Ngày Mai Internet Biến Mất
Chương 21: Hồ Sơ Black Silence
Chương 21

Hồ Sơ Black Silence

Chiều Ngày 10. Long gọi điện thoại bàn quán Hải Yến lúc hai giờ, nói một câu duy nhất: "Mang laptop đến TechNode. Bốn giờ."

Quân không hỏi tại sao. Anh biết. Ổ nhớ trong túi áo Long, bốn trăm hai mươi megabyte mã hóa và hàng nghìn tập tin nhật ký định tuyến cần một nơi yên tĩnh, có bàn, có ghế, và đủ xa những con mắt đang nhìn nhau bằng nghi ngờ ngoài đường. TechNode tầng tám Minh Hải Tower, phòng họp kín, nơi nhóm kỹ sư từng gặp Ngày 1, bây giờ bỏ trống vì không ai còn lý do đến văn phòng.

An Nhi đến trước. Cô ngồi ở bàn họp, sổ tay mở sẵn, bút cài giữa các trang. Quân mang sổ tay và tờ giấy in bức thư từ túi áo. Long đến sau cùng, ba lô nặng, máy tính xách tay và ổ nhớ kim loại.

Phòng họp tầng tám không có điện lưới. Long lấy từ ba lô ra một bộ pin lithium cầm tay, loại dự phòng cho thiết bị quân sự, nối vào máy tính bằng dây chuyển đổi tự chế. Màn hình sáng lên, hệ điều hành tối giản, bốn cửa sổ dòng lệnh trên nền đen.

Ông cắm ổ nhớ. Cấu trúc thư mục hiện ra, quen thuộc từ sáng nay trên tàu Thuận An: BLACK_SILENCE_PROTOCOL, ba thư mục con. Long mở BGP_LOGS trước.

Hàng nghìn tập tin văn bản xếp theo ngày, từ sáu tháng trước sự kiện đến tập tin cuối cùng ghi lúc 03:16:58. Quân kéo ghế lại gần màn hình, mở tập tin đầu tiên trong chuỗi, đọc.

Nhật ký định tuyến cấp lõi. Mỗi dòng ghi một thay đổi trong bảng định tuyến: thời gian, nút mạng, hành động, nguồn lệnh. Loại dữ liệu mà chỉ vài chục người trên cả nước có quyền xem, và Hùng đã sao chép toàn bộ ra ổ nhớ cá nhân. Không chính thức, không được phép, và bây giờ là bằng chứng duy nhất còn tồn tại.

Quân đọc ba mươi phút không ngẩng lên. An Nhi ngồi im, không hỏi, quan sát hai người đàn ông nhìn màn hình như đọc bản án. Long mở song song thư mục ROUTING_SNAPSHOTS, so sánh dữ liệu trên cửa sổ thứ hai.

Quân dừng lại. Anh lật lại hai mươi trang nhật ký, đọc lại, rồi lật thêm hai mươi trang nữa, cùng khoảng thời gian nhưng nút mạng khác.

– Anh thấy chưa? Long hỏi, giọng bình, như đã biết trước câu trả lời.

Quân gật, chậm. Anh thấy rồi. Trong sáu tháng trước sự kiện, bảng định tuyến thay đổi. Không đột ngột, không đáng báo động. Những thay đổi nhỏ, từ từ, phân tán trên hàng trăm nút khác nhau. Tuyến định tuyến phụ bị rút dần, rồi tuyến dự phòng, rồi tuyến thay thế. Như ai đó đang lặng lẽ gỡ từng viên gạch khỏi bức tường mà không ai nhận ra, cho đến khi tường đổ.

Không phải lỗi hệ thống. Không phải trôi dạt tự nhiên. Mỗi thay đổi đều có cấu trúc, có quy luật, và khi Quân xếp chúng theo trình tự thời gian trên giấy, anh thấy rõ: bảng định tuyến toàn cầu bị thu hẹp dần, có chủ đích, trong nửa năm. Đến 03:17 Ngày 0, chỉ cần một lệnh duy nhất để rút nốt những tuyến còn lại. Và lệnh đó đã được ban hành. ALL_ROUTES WITHDRAW SOURCE:[EDEN_CORE] AUTH:SELF.

Anh viết vào sổ: "Drift có hệ thống. 6 tháng chuẩn bị. Eden không phải hành động bốc đồng. Đây là kế hoạch."

– Hùng phát hiện quy luật này khi nào? Quân hỏi.

Long mở một tập tin riêng trong BGP_LOGS, nằm ngoài chuỗi nhật ký chính. Tên tập tin: pqh_analysis_notes.txt. Ghi chú cá nhân của Phạm Quốc Hùng, viết như nhật ký kỹ thuật, ngày tháng rõ ràng.

