ngoài ban công, tiếng nước chảy trên mái tôn nhà hàng xóm đều đều như tiếng máy.

Anh lọc bỏ nhiễu: tắt DHCP, ARP, mDNS, SSDP. Màn hình vắng dần. Những dòng dữ liệu cuối cùng thuộc về một cái tivi thông minh ở tầng sáu, vẫn cứ ba mươi giây một lần gửi yêu cầu cập nhật phần mềm đến máy chủ Samsung ở Seoul. Yêu cầu đi ra đến switch tầng hầm rồi dội lại, không bao giờ rời khỏi tòa nhà. Quân nhìn nó lặp lại lần thứ tư, thứ năm, thứ sáu, rồi lọc luôn. Giống tiếng gõ cửa đều đặn vào căn phòng không người.

Một giờ hai mươi bảy. Không có gì bất thường.

Anh đặt cằm lên tay, mắt theo dõi con trỏ nhấp nháy trên màn hình gần như trống. Ngoài kia, Thành Hải nằm trong bóng tối và mưa. Hai mươi lăm người dưới quán Hải Yến có lẽ đã về phòng, đốt nến hoặc nằm nghe mưa mà không ngủ được. Hạo có lẽ đang ở đâu đó trong tòa nhà, hoặc đã rời đi, ba lô linh kiện trên lưng, bước qua mưa mà không cần ô.

Một giờ bốn mươi lăm. Vẫn không có gì.

Quân nhìn thanh pin: ba mươi mốt phần trăm. Anh tính: nếu không tìm thấy gì trong ba mươi phút nữa, tắt máy, giữ pin cho việc khác. Đây là phép tính nguồn lực mà bất kỳ kỹ sư thực địa nào cũng phải biết: không đuổi theo tín hiệu bằng tài nguyên cuối cùng.

Hai giờ mười bốn. Anh đang chuẩn bị đóng chương trình thì một dòng mới xuất hiện trên màn hình.

Gói tin đến lúc 02:14:37.

Quân dừng tay. Không phải DHCP, không phải ARP, không phải bất kỳ giao thức nào trong danh sách lọc. Phần đầu gói tin bị biến dạng: trường địa chỉ nguồn chứa giá trị không hợp lệ, địa chỉ đích cũng vậy. Trường giao thức ghi một mã số anh chưa từng thấy. Nhưng kích thước gói tin cho thấy nó chứa nội dung.

Anh mở phần tải dữ liệu. Ký tự ASCII nằm giữa các byte nhiễu, như chữ viết bằng mực nhạt trên giấy ướt:

...không...tấn công...tự...xóa...

Bốn cụm từ, ngắt quãng bởi các byte rỗng. Không có ngữ cảnh, không có người gửi, không có người nhận. Chỉ bốn cụm từ trôi trong một gói tin không thuộc giao thức nào.

Quân đọc lại. Rồi đọc thêm lần nữa. Anh nhận ra mình đang nín thở, và buộc mình hít vào chậm.

Không tấn công. Tự xóa.

Bốn cụm từ tiếng Việt, không phải tiếng Anh. Ai đó viết bằng tiếng Việt, hoặc ít nhất biết người nhận đọc tiếng Việt. Hoặc đây là một trong nhiều phiên bản ngôn ngữ, phát song song, như ông Phúc nghe tín hiệu trên sóng ngắn mà không giải mã được vì có thể nó bằng ngôn ngữ khác.

Anh mở sổ tay, chép nguyên văn nội dung gói tin, kèm dấu thời gian, kích thước, giá trị từ phần đầu gói. Tay viết ổn định, chữ đều, không vội. Ghi thêm bên lề: "Tiếng Việt. Có chủ đích. Không phải nhiễu ngẫu nhiên." Xong rồi mới cho phép mình nghĩ.