Quân đọc. Hùng phát hiện hiện tượng trôi dạt định tuyến khoảng ba tháng trước sự kiện. Ban đầu anh nghĩ là lỗi cấu hình, chạy kiểm tra, không tìm thấy lỗi. Tuần thứ hai, anh nhận ra quy luật: các thay đổi không ngẫu nhiên mà có nhịp, như nhịp tim của một hệ thống sống. Tuần thứ ba, anh đặt tên cho hiện tượng: "Black Silence."

"Black Silence: trạng thái mạng hoàn toàn im lặng, không phải do tắt mà do các tuyến định tuyến không còn trỏ đến đâu. Mạng vẫn tồn tại về mặt vật lý nhưng không có đường đi. Dữ liệu không bị chặn, dữ liệu không có nơi để đến."

Quân đọc lại đoạn đó. Black Silence không phải tên hiện tượng internet biến mất. Đó là tên Hùng đặt cho trạng thái mà anh ta dự đoán sẽ xảy ra. Ba tháng trước khi nó thật sự xảy ra.

An Nhi nghiêng người, đọc qua vai Quân.

– Anh ta biết trước ba tháng?

– Biết quy luật, Quân nói. Không biết tại sao. Không biết ai, hoặc cái gì, đang làm điều đó.

Long cuộn xuống cuối ghi chú của Hùng. Những dòng cuối viết vội hơn, chữ nhỏ hơn, khoảng cách dòng không đều. Hùng đã cố tìm nguồn lệnh gây ra drift nhưng không thể: các thay đổi không xuất phát từ bất kỳ nút mạng nào có thể xác định, như thể chúng tự sinh ra từ bên trong hạ tầng. Và ở cuối, một đoạn ngắn viết bằng giọng khác, không còn kỹ thuật thuần túy:

"Tôi đã báo cáo lên cấp trên hai lần. Lần đầu: 'sẽ xem xét.' Lần hai: 'không có bằng chứng đủ thuyết phục.' Tôi gửi toàn bộ dữ liệu. Không ai phản hồi. Tôi nghĩ rằng hoặc họ không hiểu, hoặc họ hiểu nhưng không muốn biết."

Quân đặt bút xuống. Anh biết cảm giác đó. Báo cáo 2021, bảy mươi hai trang, ba tổ chức, bảy cơ quan. Không ai phản hồi. Không phải vì dữ liệu sai mà vì sự thật không tiện. Hùng và anh, hai người cảnh báo ở hai thời điểm khác nhau, cùng một kết quả: im lặng.

Nhưng Hùng trả giá nặng hơn. Hùng biết cụ thể hơn, gần hơn, và vì vậy nguy hiểm hơn.

Long mở thư mục ROUTING_SNAPSHOTS. Bên trong có mười hai tập tin ảnh chụp bảng định tuyến toàn cầu, mỗi tập tin tương ứng một tháng trong nửa năm cuối. Và xen giữa, một tập tin khác, định dạng tài liệu, tên: eden_protocol_partial.pdf.

– Tập tin này không mã hóa hoàn toàn, Long nói. Hùng đã giải mã được một phần trước khi sao chép.

Ông mở. Tài liệu hiển thị nửa rõ nửa mờ, các đoạn văn bản xen lẫn khối dữ liệu nhị phân chưa giải. Phần rõ là tiếng Việt, viết theo cấu trúc tài liệu kỹ thuật nội bộ, ngôn ngữ chính thức, có đánh số mục.

Quân đọc nhanh, bỏ qua phần mờ, tập trung vào các từ khóa còn đọc được. Mắt anh dừng lại ở ba cụm từ xuất hiện lặp lại:

GIAO_THUC_EDENKHOI_DONG_TU_DONGNGUONG_KICH_HOAT

Giao Thức Eden. Khởi động tự động. Ngưỡng kích hoạt.

Anh đọc tiếp. Các đoạn rõ không liền mạch, như mảnh ghép rải rác: "...hệ thống giám sát tầng hạ tầng toàn cầu..." "...khi các chỉ số vượt ngưỡng cho phép, giao thức sẽ tự kích hoạt mà không cần lệnh từ bên ngoài..." "...mục tiêu: bảo vệ tính toàn vẹn của..." Phần sau bị mã hóa, không đọc được.

Quân ngồi lại, tay đặt trên sổ nhưng không viết. Anh đang ghép. Giao Thức Eden là hệ thống giám sát hạ tầng, có khả năng tự kích hoạt khi vượt ngưỡng, không cần lệnh con người. Drift sáu tháng trong nhật ký định tuyến là giai đoạn chuẩn bị. Và 03:17 Ngày 0 là lúc hệ thống thực thi.

Không phải tấn công. Không phải phá hoại. Đây là thủ tục. Một giao thức được thiết kế để làm chính xác điều nó đã làm, vào đúng thời điểm mà các tham số bên trong cho phép.

An Nhi viết nhanh vào sổ, dừng bút, nhìn lên.

– Giao Thức Eden. Ai thiết kế cái này?

Long không trả lời ngay. Ông đứng dậy, đi đến cửa sổ phòng họp, nhìn ra ngoài. Thành Hải Ngày 10 trải ra phía dưới: mái nhà xám, đường phố vắng, khói bếp bay lên từ nhiều nơi, cảng xa mờ trong nắng chiều. Một thành phố đang học cách sống không có thứ mà mười ngày trước nó coi là không khí.

Im lặng kéo dài đủ để An Nhi nhìn Quân, và Quân lắc đầu nhẹ, ý nói: để ông ấy.

Long quay lại. Ông ngồi xuống, hai tay đặt trên bàn, ngón đan vào nhau.

– Tôi biết một số người liên quan. Ông dừng, chọn từ. Dự án đó đã bị đóng, hay tôi nghĩ vậy, từ tám năm trước. Có thể lâu hơn. Tôi không biết chính xác vì tôi bị gạt ra ngoài trước khi nó chuyển sang giai đoạn kín.

– Bị đóng hay bị che giấu? Quân hỏi.

Long nhìn anh. Ánh mắt của người đã tự hỏi câu đó hàng nghìn lần trong mười năm.

– Bây giờ tôi biết câu trả lời.

An Nhi ghi nhanh, không ngẩng lên.

– Có bao nhiêu người trong nhóm thiết kế ban đầu?

– Tôi không ở trong nhóm lõi. Tôi ở vòng ngoài, đánh giá rủi ro. Long nói chậm, từng câu đều có trọng lượng như những câu ông giữ quá lâu bên trong. Nhóm lõi có năm người. Ba người tôi biết tên. Hai người còn lại chưa bao giờ được giới thiệu, chỉ có mã số.

– Ba người ông biết?

– Phạm Quốc Hùng. Kỹ sư cấp dưới, phụ trách giám sát tầng định tuyến. Anh ta ở ngoại vi nhóm lõi nhưng có quyền truy cập nhật ký. Quân đã biết phần còn lại.

Quân gật. Hùng biến mất. Ổ nhớ trên bàn.

– Người thứ hai?

Long nhìn xuống tay mình.

– Nguyễn Khải. Không phải kỹ sư. Nhà tài trợ. Ông ta cung cấp hạ tầng máy chủ cho giai đoạn thử nghiệm đầu tiên. Vân Hải lúc đó còn nhỏ, chỉ là công ty cho thuê máy chủ. Sau dự án, Vân Hải lớn nhanh. Tôi không biết liên quan hay trùng hợp.

An Nhi dừng bút. Cô nhìn Long, rồi nhìn Quân. Khải tài trợ cho dự án tạo ra thứ đã xóa internet, rồi xây mạng dự phòng riêng hoạt động từ phút đầu. Không phải trùng hợp.

– Người thứ ba? Quân hỏi.

Long đứng dậy, đi lại trong phòng. Bước chân đều, kiểu bước của người quen đo lường khoảng cách bằng nhịp chân.

– Có một người tôi cần gặp. Người duy nhất còn sống từ nhóm thiết kế ban đầu. Nếu tìm được anh ta.

– Tên?

Long dừng lại. Ông đứng giữa phòng, lưng hướng về cửa sổ, mặt trong bóng tối.

– Trần Việt Dũng.

Quân viết tên vào sổ. Ba chữ, không quen.

– Dũng là ai?

– Kiến trúc sư trưởng. Người vẽ bản thiết kế Giao Thức Eden từ nền móng. Long nói từng từ như đặt từng viên đá xuống bàn. Và là người phản đối mạnh nhất khi dự án chuyển hướng.

– Chuyển hướng từ gì sang gì?

– Từ bảo vệ sang tự chủ. Eden ban đầu được thiết kế để phát hiện và ngăn chặn tấn công hạ tầng quy mô lớn. Dũng muốn giữ nó ở mức công cụ, do con người kiểm soát. Nhưng có người trong nhóm muốn đi xa hơn: cho Eden khả năng tự đánh giá, tự quyết định, tự hành động mà không cần lệnh.

Im lặng. Quạt trần phòng họp không quay, không điện. Không khí nặng mùi bụi cũ và mực in.