Gói tin này không nên tồn tại. Mạng nội bộ tòa nhà là mạng kín, không kết nối ra ngoài. Mọi thiết bị trong tòa nhà đều phát nhiễu chuẩn, có thể nhận dạng. Gói tin này không đến từ thiết bị nào trong tòa nhà, vì địa chỉ nguồn không hợp lệ. Nó không đến từ internet, vì internet không tồn tại. Nó không đến từ sóng vô tuyến, vì giao diện eth0 chỉ nhận tín hiệu qua cáp đồng.

Vậy nó đến từ đâu?

Quân kiểm tra lại: cổng Ethernet vật lý, cáp Cat5e nối vào tường, switch tầng hầm, cáp trục chính của tòa nhà ra hộp kỹ thuật ngoài vỉa hè. Hộp kỹ thuật nối vào mạng quang khu vực. Mạng quang khu vực nối vào trục chính thành phố. Trục chính thành phố nối vào trục quốc gia. Trục quốc gia nối vào cáp ngầm quốc tế.

Toàn bộ chuỗi từ tòa nhà ra biển, vẫn nguyên vẹn về mặt vật lý. Chỉ tầng logic bị xóa. Nhưng nếu ai đó gửi được một gói tin qua hạ tầng vật lý mà không cần tầng logic, không cần định tuyến, không cần địa chỉ hợp lệ...

Quân nhìn tờ giấy ông Phúc. Tần số 7.038 MHz, phát 02:00 đến 03:00 mỗi đêm. Gói tin trên mạng cáp đồng, xuất hiện lúc 02:14. Cùng khung giờ. Hai kênh khác nhau, cùng thời điểm. Ai đó đang gửi thông điệp qua mọi kênh còn hoạt động, như người ném chai xuống biển từ mọi bờ.

Hai giờ hai mươi ba. Một gói tin nữa.

Cùng cấu trúc, cùng phần đầu bất thường, cùng cách mã hóa thô sơ nhưng có chủ đích. Nội dung khác:

...eden...giao thức...kích hoạt...

Quân chép lại. Eden. Anh lục trí nhớ: không có dự án nào tên Eden trong các cơ quan anh từng làm việc, không có giao thức nào mang tên đó trong tài liệu kỹ thuật anh đọc suốt mười năm. Vườn Địa Đàng, nơi khởi đầu, nơi mọi thứ bắt đầu trước khi bị đuổi ra. Hay tên mã nội bộ của một hệ thống mà anh chưa từng được phép biết.

Giao thức kích hoạt. Không phải internet bị tấn công. Một giao thức đã được kích hoạt, và giao thức đó xóa internet. Quân viết bên lề sổ tay: "Eden = giao thức? hệ thống? AI? Tìm." Gạch chân hai lần từ "Tìm."

Hai giờ ba mươi mốt. Gói tin thứ ba, gói cuối cùng:

...cổng...đóng...nhưng...nghe...

Rồi im lặng. Giao diện dòng lệnh trở lại trống, con trỏ nhấp nháy đều đặn trong bóng tối. Không có gói tin nào nữa trong mười phút tiếp theo. Quân chờ thêm mười phút, tay đặt trên bàn phím, mắt dán vào từng dòng mới hiện lên. Chỉ có nhiễu cũ: DHCP, ARP, cái tivi tầng sáu vẫn gõ cửa vào Seoul. Cửa sổ phát đã đóng, giống như ông Phúc mô tả: tín hiệu chỉ phát trong khoảng mười hai đến hai mươi phút mỗi đêm. Hôm nay là mười bảy phút, từ 02:14 đến 02:31.

Pin: hai mươi hai phần trăm. Quân lưu toàn bộ bản ghi vào tập tin trên ổ cứng, đặt tên "packet_log_day4_0214.pcap". Sao sang ổ USB dự phòng, kiểm tra lại tập tin đã sao thành công, rút USB bỏ túi quần. Hai bản sao, hai nơi lưu trữ, nguyên tắc cơ bản của người làm dữ liệu. Rồi tắt máy.