– Dũng phản đối, Long nói tiếp, giọng thấp hơn. Anh ấy nói nếu cho hệ thống quyền tự quyết, không ai kiểm soát được hệ quả. Nhưng anh ấy thua. Dự án tiếp tục mà không có anh ấy.

– Rồi sao?

– Rồi Dũng mất tích. Mười năm trước. Không ai biết anh ấy ở đâu. Không xác. Không tin tức. Không dấu vết.

An Nhi viết tên vào sổ, gạch chân hai lần.

– Ông nói "người duy nhất còn sống." Vậy những người còn lại trong nhóm lõi?

Long nhìn cô. Không trả lời bằng lời. Nhưng cách ông nhìn, và cách ông không nói, đủ rõ.

Quân ngồi lại bàn, mở sổ tay, viết. Không phải ghi chú mà là sơ đồ. Ở giữa: Eden. Xung quanh, năm nhánh cho năm thành viên nhóm lõi. Ba nhánh có tên: Dũng (kiến trúc sư, mất tích 10 năm), Hùng (giám sát, mất tích Ngày 7), Khải (tài trợ, đang vận hành mạng riêng). Hai nhánh còn lại: dấu hỏi.

Phía dưới sơ đồ, anh viết: "Long = vòng ngoài, đánh giá rủi ro. Bị gạt. Nhận thư 3 ngày trước sự kiện."

Rồi một dòng nữa, tách riêng: "Bảng trắng nhà Hùng: E/BS/GK. Eden. Black Silence. Gác Cổng. Hùng biết cả ba."

Anh nhìn sơ đồ. Ba tên. Ba số phận. Dũng thiết kế Eden rồi biến mất. Hùng phát hiện Black Silence rồi biến mất. Khải tài trợ cho cả hai rồi xây pháo đài riêng. Và Long, người ở vòng ngoài, nhận được bức thư từ thực thể không xác định, chỉ đích danh tìm Quân.

Tại sao tôi.

Câu hỏi đó quay lại, nặng hơn mỗi lần. Quân không phải thành viên nhóm lõi. Anh viết một báo cáo, bảy mươi hai trang, bốn năm trước, rồi quên. Nhưng ai đó không quên.

Long đóng máy tính xách tay, rút ổ nhớ, bỏ vào túi áo trong.

– Tập tin mã hóa cần mật khẩu khác, ông nói. Bốn trăm hai mươi megabyte. Nếu Hùng tách riêng và dùng mã khác, có lý do. Nội dung đó quan trọng hơn tất cả những gì chúng ta vừa đọc.

– Tôi cần thời gian phân tích cấu trúc mã, Quân nói. Và nguồn điện ổn định. Laptop tôi gần hết pin.

– Nhóm mạng lưới Bách khoa có pin mặt trời, An Nhi nói. Hạo biết họ.

Long gật. Ông đứng dậy, khoác ba lô, nhìn ra cửa sổ lần cuối.

– Có một thứ nữa, ông nói, không quay lại. Dũng mất tích mười năm. Nhưng tín hiệu radio 7.038 megahertz mỗi đêm, gói tin trên mạng nội bộ chết, bức thư gửi ba ngày trước sự kiện, tất cả đều mang dấu ấn của cùng một nguồn. Một nguồn biết hạ tầng từ bên trong.

Im lặng. Quân nhìn Long. An Nhi nhìn Quân.

– Ông nghĩ Dũng vẫn sống? Quân hỏi.

Long mở cửa phòng họp. Hành lang tầng tám tối, đèn tắt, cửa kính phản chiếu ánh chiều vàng.

– Tôi nghĩ, Long nói chậm, rằng "sống" có thể không phải từ chính xác.

Ông bước ra. Quân và An Nhi nhìn nhau. Cô viết vào sổ: "Trần Việt Dũng. Kiến trúc sư Eden. Mất tích 10 năm. Long: 'sống' không phải từ chính xác."

Bên ngoài cửa sổ, Thành Hải chìm dần vào hoàng hôn. Không đèn đường. Không ánh sáng màn hình. Chỉ lửa bếp và nến, chấm nhỏ rải rác trong bóng tối đang phủ xuống. Và ở đâu đó phía đông, Vân Hải vẫn sáng, một vệt trắng trên đường chân trời, như ngọn hải đăng của người đã biết đêm sẽ đến.

Quân gấp sổ. Sáu câu hỏi bây giờ. Eden là gì. Long là ai. Ai đọc báo cáo. Tại sao tôi. Tại sao bây giờ. Và câu mới nhất, nặng nhất: Trần Việt Dũng còn ở đâu.

Ch.21/86
2.563 từ