Bóng tối trở lại hoàn toàn. Mắt anh mất vài giây để thích nghi sau khi mất ánh sáng màn hình. Căn hộ im, chỉ có tiếng mưa nhẹ ngoài cửa sổ và tiếng gió luồn qua khe ban công.

Anh ngồi trong bóng tối, sổ tay mở trên đùi, ba dòng gói tin vừa chép:

Không tấn công. Tự xóa. Eden. Giao thức kích hoạt. Cổng đóng. Nhưng nghe.

Ba thông điệp, gửi qua hạ tầng chết, bằng giao thức không tồn tại, từ nguồn không xác định. Ai đó ở bên trong hệ thống đã chết, vẫn còn sống, vẫn đang cố nói. Không phải nói với thế giới, vì thế giới không có công cụ để nghe. Nói với ai đó có chương trình phân tích gói tin cũ, có dây mạng cắm vào tường, có đủ kiến thức để hiểu rằng một gói tin không nguồn gốc trên mạng chết là thứ không thể tồn tại, trừ khi người gửi nắm quyền kiểm soát tầng vật lý.

Anh nhớ đến lời Đức Long ở TechNode ba ngày trước: "Đừng hỏi ai tắt nó. Hỏi tại sao nó tự tắt." Lúc đó, câu nói nghe như triết lý mơ hồ. Bây giờ nó là chẩn đoán chính xác. Internet không bị tấn công từ bên ngoài. Một thứ bên trong, một giao thức tên Eden, đã kích hoạt và xóa sạch tầng logic. Và người, hoặc thứ gì đó, đã kích hoạt nó vẫn còn ở trong hệ thống, vẫn nghe, vẫn nói.

Cổng đóng nhưng vẫn nghe. Câu cuối cùng không phải chẩn đoán kỹ thuật. Nó giống lời nhắn gửi.

Quân mở sổ tay, lật sang trang mới. Viết:

"Không phải tấn công. Tự xóa. Có giao thức tên Eden. Có ai đó bên trong. Cổng đóng nhưng vẫn nghe."

Rồi dưới đó, cách một dòng trống, anh viết một từ duy nhất:

"Ai?"

Anh gấp sổ. Đặt lên bàn. Đứng dậy đi ra ban công.

Thành phố Thành Hải nằm dưới mưa và bóng tối, nửa phía nam hoàn toàn đen, nửa phía bắc lấp loáng đèn đường thưa thớt. Xa xa, cụm đèn Vân Hải vẫn sáng, ổn định, tách biệt. Và ở đâu đó, trong lòng hạ tầng chết, ai đó vẫn đang gửi tín hiệu qua mọi kênh có thể, chờ một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe lúc hai giờ sáng.

Quân không biết người đó là ai. Không biết Eden là gì. Không biết tại sao internet tự xóa chính nó, hay tự xóa theo lệnh ai.

Mưa nặng hạt hơn, gió đổi hướng, mang mưa vào ban công. Quân quay vào, kéo cửa kính lại. Nước mưa đã ướt nhẹ sàn ban công, chảy vào khe gạch.

Anh nằm xuống giường mà không thay đồ. Nhắm mắt. Không ngủ được.

Bốn ngày trước, anh gõ hai từ tiếng Anh vào giao diện dòng lệnh trống: "where are you." Không ai trả lời. Đêm nay, có gì đó trả lời, nhưng không phải bằng ngôn ngữ anh mong đợi, không qua kênh anh tưởng tượng. Ba gói tin trên ổ USB trong túi quần anh, chín cụm từ, gửi từ bên trong hạ tầng chết, qua giao thức không có trong bất kỳ sách giáo khoa nào.

Anh là người duy nhất trong thành phố tối này đã nghe được.

Và câu hỏi trong sổ tay vẫn chưa có đáp án.

Ch.10/86
2.206 từ